Chương 5: Về nhà với chú Hàn

Bóng tối bao lấy không gian yên tĩnh, Bạch Uyển Đình từ từ đứng dậy, đôi chân không ngừng run rẩy bước đến bên mộ của mẹ mình. Dưới chân cô giờ đây là đóa hoa cúc trắng, nhưng dường như bây giờ nó đã nhuốm một màu đỏ tươi, vương vãi ra đất. Đầu óc Bạch Uyển Đình trống rỗng, cô đưa đôi mắt vô hồn nhìn theo vết máu dài, cứ thế chân bước đi đến bờ hồ.

Dưới ánh trăng mờ nhạt, Bạch Uyển Đình chỉ thấy được dưới hồ nước là một mảng màu đỏ au, màu của sự chết chóc. Cô cố giữ lấy sự bình tĩnh, chầm chậm bước xuống. Giữa vùng máu đỏ là Bạch Thiên, nhưng giờ đây chỉ là một cái xác lạnh lẽo, không thể kiềm chế nữa, Bạch Uyển Đình gào lên trong nức nở. Tiếng khóc như con tim của cô lúc này vậy, vỡ vụn thành từng mảnh.

Cái lạnh của đầu đông đúng là không làm con người ta dễ chịu, cây tử đinh hương trước căn biệt thự rộng lớn cũng đã sớm rụng những chiếc lá cuối cùng, những khuôn vải trắng được treo ở trước cổng lớn. Đám tang của Bạch Thiên không có lấy một vòng hoa viếng thăm, trong mắt của mọi người ông là một tên sát nhân man rợ, với cái chết của ông chắc hẳn người ta sẽ nghĩ rằng ông trời có mắt, lấy ai mà lại đi xót thương. Bạch Uyển Đình quỳ trước di ảnh của ông, đôi mắt sưng đỏ, sắc mặt gầy gò không thể nhận ra cô chỉ là một cô gái vừa tròn tuổi mười tám.

Dáng vẻ vô hồn của cô bỗng bị làm cho giật mình bởi tiếng bước chân phía sau lưng, Bạch Uyển khẽ quay đầu, đặt vào ánh mắt của cô là hình bóng cao ráo, sắc mặt toát lên vẻ nghiêm nghị khiến người khác bất giác không dám đến gần. Hàn Vũ Hi lặng lẽ đặt một vòng hoa trắng lớn ở cạnh đó, anh không buồn để ý đến Bạch Uyển Đình đang nhìn anh bằng ánh mắt như muốn giết người, Hàn Vũ Hi tiến đến thắp một nén hương cho Bạch Thiên, trong ánh mắt anh dường như vụt qua một chút thương xót rồi nhanh chóng biến mất, anh xoay người cất bước rời khỏi.

“Đứng lại!” Bạch Uyển Đình đứng dậy, có chút loạng choạng do quỳ quá lâu dưới đất, giọng cô mang theo một sự kiên định.

Hàn Vũ Hi dừng bước, anh vẫn không buồn quay người lại.

Giọng Bạch Uyển Đình bắt đầu có chút run lên: “Chú không định giải thích về chuyện này sao? Dù sao ba tôi cũng từng là người thân cận bên cạnh chú… giờ đây ba tôi nằm ở đây cũng phải mang danh là kẻ giết người mà không một lý do.”

Sắc mặt của Hàn Vũ Hi vẫn không có lấy một chút thay đổi, anh xoay người lại, ánh mắt lạnh lẽo đặt lên Bạch Uyển Đình đang mếu máo: “Cô muốn tôi giải thích thế nào đây? Ba cô có giết người hay không thì liên quan gì đến tôi?”

Nghe đến đây, sắc mặt của Bạch Uyển Đình lập tức thay đổi, cô cất giọng tức giận: “Chính là tôi đang nghĩ tên áo đen đêm qua giết ba tôi… liệu có phải là chú?”

Câu nói của Bạch Uyển Đình làm cho nét điềm tĩnh của Hàn Vũ Hi có chút lung lay, đôi mày sắc bén lập tức có chút chau lại, anh khẽ nói: “Cô nói gì? Cô nhìn thấy được hung thủ sao?”

Thái độ của Hàn Vũ Hi lập tức khiến nỗi nghi ngờ của Bạch Uyển Đình càng đậm hơn: “Chú sợ sao?”

