Chương 8: Không ai có thể thấy được lòng người

Đến nơi , hai người ngồi vào vị trí đã được đặt sẵn trên vé, thực chất anh cũng không thích coi hòa nhạc một chút nào nhưng không hiểu sao trong giây phút đó anh lại muốn cùng cô đi xem .

Trên sân khấu , người đàn ông đang đánh đàn dương cầm , là một bản nhạc nhàm chán mà anh không hề biết , Hàn Thiên Viễn lười biếng kê đầu lên tay nhắm mắt lại cho đến khi nghe thấy rõ ràng có tiếng thút thít ở bên cạnh .

Giật mình quay đầu lại đã thấy cô gái đã luôn bình tĩnh hơn bao giờ hết giờ đây lại mang theo một khuôn mặt đẫm nước mắt , anh biết cô đang bị những kí ức thủa xưa đè bẹp.

Bản nhạc kết thúc , lúc này ,một người đàn ông trong ban nhạc bước lên , anh ta mở một lá thư nhỏ bắt đầu nói qua chiếc micaro : "Lá thư gửi cho mối tình đầu của tôi vào năm lớp 10 .Tôi đã vì một cô gái mà thay đổi. Từ một đứa chẳng ra gì suốt ngày đàn đúm ăn chơi , giờ đây lại có một tương lai sán lạn chỉ bởi vì ngày tháng đó tôi gặp được cô ấy . Thời học sinh ấy chúng ta còn quá trẻ để nói hai từ mãi mãi , nhưng chúng ta đã đủ lớn để hiểu hai chữ thật lòng. Tôi còn nhớ cô ấy từng nói năm tháng đó tớ yêu cậu là thật nhưng có thể ở cạnh nhau mãi không không quan trọng bởi vì thanh xuân là để bỏ lỡ . Dù cho chẳng thể cùng nhau bước tiếp nhưng cảm ơn cậu đã từng yêu tớ thật lòng , cảm ơn đã đồng hành cùng tớ suốt cả quãng thời gian ngây ngô ấy. Bên cạnh sự nghiệp học tập nhàm chán là cảnh tượng kì diệu khác . Cảm ơn đã giúp tớ biết đến một giới tình yêu mà trước giờ tớ chưa bao giờ đặt chân đến . Cho dù tớ không phải là người ngày tháng sau này sẽ ở bên cậu , nhưng tớ mong sẽ người đàn ông khác thay tớ làm cậu hạnh phúc"

Du Thừa Ân vừa hoảng hốt vừa bất ngờ trước nội dung của lá thư này khiến cô còn khóc dữ dội hơn lúc trước , Hàn Thiên Viễn sau khi hiểu được lá thư này là dành cho cô thì bỗng chốc thoáng trở nên khó chịu sau đó vụng về ôm lấy cô gái vào lòng.

Cô ôm lấy người đàn ông trước mặt đã chẳng nhớ rõ là ai nữa , chỉ biết ngày hôm đó trong buổi hòa nhạc đó cô khóc thật to , thật đáng sợ .

Kết thúc buổi hòa nhạc là lúc mà áo sơ mi của anh cũng thấm đẫm một mảng nước mắt mà Du Thừa Ân cũng đã nguôi ngoai đi phần nào.

Hàn Thiên Viễn bất lực ôm lấy vai cô rời đi , dù không ai nói nhưng chính anh cảm thấy bản thân như đang là một người thay thế cho mối tình đầu dở dang của cô vậy.

Anh muốn chửi thề một câu , bước chân nhanh hơn sau đó đẩy cô ngồi vào trong xe rời đi.

Cả hai chẳng nói một lời nào , cho đến khi anh dừng xe cô mới ngước lên nhìn. Bên ngoài trời tối om nhưng cô có thể nghe thấy tiếng sóng biển vỗ rì rào .

Có ai nói cho anh biết không nhưng cô là người rất thích biển .

Hàn Thiên Viễn mở cửa xe giúp cô , cả hai bước đến bờ cát ngồi xuống , cô mơ hồ hỏi :"Sao anh lại đưa tôi ra đây"

Bởi vì lúc nãy khóc rất nhiều nên đôi mắt có phần sưng húp , giọng cũng mang theo một chút khàn .

Anh đưa hai tay chống ra sau thản nhiên nói :"Ra đây để gió thổi hết tâm trạng không vui"

Du Thừa Ân cuối cùng cũng bật cười , lại nghe anh nói :"Cô nuối tiếc đoạn tình cảm đó đến vậy à?"

Cô ngẩng đầu nhìn về phía biển trời bao la , đôi mắt long lanh trả lời vấn đề này của anh:"Tôi đã hết mình trong tình yêu , vậy nên đoạn tình cảm này tôi có thể buồn chứ không hề nuối tiếc"

Hàn Thiên Viễn im lặng nhìn cô , trong một giây phút nào đó anh không còn nhìn thấy một Du Thừa Ân mạnh mẽ mà chỉ nhìn thấy một cô gái yếu đuối mỏng manh mà gió biển thổi một cái là có thể bay đi.

