Chương 3: Ta Không Tin Mệnh

“Bẩm cậu, chuyện lớn không hay rồi, ông lớn phái người đến, nói là… nói là bắt cậu về chịu phạt.” Một tên gia đinh hớt ha hớt hải chạy vào trong phòng lay mạnh thanh niên đang nằm ngủ trên giường dậy.

Căn phòng này treo đèn đỏ kết hoa, nhưng không phải là phòng tân hôn, mà là một căn phòng cho các kỹ nữ thanh lâu tiếp khách.

Trương Ai Thống nhăn mày, chịu đựng cơn đau như bị búa bổ trong đầu, một lúc sau, hắn mở mắt ra, trong con ngươi đen láy toát lên sự lạnh lẽo đến cực điểm.

Giờ phút này, hắn không còn là Trương Ai Thống đáng thương bị người người chà đạp, mà là đứa con trai thứ ba của thái sư đương triều, Lê Dương Chính.

Ha ha, thật không ngờ trời xanh lại thích đùa bỡn đời người đến thế, thiên đạo luân hồi kiểu gì lại cho hắn trở thành con trai của đối thủ một mất một còn với Trương Bằng, xem ra đời này càng thú vị rồi đây.

Đối với thái sư Lê Dương Hạo, Trương Ai Thống không hận cũng không có thù oán gì đáng nói, chẳng qua đời trước ông theo phe Thái tử, vô tình trở thành hòn đá cản đường trả thù của hắn, cho nên hắn mới ra sức diệt trừ mà thôi.

Trời xanh cho hắn sống thêm một kiếp người, hắn không muốn hành thiện tích đức, cũng không muốn tạo phúc cho đời, kể cả khi đó là sứ mệnh ông trời giao cho hắn, đời này, hắn chỉ muốn khiến những kẻ từng hại mình phải sống trong đau khổ, chết không được tử tế.

Trương Ai Thống, không, phải là Lê Dương Chính liếc mắt nhìn sang ả kỹ nữ không một mảnh vải che thân đang nằm bên cạnh mình, lại nhìn bản thân cũng đồng dạng như thế, cộng thêm lời bẩm báo vừa rồi của gia đinh, hắn cũng đã đoán được phần nào mình đang ở trong hoàn cảnh gì.

Ha, con trai đắm mình trụy lạc trong chốn trăng hoa, thân làm cha sai người tới bắt về, sau hôm nay, kinh thành lại có thêm một câu chuyện để bàn tán nơi trà lâu tửu quán rồi đây.

Lê Dương Chính ngồi dậy, tự mình mặc quần áo, sau đó thản nhiên lướt qua mặt tên gia đinh vẫn còn đang sợ hãi quỳ bên giường, lúc đi tới cửa, hắn nói: “Đi thôi.”

“Chàng ơi…” Ả kỹ nữ trên giường bỗng lên tiếng, từ trong giọng nói của ả nghe ra sự lưu luyến và mong đợi.

Đêm qua ả và cậu Chính mặn nồng như thế, ả cho rằng hôm nay hắn sẽ mở miệng muốn ả về làm vợ lẽ hoặc ít ra làm ả hầu thân cận cũng được, ả tin chắc với bản lĩnh mê hoặc đàn ông của mình, cậu Chính nổi danh ngu ngốc sẽ gục ngã dưới chân ả, sau đó từ ả hầu vợ lẽ lên làm chánh thất mấy hồi.

Chỉ cần nghĩ đến cảnh tượng tương lai ả ăn chung mâm, nói chuyện ngang hàng thậm chí trên cơ đám quý nữ danh giá trong kinh thành thôi, ả đã cảm thấy phấn khích rồi.

Hừ, kỹ nữ thanh lâu thì đã sao? Đám đàn bà con gái quyền quý các người cứ đợi mà cúi đầu xưng tôi tớ với ta đi.

Ả kỹ nữ kia cứ đắm chìm trong ảo tưởng của mình mà không biết rằng người mà ả ta cho là kẻ ngu ngốc kia đã thay đổi linh hồn, đặc biệt linh hồn này còn cực kỳ chán ghét loại người như ả.