Trên môi Hàn Vũ Hi nhếch lên nét cười: “Cô nghĩ tôi giết người cần phải đích thân đi sao?” Dừng một chút anh cất giọng nói tiếp: “Hung thủ có nhìn thấy được cô không?”

Bạch Uyển Đình nhìn Hàn Vũ Hi bằng ánh mắt nghi hoặc nhưng rồi cũng khẽ lắc đầu: “Không thấy.” Cô ậm ừ một lát rồi nói tiếp: “Chú thực sự không biết một chút gì về chuyện này sao?”

Dường như không có ý định trả lời câu hỏi của Bạch Uyển Đình, Hàn Vũ Hi đưa mắt nhìn xung quanh căn nhà rồi thản nhiên cất giọng: “Chuẩn bị đi, lát nữa sẽ có tài xế đến đón, tôi còn có việc.”

Khuôn mặt mệt mỏi của Bạch Uyển Đình không giấu nổi vẻ ngạc nhiên: “Đi đâu?”

“Đến chỗ của tôi, đêm qua cô đã nhìn thấy hắn ta, đêm nay khó mà toàn mạng.” Hàn Vũ Hi dừng một chút rồi khẽ cong môi: “Đừng tiếc căn nhà to này, chỗ tôi còn to hơn gấp mười.” Nói rồi anh quay người bỏ đi để lại Bạch Uyển Đình vẫn còn đang ngơ ngác chưa định hình được chuyện gì xảy ra.

Ánh mắt Bạch Uyển Đình đặt lên Hàn Vũ Hi mãi đến khi anh đi khuất bóng, cô nghĩ đây có lẽ là một cơ hội để tiếp cận Hàn Vũ Hi, để có thể biết được chân tướng mọi việc. Mặc dù Bạch Uyển Đình chưa kịp hỏi rõ Bạch Thiên có giết người hay không, nhưng cảnh tượng cô tận mắt chứng kiến tối qua, cô càng khẳng định ba cô bị oan, tội danh giết người ấy là có người khiến ba cô phải gánh thay.

Đôi mắt của Bạch Uyển Đình dần trở nên kiên định, cô đưa tay lau đi giọt nước mắt đang rơi xuống một cách dứt khoát, cô quay đầu nhìn di ảnh của Bạch Thiên, khẽ cất giọng: “Con gái của ba nhất định sẽ bắt những kẻ gây ra chuyện này phải trả giá.”

Tiếng bước chân làm Bạch Uyển Đình có chút giật mình, Triết Vỹ, cánh tay phải thân cận của Hàn Vũ Hi từ ngoài bước vào, anh cúi đầu rồi cất giọng: “Bạch tiểu thư, anh Hàn có căn dặn…”

Triết Vỹ chưa kịp nói hết câu đã bị Bạch Uyển Đình ngắt lời: “Ra ngoài đợi tôi một lát, tôi ra ngay.”