Anh lại nói :"Cô có thể không thể quên cậu ấy nhưng cũng đừng vì cậu ấy mà mãi đau lòng , cũng đến lúc mở lòng với một người khác đi thôi"

Du Thừa Ân nghĩ , mở lòng à? Cô chưa từng cân nhắc đến :"Tôi chưa từng nghĩ sẽ yêu đương với một người khác , tưởng chừng như cả đời này cũng chẳng thể yêu thích một ai như vậy được nữa"

Hàn Thiên Viễn nhướn mày nhìn cô :"Thì ra cuộc đời dài như vậy lại được cô đong đếm ngắn lại chỉ bằng một người ?Không biết cô đã từng nghe qua hay chưa từng nghe qua , tình đầu chỉ đẹp khi mỗi người tìm thấy cho mình một mối tình thứ hai"

Cô không trả lời mà chỉ nhìn về phía xa , nơi cậu ấy ở là phía bên kia bờ đại dương xa xôi ấy , cô đã từng nghe ai đó nói rằng chúng ta không thể thấy hết bầu trời đại dương và lòng người.

Không biết cậu ấy đã đem theo tình yêu và kỉ niệm ba năm qua như thế nào để có thể sẵn sàng đón nhận đoạn tình cảm thứ hai.

Trời cũng đã muộn , Hàn Thiên Viễn bảo cô ở lại đây cùng anh , anh có một căn villa ở phía bên kia.

Cô không thể từ chối vì dù gì mình cũng đang đi ké xe của người khác.

Du Thừa Ân cũng cần tắm rửa cho tỉnh táo một chút. Hơn nữa gió biển mang theo muối làm người cô rít ráy .

Sau khi tắm xong nằm sấp trên giường , bên ngoài đột nhiên có tiếng gõ cửa.

Mở cửa ra thì nhìn thấy Hàn Thiên Viễn trên người mang một bộ quần áo khá thoải mái khác hẳn với phong cách xa lạ của anh lúc ở bên ngoài .

Anh bảo có muốn cùng ăn rồi uống một chút bia không?

Cô mỉm cười gian xảo nói :"Nửa đêm nửa hôm không phải anh biết tửu lượng của tôi không được tốt mà gài bẫy tôi chứ?"

Hàn Thiên Viễn vểnh tai lên nghe một màn tự đắc của cô , lại đưa mắt nhìn một lượt từ đầu cô xuống dưới .

Cô gái khoảng chừng m65 đứng thấp hơn anh một cái đầu , trên người vẫn là bộ váy công sở trước đó , chỉ có điều chiếc áo sơ mi được bỏ vào váy giờ đây được cô buông ra một cách thoải mái không thể không kín đáo hơn. Mặc dù bên trong có áo choàng tắm nhưng cô thà mặc lại đồ cũ chứ không chịu mang thứ đồ lỏng lẻo kia .

Câu nói của cô làm cho anh không khỏi bật cười , anh quay lưng vừa đi vừa nói :"Cô cũng đánh giá cao cơ thể mình quá"

Du Thừa Ân mở to mắt đi theo , không chịu để bản thân suốt ngày bị trêu chọc :"Cơ thể tôi thì sao chứ? anh có muốn thử nghiệm một chút không , không chừng lại nghiện đấy"

Hàn Thiên Viễn lúc này mới dừng chân xoay người lại nhướn mày nói :"Vậy chi bằng thử một chút?"

Du Thừa Ân trực tiếp bước qua anh , tiến lại chiếc bàn đầy ắp đồ ăn và bia , cầm lấy một chai khui ra uống một hơi rồi mới nói :"Không phải anh vừa mới chê sao? Ngựa tốt không quay đầu gặm cỏ"

Hàn Thiên Viễn cũng cầm lấy một chai bia lên nhấp một ngụm , lòng thầm cảm thán cô được lắm!!!

Du Thừa Ân nhìn thấy vẻ mặt bất đắc dĩ của anh liền bật cười ha hả.

Hàn Thiên Viễn ngồi xuống đất , lưng tựa vào chân ghế sofa , còn đang lo cô vẫn còn buồn vì chuyện lúc nãy :"Nhìn cô không ai biết là người thất tình đâu"

Chai bia trong tay Du Thừa Ân bỗng chốc méo đi , anh biết mình đã lỡ mồm làm cho không khí thêm vài phần ngượng ngùng .

Nhưng đối với cô khi nhắc lại chuyện cũ với anh lại cảm thấy nhẹ tựa lông hồng , có lẽ anh đã an ủi cô rất nhiều cho nên lại cảm thấy khá nhẹ nhõm .

