Chương 10: Triết Vỹ không xong rồi!

Cổ tay của Bạch Uyển Đình đau nhói, những giọt nước mắt lần lượt đua nhau chảy xuống. Hắn ta bỏ tay cô ra, rồi cúi xuống nhặt lấy con dao của cô. Bộ dạng thư thả ngắm nghía con dao trên tay, liên tục cắn môi như một thói quen đắc ý.

Giọng nói khàn khàn của hắn vang lên giữa tiếng thút thít của Bạch Uyển Đình: “Không đau đâu, tao sẽ cho mày đi gặp ba mày một cách dứt khoát.”

Ánh mắt hắn chợt trở nên đầy sát khí, đôi tay nhanh chóng đâm thẳng con dao về phía Bạch Uyển Đình đang ngồi dưới đất. Khi khoảng cách của của con dao lao với vận tốc khủng khiếp tới Bạch Uyển Đình chỉ còn có thể tính bằng mi li mét thì tiếng súng chợt nổ lên khiến tên áo đen và Bạch Uyển Đình đang run rẩy bị làm cho hoảng hốt. “Cách” tiếng viên đạn lao thẳng vào con dao sắc nhọn trên tay hắn, lập tức bị văng ra xa.

Nhận thấy tình hình không ổn, tên áo đen nhanh chóng chạy nhanh ra phía cửa sổ trốn thoát.

“Đứng lại!” Giọng nói quen thuộc của Triết Vỹ vang lên trong tình huống này làm Bạch Uyển Đình bất chợt bật khóc lớn hơn.

Nghe thấy tiếng khóc của cô, đôi chân Triết Vỹ ngừng bước, anh không tiếp tục đuổi theo tên áo nữa mà vội vã đi thẳng đến chỗ của Bạch Uyển Đình, giọng nói trở nên nhẹ nhàng hơn: “Không sao chứ?”

Đôi vai của cô vẫn đang không ngừng run rẩy, cô cúi đầu nức nở: “Tôi không làm được, kẻ giết ba tôi ở trước mặt vậy mà tôi cũng không ra tay được.”

Nhìn bộ dạng của Bạch Uyển Đình đôi mày của Triết Vỹ bất giác châu chặt lại, anh tự trách đáng ra không để cô đi một mình như vậy, Bạch Uyển Đình trước giờ chỉ là một cô gái yếu đuối, dù ánh mắt có quyết tâm nhưng tâm hồn cô vẫn chưa sẵn sàng với những việc chết chóc này. Triết Vỹ dang tay ra định ôm lấy cô vào lòng, nhưng anh suy một lúc rồi hạ tay xuống, chỉ vỗ nhẹ lên vai cô hai cái.

Giọng nói trầm ấm cất lên: “Không sao rồi, tôi đưa cô về.”

Ánh trăng trên bầu trời đã lên rất cao, những cơn gió mùa đông hiu hiu thổi khiến không gian càng trở nên se lạnh, Bạch Uyển Đình thờ thẫn bước vào căn nhà rộng lớn, trên khuôn mặt không giấu được vẻ sợ hãi vẫn còn đâu đó.

“Bạch tiểu thư, cô về rồi, anh Hàn đang chờ cô trên phòng.” Chú Triệu bước đến trước mặt Bạch Uyển Đình cất giọng kính cẩn.

Nghe đến đây cô có chút hồi hộp, cô thầm nghĩ xem có lẽ nào Hàn Vũ Hi phát hiện chuyện cô trốn về nhà rồi sao? Bạch Uyển Đình đưa mắt nhìn sang Triết Vỹ bên cạnh, anh lập tức nhận ra vẻ lo lắng trên khuôn mặt cô liền mỉm cười gật đầu, như muốn nói: “Không sao đâu.”

Chú Triệu nhìn sang Triết Vỹ lập tức lên tiếng: “Triết Vỹ, anh Hàn chờ cả cậu nữa.”

Câu nói vừa rồi của chú Triệu làm Triết Vỹ có chút ngờ, nhưng ngay sau đó là một cảm giác lo lắng, anh khẽ gật đầu đáp lại chú Triệu: “Anh Hàn còn căn dặn gì thêm không?”

Chú Triệu chỉ lắc đầu, chú bước đến vỗ lên vai Triết Vỹ như một lời cảnh báo rồi rời đi.

Dường như nhận ra được sự bất an trên khuôn mặt của anh, Bạch Uyển Đình khẽ cất giọng nhỏ nhẹ: “Chú ấy biết anh giúp tôi trốn ra ngoài rồi sao?”

“Có thể!” Nói rồi Triết Vỹ cứ thế bình thản bước vào thang máy, anh biết làm trái quy tắc, có chạy đằng trời cũng không có kết cục tốt.