Chapter
1 Chương 1: Chú Hàn, tại sao ba tôi là kẻ giết người?
2 Chương 2: Dương Thần, đây là nhà vệ sinh nữ!
3 Chương 3: Không phải cô đuổi, mà là em tự nghỉ
4 Chương 4: Đóa hoa cúc trắng nhuốm máu tươi
5 Chương 5: Về nhà với chú Hàn
6 Chương 6: Chú Hàn nói, Đình Đình buộc phải nghe
7 Chương 7: Bỏ trốn
8 Chương 8: Bị phát hiện rồi
9 Chương 9: Kẻ thù
10 Chương 10: Triết Vỹ không xong rồi!
11 Chương 11: Trò chơi nhân phẩm
12 Chương 12: Thành viên mới ngủ nướng
13 Chương 13: Gọi "chú" là "anh"
14 Chương 14: Sao anh vào được phòng của tôi?
15 Chương 15: Chú Hàn đi nhầm phòng
16 Chương 16: Đình Đình say rồi
17 Chương 17: Đêm triền miên
18 Chương 18: Phòng chú Hàn không có gì là bẩn
19 Chương 19: Cánh cửa bí mật của Hàn Vũ Hi
20 Chương 20: Phòng bí mật của Hàn Vũ Hi là cái chết của Bạch Thiên
21 Chương 21: Muốn em làm bà Hàn
22 Chương 22: Triết Vỹ đến không đúng lúc rồi
23 Chương 23: Hiểu lầm sáng tỏ
24 Chương 24: Chúng ta đều không say
25 Chương 25: Say tình
26 Chương 26: Phi vụ không dễ nuốt
27 Chương 27: Mai phục
28 Chương 28: Ai là gà, ai là thóc
29 Chương 29: Nữ thiện xạ
30 Chương 30: Bí mật của Hàn Vũ Hi
31 Chương 31: Bác sĩ Bạch Uyển Đình
32 Chương 32: Kẻ thù là trưởng khoa
33 Chương 33: Hàn súng không dễ lừa
34 Chương 34: Chú Hàn ghen rồi
35 Chương 35: Chú Hàn, đừng quậy!
36 Chương 36: Trốn việc
37 Chương 37: Bắt cóc
38 Chương 38: Giả vờ làm con tin ngoan
39 Chương 39: Dương Thần đừng cứu
40 Chương 40: Chú Hàn đến rồi
41 Chương 41: Trở về
42 Chương 42: Thân phận của Bạch Uyển Đình
43 Chương 43: Manh mối mới
44 Chương 44: Uyển Đình đi bắt ghen
45 Chương 45: Mỹ nhân kế
46 Chương 46: Bí mật của Khương Lỗi
47 Chương 47: Bạch Lâm Quyết?
48 Chương 48: Mua chuộc
49 Chương 49: Dương Thần giải thoát
50 Chương 50: Từ chối gặp
51 Chương 51: Che giấu
52 Chương 52: Tấm ảnh chụp
53 Chương 53: Có phải là sự thật?
54 Chương 54: Cuộc hẹn
55 Chương 55: Hung thủ có thật sự là ba?
56 Chương 56: Hàn Vũ Hi mang quà về
57 Chương 57: Bạn thân
58 Chương 58: Sự thật sáng tỏ
59 Chương 59: Minh oan
60 Chương 60: Anh nghĩ ra mình muốn ăn gì rồi
61 Chương 61: Cầu xin anh đi
62 Chương 62: Cuộc hẹn bất ngờ
63 Chương 63: Cầu hôn trên biển
64 Chương 64: Đồng ý làm bà xã của anh
65 Chương 65: Lô hàng mất tích
66 Chương 66: Thử váy cưới
67 Chương 67: Cuộc gọi trong đêm
68 Chương 68: Hàn Vũ Hi không về
69 Chương 69: Hàn Vũ Hi không về nữa
70 Chương 70: Có thai
71 Chương 71: Tỉnh giấc
72 Chương 72: Khó khăn
73 Chương 73: Chị Bạch ra tay
74 Chương 74: Chị Bạch cao tay
75 Chương 75: Hợp tác thành công
76 Chương 76: Sắp sinh
77 Chương 77: Bóng dáng quen thuộc
78 Chương 78: Hạ sinh an toàn
79 Chương 79: Tìm kiếm tung tích
80 Chương 80: Gặp lại
81 Chương 81: Chị Bạch ghen rồi
82 Chương 82: Hàn Vũ Hi cần dùng thuốc
83 Chương 83: Cách của chị Bạch
84 Chương 84: Trở về tay trắng
85 Chương 85: Thuốc của Ngôn Ngôn có vấn đề
86 Chương 86: Bất ngờ
87 Chương 87: Hàn Vũ Hi thực sự trở lại rồi
88 Chương 88: Trả lại cho chúng ta một lễ cưới
89 Chương 89: Đêm trước hôn lễ
90 Chương 90: Hôn lễ của ba mẹ Hằng Hằng
91 Chương 91: Ngoại truyện
Chapter

