Chương 13: Thay đồ

Hàn Thiên Viễn bật cười :"Làm gì ? Cô thích những người đàn ông lực lưỡng kia đúng không? tôi tự nhận thấy mình cũng không kém đâu"

Nói rồi anh ngồi thẳng người giựt phăng hàng cúc áo sơ mi ra , cúc áo vương vãi lộp độp xuống sàn , từ lồng ngực đến cơ bụng rõ từng nét khiến ập vào mắt cô khiến cô nuốt xuống một ngụm nước bọt .

Nhìn thấy hành động này của cô làm cho bật cười , sau đó vươn tay định tháo luôn thắt lưng thì bị Du Thừa Ân nhanh chóng giữ chặt tay :"Đừng đừng , đủ rồi tôi nhìn như vậy đủ rồi"

Hàn Thiên Viễn dừng tay sau đó đè cô xuống ghế .

Trong lúc cô đang hoảng loạn , anh vùi đầu vào cổ cô sau đó liền không thấy động tĩnh .

Điều đầu tiên cô nhận ra đó là mặt anh ấy rất nóng .

Cô vỗ vỗ lên vai anh vẫn không thấy người kia động tĩnh gì , liền hốt hoảng đẩy anh ra sau đó ngồi dậy nhìn .

Lên cơn sốt rồi?

Du Thừa Ân bật cười trước rồi mới nhớ ra lái xe đưa anh ta đến bệnh viện .

Lúc đến nơi mới nhớ áo sơ mi bị anh giựt rớt hết cúc rồi .

Cô nghĩ bụng lấy áo khoác của mình mang lên cho anh , may mắn hôm nay cô mang một chiếc áo khoác màu đen khá rộng rãi , nhưng dù sao thì khi anh mặc lên vẫn không khỏi nhìn gò bó , trông rất mắc cười .

Du Thừa Ân đưa điện thoại ra chụp vài tấm rồi mới dìu anh ta vào bệnh viện .

Y tá đi ngang thấy cô khổ sở đỡ một người đàn ông cao lớn thì liền chạy lại giúp cô một tay . Lúc đang đi vào Du Thừa Ân còn loáng thoáng nghe cô ta cười rúc rích .

Lúc y tá định cởi bỏ áo khoác của Hàn Thiên Viễn ra , Du Thừa Ân ngăn lại , cô long lanh cầu xin :"Có thể nào đừng cởi áo khoác của anh ấy ra được không?"

Cô y tá nhíu mày nói :"Nếu không làm sao truyền nước?"

Du Thừa Ân khịt mũi để mặc cho cô y tá kéo khóa xuống , cô ấy thoáng chút lúng túng .

Bệnh nhân không mặc gì cả !!

Đến lúc chiếc áo hoàn toàn được cởi ra , y tá cũng thoáng nuốt nước bọt.

Từ khuôn mặt hoàn mĩ cho đến cơ thể rắn chắc , tuyệt đối không chê vào đâu được .

Dưới cái ho nhắc nhở của Du Thừa Ân , cô ta mới bắt đầu bắt tay vào truyền nước cho anh ấy .

Y tá chuẩn bị thuốc để bên cạnh dặn dò khi nào anh ấy tỉnh lại thì cho anh ấy uống , còn nếu anh ấy đổ mồ hôi thì dùng khăn ấm lau qua .

Cô y tá dặn dò xong tiến lên chạm vào thắt lưng Hàn Thiên Viễn , Du Thừa Ân hốt hoảng nói :"Cô..cô làm gì vậy?"

Y tá nói :"Thay quần cho anh ta chứ sao? chốc nữa anh ấy sẽ đổ mồ hôi nhiều , mang quần này không thích hợp.

Du Thừa Ân bóp mũi nói :"Phiền cô rồi , tôi sẽ làm chuyện này"

Cô y tá cười để lại quần áo sau đó rời đi .

Để lại Du Thừa Ân trơ mắt nhìn chằm chằm vào thắt lưng của anh .

Cô quyết định nhắm mắt lại , sau đó lần mò mở được thắt lưng ra , đến lúc kéo khóa kéo quần , cô vô tình chạm phải thứ gì đó lồi lên .

Du Thừa Ân giật mình rút tay lại .

Cái gì vậy , cô không hề chạm vào thứ gì hết!!

