Chương 2: Năm Đó

Nước Đại Lịch năm thứ ba.

Phủ thừa tướng họ Trương.

Thừa tướng đương triều bước từ trên kiệu xuống, Tô thị tiến lên, trên đôi môi nở một nụ cười dịu dàng đằm thắm, năm nay nàng ta vừa qua tuổi hai lăm, đường nét thiếu phụ trưởng thành đẫy đà quyến rũ đều được phô ra khiến người khác không thể dời mắt được.

“Mình đã về rồi, đi đường xa như vậy chắc mệt lắm, em đã chuẩn bị tiệc tẩy trần cho mình, chúng ta mau vào thôi.”

Trương Bằng nhìn thiếu phụ mỹ miều trước mặt, khóe môi khẽ cong lên, nhưng đáy mắt lại vô cùng lạnh lẽo giống như đang nhìn một người đã chết vậy, đây là thê tử của hắn, mệnh phụ phu nhân được đích thân Thái hậu ngự phong, là đối tượng khiến các quý cô quý bà trong toàn kinh thành phải ngưỡng mộ.

Người ngoài chỉ thấy thừa tướng Trương Bằng cả đời không cưới vợ lẽ, con trai con gái cung phụng dưới gối đều do chính thê Tô thị sinh ra, cuộc đời của nàng ta là thứ mà toàn bộ nữ nhân trên đời này ao ước, thử hỏi mấy ai có thể tìm ra một nam nhân tình nguyện cùng mình cả đời làm đôi uyên ương đến răng long đầu bạc kia chứ?

Ở thời đại mà đàn ông năm thê bảy thiếp là chuyện thường tình, đàn bà sinh lòng đố kỵ sẽ phạm phải một trong thất xuất bị bỏ không chút thương tình này, hành động của Trương Bằng chẳng khác nào đi ngược lại định kiến vì người mình yêu giữ thân như ngọc, ngay cả thái sư Lê Dương Hạo nổi danh yêu thương thê tử cũng đã cưới hai ba người vợ lẽ, từ đây họ mới biết số mệnh của mỗi người không hề giống nhau.

Quý nữ khắp kinh thành đua nhau xé nát khăn tay, nhìn mà đỏ mắt, ước ao được đổi vị trí với Tô thị.

Tô thị coi những lời ca tụng đó là điều hiển nhiên, nàng ta thoải mái đón nhận hết thảy, không ít lần nàng ta thầm nghĩ may mắn lúc đó nàng ta tàn nhẫn diệt trừ hậu hoạn, nếu không hạnh phúc hiện tại đã bị kẻ khác cướp mất rồi.

Đúng vậy, danh vọng địa vị và tình yêu hiện tại đều do nàng ta tự đoạt lấy, cho nên nàng ta xứng đáng nhận được lời tán thưởng từ người của thế gian.

Tô thị liếc mắt đưa tình nhìn phu quân của mình, trong ánh mắt chỉ có hình bóng của hắn, dục vọng chiếm hữu từng chút từng chút bùng cháy lên, sau đó biến thành ngọn lửa khát vọng nuốt chửng lấy tâm trí của nàng ta.

Trương Bằng nhẹ nhàng vén tóc mai của Tô thị ra sau, hành động ân ái này lập tức khiến đám người hầu kích động không thôi, Tô thị thẹn thùng cúi đầu đỏ mặt, nụ cười trên môi không cách nào áp chế được.

Bỗng nhiên, Trương Bằng xoay người lại, tiến về phía chiếc kiệu, sau đó giơ tay ra kéo rèm sang một bên, rồi mở miệng nói: “Con ra đây.”

Tiếp theo đó, một đứa bé với thân hình gầy gò, da dẻ xanh xao bước xuống, vừa chạm phải tầm mắt ngạc nhiên tò mò của mọi người xung quanh, nó lại rụt cổ lùi vào trong kiệu, dường như nó đang vô cùng sợ hãi đối với cái nhìn của người khác.

Nhưng Trương Bằng lại rất kiên nhẫn, lặp lại một lần nữa: “Đừng sợ, nơi đây là nhà của con.”

Đứa bé nghe vậy mới chậm rãi thò đầu ra, Trương Bằng giơ tay ra đỡ bé trai xuống kiệu, sau đó hắn nắm lấy tay nó và dẫn nó tới trước mặt Tô thị, nụ cười trên môi vẫn trước sau như một, dịu dàng như nước, hắn nói: “Đây là con của chúng ta.”

