Chương 15: Hoa cần thời gian nở , tim cũng cần thở sau những lần vỡ tan

Lại thoáng cái sắp đến tháng lương thứ ba , hôm nay Hàn Thiên Viễn nói sẽ đưa cô đi tham dự tiệc cùng anh ấy.

Lúc đó cô nói :"Sao em có thể đi cùng anh đến đó được chứ?"

Hàn Thiên Viễn nhất quyết như thế , cuối cùng cô cũng đành phải nghe theo .

Khi cô khoác tay anh vào bên trong , Vương Mạo là người nhìn thấy hai người đầu tiên , anh ta thoáng chút nhíu mày , sau đó kéo Lục Thăng ở một bên lại to nhỏ :"Thiên Viễn đến cùng Du Thừa Ân?"

Lục Thăng nhìn qua bên này vuốt cằm suy nghĩ :"Dạo này Hàn Thiên Viễn thường hay đến công ty đón cô ấy lắm"

"Lục Thăng , anh có nghĩ giống tôi không?"

Lục Thăng nhìn vào mắt Vương Mạo , gật gật đầu.

Sau đó cả hai liền bước lại chỗ Hàn Thiên Viễn , Vương Mạo hồ hởi chào :"Anh Hàn , cô Du , lâu rồi không gặp"

Du Thừa Ân có chút lúng túng khi nhìn thấy hai người mới đến sau đó mỉm cười một cách vô cùng gượng gạo gật đầu một cái với hai người đối diện ..

Lục Thăng cười nói :"Chà , bình thường cô toàn mang đồ công sở , hôm nay cô đẹp thật đấy"

Du Thừa Ân cúi nhẹ đầu :"Cảm ơn anh"

"Lúc nào cũng đẹp" Hàn Thiên Viễn nói chen ngang làm ba người bỗng dưng khựng lại , Vương Mạo bị chính nước miếng của mình làm sặc đưa tay lên miệng ho khụ khụ.

Lúc này một người đàn ông cũng bước lại chào Hàn Thiên Viễn , sau đó anh ta nhìn sang Du Thừa Ân không giấu nổi tò mò :"Đây là..?"

Vương Mạo hay Lục Thăng đều hết sức hồi hộp với câu trả lời của Hàn Thiên Viễn .

Đến cả Du Thừa Ân cũng nhíu nhẹ hàng lông mày một chút chờ xem câu trả lời.

Cuối cùng Hàn Thiên Viễn vô tư trả lời :"Bạn gái tôi , Du Thừa Ân"

Vương Mạo và Lục Thăng bất ngờ đến không ngậm được mồm , đến cả Du Thừa Ân cũng sững người .

Người đàn ông kia cười xuề xòa giơ tay ra bắt tay với Du Thừa Ân nhưng chưa kịp thì cô đã bị anh kéo đi mất , tay ông ta khựng lại giữa không trung , ngại ngùng rụt lại nhìn Lục Thăng với Vương Mạo chào hỏi.

Đối với câu trả lời này của anh , Du Thừa Ân không vui mà ngược lại cảm thấy có chút tức giận .

Anh chưa bao giờ nói thích cô , yêu cô nhưng lại tự nhận mình là người yêu cô , có phải khi người đàn ông kia hỏi anh chỉ nhận đại cho có lệ chứ không hề để ý đến cảm xúc của cô không?

Du Thừa Ân nén lửa giận trong lòng kiên nhẫn cùng anh dự tiệc cả buổi .

Vương Mạo hoàng hồn quay sang lắp bắp nói với Lục Thăng :"Anh ấy..vừa nói là người yêu"

Lục Thăng gật đầu :"Phải"

"Cậu nghĩ xem anh ấy sẽ không.."

Lục Thăng vỗ vỗ vào bả vai Vương Mạo :"Cuộc sống đâu ai biết trước , đã va phải tình yêu thì buộc lún sâu vào nó , anh có cản cũng không kịp"

Vương Mạo đưa tay vò đầu , quả này là xong rồi.

Lúc trên bàn ăn , Vương Mạo cùng Lục Thăng cứ đưa mắt nhìn hai người bọn họ.

Một tay Hàn Thiên Viễn luôn choàng qua ghế Du Thừa Ân , tay còn lại liên tục gắp đồ ăn cho cô.

Mấy người định đứng lên mời rượu người đẹp nhưng liền bị ánh mắt Hàn Thiên Viễn dọa đến sợ nên đành thôi.

