Chương 5: Không nhầm , tôi đưa bạn gái về

Dư Trì bị hất tay có chút lảo đảo , sau đó lại theo tiếng cô nói ngẩng đầu lên nhìn người đàn ông mà Du Thừa Ân vừa nhận là người yêu .

Anh cuộn tay lại thành hình nắm đấm vẫn cố chấp tiến lên đỡ lấy Du Ân đang nghiêng ngả trong lồng ngực của người đàn ông phía đối diện :"Ân Ân , mình đưa cậu về , không phải ai cũng có thể nhận nhầm được đâu"

Vừa mới chạm vào vai của Du Thừa Ân , cánh tay thon dài của người đàn ông kia lập tức phất tay cậu ta ra , sau đó ôm lấy Du Thừa Ân vào lòng , Dư Trì nhìn một loạt động tác rồi lại nghe anh ta mở miệng :"Không nhầm , tôi đưa bạn gái về"

Dư Trì lúc ban nãy còn nghĩ Tô Lam chỉ đang trêu ghẹo anh , không ngờ được cô ấy lại thực sự có bạn trai. Bàn tay vô thức siết chặt , cho đến khi nhìn người kia bế ngang cô đi , Dư Trì tức đến mức cánh tay đều run rẩy.

Lúc này Hàn Thiên Viễn bế ngang cô đặt vào ghế phụ , sau đó vòng sang ghế lái khởi động xe rời đi .

Hàn Thiên Viễn lâu lâu lại quay sang nhìn người con gái còn đang tựa đầu vào cửa kính ngủ say . Nhân lúc đèn đỏ , anh cởi áo vest trên ngưởi ra gấp gấp lại kê xuống đầu cho cô tựa.

Trong lòng anh thầm nghĩ , nếu như không phải là anh mà là một người đàn ông xa lạ có ý đồ không rõ ràng cô cũng sẽ lên xe người ta đi như vậy rồi có phải không?

Tự cười với suy nghĩ của chính mình , giữa anh và cô thật ra cũng chẳng tính là thân quen .

Ngẫm một chút có phải anh cũng có thể có ý đồ không rõ ràng không?

Điện thoại trong trúi xách Du Thừa Ân bỗng dưng vang lên ngắt ngang mạch suy nghĩ của anh , nhưng Du Thừa Ân rõ ràng chẳng bị đánh thức , Hàn Thiên Viễn đành phải tấp vào lề đường lục lọi điện thoại cô sau đó nhìn hàng chữ "Tô Lam" đang hiển thị .

Không chần chừ mà nhấn nút nghe như thể việc anh đưa cô đi là hết sức bình thường .

Chỉ nghe đầu bên kia truyền đến một giọng nói của một cô gái có vẻ lo lắng :"Ân Ân , cậu không sao chứ? Nghe nói Dư Trì bảo người yêu đến đón cậu về?"

Hàn Thiên Viễn nhàn nhạt lên tiếng :"Cô ấy đang ở chỗ tôi"

Tô Lam thoáng chút hốt hoảng sau đó nói một tràng:"Hả ? Anh là bạn trai Ân Ân? Vậy tốt quá , phiền anh đưa cô ấy về nhà"

Cũng không đợi Hàn Thiên Viễn nói gì thêm , đầu bên kia lập tức cúp máy .

Anh nhìn chằm chằm chiếc điện thoại đã tắt, lại nhìn Du Thừa Ân cong nhẹ khóe môi . Không ngờ cô gái này không đáng tin mà bạn của cô còn không đáng tin hơn.

Hàn Thiên Viễn không biết nhà cô ở đâu nên đành đưa cô đến khách sạn gần đó .

Anh vác Du Thừa Ân lên vai đưa vào phòng ném xuống giường , sau đó vỗ vỗ vào má cô nói :"Này tỉnh dậy đi"

Du Thừa Ân bị đánh đến đau mà gào lên :"Gì chứ ? Lấy thêm mười ly nữa đi"

Đến Hàn Thiên Viễn cũng phải bật cười , anh ta nói mặc dù biết cô sẽ chẳng nghe:"Thay vì trả tiền rượu sao không trả tiền cho tôi đi?"

Dư Thừa Ân như nghe thấy tiếng nói , liền kéo mặt anh ghé sát mình . Cổ họng bỗng chốc khô khốc , nhìn ngắm vành môi xinh đẹp của cô , chuẩn bị đặt môi lên thì bị Dư Thừa Ân cho một cái tát đến tỉnh .

Cô còn chửi :"Con mẹ nó Dư Trì , ông còn dám quay về đứng trước mặt tôi show ân ái?