“Không!” Tô thị bỗng hét lên.

“Tại sao? Tại sao mình lại đối xử với em như thế? Chẳng phải mình đã hứa cả đời này chỉ có mình em thôi ư? Nay mình vi phạm lời thề, rốt cuộc mình đã không chịu nổi nữa rồi đúng không? Mình còn mặt mũi nào đối diện trước vong linh của cha em? Mình nói đi!”

Tô thị gần như lâm vào trạng thái điên cuồng, còn đâu dáng vẻ dịu hiền đoan trang vừa rồi, lão quản gia vội vàng đóng cửa chính lại hòng ngăn chặn tầm mắt của người ngoài, sau đó trừng mắt nhìn đám người hầu trong sân, ngay tức khắc, cả đám cúi gằm mặt xuống, không ai dám ngẩng đầu lên nhìn cảnh vợ chồng quyết liệt.

“Tô thị, ta không hiểu mình đang phát điên vì cái gì.”

Giờ phút này, biểu cảm trên khuôn mặt của Trương Bằng vẫn không thay đổi, nụ cười đó, ánh mắt đó không hề khác đi vì những lời chất vấn của Tô thị, cứ như thể lúc này trên mặt hắn đang đeo một chiếc mặt nạ hoàn hảo vậy.

“Nó là nghiệt chủng của ả tiện nhân kia đúng không? Ả ta đã chết vẫn không buông tha em, không được, em phải giết con trai của ả ta, nó phải chết.”

Vừa dứt câu, Tô thị lao tới muốn bắt lấy bé trai, nhưng chưa kịp chạm vào đã bị Trương Bằng hất ra, nàng ta ngã sõng soài trên mặt đất, trên gương mặt xinh đẹp của nàng ta lập tức lộ rõ vẻ không thể tin được.

Bé trai sợ hãi đứng nép sau lưng Trương Bằng, lúc này trong đầu nó loạn như tơ rối, nó không hiểu chuyện gì đang xảy ra, chẳng phải phụ thân đã nói mẫu thân rất nhớ nó, chỉ cần nhìn thấy nó ngài ấy sẽ vui mừng khôn xiết hay sao? Vì cớ gì hiện tại bà ấy lại nhìn nó với ánh mắt căm hận như thế?

“Tô thị, cô không xứng nhắc đến nàng ấy, phải chăng thời gian qua sống cuộc sống quá hư vinh, cho nên cô đã quên thân phận của mình rồi?” Trương Bằng thu hồi nụ cười, biểu cảm trở nên lạnh lùng.

Sau đó, hắn nhìn về phía lão quản gia, phân phó: “Dắt con ta về phòng đi.”

“Vâng, thưa ông lớn.” Lão quản gia cung kính đáp lời rồi nhìn về phía bé trai đang rút sau lưng Trương Bằng.

Trương Bằng đẩy bé trai ra phía trước, nói: “Con đi theo quản gia về phòng đi, sau này cứ sinh hoạt tại đây.”

Nói xong, hắn lập tức xoay người làm như tức giận rời đi trước, bỏ lại bé trai nhỏ tuổi đứng bơ vơ trong sân, đối diện là ánh mắt cay độc đến đáng sợ của Tô thị.

Nữ hầu thân cận đỡ Tô thị đứng dậy, nàng ta siết chặt nắm đấm bên trong tay áo rồi bước đến trước mặt bé trai, nghiến răng hỏi: “Ngươi tên gì?”

Bé trai sợ hãi muốn trốn sau lưng lão quản gia, nhưng lão ta lại lùi ra sau không cho nó chỗ dựa, nó run rẩy mãi không nói ra được chữ nào.

Đám người hầu xung quanh thấy thế trong lòng âm thầm cười nhạo vị cậu chủ này quá yếu đuối, sau này có lẽ họ không cần quá cung kính nó làm gì, dù sau ông lớn thường xuyên vắng nhà, trong phủ thừa tướng, bà lớn mới là người nắm quyền cao nhất.