“Cốc… cốc… cốc.” Triết Vỹ đưa tay gõ cửa phòng Hàn Vũ Hi, có chút hồi hộp.

Khoảng năm giây sau, Hàn Vũ Hi bên trong mới cất giọng lạnh lẽo: “Vào đi!”

Cánh cửa mở ra, Triết Vỹ nhìn ra Bạch Uyển Đình phía sau, rồi cúi người kính cẩn nép sang một bên nhường đường cho cô, khẽ cất giọng: “Bạch tiểu thư, mời!”

Trong căn phòng sang trọng, một mùi hương đặc trưng thoang thoảng qua từng ngóc ngách rồi dừng lại quanh trên mái tóc của Bạch Uyển Đình, cô bước vào phòng, Hàn Vũ Hi đang ngồi ở sô pha, mắt đang chăm chú xem tài liệu. Ánh mắt của Bạch Uyển Đình liền đặt lên Hàn Vũ Hi để dò xét, nhưng thực sự cô không tài nào nhìn ra được từ khuôn mặt điềm tĩnh kia bất cứ một suy nghĩ nào của anh.

Không ngẩng đầu lấy một cái, Hàn Vũ Hi vẫn chăm chú vào tờ tài liệu, giọng nói mang một sự nghiêm nghị: “Còn mạng về là tốt rồi!”

Nghe thấy vậy Bạch Uyển Đình liền nhíu mày, cô nhận ra sự mỉa mai trong câu nói của người đàn ông kia. Trong lúc đang suy nghĩ thì Triết Vỹ bên cạnh đã cúi đầu bước về phía Tề Vũ Hi từ lúc nào. Triết Vỹ đứng trước mặt Hàn Vũ Hi, cúi gằm mặt, hai tay chắp ở phía trước như đang nhận lỗi.

“Em sai rồi, anh Hàn tha lỗi cho em lần này!” Triết Vỹ cất giọng nhẹ nhàng.

Câu nói của Triết Vỹ vừa rồi làm cô lập tức nhận ra “lỗi” mà anh ta vừa nói là do cô, do cô nhất định đòi trốn ra ngoài, nghĩ đến đây cô cũng bước đến bên cạnh Triết Vỹ khẽ cất giọng gượng gạo: “Lỗi này là do tôi, Triết Vỹ chỉ là bị ép thôi!”

Giọng nói yếu đuối như một chú mèo con ngoan ngoãn của Bạch Uyển Đình cuối cùng cũng làm Hàn Vũ Hi bỏ xấp tài liệu trên tay xuống. Đôi mắt lạnh lẽo khiến người khác nhìn vào bất giác hoảng sợ, anh đưa mắt nhìn thẳng vào khuôn mặt đang ngại ngùng của Bạch Uyển Đình, khiến cô giật mình né tránh.

Ánh mắt của Hàn Vũ Hi bắt đầu chuyển lên người của Triết Vỹ, anh tựa lưng thoải mái vào sô pha, chân bắt chéo lên nhau, đôi môi mỏng khẽ nhếch lên: “Cô là người ngoài, không tính!” Anh ngừng một chút rồi nói tiếp: “Nhưng Triết Vỹ là người ở đây, quy tắc anh ta rõ hơn ai hết!”

Câu nói của Hàn Vũ Hi vừa dứt lời, Triết Vỹ lập tức quỳ xuống: “Anh Hàn, em sai rồi!”

Khuôn mặt của Hàn Vũ Hi dường như không chút biến sắc, vẫn giữ một nét điềm tĩnh như vậy, anh cúi người lấy từ dưới gầm bàn lên một khẩu súng ngắn Magnum và ba viên đạn đặt lên bàn. Không cần đợi Hàn Vũ Hi nói thêm, Triết Vỹ đứng dậy cầm lấy khẩu súng trên bàn, gương mặt có chút sợ hãi lần lượt bỏ ba viên đạn vào ba trong năm buồng đạn bên trong, đôi tay có chút run run xoay buồng đạn tạo nên âm thanh chói tai. Anh từ từ đưa súng chĩa thẳng vào cánh tay trái của mình, ngón tay từ từ bóp cò.