Du Thừa Ân vẫn nén lửa giận , trong lòng vẫn còn khó chịu không thôi chẳng muốn đụng vào bất cứ thứ gì .

Hàn Thiên Viễn cúi sát người cô hỏi :"Em mệt à?"

Vương Mạo nhìn thấy cảnh này giật mình lỡ làm rơi cái thìa xuống , kêu leng keng một hồi liền thu hút ánh nhìn của mọi người , anh ta cười xuề xòa nói lời xin lỗi.

Lúc này Hàn Thiên Viễn cầm tay Du Thừa Ân dứt khoát đứng dậy nói :"Cô ấy hơi mệt , chúng tôi xin phép về trước"

Tất nhiên không ai dám phản đối , mọi người đều nói đi đường cẩn thận .

Du Thừa Ân ngẩng đầu nhìn anh sau đó liền bị anh cầm tay kéo đi .

Lúc ra đến xe , cô mạnh bạo hất tay anh ra sau đó mở cửa sau ra ngồi rồi đóng sầm cửa lại .

Thực chất Hàn Thiên Viễn biết cô đang nghĩ gì.

Anh nhẹ nhàng mở cửa xe ra , sau đó cũng chui vào trong cười một cách bất lực :"Em định cho anh làm tài xế thật à?"

Cô hai tay khoanh trước ngực kiên định nói :"Phải đấy"

Hàn Thiên Viễn không nhanh không chậm đóng cửa xe lại , sau đó nhìn cô nói một cách nghiêm túc :"Du Thừa Ân"

Du Thừa Ân nghĩ , hình như đây là lần đầu tiên anh gọi tên cô , còn gọi cả họ lẫn tên như thế . Trước giờ cô còn nghĩ là anh không biết tên của mình .

Hàn Thiên Viễn lại nói tiếp :"Anh có thể nói là anh rất thích em có được không? Mấy lần nhìn thấy em buồn vì đoạn tình cảm trước , anh đã rất đau lòng , anh nhìn em mỏng manh như thế , yếu đuối như thế , nhìn đi nhìn lại kiểu gì cũng cần có người che chở..."

"..Được ở bên cạnh em , nhìn thấy em vui vẻ như thế lại khiến anh không thoát khỏi cảm thấy ấm áp .."

"..Lại nhìn thấy em dốc hết sức lực lao vào làm việc , để nhanh chóng có thể trả hết nợ cho anh , lúc đó anh nghĩ có phải em đang mau chóng muốn dứt khỏi anh không?.."

"..Cảm giác đau lòng ấy anh mới biết mình đã rung động vì em, vì chính con người của em , chúng ta mở lòng một chút cho nhau một cơ hội để tìm hiểu , nhé?"

Lần đầu tiên trong đời anh nói dài đến vậy , càng là lời thổ lộ tình cảm với người con gái mà mình yêu thương .

Du Thừa Ân có chút cảm động nhưng lại sau đó nhớ về những điều Tô Lam nói , lại ngẫm nghĩ lại thật kĩ lời anh nói .

Anh bảo anh đau lòng khi cô buồn bã về tình cũ ? Anh bảo anh thấy ấm áp khi cô vui vẻ ? Anh không vui khi cô mau muốn rời khỏi anh?

Nhìn đi nhìn lại kiểu gì cũng giống như anh đang thương hại cô , anh là người sinh ra ở vạch đích , chắc chắn sẽ không cam lòng vì một cô gái có ý muốn tránh xa anh.

Người ta từng nói , đàn ông cái gì càng khó có được lại càng muốn chinh phục .

Du Thừa Ân hít một hơi thật sâu sau đó lạnh nhạt nói :"Chắc anh có chút lầm tưởng gì đó giữa yêu và tính chiếm hữu"

Hàn Thiên Viễn cau mày .

Cô nói tiếp :"Phải , anh nói đúng , trên người tôi luôn luôn xuất hiện những biểu cảm u buồn , là bởi vì ở bên anh làm tôi nhớ lại những kỉ niệm cũ . Anh có từng nghe "Hoa cần thời gian nở , tim cũng cần thở sau những lần vỡ tan" chưa? Tình yêu mà nóng vội thì càng dễ dang dở"

Trước giờ cô chỉ vô tư đồng hành cùng anh mà không nhận ra là mình đã đi quá giới hạn của bản thân , ở một mối quan hệ mà cả hai chẳng là gì của nhau cả .