Tô thị nhìn bé trai từ trên cao xuống, ánh mắt căm hận đến cực điểm, đôi môi đẹp khẽ mở: “Từ nay về sau, ngươi tên là Trương Ai Thống, nhũ danh A Nễ, quản gia Phương, dẫn nó ra sau hậu viện cùng sống với người hầu, không được lệnh của ta, không cho phép nó bước ra nhà chính nửa bước, đồng thời không được gọi nó là cậu.”

Lão quản gia khom lưng đáp: “Vâng thưa bà lớn.”

Nói xong, lão quản gia giơ tay ra kéo Trương Ai Thống đi, nhưng nó lại vùng ra, dùng hết can đảm gọi to: “Mẫu thân…”

Chát!

“Ai cho phép ngươi cả gan gọi ta như thế? Một nghiệt chủng như ngươi xứng làm con ta sao?” Tô thị hét lớn.

Trương Ai Thống bị một cái tát như trời giáng của Tô thị đánh ngã xuống đất, máu miệng chảy ra, cảm giác nóng cháy đau đớn trên gò má khiến nó rơi vào trạng thái hoang mang cực độ.

Tại sao lại như vậy? Nó nhìn nữ nhân trước mặt với hy vọng nàng ta có thể cho nó một câu trả lời, nhưng đổi lại chỉ có bóng lưng lạnh lùng của nàng ta mà thôi.

Ký ức về năm đó đua nhau hiện về.

Sương mù nhanh chóng bao phủ toàn bộ tâm trí của Trương Ai Thống, điều cuối cùng hắn nhìn thấy chính là khoảnh khắc mình đặt chân vào phủ thừa tướng uy nga tráng lệ năm mười tuổi, mọi bi kịch đời này đều bắt nguồn từ đây.

Cuối cùng, hắn nhắm mắt lại, cơ thể dần dần tan biến, sau cùng hóa thành một làn khói, hòa mình vào không khí.

Hot

Comments

Thanh Nguyệt

Thanh Nguyệt

thời này xưng vợ chồng là
chàng - thiếp hoặc
quan nhân - thiếp
tướng công - thiếp
chàng - ta
nàng - ta
. . .
tg chú ý nha

2023-10-28

3

🍀🍀🍀🦚Tiểu Tước Linh🦚🍀🍀🍀

🍀🍀🍀🦚Tiểu Tước Linh🦚🍀🍀🍀

có vẻ như tui đã hỉu đc cái tự công tự thụ này rùi (^3^♪

2023-03-26

0

lúc hoa nở trăng vừa tàn người cô đơn

lúc hoa nở trăng vừa tàn người cô đơn

truyện cổ đại thì nên dùng mấy chữ cổ
ví dụ như ông lớn ( lão gia ),bà lớn(phu nhân ), mình ( phu quân, ... ), em (thiếp), em trai ,em gái , anh chị em ( đệ đệ , muội muội, huynh trưởng, tỷ tỷ ...)
nếu để hiện đại tôi cứ thấy nó ko hợp với truyện cổ đại và thấy nó sao sao ấy