Lê Dương Chính khẽ nhếch môi, cũng chỉ là chiêu trò của kỹ nữ chốn thanh lâu mà thôi, cho dù bên trong thân xác này vẫn là linh hồn cũ thì thử hỏi ai sẽ ngu ngốc đến mức lấy kỹ nữ về làm vợ chứ?

Đúng, thân làm kỹ thì sao dám mơ mộng mưu cầu hạnh phúc.

Lê Dương Chính nở một nụ cười tự giễu, vậy mà kiếp trước hắn lại mong chờ người khác bố thí tình yêu cho mình cơ đấy, đúng là nực cười mà.

Hắn không quay đầu lại, cũng không tỏ thái độ gì, chỉ sải bước đi thẳng ra khỏi phòng, tên gia đinh thấy thế lập tức đuổi theo sau.

Vừa mới bước xuống tiền sảnh, mọi người bên trong đều nhìn chằm chằm vào Lê Dương Chính, nhưng biểu cảm trên mặt hắn vẫn không đổi, lạnh nhạt vô cùng.

Một nam nhân trung niên ăn vận đơn giãn tiến lên, mặt mày ông ta dữ tợn, đao vắt ngang hông, chấp hai tay lại, nói: “Ông lớn cho mời cậu Chính trở về, hy vọng ngài hợp tác, nếu không già đây chỉ đành đắc tội.”

Mọi người xung quanh nghe vậy đều háo hức chờ xem kịch vui, Lê Dương Chính chắc chắn sẽ không chịu để người ta dùng lời lẽ ngạo mạn như thế uy hiếp mình, vì thế tất nhiên sắp tới sẽ có một màn đại chiến đặc sắc, tốt nhất nên để cho họ nhìn thấy cảnh tên ngốc lắm tiền này bị kẻ ở áp giải trở về phủ thái sư, như vậy họ mới có chuyện cười kể cho nhau nghe chứ.

Tuy nhiên, trái với suy đoán của họ, Lê Dương Chính chẳng những không bạo phát trút giận lên người hầu, mà còn thản nhiên bình tĩnh, thái độ này không đúng một chút nào, ít ra cũng phải cho họ thấy vẻ mặt ngượng nghịu xấu hổ của hắn mới phải.

Lê Dương Chính nhìn nam nhân trung niên trước mặt, trong lòng biết rõ thân phận của ông ta, người này từng là phó tướng dưới trướng khai quốc đại tướng quân, nhưng không biết vì nguyên nhân gì lại chấp nhận lùi về hậu trường và trở thành cánh tay phải của thái sư Lê Dương Hạo, nếu nói không có bút tích của nhà vua, đánh chết hắn cũng không tin.

“Đi thôi.” Lê Dương Chính thốt ra hai chữ.

Nói xong, không đợi mọi người kịp phản ứng, hắn đã cất bước đi ra ngoài, tại đó, một chiếc kiệu đã đợi sẵn từ lâu.

Lê Dương Chính âm thầm cười nhạo, xem ra người cha mới này của hắn cũng là người trọng sĩ diện, con trai mất mặt kẻ làm cha cũng không sáng rọi gì, cho nên nếu vừa rồi hắn bạo phát trút giận thì có lẽ vẫn sẽ không ai làm được gì hắn.

Có một người cha như thế, Lê Dương Chính cũng coi như may mắn, chỉ đáng tiếc, hai năm sau, chàng trai này đắc tội phải vị công chúa thứ năm của nhà vua, hậu quả là hai chân bị bẻ gãy, vật tượng trưng cho nam giới cũng bị người ta chặt đứt một cách thô bạo, từ một thiếu niên ngông cuồng trở thành một kẻ phế nhân vô dụng.

Mà nói gì thì nói, mãi đến hai năm sau kết cục thảm khốc của Lê Dương Chính mới xảy ra, vậy hiện tại hắn đang ở trong tình huống gì đây? Nhập hồn đổi xác sao? Còn Lê Dương Chính thật sự đã đi đâu?

Ngồi ở trên kiệu, Lê Dương Chính nhắm chặt hai mắt mà trầm tư, một lúc sau hắn chậm rãi mở mắt ra, bên trong con ngươi đen láy thoáng hiện lên ngọn lửa tàn nhẫn.