Du Thừa Ân cắn móng tay , nghĩ ngợi lời cô y tá nói , cô tiếp tục kéo khóa lôi quần anh xuống .

Chiếc quần nhỏ màu xám như ẩn như hiện thứ gì đó nhấp nhô , cô dùng tay vỗ đầu sau đó tìm đồ của bệnh viện mang vào cho anh .

Chỉ là thay đồ thôi mà cô còn vã nhiều mồ hôi hơn cả anh nữa .

Sau đó cô nhận ra , tại sao mình phải làm việc này?

Lúc này điện thoại cô vang lên cắt ngang dòng suy nghĩ , là Tô Lam gọi đến , cô ấy hỏi :"Ân Ân , cậu đâu rồi?"

Du Thừa Ân bảo cô có chút chuyện cần giải quyết , nói Tô Lam tiếp tục chơi , hôm nay cô không đến được .

Ban nãy trước khi tan làm , Tô Lam gọi đến rủ Du Thừa Ân cùng đến chơi , dạo này họ toàn bận công việc nên không có thời gian gặp nhau .

Đúng lúc rảnh rỗi , Du Thừa Ân đồng ý , nhưng lúc cô đến thì Tô Lam đã phải vòng về nhà lấy một số thứ .

Nên mới xảy ra một loạt câu chuyện gượng gạo như vậy .

Cúp máy , Du Thừa Ân để ý hiện tại anh đổ rất nhiều mồ hôi , cô vội đi vào nhà vệ sinh thấm ướt khăn vắt khô sau đó giúp anh ấy lau toàn thân .

suốt cả một đêm , cô không biết mình đã đi đi lại lại lau cho anh như vậy không biết bao nhiêu lần sau đó mệt quá mà ngồi úp mặt xuống giường bệnh của anh ngủ thiếp đi .

Lúc Hàn Thiên Viễn tỉnh dậy thì cô y tá cũng rút kim truyền nước ra lâu rồi .

Anh xoay người sau đó liền thấy cô gái đang nằm bên cạnh .

Hai đầu lông mày vô thức nhíu lại , sau đó xuống giường bế cô nằm lên trên .

Du Thừa Ân mệt đến nỗi trời đất gì cũng không biết .

Hàn Thiên Viễn vẫn còn mệt , giường cũng rộng rãi , anh nằm xuống một bên cô nhớ lại chuyện của đêm hôm qua .

Đến bây giờ áo anh còn chưa mang vào , chỉ biết kéo chăn đến tận cổ .

Sau đó nhìn cô gái nằm bên cạnh , anh tự đặt câu hỏi : Cô ấy đã chăm sóc anh cả đêm à?

Lúc này y tá lại đẩy cửa bước vào , thấy anh đã mở mắt mà cô gái lúc tối còn nằm bên cạnh liền hiểu .

Cô ấy còn nghĩ rằng hai người là một cặp .

Lúc thấy y tá vào , anh đặt một ngón tay lên môi ra hiệu cho cô ta im lặng .

Cô y tá gật đầu đem thuốc và nước đến cho anh , sau đó còn nhỏ giọng nói :"Cô ấy tốt thật đấy , cả đêm đi đi lại lại lau mồ hôi cho anh . Đáng lý ra tôi sẽ là người làm việc đấy nhưng nhìn vẻ mặt cô ấy ừm có chút không cam chịu.."

Hàn Thiên Viễn hỏi lại :"Không cam chịu?"

Cô y tá kể lại bằng một ánh mắt long lanh :"Lúc tôi định thay quần cho anh , cô ấy liền can tôi lại bảo để cô ấy thay , sau đó hai tiếng tôi có trở lại tháo kim truyền nước thì thấy cô ấy vẫn miệt mài lau mồ hôi trên người anh rồi tỉ mỉ giặt đi giặt lại , thuốc ở trên bàn hết rồi , có lẽ cô ấy .. mớm cho anh cũng nên"

Khi cô y tá rời đi , Hàn Thiên Viễn quay sang nhìn cô gái còn đang ngủ , đưa tay vén đi những sợi tóc còn dính trên mặt cho cô .

Thay quần? Mớm thuốc?

Hàn Thiên Viễn không một chút ngại ngùng mà còn thầm trách tại sao những khoảnh khắc đấy anh lại bất tỉnh nhân sự chứ?