2022-12-06

3

Toàn bộ
Chapter
1 Chương 1: Đây Là Mệnh Của Ngươi
2 Chương 2: Năm Đó
3 Chương 3: Ta Không Tin Mệnh
4 Chương 4: Mời Thầy
5 Chương 5: Ngụy Biện
6 Chương 6: Trương Ai Thống Không Biến Mất
7 Chương 7: Đổ Tội
8 Chương 8: Ngồi Ăn Chung
9 Chương 9: Ăn Cơm Trong Đau Đớn
10 Chương 10: Tranh Giành Đi Học
11 Chương 11: Nói Lời Cay Độc
12 Chương 12: Lòng Dạ Ác Độc
13 Chương 13: Trút Giận
14 Chương 14: Xát Muối Vào Tim
15 Chương 15: Giận Cá Chém Thớt
16 Chương 16: Thỉnh Tội
17 Chương 17: Nam Sủng
18 Chương 18: Lừa Dối
19 Chương 19: Đưa Đồ Ăn
20 Chương 20: Ra Mắt Thầy Giáo
21 Chương 21: Kiểm Tra Thực Học
22 Chương 22: Đấu Đá
23 Chương 23: Lừa Bán
24 Chương 24: Tra Tấn
25 Chương 25: Giết Người Diệt Khẩu
26 Chương 26: Chặt Tay
27 Chương 27: Lần Đầu Trò Chuyện
28 Chương 28: Trêu Ghẹo
29 Chương 29: Thưa Chuyện
30 Chương 30: Đến Trà Lâu
31 Chương 31: Toan Tính
32 Chương 32: Khoai Tây
33 Chương 33: Gặp Gỡ Lục Hoàng Tử
34 Chương 34: Giao Nhiệm Vụ
35 Chương 35: Trừng Phạt
36 Chương 36: Trừng Trị Ác Hầu
37 Chương 37: Gặp Ác Mộng
38 Chương 38: Chải Tóc
39 Chương 39: Nổi Giận
40 Chương 40: Đồn Đãi
41 Chương 41: Dạy Dỗ
42 Chương 42: Phát Hiện Lỗi Sai
43 Chương 43: Phạt Roi
44 Chương 44: Thăm Ruộng
45 Chương 45: Dị Ứng
46 Chương 46: Trương Bằng Trở Về
47 Chương 47: Để Ngươi Đi
48 Chương 48: Bán Sách
49 Chương 49: Thừa Nhận
50 Chương 50: Khuyên Nhủ
51 Chương 51: Đối Đáp
52 Chương 52: Tranh Cãi
53 Chương 53: Bàn Tán
54 Chương 54: Lập Uy
55 Chương 55: Chuẩn Bị Đi Thi
56 Chương 56: Chào Hỏi
57 Chương 57: Thi Hương (1)
58 Chương 58: Thi Hương (2)
59 Chương 59: Giao Việc
60 Chương 60: Gặp Nạn
61 Chương 61: Trú Mưa
62 Chương 62: Đêm Dài (H-)
63 Chương 63: Danh Phận
64 Chương 64: Chấm Thi
65 Chương 65: Diện Kiến Nhà Vua
66 Chương 66: Thu Hoạch (1)
67 Chương 67: Thu Hoạch (2)
68 Chương 68: Thu Hoạch (3)
69 Chương 69: Xúc Động
70 Chương 70: Yết Bảng
71 Chương 71: Giải Nguyên
72 Chương 72: Vu Khống
73 Chương 73: Bắt Cá Một Mẻ
74 Chương 74: Ra Mặt
75 Chương 75: Phạm Húy
76 Chương 76: Trèo tường vào viện
