Chương 6: Chú Hàn nói, Đình Đình buộc phải nghe

Bước chân xuống xe, cảnh tượng trước mắt làm Bạch Uyển Đình không thể không cảm thán, căn biệt thự nguy nga, bóng loáng khiến người khác nhìn vào không dễ nhìn ra nó là một căn nhà bình thường. Nhà của Hàn Vũ Hi hiện trên trước mặt Bạch Uyển Đình như một tòa lâu đài tráng lệ, cô khẽ tặc lưỡi: “Buôn lậu sao mà có được căn nhà thế này?”

Triết Vỹ từ sau đi tới lúc nào không hay, anh ghé sát vào tai Bạch Uyển Đình thì thầm: “Đúng vậy! Là buôn lậu.”

Bạch Uyển Đình giật mình, mở tròn xoe mắt nhìn Triết Vỹ kéo hành lý của cô vào trong nhà với ý cười trên môi. Một lúc sau cô cũng hoàn hồn nhanh chóng chạy theo phía sau Triết Vỹ. Bước vào căn biệt thự được trang hoàng lộng lẫy với một màu chủ đạo là một ánh vàng sang trọng, bóng loáng. Chiếc đèn pha lê đính kim cương được treo giữa phòng khách được ánh sáng chiếu vào, nó tỏa ra nhiều màu sắc khiến căn nhà thêm rực rỡ.

Thấy Bạch Uyển Đình đang còn thả hồn vào sự xa hoa của căn nhà của Hàn Vũ Hi, Triết Vỹ khẽ cất lời: “Bạch tiểu thư, mời hướng này!”

Dọc theo phòng khách, phải đi qua căn hành lang bằng kính bóng loáng mới đến được cửa thang máy, nhìn sơ qua cũng biết chủ nhân của nó không phải nhân vật tầm thường. Đi đến tầng hai, Triết Vỹ dẫn Bạch Uyển Đình đến một căn phòng ở ngay cạnh thang máy, anh dừng bước đưa chiếc va li trong tay cho cô.

Triết Vỹ khẽ cúi đầu, anh khẽ cất giọng: “Bạch tiểu thư, anh Hàn đặc biệt sắp xếp căn phòng này cho cô, mong cô sẽ thích.” Nói xong chưa kịp đợi Bạch Uyển Đình đáp lời, Triết Vỹ đã quay lưng bước đi.

Suy nghĩ một lúc, Bạch Uyển Đình liền cất tiếng với theo: “Khoan đã, sau này đừng khách sáo như vậy, gọi tôi là Uyển Đình được rồi.” Trong đầu cô lập tức muốn tiếp cận Triết Vỹ để điều tra thông tin từ Hàn Vũ Hi, anh là cánh tay phải của Hàn Vũ Hi thì điều đó đồng nghĩa với việc mọi hành động của Hàn Vũ Hi anh đều nắm rõ, với con người phức tạp như Hàn Vũ Hi khó có thể moi được thông tin gì.

Có lẽ như sự thoải mái trên khuôn mặt của Triết Vỹ tăng lên trông thấy, anh vừa định nói gì đó nhưng lập tức bị một giọng nói cắt ngang: “Ở đây cũng có nguyên tắc, trên dưới khác nhau!” Hàn Vũ Hi cắt ngang làm Triết Vỹ có chút hoảng hốt, anh nhóng chóng cúi đầu, hai tay chấp lên nhau, chân rón rén lùi một bước như nhường đường cho Hàn Vũ Hi.

Từ trong căn phòng đối diện với phòng của Bạch Uyển Đình, Hàn Vũ Hi bước ra với nét mặt cực kỳ điềm tĩnh, đôi mắt khẽ liếc qua Triết Vỹ ra hiệu cho anh đi làm việc. Triết Vỹ lập tức hiểu ý, khẽ gật đầu rồi xoay người đi mất.