Du Thừa Ân vẫn cười nói :"Ai bảo là tôi thất tình chứ , nếu có thất thì cũng là ba năm trước rồi"

Hot

Comments

Ga Tre

Ga Tre

Còn yêu nhau sao k tiếm tiếp. Dư Trì vẫn nặng tình quá, mong k phải là nam 8 đáng ghét mà cứ mãi dịu dàng như vầy Trì nhé

2023-04-29

0

Clara stonie

Clara stonie

giống 1 phân cảnh trong hẹn hò chốn công sở

2022-10-12

0

So Lucky I🌟

So Lucky I🌟

Mới đọc có 2 tác phẩm của DucAnhh thôi mà thấy hợp gu và thixx ghê gớm . Truyện nhẹ nhàng ko quá phô , sát với đời sống hiện thực , hấp dẫn lôi cuốn tới từng câu chữ , lối hành văn đầy cảm xúc và thăng hoa . Đưa độc giả trải qua rất nhiều cảm xúc , có vui buồn , đau khổ hạnh phúc , quyến luyến ... đan xen giữa quá khứ - hiện tại - tương lai ....
( Thanh xuân - ai cũng có , nhưng dù có tham lam cũng ko thể xin lại 1 lần )
Tặng tác giả quà : 10 bông hồng vì 1 bộ truyện tuyệt vời 🌹🌹🌹🌹🌹🌹🌹🌹🌹🌹

2022-08-11

2

Toàn bộ
Chapter
1 Chương 1:Tốt nghiệp
2 Chương 2: Đền
3 Chương 3: Nhân viên mới
4 Chương 4: Không cần đâu , người yêu mình sẽ đưa mình về
5 Chương 5: Không nhầm , tôi đưa bạn gái về
6 Chương 6: Ai rồi cũng có một cái tên in dấu trên thanh xuân của mình
7 Chương 7: Lãng phí quá , để tôi đi cùng cô
8 Chương 8: Không ai có thể thấy được lòng người
9 Chương 9: công tác
10 Chương 10: Cô ấy tên gì?
11 Chương 11: Hai bọn họ là người yêu à?
12 Chương 12: Đẩy vào xe
13 Chương 13: Thay đồ
14 Chương 14: Mua nguyên dãy
15 Chương 15: Hoa cần thời gian nở , tim cũng cần thở sau những lần vỡ tan
16 Chương 16: Trả nợ xong liền coi như không quen?
17 Chương 17: Chuyển công tác
18 Chương 18: Một phần chắc là không muốn bị Hàn Thiên Viễn làm phiền
19 Chương 19: Bệnh dạ dày
20 Chương 20: Bỏ tay cô ấy ra
21 Chương 21: Từng ngủ
22 Chương 22 : Nếu có thể, đừng lãng phí nhau
23 Chương 23: "Ăn" anh đi
24 Chương 24: Chạm mắt
25 Chương 25: Trong mắt anh em là người phụ nữ khuyết tật
26 Chương 26: Tình nhân
27 Chương 27: Trở lại
28 Chương 28: Đi ăn , em mời anh
29 Chương 29: Ở đây đông quá , ra xe nhé?
30 Chương 30: Làm loạn
31 Chương 31: Vợ Lục Thăng
32 Chương 32: Chuyện tình nhỏ của Lục Thăng cùng thư kí
33 Chương 33: Một đêm bảy số phận
34 Chương 34: Tuyết đầu mùa
35 Chương 35: Namsan
36 Chương 36: Đêm đầu tiên
37 Chương 37: Bị bắt
38 Chương 38: 110
39 Chương 39: Tử hình?
40 Chương 40: Còng tay số tám
41 Chương 41: Bông cải rất vui được phục vụ
42 Chương 42: Nhẫn
43 Chương 43: Đi làm
44 Chương 44: Dỗ
45 Chương 45: Làm tổn thương
46 Chương 46: Ghép thận
47 Chương 47: Giao thừa
48 Chương 48: Aishite imasu
49 Chương 49: Bất ngờ
50 Chương 50: Cuối cùng thì tình yêu cũng không giữ được người mình yêu.
51 Chương 51: Kiss Kiss Miss
52 Chương 52: Không phải ngừng yêu mà là tạm xa nhau
53 Chương 53: Theo đuổi
54 Chương 54: Đừng buồn nữa , có anh ở đây
55 Chương 55: Đồng ý
56 Chương 56: DR
57 Chương 57: Một nghìn lần đều có thể
58 Chương 58: Cái gì nên buông thì buông
59 Chương 59: Sau này anh không cần cầu hôn em nữa
60 Chương 60: Chúng ta ly hôn đi
61 Chương 61: Tai nạn
62 Chương 62: Hình
63 Chương 63: Chia tay
64 Chương 64: Bởi vì anh yêu em , như vậy là đủ
65 Chương 65: Chỉ dành cho một người , vì một người
66 Chương 66: Còn qua lại với Cẩn Dịch?
67 Chương 67: Khi yêu giống như bước đi trên cát
68 Chương 68 : Ngoại truyện (1)
69 Chương 69: Ngoại truyện (2)
70 Chương 70: Ngoại truyện (3)
71 Chương 71: Ngoại truyện (4)
72 Chương 72: Ngoại truyện (5)
73 Chương 73: Ngoại truyện (6)
74 Chương 74: Ngoại truyện (7)
75 Chương 75: Ngoại truyện (8)
76 Chương 76: Ngoại truyện (9)
77 Chương 77: Ngoại truyện (end)
Chapter