Updated 91 Episodes

1
Chương 1: Chú Hàn, tại sao ba tôi là kẻ giết người?
2
Chương 2: Dương Thần, đây là nhà vệ sinh nữ!
3
Chương 3: Không phải cô đuổi, mà là em tự nghỉ
4
Chương 4: Đóa hoa cúc trắng nhuốm máu tươi
5
Chương 5: Về nhà với chú Hàn
6
Chương 6: Chú Hàn nói, Đình Đình buộc phải nghe
7
Chương 7: Bỏ trốn
8
Chương 8: Bị phát hiện rồi
9
Chương 9: Kẻ thù
10
Chương 10: Triết Vỹ không xong rồi!
11
Chương 11: Trò chơi nhân phẩm
12
Chương 12: Thành viên mới ngủ nướng
13
Chương 13: Gọi "chú" là "anh"
14
Chương 14: Sao anh vào được phòng của tôi?
15
Chương 15: Chú Hàn đi nhầm phòng
16
Chương 16: Đình Đình say rồi
17
Chương 17: Đêm triền miên
18
Chương 18: Phòng chú Hàn không có gì là bẩn
19
Chương 19: Cánh cửa bí mật của Hàn Vũ Hi
20
Chương 20: Phòng bí mật của Hàn Vũ Hi là cái chết của Bạch Thiên
21
Chương 21: Muốn em làm bà Hàn
22
Chương 22: Triết Vỹ đến không đúng lúc rồi
23
Chương 23: Hiểu lầm sáng tỏ
24
Chương 24: Chúng ta đều không say
25
Chương 25: Say tình
26
Chương 26: Phi vụ không dễ nuốt
27
Chương 27: Mai phục
28
Chương 28: Ai là gà, ai là thóc
29
Chương 29: Nữ thiện xạ
30
Chương 30: Bí mật của Hàn Vũ Hi
31
Chương 31: Bác sĩ Bạch Uyển Đình
32
Chương 32: Kẻ thù là trưởng khoa
33
Chương 33: Hàn súng không dễ lừa
34
Chương 34: Chú Hàn ghen rồi
35
Chương 35: Chú Hàn, đừng quậy!
36
Chương 36: Trốn việc
37
Chương 37: Bắt cóc
38
Chương 38: Giả vờ làm con tin ngoan
39
Chương 39: Dương Thần đừng cứu
40
Chương 40: Chú Hàn đến rồi
41
Chương 41: Trở về
42
Chương 42: Thân phận của Bạch Uyển Đình
43
Chương 43: Manh mối mới
44
Chương 44: Uyển Đình đi bắt ghen
45
Chương 45: Mỹ nhân kế
46
Chương 46: Bí mật của Khương Lỗi
47
Chương 47: Bạch Lâm Quyết?
48
Chương 48: Mua chuộc
49
Chương 49: Dương Thần giải thoát
50
Chương 50: Từ chối gặp
51
Chương 51: Che giấu
52
Chương 52: Tấm ảnh chụp
53
Chương 53: Có phải là sự thật?
54
Chương 54: Cuộc hẹn
55
Chương 55: Hung thủ có thật sự là ba?
56
Chương 56: Hàn Vũ Hi mang quà về
57
Chương 57: Bạn thân
58
Chương 58: Sự thật sáng tỏ
59
Chương 59: Minh oan
60
Chương 60: Anh nghĩ ra mình muốn ăn gì rồi
61
Chương 61: Cầu xin anh đi
62
Chương 62: Cuộc hẹn bất ngờ
63
Chương 63: Cầu hôn trên biển
64
Chương 64: Đồng ý làm bà xã của anh
65
Chương 65: Lô hàng mất tích
66
Chương 66: Thử váy cưới
67
Chương 67: Cuộc gọi trong đêm
68
Chương 68: Hàn Vũ Hi không về
69
Chương 69: Hàn Vũ Hi không về nữa
70
Chương 70: Có thai
71
Chương 71: Tỉnh giấc
72
Chương 72: Khó khăn
73
Chương 73: Chị Bạch ra tay
74
Chương 74: Chị Bạch cao tay
75
Chương 75: Hợp tác thành công
76
Chương 76: Sắp sinh
77
Chương 77: Bóng dáng quen thuộc
78
Chương 78: Hạ sinh an toàn
79
Chương 79: Tìm kiếm tung tích
80
Chương 80: Gặp lại
81
Chương 81: Chị Bạch ghen rồi
82
Chương 82: Hàn Vũ Hi cần dùng thuốc
83
Chương 83: Cách của chị Bạch
84
Chương 84: Trở về tay trắng
85
Chương 85: Thuốc của Ngôn Ngôn có vấn đề
86
Chương 86: Bất ngờ
87
Chương 87: Hàn Vũ Hi thực sự trở lại rồi
88
Chương 88: Trả lại cho chúng ta một lễ cưới
89
Chương 89: Đêm trước hôn lễ
90
Chương 90: Hôn lễ của ba mẹ Hằng Hằng
91
Chương 91: Ngoại truyện

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play