"Ông là đồ khốn nạn"

Du Thừa Ân tiện chân đá luôn Hàn Thiên Viễn xuống giường .

Anh tức giận chật vật đứng dậy, còn đá vào thành giường một cái , túm lấy chăn bên cạnh chùm hết đầu cô ta rồi xoay người đi về phòng mình ở bên cạnh.

Sau khi tắm xong , anh sợ lúc nãy mình chùm kín chăn như vậy cô ta sẽ không thở được nên định quay lại xem thử tình hình , lúc này lại chẳng thấy người con gái ấy đâu nữa .

Loáng thoáng nghe có tiếng động trong nhà vệ sinh , nghe thấy giống như cô ta đang nôn ọe ở trong , Hàn Thiên Viễn chê bai dứt khoát trở về phòng nằm .

Sáng sớm ngày hôm sau , anh lại quay lại kiểm tra một lần nữa , ấy thế mà giờ này cô ta còn ngủ ngon lành.

Thì ra đây là thái độ của một nhân viên mới vào làm.

Anh không hiểu tại sao anh lại phải kiên nhẫn với người con gái này đến vậy , lại lay lay người cô ta dậy , nhưng cô ta chẳng mảy may động đậy .

Hàn Thiên Viễn toát mồ hôi , không phải chết rồi chứ?

Nói rồi anh ta đưa tay ra sờ trán cô , liền phải giật mình rụt tay lại vì quá nóng. Không nghĩ gì nhiều anh vác thẳng cô lên vai đem ra xe chở đến bệnh viện .

Sau khi được truyền nước , Du Thừa Ân cũng từ từ tỉnh dậy , cô cử động nhẹ ngồi dậy lại thấy Hàn Thiên Viễn đang nhàn nhã đọc báo bên cạnh cửa sổ , cô giật mình lên tiếng :"Anh..anh sao lại ở đây? tôi chưa có đủ tiền đâu.."

Hàn Thiên Viễn ngẩng đầu lên khỏi tờ báo nhìn về phía cô nói :"Tôi mới là người nên hỏi cô câu đấy , sao tôi lại ở đây?"

Du Thừa Ân nhớ lại một chút chuyện hôm qua , cô chỉ biết lúc Dư Trì ngỏ ý muốn đưa cô về , cô đành vơ đại một người nhận làm người yêu , không ngờ lại là anh?

Hàn Thiên Viễn gấp báo lại , lại nhìn đồng hồ , tay đút túi quần đứng dậy nói :" Cô không tính đi làm à?"

Du Thừa Ân bây giờ mới hoàng hồn , xoa xoa mắt muốn tìm điện thoại nhưng không thấy túi xách của mình đâu.

Hàn Thiên Viễn chỉnh lại cổ tay áo nheo mắt nhìn hành động như đang kiếm tìm một thứ gì đó của cô , chủ động lên tiếng :"Cô đang tìm túi xách?"

Du Thừa Ân ngẩng đầu lên nói :"Đúng rồi , nó ở chỗ anh sao"

Hàn Thiên Viễn nói đang ở dưới xe , Du Thừa Ân đôi mắt long lanh nhìn anh , anh đành bất lực ra ngoài giúp cô lấy vào.

Vừa đi vừa nghĩ : F*ck ! tại sao anh phải làm vậy?

Sau khi nhận được điện thoại , cô giống như một kẻ vô ơn liền đuổi anh đi , trong lòng Hàn Thiên Viễn thoáng chốc khó chịu. Trước giờ người cầu mong anh ở lại cũng không được cô lại đuổi anh đi .

Sau khi Du Thừa Ân gọi một cuộc gọi báo xin nghỉ vì bị ốm thì Hàn Thiên Viễn tay vẫn đút túi quần đứng đó .

Cô khó hiểu hỏi:"Anh không đi à?"

Hàn Thiên Viễn lại lần nữa nhìn đồng hồ ngỏ lời :"Cô không đi làm vậy theo tôi đi ăn sáng"

Du Thừa Ân chần chừ nhìn anh một lúc sau đó nghe anh nói :"Tôi trả tiền"

Lúc này mới đồng ý cùng đi .

Chỉ là ăn sáng thôi nhưng anh lại chọn một nhà hàng rất sang trọng.

Gọi một đống cuối cùng chỉ ăn chỉ có một chút.

Mà người từ nhỏ đến lớn đã luôn tự mình bươn trải để kiếm tiền vừa đủ ăn vừa nộp học như cô cảm thấy từng đĩa đồ ăn như cứa vào tim vậy , dù không phải là tiền của mình.

Cho nên cô đã giải quyết hết sạch đống đồ ăn trên bàn .