Chapter
1 Chương 1: Chú Hàn, tại sao ba tôi là kẻ giết người?
2 Chương 2: Dương Thần, đây là nhà vệ sinh nữ!
3 Chương 3: Không phải cô đuổi, mà là em tự nghỉ
4 Chương 4: Đóa hoa cúc trắng nhuốm máu tươi
5 Chương 5: Về nhà với chú Hàn
6 Chương 6: Chú Hàn nói, Đình Đình buộc phải nghe
7 Chương 7: Bỏ trốn
8 Chương 8: Bị phát hiện rồi
9 Chương 9: Kẻ thù
10 Chương 10: Triết Vỹ không xong rồi!
11 Chương 11: Trò chơi nhân phẩm
12 Chương 12: Thành viên mới ngủ nướng
13 Chương 13: Gọi "chú" là "anh"
14 Chương 14: Sao anh vào được phòng của tôi?
15 Chương 15: Chú Hàn đi nhầm phòng
16 Chương 16: Đình Đình say rồi
17 Chương 17: Đêm triền miên
18 Chương 18: Phòng chú Hàn không có gì là bẩn
19 Chương 19: Cánh cửa bí mật của Hàn Vũ Hi
20 Chương 20: Phòng bí mật của Hàn Vũ Hi là cái chết của Bạch Thiên
21 Chương 21: Muốn em làm bà Hàn
22 Chương 22: Triết Vỹ đến không đúng lúc rồi
23 Chương 23: Hiểu lầm sáng tỏ
24 Chương 24: Chúng ta đều không say
25 Chương 25: Say tình
26 Chương 26: Phi vụ không dễ nuốt
27 Chương 27: Mai phục
28 Chương 28: Ai là gà, ai là thóc
29 Chương 29: Nữ thiện xạ
30 Chương 30: Bí mật của Hàn Vũ Hi
31 Chương 31: Bác sĩ Bạch Uyển Đình
32 Chương 32: Kẻ thù là trưởng khoa
33 Chương 33: Hàn súng không dễ lừa
34 Chương 34: Chú Hàn ghen rồi
35 Chương 35: Chú Hàn, đừng quậy!
36 Chương 36: Trốn việc
37 Chương 37: Bắt cóc
38 Chương 38: Giả vờ làm con tin ngoan
39 Chương 39: Dương Thần đừng cứu
40 Chương 40: Chú Hàn đến rồi
41 Chương 41: Trở về
42 Chương 42: Thân phận của Bạch Uyển Đình
43 Chương 43: Manh mối mới
44 Chương 44: Uyển Đình đi bắt ghen
45 Chương 45: Mỹ nhân kế
46 Chương 46: Bí mật của Khương Lỗi
47 Chương 47: Bạch Lâm Quyết?
48 Chương 48: Mua chuộc
49 Chương 49: Dương Thần giải thoát
50 Chương 50: Từ chối gặp
51 Chương 51: Che giấu
52 Chương 52: Tấm ảnh chụp
53 Chương 53: Có phải là sự thật?
54 Chương 54: Cuộc hẹn
55 Chương 55: Hung thủ có thật sự là ba?
56 Chương 56: Hàn Vũ Hi mang quà về
57 Chương 57: Bạn thân
58 Chương 58: Sự thật sáng tỏ
59 Chương 59: Minh oan
60 Chương 60: Anh nghĩ ra mình muốn ăn gì rồi
61 Chương 61: Cầu xin anh đi
62 Chương 62: Cuộc hẹn bất ngờ
63 Chương 63: Cầu hôn trên biển
64 Chương 64: Đồng ý làm bà xã của anh
65 Chương 65: Lô hàng mất tích
66 Chương 66: Thử váy cưới
67 Chương 67: Cuộc gọi trong đêm
68 Chương 68: Hàn Vũ Hi không về
69 Chương 69: Hàn Vũ Hi không về nữa
70 Chương 70: Có thai
71 Chương 71: Tỉnh giấc
72 Chương 72: Khó khăn
73 Chương 73: Chị Bạch ra tay
74 Chương 74: Chị Bạch cao tay
75 Chương 75: Hợp tác thành công
76 Chương 76: Sắp sinh
77 Chương 77: Bóng dáng quen thuộc
78 Chương 78: Hạ sinh an toàn
79 Chương 79: Tìm kiếm tung tích
80 Chương 80: Gặp lại
81 Chương 81: Chị Bạch ghen rồi
82 Chương 82: Hàn Vũ Hi cần dùng thuốc
83 Chương 83: Cách của chị Bạch
84 Chương 84: Trở về tay trắng
85 Chương 85: Thuốc của Ngôn Ngôn có vấn đề
86 Chương 86: Bất ngờ
87 Chương 87: Hàn Vũ Hi thực sự trở lại rồi
88 Chương 88: Trả lại cho chúng ta một lễ cưới
89 Chương 89: Đêm trước hôn lễ
90 Chương 90: Hôn lễ của ba mẹ Hằng Hằng
91 Chương 91: Ngoại truyện
Chapter