“Nếu trời xanh đã để ta đoạt được thân xác này thì cho dù chủ nhân của nó muốn đòi lại, ta cũng tuyệt đối không cho phép, ta muốn xem thử ai có thể đoạt được đồ vật của ta!”

“Trương Ngọc Nhi, ngươi nói sống trong bùn lầy dơ bẩn, sống trong nhục nhã nhơ nhuốc là mệnh của ta, vậy thì ta có thể nói cho người biết… Lê Dương Chính ta, không tin mệnh!”

Phủ thái sư.

Lý thị lo lắng đi tới đi lui bên trong đại sảnh, trên mặt không giấu nổi sự lo lắng, Lê Dương Hạo nhìn mà hoa cả mắt, bèn quát: “Mình có thể đừng đi qua đi lại nữa được không? Có gì cũng phải chờ nó về mới tính được.”

Lý thị nhăn mặt ngồi xuống ghế, nắm lấy tay của Lê Dương Hạo, hỏi: “Mình à, trong vận mệnh của thằng Chính thật sự sẽ gặp phải điềm xấu như lời của đại sư Không Minh đã nói sao?”

Lê Dương Hạo đã nghe câu hỏi này cả chục lần rồi, ban đầu ông còn an ủi, nhưng giờ phút này ông chỉ cảm thấy phiền.

“Đại sư Không Minh đã nói chỉ cần nó chịu quay về đường ngay thì sẽ không có việc gì, đại sư Không Minh là người đức cao vọng trọng, lại từng chịu ơn nhà họ Lê chúng ta, cho nên sẽ không lừa gạt chúng ta đâu.”

Đúng lúc này, một gia đinh chạy vào báo tin: “Bẩm ông lớn, cậu Chính đã trở về rồi.”

Hot

Comments

Như Nguyễn

Như Nguyễn

2 bé có sạch không ạ???

2024-09-24

1

Bạch Giai Kỳ >< Linkaodepzai

Bạch Giai Kỳ >< Linkaodepzai

xuyên zô ng khác ta tự húp sì sụp chính mình😋🤣🤣

2024-07-24

2

_[Fujikawa Rui - German]_

_[Fujikawa Rui - German]_

Đi báo đi anh, em theo nữa 'v')