Hàn Thiên Viễn nhìn cô rồi cong khóe môi nói :"Không ngờ cô lại ăn tốt như vậy"

Là một người phụ nữ tất nhiên cũng không thích người khác nói mình như vậy , cô liếc xéo anh :"Chẳng phải anh gọi thì nhiều mà ăn thì ít sao? tôi cảm thấy như vậy thì thật lãng phí"

Hàn Thiên Viễn bật cười song cũng chẳng nói gì thêm , nhìn sắc mặt cô vẫn không tốt hơn là bao nên ăn xong dứt khoát đưa cô về nhà nghỉ ngơi .

Hot

Comments

Ga Tre

Ga Tre

Rồi Thiên Viễn mới là nam 9, Tội Dư Trì mỗi vậy mà xa nhau

2023-04-28

0

So Lucky I🌟

So Lucky I🌟

♥♥

2022-08-11

0

Lan Anh Huynh

Lan Anh Huynh

cốt truyện hay quá

2022-07-29

1

Toàn bộ
Chapter
1 Chương 1:Tốt nghiệp
2 Chương 2: Đền
3 Chương 3: Nhân viên mới
4 Chương 4: Không cần đâu , người yêu mình sẽ đưa mình về
5 Chương 5: Không nhầm , tôi đưa bạn gái về
6 Chương 6: Ai rồi cũng có một cái tên in dấu trên thanh xuân của mình
7 Chương 7: Lãng phí quá , để tôi đi cùng cô
8 Chương 8: Không ai có thể thấy được lòng người
9 Chương 9: công tác
10 Chương 10: Cô ấy tên gì?
11 Chương 11: Hai bọn họ là người yêu à?
12 Chương 12: Đẩy vào xe
13 Chương 13: Thay đồ
14 Chương 14: Mua nguyên dãy
15 Chương 15: Hoa cần thời gian nở , tim cũng cần thở sau những lần vỡ tan
16 Chương 16: Trả nợ xong liền coi như không quen?
17 Chương 17: Chuyển công tác
18 Chương 18: Một phần chắc là không muốn bị Hàn Thiên Viễn làm phiền
19 Chương 19: Bệnh dạ dày
20 Chương 20: Bỏ tay cô ấy ra
21 Chương 21: Từng ngủ
22 Chương 22 : Nếu có thể, đừng lãng phí nhau
23 Chương 23: "Ăn" anh đi
24 Chương 24: Chạm mắt
25 Chương 25: Trong mắt anh em là người phụ nữ khuyết tật
26 Chương 26: Tình nhân
27 Chương 27: Trở lại
28 Chương 28: Đi ăn , em mời anh
29 Chương 29: Ở đây đông quá , ra xe nhé?
30 Chương 30: Làm loạn
31 Chương 31: Vợ Lục Thăng
32 Chương 32: Chuyện tình nhỏ của Lục Thăng cùng thư kí
33 Chương 33: Một đêm bảy số phận
34 Chương 34: Tuyết đầu mùa
35 Chương 35: Namsan
36 Chương 36: Đêm đầu tiên
37 Chương 37: Bị bắt
38 Chương 38: 110
39 Chương 39: Tử hình?
40 Chương 40: Còng tay số tám
41 Chương 41: Bông cải rất vui được phục vụ
42 Chương 42: Nhẫn
43 Chương 43: Đi làm
44 Chương 44: Dỗ
45 Chương 45: Làm tổn thương
46 Chương 46: Ghép thận
47 Chương 47: Giao thừa
48 Chương 48: Aishite imasu
49 Chương 49: Bất ngờ
50 Chương 50: Cuối cùng thì tình yêu cũng không giữ được người mình yêu.
51 Chương 51: Kiss Kiss Miss
52 Chương 52: Không phải ngừng yêu mà là tạm xa nhau
53 Chương 53: Theo đuổi
54 Chương 54: Đừng buồn nữa , có anh ở đây
55 Chương 55: Đồng ý
56 Chương 56: DR
57 Chương 57: Một nghìn lần đều có thể
58 Chương 58: Cái gì nên buông thì buông
59 Chương 59: Sau này anh không cần cầu hôn em nữa
60 Chương 60: Chúng ta ly hôn đi
61 Chương 61: Tai nạn
62 Chương 62: Hình
63 Chương 63: Chia tay
64 Chương 64: Bởi vì anh yêu em , như vậy là đủ
65 Chương 65: Chỉ dành cho một người , vì một người
66 Chương 66: Còn qua lại với Cẩn Dịch?
67 Chương 67: Khi yêu giống như bước đi trên cát
68 Chương 68 : Ngoại truyện (1)
69 Chương 69: Ngoại truyện (2)
70 Chương 70: Ngoại truyện (3)
71 Chương 71: Ngoại truyện (4)
72 Chương 72: Ngoại truyện (5)
73 Chương 73: Ngoại truyện (6)
74 Chương 74: Ngoại truyện (7)
75 Chương 75: Ngoại truyện (8)
76 Chương 76: Ngoại truyện (9)
77 Chương 77: Ngoại truyện (end)
Chapter