Updated 91 Episodes

1
Chương 1: Chú Hàn, tại sao ba tôi là kẻ giết người?
2
Chương 2: Dương Thần, đây là nhà vệ sinh nữ!
3
Chương 3: Không phải cô đuổi, mà là em tự nghỉ
4
Chương 4: Đóa hoa cúc trắng nhuốm máu tươi
5
Chương 5: Về nhà với chú Hàn
6
Chương 6: Chú Hàn nói, Đình Đình buộc phải nghe
7
Chương 7: Bỏ trốn
8
Chương 8: Bị phát hiện rồi
9
Chương 9: Kẻ thù
10
Chương 10: Triết Vỹ không xong rồi!
11
Chương 11: Trò chơi nhân phẩm
12
Chương 12: Thành viên mới ngủ nướng
13
Chương 13: Gọi "chú" là "anh"
14
Chương 14: Sao anh vào được phòng của tôi?
15
Chương 15: Chú Hàn đi nhầm phòng
16
Chương 16: Đình Đình say rồi
17
Chương 17: Đêm triền miên
18
Chương 18: Phòng chú Hàn không có gì là bẩn
19
Chương 19: Cánh cửa bí mật của Hàn Vũ Hi
20
Chương 20: Phòng bí mật của Hàn Vũ Hi là cái chết của Bạch Thiên
21
Chương 21: Muốn em làm bà Hàn
22
Chương 22: Triết Vỹ đến không đúng lúc rồi
23
Chương 23: Hiểu lầm sáng tỏ
24
Chương 24: Chúng ta đều không say
25
Chương 25: Say tình
26
Chương 26: Phi vụ không dễ nuốt
27
Chương 27: Mai phục
28
Chương 28: Ai là gà, ai là thóc
29
Chương 29: Nữ thiện xạ
30
Chương 30: Bí mật của Hàn Vũ Hi
31
Chương 31: Bác sĩ Bạch Uyển Đình
32
Chương 32: Kẻ thù là trưởng khoa
33
Chương 33: Hàn súng không dễ lừa
34
Chương 34: Chú Hàn ghen rồi
35
Chương 35: Chú Hàn, đừng quậy!
36
Chương 36: Trốn việc
37
Chương 37: Bắt cóc
38
Chương 38: Giả vờ làm con tin ngoan
39
Chương 39: Dương Thần đừng cứu
40
Chương 40: Chú Hàn đến rồi
41
Chương 41: Trở về
42
Chương 42: Thân phận của Bạch Uyển Đình
43
Chương 43: Manh mối mới
44
Chương 44: Uyển Đình đi bắt ghen
45
Chương 45: Mỹ nhân kế
46
Chương 46: Bí mật của Khương Lỗi
47
Chương 47: Bạch Lâm Quyết?
48
Chương 48: Mua chuộc
49
Chương 49: Dương Thần giải thoát
50
Chương 50: Từ chối gặp
51
Chương 51: Che giấu
52
Chương 52: Tấm ảnh chụp
53
Chương 53: Có phải là sự thật?
54
Chương 54: Cuộc hẹn
55
Chương 55: Hung thủ có thật sự là ba?
56
Chương 56: Hàn Vũ Hi mang quà về
57
Chương 57: Bạn thân
58
Chương 58: Sự thật sáng tỏ
59
Chương 59: Minh oan
60
Chương 60: Anh nghĩ ra mình muốn ăn gì rồi
61
Chương 61: Cầu xin anh đi
62
Chương 62: Cuộc hẹn bất ngờ
63
Chương 63: Cầu hôn trên biển
64
Chương 64: Đồng ý làm bà xã của anh
65
Chương 65: Lô hàng mất tích
66
Chương 66: Thử váy cưới
67
Chương 67: Cuộc gọi trong đêm
68
Chương 68: Hàn Vũ Hi không về
69
Chương 69: Hàn Vũ Hi không về nữa
70
Chương 70: Có thai
71
Chương 71: Tỉnh giấc
72
Chương 72: Khó khăn
73
Chương 73: Chị Bạch ra tay
74
Chương 74: Chị Bạch cao tay
75
Chương 75: Hợp tác thành công
76
Chương 76: Sắp sinh
77
Chương 77: Bóng dáng quen thuộc
78
Chương 78: Hạ sinh an toàn
79
Chương 79: Tìm kiếm tung tích
80
Chương 80: Gặp lại
81
Chương 81: Chị Bạch ghen rồi
82
Chương 82: Hàn Vũ Hi cần dùng thuốc
83
Chương 83: Cách của chị Bạch
84
Chương 84: Trở về tay trắng
85
Chương 85: Thuốc của Ngôn Ngôn có vấn đề
86
Chương 86: Bất ngờ
87
Chương 87: Hàn Vũ Hi thực sự trở lại rồi
88
Chương 88: Trả lại cho chúng ta một lễ cưới
89
Chương 89: Đêm trước hôn lễ
90
Chương 90: Hôn lễ của ba mẹ Hằng Hằng
91
Chương 91: Ngoại truyện

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play