Trong lòng Bạch Uyển Đình chợt nổi lên một chút bất an, đúng như lời đồn Hàn Vũ Hi là một con người không đơn giản. Chút ý đồ của cô đã nhanh chóng bị Hàn Vũ Hi một tay bóp nát không chút khó khăn. Theo những gì cô biết được từ ba mình trước kia, Hàn Vũ Hi là một người nổi tiếng trong cái xã hội ngầm này, còn rất trẻ nhưng dù là các anh lớn cũng phải nể mặt Hàn Vũ Hi bảy tám phần. Hàn Vũ Hi chuyên buôn bán vũ khí, nhưng ít có ai biết được chính xác hành tung của anh như thế nào, nhìn sơ qua nét mặt của anh, Bạch Uyển Đình cũng đủ hiểu con người của Hàn Vũ Hi không hề dễ đoán. Lúc nào cũng mang một nét mặt lạnh tanh không thể đoán được anh đang nghĩ gì và sắp làm gì.

Thấy Bạch Uyển Đình đứng ngây ngốc, Hàn Vũ Hi khẽ cất lời: “Đợi tôi mở cửa cho cô vào sao?”

Nghe thấy vậy, Bạch Uyển Đình vội mở cửa phòng ra, trước mặt cô là một căn phòng chẳng khác nào một căn nhà thu nhỏ, mọi thứ xa hoa và lấp lánh của nó dường như được bày trí một cách rất hoàn mỹ, nhìn không có lấy một chút gì là cầu kỳ nhưng lại rất sang trọng. Màu chủ đạo của căn phòng là màu trắng, Bạch Uyển Đình bước đến bên sô pha, ánh mắt của cô đặt lên chậu hoa cúc trắng được đặt trên bàn. Khuôn mặt cô lập tức xám lại, những hình ảnh đêm ba cô bị giết lại hiện lên trong đầu, đôi chân bất giác loạng choạng lùi về phía sau.

Hàn Vũ Hi dường như nhận ra điều gì bất thường, không biết từ lúc nào đã ở đằng sau của Bạch Uyển Đình, anh bước tới trực tiếp cầm lấy chậu hoa cúc trắng vứt ra cửa sổ, chưa đầy ba giây sau đã nghe thấy tiếng “choảng”, mặc dù rất nhỏ nhưng trong không gian yên tĩnh như vậy Bạch Uyển Đình có thể nghe thấy rất rõ.

Cô đưa đôi mắt ngơ ngác nhìn cái tên đàn ông khó hiểu trước mặt, sắc mặt của Hàn Vũ Hi vẫn không có chút gì là thay đổi, đôi môi mỏng khẽ nhếch lên, cất giọng lãnh đạm: “Tôi ghét nhất thứ hoa này.” Nói rồi, Hàn Vũ Hi cứ thế thản nhiên cất bước rời khỏi, trước khi đóng cửa còn nán lại dặn dò: “Nghỉ ngơi đi, ngày mai bắt đầu đi học lại.”

Nghe thấy đến từ “đi học” Bạch Uyển Đình không khỏi ngạc nhiên, cô đứng phắc dậy nhìn ra phía cửa: “Chú nói gì? Đi học sao?”

Hàn Vũ Hi cất giọng lạnh lẽo: “Không thích sao?”

Lấy lại chút bình tĩnh, Bạch Uyển Đình bước đến phía Hàn Vũ Hi: “Tôi không thích đi học, chú đừng bắt tôi đi học được không?”

Ánh mắt Hàn Vũ Hi đột nhiên không còn cảm giác lạnh lẽo như thường ngày, anh khẽ cất giọng nhẹ nhàng: “Được, nếu em không thích tôi nhất định sẽ không bắt em làm, cứ ở đây với tôi là được.” Nói đến đây anh ngừng một chút, có thể dễ dàng thấy được vẻ vui mừng trên khuôn mặt xinh đẹp của Bạch Uyển Đình.

Hàn Vũ Hi khẽ nhếch mép hiện lên ý cười nơi khóe môi, khuôn mặt trở lại sắc lạnh lùng như thường lệ: “Nếu là thằng đần thì sẽ nói như vậy, còn tôi là Hàn Vũ Hi, cô không có quyền lựa chọn.”

Nụ cười trên môi Bạch Uyển Đình ngay lập tức cứng lại, ánh mắt chứa ngọn lửa tức giận đã sớm nhen nhóm: “Tôi không đi học, ba tôi bị giết hung thủ còn chưa tìm ra, tội danh ba tôi mang còn chưa kịp minh oan.”