Updated 77 Episodes

1
Chương 1:Tốt nghiệp
2
Chương 2: Đền
3
Chương 3: Nhân viên mới
4
Chương 4: Không cần đâu , người yêu mình sẽ đưa mình về
5
Chương 5: Không nhầm , tôi đưa bạn gái về
6
Chương 6: Ai rồi cũng có một cái tên in dấu trên thanh xuân của mình
7
Chương 7: Lãng phí quá , để tôi đi cùng cô
8
Chương 8: Không ai có thể thấy được lòng người
9
Chương 9: công tác
10
Chương 10: Cô ấy tên gì?
11
Chương 11: Hai bọn họ là người yêu à?
12
Chương 12: Đẩy vào xe
13
Chương 13: Thay đồ
14
Chương 14: Mua nguyên dãy
15
Chương 15: Hoa cần thời gian nở , tim cũng cần thở sau những lần vỡ tan
16
Chương 16: Trả nợ xong liền coi như không quen?
17
Chương 17: Chuyển công tác
18
Chương 18: Một phần chắc là không muốn bị Hàn Thiên Viễn làm phiền
19
Chương 19: Bệnh dạ dày
20
Chương 20: Bỏ tay cô ấy ra
21
Chương 21: Từng ngủ
22
Chương 22 : Nếu có thể, đừng lãng phí nhau
23
Chương 23: "Ăn" anh đi
24
Chương 24: Chạm mắt
25
Chương 25: Trong mắt anh em là người phụ nữ khuyết tật
26
Chương 26: Tình nhân
27
Chương 27: Trở lại
28
Chương 28: Đi ăn , em mời anh
29
Chương 29: Ở đây đông quá , ra xe nhé?
30
Chương 30: Làm loạn
31
Chương 31: Vợ Lục Thăng
32
Chương 32: Chuyện tình nhỏ của Lục Thăng cùng thư kí
33
Chương 33: Một đêm bảy số phận
34
Chương 34: Tuyết đầu mùa
35
Chương 35: Namsan
36
Chương 36: Đêm đầu tiên
37
Chương 37: Bị bắt
38
Chương 38: 110
39
Chương 39: Tử hình?
40
Chương 40: Còng tay số tám
41
Chương 41: Bông cải rất vui được phục vụ
42
Chương 42: Nhẫn
43
Chương 43: Đi làm
44
Chương 44: Dỗ
45
Chương 45: Làm tổn thương
46
Chương 46: Ghép thận
47
Chương 47: Giao thừa
48
Chương 48: Aishite imasu
49
Chương 49: Bất ngờ
50
Chương 50: Cuối cùng thì tình yêu cũng không giữ được người mình yêu.
51
Chương 51: Kiss Kiss Miss
52
Chương 52: Không phải ngừng yêu mà là tạm xa nhau
53
Chương 53: Theo đuổi
54
Chương 54: Đừng buồn nữa , có anh ở đây
55
Chương 55: Đồng ý
56
Chương 56: DR
57
Chương 57: Một nghìn lần đều có thể
58
Chương 58: Cái gì nên buông thì buông
59
Chương 59: Sau này anh không cần cầu hôn em nữa
60
Chương 60: Chúng ta ly hôn đi
61
Chương 61: Tai nạn
62
Chương 62: Hình
63
Chương 63: Chia tay
64
Chương 64: Bởi vì anh yêu em , như vậy là đủ
65
Chương 65: Chỉ dành cho một người , vì một người
66
Chương 66: Còn qua lại với Cẩn Dịch?
67
Chương 67: Khi yêu giống như bước đi trên cát
68
Chương 68 : Ngoại truyện (1)
69
Chương 69: Ngoại truyện (2)
70
Chương 70: Ngoại truyện (3)
71
Chương 71: Ngoại truyện (4)
72
Chương 72: Ngoại truyện (5)
73
Chương 73: Ngoại truyện (6)
74
Chương 74: Ngoại truyện (7)
75
Chương 75: Ngoại truyện (8)
76
Chương 76: Ngoại truyện (9)
77
Chương 77: Ngoại truyện (end)

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play