2024-07-08

2

Toàn bộ
Chapter
1 Chương 1: Đây Là Mệnh Của Ngươi
2 Chương 2: Năm Đó
3 Chương 3: Ta Không Tin Mệnh
4 Chương 4: Mời Thầy
5 Chương 5: Ngụy Biện
6 Chương 6: Trương Ai Thống Không Biến Mất
7 Chương 7: Đổ Tội
8 Chương 8: Ngồi Ăn Chung
9 Chương 9: Ăn Cơm Trong Đau Đớn
10 Chương 10: Tranh Giành Đi Học
11 Chương 11: Nói Lời Cay Độc
12 Chương 12: Lòng Dạ Ác Độc
13 Chương 13: Trút Giận
14 Chương 14: Xát Muối Vào Tim
15 Chương 15: Giận Cá Chém Thớt
16 Chương 16: Thỉnh Tội
17 Chương 17: Nam Sủng
18 Chương 18: Lừa Dối
19 Chương 19: Đưa Đồ Ăn
20 Chương 20: Ra Mắt Thầy Giáo
21 Chương 21: Kiểm Tra Thực Học
22 Chương 22: Đấu Đá
23 Chương 23: Lừa Bán
24 Chương 24: Tra Tấn
25 Chương 25: Giết Người Diệt Khẩu
26 Chương 26: Chặt Tay
27 Chương 27: Lần Đầu Trò Chuyện
28 Chương 28: Trêu Ghẹo
29 Chương 29: Thưa Chuyện
30 Chương 30: Đến Trà Lâu
31 Chương 31: Toan Tính
32 Chương 32: Khoai Tây
33 Chương 33: Gặp Gỡ Lục Hoàng Tử
34 Chương 34: Giao Nhiệm Vụ
35 Chương 35: Trừng Phạt
36 Chương 36: Trừng Trị Ác Hầu
37 Chương 37: Gặp Ác Mộng
38 Chương 38: Chải Tóc
39 Chương 39: Nổi Giận
40 Chương 40: Đồn Đãi
41 Chương 41: Dạy Dỗ
42 Chương 42: Phát Hiện Lỗi Sai
43 Chương 43: Phạt Roi
44 Chương 44: Thăm Ruộng
45 Chương 45: Dị Ứng
46 Chương 46: Trương Bằng Trở Về
47 Chương 47: Để Ngươi Đi
48 Chương 48: Bán Sách
49 Chương 49: Thừa Nhận
50 Chương 50: Khuyên Nhủ
51 Chương 51: Đối Đáp
52 Chương 52: Tranh Cãi
53 Chương 53: Bàn Tán
54 Chương 54: Lập Uy
55 Chương 55: Chuẩn Bị Đi Thi
56 Chương 56: Chào Hỏi
57 Chương 57: Thi Hương (1)
58 Chương 58: Thi Hương (2)
59 Chương 59: Giao Việc
60 Chương 60: Gặp Nạn
61 Chương 61: Trú Mưa
62 Chương 62: Đêm Dài (H-)
63 Chương 63: Danh Phận
64 Chương 64: Chấm Thi
65 Chương 65: Diện Kiến Nhà Vua
66 Chương 66: Thu Hoạch (1)
67 Chương 67: Thu Hoạch (2)
68 Chương 68: Thu Hoạch (3)
69 Chương 69: Xúc Động
70 Chương 70: Yết Bảng
71 Chương 71: Giải Nguyên
72 Chương 72: Vu Khống
73 Chương 73: Bắt Cá Một Mẻ
74 Chương 74: Ra Mặt
75 Chương 75: Phạm Húy
76 Chương 76: Trèo tường vào viện