77 Chương 77: Hỏi Chuyện
78 Chương 78: Học Xấu (H)
79 Chương 79: Lý thị dạy dỗ
80 Chương 80: Trương Hải nổi điên
81 Chương 81: Thầy Giáo Mới
82 Chương 82: Đạo Sĩ Tới
83 Chương 83: Nhận Học Trò
84 Chương 84: Thề Độc
85 Chương 85: Thi Hội
86 Chương 86: Phương Nhạc
87 Chương 87: Quả Ngọt
88 Chương 88: Xây Dựng Đấu Trường Đá Gà
89 Chương 89: Làm Khó Làm Dễ
90 Chương 90: Gặp Gỡ Thái Tử
91 Chương 91: Gặp Lại Tô Thị
92 Chương 92: Dùng Dao Thu Hồn Cắt Thịt
93 Chương 93: Đồ Giả
94 Chương 94: Giao Chiến
95 Chương 95: Nổi Điên
96 Chương 96: Chất Vấn
97 Chương 97: Mất Trí Nhớ
98 Chương 98: Đòi Người
99 Chương 99: Hội Nguyên
100 Chương 100: Dò Hỏi
101 Chương 101: Thái Tử Phi Cho Mời
102 Chương 102: Cứu Người
103 Chương 103: Về Nhà
104 Chương 104: Phạt Quỳ
105 Chương 105: Tự Trách
106 Chương 106: Dọn Ra Riêng
107 Chương 107: Thi Đình
108 Chương 108: Giận Dữ
109 Chương 109: Chuốc Say
110 Chương 110: Viên Phòng (1)
111 Chương 111: Viên Phòng (2)
112 Chương 112: Hôn Sự Của Trương Ngọc Nhi
113 Chương 113: Cha (Ruột) Vợ Con (Ruột) Rể Tâm Sự
114 Chương 114: Hôn Sự Của Lý Anh Kiệt - Cậu Sáu Hắc Hóa (1)
115 Chương 115: Hôn Sự Của Lý Anh Kiệt (2)
116 Chương 116: Dã Tâm Sơ Hiện
117 Chương 117: Lê Dương Huy Trở Về
118 Chương 118: Đến Tây Châu
119 Chương 119: Sắp Xếp Cho Trương Ai Thống
120 Chương 120: Tiến Cung
121 Chương 121: Phát Triển Như Vũ Bão (1)
122 Chương 122: Phát Triển Như Vũ Bão (2)
123 Chương 123: Phát Triển Như Vũ Bão (3)
124 Chương 124: Phát Triển Như Vũ Bão (4)
125 Chương 125: Đón Vợ Đến Tây Châu
126 Chương 126: Bí Mật Của Trương Bằng
127 Chương 127: Trương Ai Thống Tới
128 Chương 128: Giải Quyết Rắc Rối
129 Chương 129: Khám Bệnh
130 Chương 130: Uy Hiếp Vua Định Ưng
131 Chương 131: Trương Ngọc Nhi Cứu Người
132 Chương 132: Cái Chết Của Trương Thanh
133 Chương 133: Thủ Đoạn Của Mộc Lâm
134 Chương 134: Đổi Trắng Thay Đen
135 Chương 135: Cái Chết Của Trương Ngọc Nhi
136 Chương 136: Nói Rõ
137 Chương 137: Kết Thúc (1)
138 Chương 138: Kết Thúc (2)
139 Chương 139: Kết Thúc (3)
140 Chương 140: Ngoại Truyện
Chapter