Hot

Comments

Ga Tre

Ga Tre

Anh tham lam quá, bất tỉnh mới đc mớm chứ

2023-04-29

0

So Lucky I🌟

So Lucky I🌟

😆😆😆

2022-08-12

0

Huỳnh Thị Mỹ Duyên

Huỳnh Thị Mỹ Duyên

Ủa?? Alooooo. Sao lại là Nhiếp Dai Dai??

2022-07-26

1

Toàn bộ
Chapter
1 Chương 1:Tốt nghiệp
2 Chương 2: Đền
3 Chương 3: Nhân viên mới
4 Chương 4: Không cần đâu , người yêu mình sẽ đưa mình về
5 Chương 5: Không nhầm , tôi đưa bạn gái về
6 Chương 6: Ai rồi cũng có một cái tên in dấu trên thanh xuân của mình
7 Chương 7: Lãng phí quá , để tôi đi cùng cô
8 Chương 8: Không ai có thể thấy được lòng người
9 Chương 9: công tác
10 Chương 10: Cô ấy tên gì?
11 Chương 11: Hai bọn họ là người yêu à?
12 Chương 12: Đẩy vào xe
13 Chương 13: Thay đồ
14 Chương 14: Mua nguyên dãy
15 Chương 15: Hoa cần thời gian nở , tim cũng cần thở sau những lần vỡ tan
16 Chương 16: Trả nợ xong liền coi như không quen?
17 Chương 17: Chuyển công tác
18 Chương 18: Một phần chắc là không muốn bị Hàn Thiên Viễn làm phiền
19 Chương 19: Bệnh dạ dày
20 Chương 20: Bỏ tay cô ấy ra
21 Chương 21: Từng ngủ
22 Chương 22 : Nếu có thể, đừng lãng phí nhau
23 Chương 23: "Ăn" anh đi
24 Chương 24: Chạm mắt
25 Chương 25: Trong mắt anh em là người phụ nữ khuyết tật
26 Chương 26: Tình nhân
27 Chương 27: Trở lại
28 Chương 28: Đi ăn , em mời anh
29 Chương 29: Ở đây đông quá , ra xe nhé?
30 Chương 30: Làm loạn
31 Chương 31: Vợ Lục Thăng
32 Chương 32: Chuyện tình nhỏ của Lục Thăng cùng thư kí
33 Chương 33: Một đêm bảy số phận
34 Chương 34: Tuyết đầu mùa
35 Chương 35: Namsan
36 Chương 36: Đêm đầu tiên
37 Chương 37: Bị bắt
38 Chương 38: 110
39 Chương 39: Tử hình?
40 Chương 40: Còng tay số tám
41 Chương 41: Bông cải rất vui được phục vụ
42 Chương 42: Nhẫn
43 Chương 43: Đi làm
44 Chương 44: Dỗ
45 Chương 45: Làm tổn thương
46 Chương 46: Ghép thận
47 Chương 47: Giao thừa
48 Chương 48: Aishite imasu
49 Chương 49: Bất ngờ
50 Chương 50: Cuối cùng thì tình yêu cũng không giữ được người mình yêu.
51 Chương 51: Kiss Kiss Miss
52 Chương 52: Không phải ngừng yêu mà là tạm xa nhau
53 Chương 53: Theo đuổi
54 Chương 54: Đừng buồn nữa , có anh ở đây
55 Chương 55: Đồng ý
56 Chương 56: DR
57 Chương 57: Một nghìn lần đều có thể
58 Chương 58: Cái gì nên buông thì buông
59 Chương 59: Sau này anh không cần cầu hôn em nữa
60 Chương 60: Chúng ta ly hôn đi
61 Chương 61: Tai nạn
62 Chương 62: Hình
63 Chương 63: Chia tay
64 Chương 64: Bởi vì anh yêu em , như vậy là đủ
65 Chương 65: Chỉ dành cho một người , vì một người
66 Chương 66: Còn qua lại với Cẩn Dịch?
67 Chương 67: Khi yêu giống như bước đi trên cát
68 Chương 68 : Ngoại truyện (1)
69 Chương 69: Ngoại truyện (2)
70 Chương 70: Ngoại truyện (3)
71 Chương 71: Ngoại truyện (4)
72 Chương 72: Ngoại truyện (5)
73 Chương 73: Ngoại truyện (6)
74 Chương 74: Ngoại truyện (7)
75 Chương 75: Ngoại truyện (8)
76 Chương 76: Ngoại truyện (9)
77 Chương 77: Ngoại truyện (end)
Chapter