77 Chương 77: Hỏi Chuyện
78 Chương 78: Học Xấu (H)
79 Chương 79: Lý thị dạy dỗ
80 Chương 80: Trương Hải nổi điên
81 Chương 81: Thầy Giáo Mới
82 Chương 82: Đạo Sĩ Tới
83 Chương 83: Nhận Học Trò
84 Chương 84: Thề Độc
85 Chương 85: Thi Hội
86 Chương 86: Phương Nhạc
87 Chương 87: Quả Ngọt
88 Chương 88: Xây Dựng Đấu Trường Đá Gà
89 Chương 89: Làm Khó Làm Dễ
90 Chương 90: Gặp Gỡ Thái Tử
91 Chương 91: Gặp Lại Tô Thị
92 Chương 92: Dùng Dao Thu Hồn Cắt Thịt
93 Chương 93: Đồ Giả
94 Chương 94: Giao Chiến
95 Chương 95: Nổi Điên
96 Chương 96: Chất Vấn
97 Chương 97: Mất Trí Nhớ
98 Chương 98: Đòi Người
99 Chương 99: Hội Nguyên
100 Chương 100: Dò Hỏi
101 Chương 101: Thái Tử Phi Cho Mời
102 Chương 102: Cứu Người
103 Chương 103: Về Nhà
104 Chương 104: Phạt Quỳ
105 Chương 105: Tự Trách
106 Chương 106: Dọn Ra Riêng
107 Chương 107: Thi Đình
108 Chương 108: Giận Dữ
109 Chương 109: Chuốc Say
110 Chương 110: Viên Phòng (1)
111 Chương 111: Viên Phòng (2)
112 Chương 112: Hôn Sự Của Trương Ngọc Nhi
113 Chương 113: Cha (Ruột) Vợ Con (Ruột) Rể Tâm Sự
114 Chương 114: Hôn Sự Của Lý Anh Kiệt - Cậu Sáu Hắc Hóa (1)
115 Chương 115: Hôn Sự Của Lý Anh Kiệt (2)
116 Chương 116: Dã Tâm Sơ Hiện
117 Chương 117: Lê Dương Huy Trở Về
118 Chương 118: Đến Tây Châu
119 Chương 119: Sắp Xếp Cho Trương Ai Thống
120 Chương 120: Tiến Cung
121 Chương 121: Phát Triển Như Vũ Bão (1)
122 Chương 122: Phát Triển Như Vũ Bão (2)
123 Chương 123: Phát Triển Như Vũ Bão (3)
124 Chương 124: Phát Triển Như Vũ Bão (4)
125 Chương 125: Đón Vợ Đến Tây Châu
126 Chương 126: Bí Mật Của Trương Bằng
127 Chương 127: Trương Ai Thống Tới
128 Chương 128: Giải Quyết Rắc Rối
129 Chương 129: Khám Bệnh
130 Chương 130: Uy Hiếp Vua Định Ưng
131 Chương 131: Trương Ngọc Nhi Cứu Người
132 Chương 132: Cái Chết Của Trương Thanh
133 Chương 133: Thủ Đoạn Của Mộc Lâm
134 Chương 134: Đổi Trắng Thay Đen
135 Chương 135: Cái Chết Của Trương Ngọc Nhi
136 Chương 136: Nói Rõ
137 Chương 137: Kết Thúc (1)
138 Chương 138: Kết Thúc (2)
139 Chương 139: Kết Thúc (3)
140 Chương 140: Ngoại Truyện
Chapter