Updated 140 Episodes

1
Chương 1: Đây Là Mệnh Của Ngươi
2
Chương 2: Năm Đó
3
Chương 3: Ta Không Tin Mệnh
4
Chương 4: Mời Thầy
5
Chương 5: Ngụy Biện
6
Chương 6: Trương Ai Thống Không Biến Mất
7
Chương 7: Đổ Tội
8
Chương 8: Ngồi Ăn Chung
9
Chương 9: Ăn Cơm Trong Đau Đớn
10
Chương 10: Tranh Giành Đi Học
11
Chương 11: Nói Lời Cay Độc
12
Chương 12: Lòng Dạ Ác Độc
13
Chương 13: Trút Giận
14
Chương 14: Xát Muối Vào Tim
15
Chương 15: Giận Cá Chém Thớt
16
Chương 16: Thỉnh Tội
17
Chương 17: Nam Sủng
18
Chương 18: Lừa Dối
19
Chương 19: Đưa Đồ Ăn
20
Chương 20: Ra Mắt Thầy Giáo
21
Chương 21: Kiểm Tra Thực Học
22
Chương 22: Đấu Đá
23
Chương 23: Lừa Bán
24
Chương 24: Tra Tấn
25
Chương 25: Giết Người Diệt Khẩu
26
Chương 26: Chặt Tay
27
Chương 27: Lần Đầu Trò Chuyện
28
Chương 28: Trêu Ghẹo
29
Chương 29: Thưa Chuyện
30
Chương 30: Đến Trà Lâu
31
Chương 31: Toan Tính
32
Chương 32: Khoai Tây
33
Chương 33: Gặp Gỡ Lục Hoàng Tử
34
Chương 34: Giao Nhiệm Vụ
35
Chương 35: Trừng Phạt
36
Chương 36: Trừng Trị Ác Hầu
37
Chương 37: Gặp Ác Mộng
38
Chương 38: Chải Tóc
39
Chương 39: Nổi Giận
40
Chương 40: Đồn Đãi
41
Chương 41: Dạy Dỗ
42
Chương 42: Phát Hiện Lỗi Sai
43
Chương 43: Phạt Roi
44
Chương 44: Thăm Ruộng
45
Chương 45: Dị Ứng
46
Chương 46: Trương Bằng Trở Về
47
Chương 47: Để Ngươi Đi
48
Chương 48: Bán Sách
49
Chương 49: Thừa Nhận
50
Chương 50: Khuyên Nhủ
51
Chương 51: Đối Đáp
52
Chương 52: Tranh Cãi
53
Chương 53: Bàn Tán
54
Chương 54: Lập Uy
55
Chương 55: Chuẩn Bị Đi Thi
56
Chương 56: Chào Hỏi
57
Chương 57: Thi Hương (1)
58
Chương 58: Thi Hương (2)
59
Chương 59: Giao Việc
60
Chương 60: Gặp Nạn
61
Chương 61: Trú Mưa
62
Chương 62: Đêm Dài (H-)
63
Chương 63: Danh Phận
64
Chương 64: Chấm Thi
65
Chương 65: Diện Kiến Nhà Vua
66
Chương 66: Thu Hoạch (1)
67
Chương 67: Thu Hoạch (2)
68
Chương 68: Thu Hoạch (3)
69
Chương 69: Xúc Động
70
Chương 70: Yết Bảng
71
Chương 71: Giải Nguyên
72
Chương 72: Vu Khống
73
Chương 73: Bắt Cá Một Mẻ
74
Chương 74: Ra Mặt
75
Chương 75: Phạm Húy
76
Chương 76: Trèo tường vào viện
77
Chương 77: Hỏi Chuyện
78
Chương 78: Học Xấu (H)
79
Chương 79: Lý thị dạy dỗ
80
Chương 80: Trương Hải nổi điên
81
Chương 81: Thầy Giáo Mới
82
Chương 82: Đạo Sĩ Tới
83
Chương 83: Nhận Học Trò
84
Chương 84: Thề Độc
85
Chương 85: Thi Hội
86
Chương 86: Phương Nhạc
87
Chương 87: Quả Ngọt
88
Chương 88: Xây Dựng Đấu Trường Đá Gà
89
Chương 89: Làm Khó Làm Dễ
90
Chương 90: Gặp Gỡ Thái Tử
91
Chương 91: Gặp Lại Tô Thị
92
Chương 92: Dùng Dao Thu Hồn Cắt Thịt
93
Chương 93: Đồ Giả
94
Chương 94: Giao Chiến
95
Chương 95: Nổi Điên
96
Chương 96: Chất Vấn
97
Chương 97: Mất Trí Nhớ
98
Chương 98: Đòi Người
99
Chương 99: Hội Nguyên
100
Chương 100: Dò Hỏi
101
Chương 101: Thái Tử Phi Cho Mời
102
Chương 102: Cứu Người
103
Chương 103: Về Nhà
104
Chương 104: Phạt Quỳ
105
Chương 105: Tự Trách
106
Chương 106: Dọn Ra Riêng
107
Chương 107: Thi Đình
108
Chương 108: Giận Dữ
109
Chương 109: Chuốc Say
110
Chương 110: Viên Phòng (1)
111
Chương 111: Viên Phòng (2)
112
Chương 112: Hôn Sự Của Trương Ngọc Nhi
113
Chương 113: Cha (Ruột) Vợ Con (Ruột) Rể Tâm Sự
114
Chương 114: Hôn Sự Của Lý Anh Kiệt - Cậu Sáu Hắc Hóa (1)
115
Chương 115: Hôn Sự Của Lý Anh Kiệt (2)
116
Chương 116: Dã Tâm Sơ Hiện
117
Chương 117: Lê Dương Huy Trở Về
118
Chương 118: Đến Tây Châu
119
Chương 119: Sắp Xếp Cho Trương Ai Thống
120
Chương 120: Tiến Cung
121
Chương 121: Phát Triển Như Vũ Bão (1)
122
Chương 122: Phát Triển Như Vũ Bão (2)
123
Chương 123: Phát Triển Như Vũ Bão (3)
124
Chương 124: Phát Triển Như Vũ Bão (4)
125
Chương 125: Đón Vợ Đến Tây Châu
126
Chương 126: Bí Mật Của Trương Bằng
127
Chương 127: Trương Ai Thống Tới
128
Chương 128: Giải Quyết Rắc Rối
129
Chương 129: Khám Bệnh
130
Chương 130: Uy Hiếp Vua Định Ưng
131
Chương 131: Trương Ngọc Nhi Cứu Người
132
Chương 132: Cái Chết Của Trương Thanh
133
Chương 133: Thủ Đoạn Của Mộc Lâm
134
Chương 134: Đổi Trắng Thay Đen
135
Chương 135: Cái Chết Của Trương Ngọc Nhi
136
Chương 136: Nói Rõ
137
Chương 137: Kết Thúc (1)
138
Chương 138: Kết Thúc (2)
139
Chương 139: Kết Thúc (3)
140
Chương 140: Ngoại Truyện

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play