Nụ cười trên môi Hàn Vũ Hi lập tức trở nên đậm hơn, anh không buồn trả lời, cứ thế bước đến sô pha, nhẹ nhàng ngồi xuống, chỉnh lại áo vest rồi cất giọng điềm tĩnh: “Vậy là giờ đã rõ, tôi không còn thắc mắc tại sao cô lại ngoan ngoãn chuyển đến đây như vậy, hóa ra là điều tra tôi sao?”

Bạch Uyển Đình nghe những lời của Hàn Vũ Hi như trúng vào tim đen của cô, không nói gì được nữa, cô cất bước đến sô pha, ngồi xuống vị trí đối diện với Hàn Vũ Hi, khẽ cất lời: “Nếu không có thông tin thì sao chú lại phải giấu? Tại sao chú phải đưa tôi về đây?”

Đôi mắt lạnh lẽo của Hàn Vũ Hi dường như không có lấy một chút cảm xúc, anh trả lời: “Bạch Thiên dù sao cũng từng là anh em với tôi, bây giờ gặp nạn như vậy, thì Hàn Vũ Hi tôi đây cũng nên biết điều lo cho con gái duy nhất của ông ta một cuộc sống tốt.”

Sự xúc động trong giọng nói run run của Bạch Uyển Đình ngày càng rõ: “Nếu đã vậy, tại sao chú không giúp ba tôi trả thù, đến cả hung thủ giết anh em chú mà chú cũng không biết sao?”

“Bỏ ý nghĩ đó đi, tôi nói thì cô phải nghe, bây giờ cô không có sự lựa chọn… vì tôi chọn cho cô rồi!” Nói rồi, Tề Vũ Hi đứng dậy trước ánh mắt rưng rưng của Bạch Uyển Đình, cứ thế bước ra khỏi phòng không để lại cho cô một chút hy vọng.

Bạch Uyển Đình bất lực nhìn theo bóng của Hàn Vũ Hi vừa rời khỏi, đến khi cánh cửa đóng sầm lại cô vẫn chưa chịu rời mắt, cô nhếch môi thầm nói: “Được, anh không chịu giúp, thì để tôi.”