Updated 77 Episodes

1
Chương 1:Tốt nghiệp
2
Chương 2: Đền
3
Chương 3: Nhân viên mới
4
Chương 4: Không cần đâu , người yêu mình sẽ đưa mình về
5
Chương 5: Không nhầm , tôi đưa bạn gái về
6
Chương 6: Ai rồi cũng có một cái tên in dấu trên thanh xuân của mình
7
Chương 7: Lãng phí quá , để tôi đi cùng cô
8
Chương 8: Không ai có thể thấy được lòng người
9
Chương 9: công tác
10
Chương 10: Cô ấy tên gì?
11
Chương 11: Hai bọn họ là người yêu à?
12
Chương 12: Đẩy vào xe
13
Chương 13: Thay đồ
14
Chương 14: Mua nguyên dãy
15
Chương 15: Hoa cần thời gian nở , tim cũng cần thở sau những lần vỡ tan
16
Chương 16: Trả nợ xong liền coi như không quen?
17
Chương 17: Chuyển công tác
18
Chương 18: Một phần chắc là không muốn bị Hàn Thiên Viễn làm phiền
19
Chương 19: Bệnh dạ dày
20
Chương 20: Bỏ tay cô ấy ra
21
Chương 21: Từng ngủ
22
Chương 22 : Nếu có thể, đừng lãng phí nhau
23
Chương 23: "Ăn" anh đi
24
Chương 24: Chạm mắt
25
Chương 25: Trong mắt anh em là người phụ nữ khuyết tật
26
Chương 26: Tình nhân
27
Chương 27: Trở lại
28
Chương 28: Đi ăn , em mời anh
29
Chương 29: Ở đây đông quá , ra xe nhé?
30
Chương 30: Làm loạn
31
Chương 31: Vợ Lục Thăng
32
Chương 32: Chuyện tình nhỏ của Lục Thăng cùng thư kí
33
Chương 33: Một đêm bảy số phận
34
Chương 34: Tuyết đầu mùa
35
Chương 35: Namsan
36
Chương 36: Đêm đầu tiên
37
Chương 37: Bị bắt
38
Chương 38: 110
39
Chương 39: Tử hình?
40
Chương 40: Còng tay số tám
41
Chương 41: Bông cải rất vui được phục vụ
42
Chương 42: Nhẫn
43
Chương 43: Đi làm
44
Chương 44: Dỗ
45
Chương 45: Làm tổn thương
46
Chương 46: Ghép thận
47
Chương 47: Giao thừa
48
Chương 48: Aishite imasu
49
Chương 49: Bất ngờ
50
Chương 50: Cuối cùng thì tình yêu cũng không giữ được người mình yêu.
51
Chương 51: Kiss Kiss Miss
52
Chương 52: Không phải ngừng yêu mà là tạm xa nhau
53
Chương 53: Theo đuổi
54
Chương 54: Đừng buồn nữa , có anh ở đây
55
Chương 55: Đồng ý
56
Chương 56: DR
57
Chương 57: Một nghìn lần đều có thể
58
Chương 58: Cái gì nên buông thì buông
59
Chương 59: Sau này anh không cần cầu hôn em nữa
60
Chương 60: Chúng ta ly hôn đi
61
Chương 61: Tai nạn
62
Chương 62: Hình
63
Chương 63: Chia tay
64
Chương 64: Bởi vì anh yêu em , như vậy là đủ
65
Chương 65: Chỉ dành cho một người , vì một người
66
Chương 66: Còn qua lại với Cẩn Dịch?
67
Chương 67: Khi yêu giống như bước đi trên cát
68
Chương 68 : Ngoại truyện (1)
69
Chương 69: Ngoại truyện (2)
70
Chương 70: Ngoại truyện (3)
71
Chương 71: Ngoại truyện (4)
72
Chương 72: Ngoại truyện (5)
73
Chương 73: Ngoại truyện (6)
74
Chương 74: Ngoại truyện (7)
75
Chương 75: Ngoại truyện (8)
76
Chương 76: Ngoại truyện (9)
77
Chương 77: Ngoại truyện (end)

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play