Du Thừa Ân nói xong liền đẩy cửa bước ra ngoài , lúc Hàn Thiên Viễn hoàng hồn cũng là lúc cô vẫy được chiếc taxi bước lên rồi .

Hàn Thiên Viễn tựa ra ghế bật cười , có lẽ cô nói đúng , anh chỉ là hứng thú nhất thời mà thôi .

Du Thừa Ân à ? có cái gì mà anh phải lưu luyến , trước giờ người phụ nữ dạng gì mà anh chưa từng gặp qua?

Nói rồi Hàn Thiên Viễn lên ghế lái xe rời khỏi .

Hot

Comments

So Lucky I🌟

So Lucky I🌟

Hay♥♥

2022-08-12

0

Toàn bộ
Chapter
1 Chương 1:Tốt nghiệp
2 Chương 2: Đền
3 Chương 3: Nhân viên mới
4 Chương 4: Không cần đâu , người yêu mình sẽ đưa mình về
5 Chương 5: Không nhầm , tôi đưa bạn gái về
6 Chương 6: Ai rồi cũng có một cái tên in dấu trên thanh xuân của mình
7 Chương 7: Lãng phí quá , để tôi đi cùng cô
8 Chương 8: Không ai có thể thấy được lòng người
9 Chương 9: công tác
10 Chương 10: Cô ấy tên gì?
11 Chương 11: Hai bọn họ là người yêu à?
12 Chương 12: Đẩy vào xe
13 Chương 13: Thay đồ
14 Chương 14: Mua nguyên dãy
15 Chương 15: Hoa cần thời gian nở , tim cũng cần thở sau những lần vỡ tan
16 Chương 16: Trả nợ xong liền coi như không quen?
17 Chương 17: Chuyển công tác
18 Chương 18: Một phần chắc là không muốn bị Hàn Thiên Viễn làm phiền
19 Chương 19: Bệnh dạ dày
20 Chương 20: Bỏ tay cô ấy ra
21 Chương 21: Từng ngủ
22 Chương 22 : Nếu có thể, đừng lãng phí nhau
23 Chương 23: "Ăn" anh đi
24 Chương 24: Chạm mắt
25 Chương 25: Trong mắt anh em là người phụ nữ khuyết tật
26 Chương 26: Tình nhân
27 Chương 27: Trở lại
28 Chương 28: Đi ăn , em mời anh
29 Chương 29: Ở đây đông quá , ra xe nhé?
30 Chương 30: Làm loạn
31 Chương 31: Vợ Lục Thăng
32 Chương 32: Chuyện tình nhỏ của Lục Thăng cùng thư kí
33 Chương 33: Một đêm bảy số phận
34 Chương 34: Tuyết đầu mùa
35 Chương 35: Namsan
36 Chương 36: Đêm đầu tiên
37 Chương 37: Bị bắt
38 Chương 38: 110
39 Chương 39: Tử hình?
40 Chương 40: Còng tay số tám
41 Chương 41: Bông cải rất vui được phục vụ
42 Chương 42: Nhẫn
43 Chương 43: Đi làm
44 Chương 44: Dỗ
45 Chương 45: Làm tổn thương
46 Chương 46: Ghép thận
47 Chương 47: Giao thừa
48 Chương 48: Aishite imasu
49 Chương 49: Bất ngờ
50 Chương 50: Cuối cùng thì tình yêu cũng không giữ được người mình yêu.
51 Chương 51: Kiss Kiss Miss
52 Chương 52: Không phải ngừng yêu mà là tạm xa nhau
53 Chương 53: Theo đuổi
54 Chương 54: Đừng buồn nữa , có anh ở đây
55 Chương 55: Đồng ý
56 Chương 56: DR
57 Chương 57: Một nghìn lần đều có thể
58 Chương 58: Cái gì nên buông thì buông
59 Chương 59: Sau này anh không cần cầu hôn em nữa
60 Chương 60: Chúng ta ly hôn đi
61 Chương 61: Tai nạn
62 Chương 62: Hình
63 Chương 63: Chia tay
64 Chương 64: Bởi vì anh yêu em , như vậy là đủ
65 Chương 65: Chỉ dành cho một người , vì một người
66 Chương 66: Còn qua lại với Cẩn Dịch?
67 Chương 67: Khi yêu giống như bước đi trên cát
68 Chương 68 : Ngoại truyện (1)
69 Chương 69: Ngoại truyện (2)
70 Chương 70: Ngoại truyện (3)
71 Chương 71: Ngoại truyện (4)
72 Chương 72: Ngoại truyện (5)
73 Chương 73: Ngoại truyện (6)
74 Chương 74: Ngoại truyện (7)
75 Chương 75: Ngoại truyện (8)
76 Chương 76: Ngoại truyện (9)
77 Chương 77: Ngoại truyện (end)
Chapter