Updated 140 Episodes

1
Chương 1: Đây Là Mệnh Của Ngươi
2
Chương 2: Năm Đó
3
Chương 3: Ta Không Tin Mệnh
4
Chương 4: Mời Thầy
5
Chương 5: Ngụy Biện
6
Chương 6: Trương Ai Thống Không Biến Mất
7
Chương 7: Đổ Tội
8
Chương 8: Ngồi Ăn Chung
9
Chương 9: Ăn Cơm Trong Đau Đớn
10
Chương 10: Tranh Giành Đi Học
11
Chương 11: Nói Lời Cay Độc
12
Chương 12: Lòng Dạ Ác Độc
13
Chương 13: Trút Giận
14
Chương 14: Xát Muối Vào Tim
15
Chương 15: Giận Cá Chém Thớt
16
Chương 16: Thỉnh Tội
17
Chương 17: Nam Sủng
18
Chương 18: Lừa Dối
19
Chương 19: Đưa Đồ Ăn
20
Chương 20: Ra Mắt Thầy Giáo
21
Chương 21: Kiểm Tra Thực Học
22
Chương 22: Đấu Đá
23
Chương 23: Lừa Bán
24
Chương 24: Tra Tấn
25
Chương 25: Giết Người Diệt Khẩu
26
Chương 26: Chặt Tay
27
Chương 27: Lần Đầu Trò Chuyện
28
Chương 28: Trêu Ghẹo
29
Chương 29: Thưa Chuyện
30
Chương 30: Đến Trà Lâu
31
Chương 31: Toan Tính
32
Chương 32: Khoai Tây
33
Chương 33: Gặp Gỡ Lục Hoàng Tử
34
Chương 34: Giao Nhiệm Vụ
35
Chương 35: Trừng Phạt
36
Chương 36: Trừng Trị Ác Hầu
37
Chương 37: Gặp Ác Mộng
38
Chương 38: Chải Tóc
39
Chương 39: Nổi Giận
40
Chương 40: Đồn Đãi
41
Chương 41: Dạy Dỗ
42
Chương 42: Phát Hiện Lỗi Sai
43
Chương 43: Phạt Roi
44
Chương 44: Thăm Ruộng
45
Chương 45: Dị Ứng
46
Chương 46: Trương Bằng Trở Về
47
Chương 47: Để Ngươi Đi
48
Chương 48: Bán Sách
49
Chương 49: Thừa Nhận
50
Chương 50: Khuyên Nhủ
51
Chương 51: Đối Đáp
52
Chương 52: Tranh Cãi
53
Chương 53: Bàn Tán
54
Chương 54: Lập Uy
55
Chương 55: Chuẩn Bị Đi Thi
56
Chương 56: Chào Hỏi
57
Chương 57: Thi Hương (1)
58
Chương 58: Thi Hương (2)
59
Chương 59: Giao Việc
60
Chương 60: Gặp Nạn
61
Chương 61: Trú Mưa
62
Chương 62: Đêm Dài (H-)
63
Chương 63: Danh Phận
64
Chương 64: Chấm Thi
65
Chương 65: Diện Kiến Nhà Vua
66
Chương 66: Thu Hoạch (1)
67
Chương 67: Thu Hoạch (2)
68
Chương 68: Thu Hoạch (3)
69
Chương 69: Xúc Động
70
Chương 70: Yết Bảng
71
Chương 71: Giải Nguyên
72
Chương 72: Vu Khống
73
Chương 73: Bắt Cá Một Mẻ
74
Chương 74: Ra Mặt
75
Chương 75: Phạm Húy
76
Chương 76: Trèo tường vào viện
77
Chương 77: Hỏi Chuyện
78
Chương 78: Học Xấu (H)
79
Chương 79: Lý thị dạy dỗ
80
Chương 80: Trương Hải nổi điên
81
Chương 81: Thầy Giáo Mới
82
Chương 82: Đạo Sĩ Tới
83
Chương 83: Nhận Học Trò
84
Chương 84: Thề Độc
85
Chương 85: Thi Hội
86
Chương 86: Phương Nhạc
87
Chương 87: Quả Ngọt
88
Chương 88: Xây Dựng Đấu Trường Đá Gà
89
Chương 89: Làm Khó Làm Dễ
90
Chương 90: Gặp Gỡ Thái Tử
91
Chương 91: Gặp Lại Tô Thị
92
Chương 92: Dùng Dao Thu Hồn Cắt Thịt
93
Chương 93: Đồ Giả
94
Chương 94: Giao Chiến
95
Chương 95: Nổi Điên
96
Chương 96: Chất Vấn
97
Chương 97: Mất Trí Nhớ
98
Chương 98: Đòi Người
99
Chương 99: Hội Nguyên
100
Chương 100: Dò Hỏi
101
Chương 101: Thái Tử Phi Cho Mời
102
Chương 102: Cứu Người
103
Chương 103: Về Nhà
104
Chương 104: Phạt Quỳ
105
Chương 105: Tự Trách
106
Chương 106: Dọn Ra Riêng
107
Chương 107: Thi Đình
108
Chương 108: Giận Dữ
109
Chương 109: Chuốc Say
110
Chương 110: Viên Phòng (1)
111
Chương 111: Viên Phòng (2)
112
Chương 112: Hôn Sự Của Trương Ngọc Nhi
113
Chương 113: Cha (Ruột) Vợ Con (Ruột) Rể Tâm Sự
114
Chương 114: Hôn Sự Của Lý Anh Kiệt - Cậu Sáu Hắc Hóa (1)
115
Chương 115: Hôn Sự Của Lý Anh Kiệt (2)
116
Chương 116: Dã Tâm Sơ Hiện
117
Chương 117: Lê Dương Huy Trở Về
118
Chương 118: Đến Tây Châu
119
Chương 119: Sắp Xếp Cho Trương Ai Thống
120
Chương 120: Tiến Cung
121
Chương 121: Phát Triển Như Vũ Bão (1)
122
Chương 122: Phát Triển Như Vũ Bão (2)
123
Chương 123: Phát Triển Như Vũ Bão (3)
124
Chương 124: Phát Triển Như Vũ Bão (4)
125
Chương 125: Đón Vợ Đến Tây Châu
126
Chương 126: Bí Mật Của Trương Bằng
127
Chương 127: Trương Ai Thống Tới
128
Chương 128: Giải Quyết Rắc Rối
129
Chương 129: Khám Bệnh
130
Chương 130: Uy Hiếp Vua Định Ưng
131
Chương 131: Trương Ngọc Nhi Cứu Người
132
Chương 132: Cái Chết Của Trương Thanh
133
Chương 133: Thủ Đoạn Của Mộc Lâm
134
Chương 134: Đổi Trắng Thay Đen
135
Chương 135: Cái Chết Của Trương Ngọc Nhi
136
Chương 136: Nói Rõ
137
Chương 137: Kết Thúc (1)
138
Chương 138: Kết Thúc (2)
139
Chương 139: Kết Thúc (3)
140
Chương 140: Ngoại Truyện

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play