Updated 77 Episodes

1
Chương 1:Tốt nghiệp
2
Chương 2: Đền
3
Chương 3: Nhân viên mới
4
Chương 4: Không cần đâu , người yêu mình sẽ đưa mình về
5
Chương 5: Không nhầm , tôi đưa bạn gái về
6
Chương 6: Ai rồi cũng có một cái tên in dấu trên thanh xuân của mình
7
Chương 7: Lãng phí quá , để tôi đi cùng cô
8
Chương 8: Không ai có thể thấy được lòng người
9
Chương 9: công tác
10
Chương 10: Cô ấy tên gì?
11
Chương 11: Hai bọn họ là người yêu à?
12
Chương 12: Đẩy vào xe
13
Chương 13: Thay đồ
14
Chương 14: Mua nguyên dãy
15
Chương 15: Hoa cần thời gian nở , tim cũng cần thở sau những lần vỡ tan
16
Chương 16: Trả nợ xong liền coi như không quen?
17
Chương 17: Chuyển công tác
18
Chương 18: Một phần chắc là không muốn bị Hàn Thiên Viễn làm phiền
19
Chương 19: Bệnh dạ dày
20
Chương 20: Bỏ tay cô ấy ra
21
Chương 21: Từng ngủ
22
Chương 22 : Nếu có thể, đừng lãng phí nhau
23
Chương 23: "Ăn" anh đi
24
Chương 24: Chạm mắt
25
Chương 25: Trong mắt anh em là người phụ nữ khuyết tật
26
Chương 26: Tình nhân
27
Chương 27: Trở lại
28
Chương 28: Đi ăn , em mời anh
29
Chương 29: Ở đây đông quá , ra xe nhé?
30
Chương 30: Làm loạn
31
Chương 31: Vợ Lục Thăng
32
Chương 32: Chuyện tình nhỏ của Lục Thăng cùng thư kí
33
Chương 33: Một đêm bảy số phận
34
Chương 34: Tuyết đầu mùa
35
Chương 35: Namsan
36
Chương 36: Đêm đầu tiên
37
Chương 37: Bị bắt
38
Chương 38: 110
39
Chương 39: Tử hình?
40
Chương 40: Còng tay số tám
41
Chương 41: Bông cải rất vui được phục vụ
42
Chương 42: Nhẫn
43
Chương 43: Đi làm
44
Chương 44: Dỗ
45
Chương 45: Làm tổn thương
46
Chương 46: Ghép thận
47
Chương 47: Giao thừa
48
Chương 48: Aishite imasu
49
Chương 49: Bất ngờ
50
Chương 50: Cuối cùng thì tình yêu cũng không giữ được người mình yêu.
51
Chương 51: Kiss Kiss Miss
52
Chương 52: Không phải ngừng yêu mà là tạm xa nhau
53
Chương 53: Theo đuổi
54
Chương 54: Đừng buồn nữa , có anh ở đây
55
Chương 55: Đồng ý
56
Chương 56: DR
57
Chương 57: Một nghìn lần đều có thể
58
Chương 58: Cái gì nên buông thì buông
59
Chương 59: Sau này anh không cần cầu hôn em nữa
60
Chương 60: Chúng ta ly hôn đi
61
Chương 61: Tai nạn
62
Chương 62: Hình
63
Chương 63: Chia tay
64
Chương 64: Bởi vì anh yêu em , như vậy là đủ
65
Chương 65: Chỉ dành cho một người , vì một người
66
Chương 66: Còn qua lại với Cẩn Dịch?
67
Chương 67: Khi yêu giống như bước đi trên cát
68
Chương 68 : Ngoại truyện (1)
69
Chương 69: Ngoại truyện (2)
70
Chương 70: Ngoại truyện (3)
71
Chương 71: Ngoại truyện (4)
72
Chương 72: Ngoại truyện (5)
73
Chương 73: Ngoại truyện (6)
74
Chương 74: Ngoại truyện (7)
75
Chương 75: Ngoại truyện (8)
76
Chương 76: Ngoại truyện (9)
77
Chương 77: Ngoại truyện (end)

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play