Updated 77 Episodes

1
Chương 1:Tốt nghiệp
2
Chương 2: Đền
3
Chương 3: Nhân viên mới
4
Chương 4: Không cần đâu , người yêu mình sẽ đưa mình về
5
Chương 5: Không nhầm , tôi đưa bạn gái về
6
Chương 6: Ai rồi cũng có một cái tên in dấu trên thanh xuân của mình
7
Chương 7: Lãng phí quá , để tôi đi cùng cô
8
Chương 8: Không ai có thể thấy được lòng người
9
Chương 9: công tác
10
Chương 10: Cô ấy tên gì?
11
Chương 11: Hai bọn họ là người yêu à?
12
Chương 12: Đẩy vào xe
13
Chương 13: Thay đồ
14
Chương 14: Mua nguyên dãy
15
Chương 15: Hoa cần thời gian nở , tim cũng cần thở sau những lần vỡ tan
16
Chương 16: Trả nợ xong liền coi như không quen?
17
Chương 17: Chuyển công tác
18
Chương 18: Một phần chắc là không muốn bị Hàn Thiên Viễn làm phiền
19
Chương 19: Bệnh dạ dày
20
Chương 20: Bỏ tay cô ấy ra
21
Chương 21: Từng ngủ
22
Chương 22 : Nếu có thể, đừng lãng phí nhau
23
Chương 23: "Ăn" anh đi
24
Chương 24: Chạm mắt
25
Chương 25: Trong mắt anh em là người phụ nữ khuyết tật
26
Chương 26: Tình nhân
27
Chương 27: Trở lại
28
Chương 28: Đi ăn , em mời anh
29
Chương 29: Ở đây đông quá , ra xe nhé?
30
Chương 30: Làm loạn
31
Chương 31: Vợ Lục Thăng
32
Chương 32: Chuyện tình nhỏ của Lục Thăng cùng thư kí
33
Chương 33: Một đêm bảy số phận
34
Chương 34: Tuyết đầu mùa
35
Chương 35: Namsan
36
Chương 36: Đêm đầu tiên
37
Chương 37: Bị bắt
38
Chương 38: 110
39
Chương 39: Tử hình?
40
Chương 40: Còng tay số tám
41
Chương 41: Bông cải rất vui được phục vụ
42
Chương 42: Nhẫn
43
Chương 43: Đi làm
44
Chương 44: Dỗ
45
Chương 45: Làm tổn thương
46
Chương 46: Ghép thận
47
Chương 47: Giao thừa
48
Chương 48: Aishite imasu
49
Chương 49: Bất ngờ
50
Chương 50: Cuối cùng thì tình yêu cũng không giữ được người mình yêu.
51
Chương 51: Kiss Kiss Miss
52
Chương 52: Không phải ngừng yêu mà là tạm xa nhau
53
Chương 53: Theo đuổi
54
Chương 54: Đừng buồn nữa , có anh ở đây
55
Chương 55: Đồng ý
56
Chương 56: DR
57
Chương 57: Một nghìn lần đều có thể
58
Chương 58: Cái gì nên buông thì buông
59
Chương 59: Sau này anh không cần cầu hôn em nữa
60
Chương 60: Chúng ta ly hôn đi
61
Chương 61: Tai nạn
62
Chương 62: Hình
63
Chương 63: Chia tay
64
Chương 64: Bởi vì anh yêu em , như vậy là đủ
65
Chương 65: Chỉ dành cho một người , vì một người
66
Chương 66: Còn qua lại với Cẩn Dịch?
67
Chương 67: Khi yêu giống như bước đi trên cát
68
Chương 68 : Ngoại truyện (1)
69
Chương 69: Ngoại truyện (2)
70
Chương 70: Ngoại truyện (3)
71
Chương 71: Ngoại truyện (4)
72
Chương 72: Ngoại truyện (5)
73
Chương 73: Ngoại truyện (6)
74
Chương 74: Ngoại truyện (7)
75
Chương 75: Ngoại truyện (8)
76
Chương 76: Ngoại truyện (9)
77
Chương 77: Ngoại truyện (end)

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play