Hot

Comments

Kien Le

Kien Le

nam 9 là ai vậy moi người

2022-07-04

0

Rain

Rain

Hàn vũ hi là thằng đần. 🤣🤣🤣

2022-05-19

3

Toàn bộ
Chapter
1 Chương 1: Chú Hàn, tại sao ba tôi là kẻ giết người?
2 Chương 2: Dương Thần, đây là nhà vệ sinh nữ!
3 Chương 3: Không phải cô đuổi, mà là em tự nghỉ
4 Chương 4: Đóa hoa cúc trắng nhuốm máu tươi
5 Chương 5: Về nhà với chú Hàn
6 Chương 6: Chú Hàn nói, Đình Đình buộc phải nghe
7 Chương 7: Bỏ trốn
8 Chương 8: Bị phát hiện rồi
9 Chương 9: Kẻ thù
10 Chương 10: Triết Vỹ không xong rồi!
11 Chương 11: Trò chơi nhân phẩm
12 Chương 12: Thành viên mới ngủ nướng
13 Chương 13: Gọi "chú" là "anh"
14 Chương 14: Sao anh vào được phòng của tôi?
15 Chương 15: Chú Hàn đi nhầm phòng
16 Chương 16: Đình Đình say rồi
17 Chương 17: Đêm triền miên
18 Chương 18: Phòng chú Hàn không có gì là bẩn
19 Chương 19: Cánh cửa bí mật của Hàn Vũ Hi
20 Chương 20: Phòng bí mật của Hàn Vũ Hi là cái chết của Bạch Thiên
21 Chương 21: Muốn em làm bà Hàn
22 Chương 22: Triết Vỹ đến không đúng lúc rồi
23 Chương 23: Hiểu lầm sáng tỏ
24 Chương 24: Chúng ta đều không say
25 Chương 25: Say tình
26 Chương 26: Phi vụ không dễ nuốt
27 Chương 27: Mai phục
28 Chương 28: Ai là gà, ai là thóc
29 Chương 29: Nữ thiện xạ
30 Chương 30: Bí mật của Hàn Vũ Hi
31 Chương 31: Bác sĩ Bạch Uyển Đình
32 Chương 32: Kẻ thù là trưởng khoa
33 Chương 33: Hàn súng không dễ lừa
34 Chương 34: Chú Hàn ghen rồi
35 Chương 35: Chú Hàn, đừng quậy!
36 Chương 36: Trốn việc
37 Chương 37: Bắt cóc
38 Chương 38: Giả vờ làm con tin ngoan
39 Chương 39: Dương Thần đừng cứu
40 Chương 40: Chú Hàn đến rồi
41 Chương 41: Trở về
42 Chương 42: Thân phận của Bạch Uyển Đình
43 Chương 43: Manh mối mới
44 Chương 44: Uyển Đình đi bắt ghen
45 Chương 45: Mỹ nhân kế
46 Chương 46: Bí mật của Khương Lỗi
47 Chương 47: Bạch Lâm Quyết?
48 Chương 48: Mua chuộc
49 Chương 49: Dương Thần giải thoát
50 Chương 50: Từ chối gặp
51 Chương 51: Che giấu
52 Chương 52: Tấm ảnh chụp
53 Chương 53: Có phải là sự thật?
54 Chương 54: Cuộc hẹn
55 Chương 55: Hung thủ có thật sự là ba?
56 Chương 56: Hàn Vũ Hi mang quà về
57 Chương 57: Bạn thân
58 Chương 58: Sự thật sáng tỏ
59 Chương 59: Minh oan
60 Chương 60: Anh nghĩ ra mình muốn ăn gì rồi
61 Chương 61: Cầu xin anh đi
62 Chương 62: Cuộc hẹn bất ngờ
63 Chương 63: Cầu hôn trên biển
64 Chương 64: Đồng ý làm bà xã của anh
65 Chương 65: Lô hàng mất tích
66 Chương 66: Thử váy cưới
67 Chương 67: Cuộc gọi trong đêm
68 Chương 68: Hàn Vũ Hi không về
69 Chương 69: Hàn Vũ Hi không về nữa
70 Chương 70: Có thai
71 Chương 71: Tỉnh giấc
72 Chương 72: Khó khăn
73 Chương 73: Chị Bạch ra tay
74 Chương 74: Chị Bạch cao tay
75 Chương 75: Hợp tác thành công
76 Chương 76: Sắp sinh
77 Chương 77: Bóng dáng quen thuộc
78 Chương 78: Hạ sinh an toàn
79 Chương 79: Tìm kiếm tung tích
80 Chương 80: Gặp lại
81 Chương 81: Chị Bạch ghen rồi
82 Chương 82: Hàn Vũ Hi cần dùng thuốc
83 Chương 83: Cách của chị Bạch
84 Chương 84: Trở về tay trắng
85 Chương 85: Thuốc của Ngôn Ngôn có vấn đề
86 Chương 86: Bất ngờ
87 Chương 87: Hàn Vũ Hi thực sự trở lại rồi
88 Chương 88: Trả lại cho chúng ta một lễ cưới
89 Chương 89: Đêm trước hôn lễ
90 Chương 90: Hôn lễ của ba mẹ Hằng Hằng
91 Chương 91: Ngoại truyện
Chapter

Updated 91 Episodes

1
Chương 1: Chú Hàn, tại sao ba tôi là kẻ giết người?
2
Chương 2: Dương Thần, đây là nhà vệ sinh nữ!
3
Chương 3: Không phải cô đuổi, mà là em tự nghỉ
4
Chương 4: Đóa hoa cúc trắng nhuốm máu tươi
5
Chương 5: Về nhà với chú Hàn
6
Chương 6: Chú Hàn nói, Đình Đình buộc phải nghe
7
Chương 7: Bỏ trốn
8
Chương 8: Bị phát hiện rồi
9
Chương 9: Kẻ thù
10
Chương 10: Triết Vỹ không xong rồi!
11
Chương 11: Trò chơi nhân phẩm
12
Chương 12: Thành viên mới ngủ nướng
13
Chương 13: Gọi "chú" là "anh"
14
Chương 14: Sao anh vào được phòng của tôi?
15
Chương 15: Chú Hàn đi nhầm phòng
16
Chương 16: Đình Đình say rồi
17
Chương 17: Đêm triền miên
18
Chương 18: Phòng chú Hàn không có gì là bẩn
19
Chương 19: Cánh cửa bí mật của Hàn Vũ Hi
20
Chương 20: Phòng bí mật của Hàn Vũ Hi là cái chết của Bạch Thiên
21
Chương 21: Muốn em làm bà Hàn
22
Chương 22: Triết Vỹ đến không đúng lúc rồi
23
Chương 23: Hiểu lầm sáng tỏ
24
Chương 24: Chúng ta đều không say
25
Chương 25: Say tình
26
Chương 26: Phi vụ không dễ nuốt
27
Chương 27: Mai phục
28
Chương 28: Ai là gà, ai là thóc
29
Chương 29: Nữ thiện xạ
30
Chương 30: Bí mật của Hàn Vũ Hi
31
Chương 31: Bác sĩ Bạch Uyển Đình
32
Chương 32: Kẻ thù là trưởng khoa
33
Chương 33: Hàn súng không dễ lừa
34
Chương 34: Chú Hàn ghen rồi
35
Chương 35: Chú Hàn, đừng quậy!
36
Chương 36: Trốn việc
37
Chương 37: Bắt cóc
38
Chương 38: Giả vờ làm con tin ngoan
39
Chương 39: Dương Thần đừng cứu
40
Chương 40: Chú Hàn đến rồi
41
Chương 41: Trở về
42
Chương 42: Thân phận của Bạch Uyển Đình
43
Chương 43: Manh mối mới
44
Chương 44: Uyển Đình đi bắt ghen
45
Chương 45: Mỹ nhân kế
46
Chương 46: Bí mật của Khương Lỗi
47
Chương 47: Bạch Lâm Quyết?
48
Chương 48: Mua chuộc
49
Chương 49: Dương Thần giải thoát
50
Chương 50: Từ chối gặp
51
Chương 51: Che giấu
52
Chương 52: Tấm ảnh chụp
53
Chương 53: Có phải là sự thật?
54
Chương 54: Cuộc hẹn
55
Chương 55: Hung thủ có thật sự là ba?
56
Chương 56: Hàn Vũ Hi mang quà về
57
Chương 57: Bạn thân
58
Chương 58: Sự thật sáng tỏ
59
Chương 59: Minh oan
60
Chương 60: Anh nghĩ ra mình muốn ăn gì rồi
61
Chương 61: Cầu xin anh đi
62
Chương 62: Cuộc hẹn bất ngờ
63
Chương 63: Cầu hôn trên biển
64
Chương 64: Đồng ý làm bà xã của anh
65
Chương 65: Lô hàng mất tích
66
Chương 66: Thử váy cưới
67
Chương 67: Cuộc gọi trong đêm
68
Chương 68: Hàn Vũ Hi không về
69
Chương 69: Hàn Vũ Hi không về nữa
70
Chương 70: Có thai
71
Chương 71: Tỉnh giấc
72
Chương 72: Khó khăn
73
Chương 73: Chị Bạch ra tay
74
Chương 74: Chị Bạch cao tay
75
Chương 75: Hợp tác thành công
76
Chương 76: Sắp sinh
77
Chương 77: Bóng dáng quen thuộc
78
Chương 78: Hạ sinh an toàn
79
Chương 79: Tìm kiếm tung tích
80
Chương 80: Gặp lại
81
Chương 81: Chị Bạch ghen rồi
82
Chương 82: Hàn Vũ Hi cần dùng thuốc
83
Chương 83: Cách của chị Bạch
84
Chương 84: Trở về tay trắng
85
Chương 85: Thuốc của Ngôn Ngôn có vấn đề
86
Chương 86: Bất ngờ
87
Chương 87: Hàn Vũ Hi thực sự trở lại rồi
88
Chương 88: Trả lại cho chúng ta một lễ cưới
89
Chương 89: Đêm trước hôn lễ
90
Chương 90: Hôn lễ của ba mẹ Hằng Hằng
91
Chương 91: Ngoại truyện

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play