Chương 11: Nói Lời Cay Độc

“Bất tường?” Trương Bằng nhướng mày hỏi lại.

“Linh Kha à, mình nói gì lạ vậy, có người mẹ nào lại đi nói con cái của mình là bất tường đâu chứ? Thân phận của A Nễ vốn nên được công khai với bên ngoài từ lâu rồi, chẳng lẽ trong thời gian qua, mình luôn giấu giếm sự tồn tại của nó sao?”

Tô thị nghe vậy vội vàng phủ nhận: “Không mình ơi, em nào giấu giếm sự tồn tại của A Nễ, chẳng qua nó khờ khạo không hiểu sự đời, cho nên em mới để nó trong phủ từ từ dạy dỗ, nhưng em bất tài không dạy được con khôn, là lỗi của em tất, cũng bởi vì em mà bây giờ mình muốn đưa con ra ngoài cũng không được, em có tội với mình.”

Nói đoạn, Tô thị bật khóc nức nở, bà ta giơ khăn tay lên lau khóe mắt, trông dáng vẻ cực kỳ yếu ớt đáng thương, quả nhiên chiêu này có tác dụng với Trường Bằng, chỉ thấy ông ta đứng dậy, vòng tay qua ôm lấy vai của thê tử, nhẹ giọng nói: “Ta hiểu mình đã cố gắng hết sức, nhưng trong mấy đứa con chỉ có A Nễ là kém cỏi nhất, ta tin thân là mẹ, mình cũng không muốn vậy đúng không?”

Tô thị e lệ cúi đầu tựa vào lòng ngực của Trương Bằng, nhưng khi vừa khuất khỏi tầm mắt của ông ta, biểu cảm trên mặt bà ta lập tức trở nên hung dữ vặn vẹo, bàn tay siết chặt lại thành nắm đấm, móng tay ghim sâu vào da thịt.

Những lời Trương Bằng vừa nói nghe như âu yếm dịu dàng, nhưng thật chất chẳng khác gì mũi kim nhọn đâm vào trong tim của bà ta, tại sao ông ta cứ muốn bà ta phải thừa nhận đứa con do ả tiện nhân kia sinh là con của bà ta chứ? Chẳng lẽ ông ta đang muốn nhắc mãi rằng bà ta vĩnh viễn không bằng một góc của con ả đó hay sao?

Tuyệt đối không! Cho dù hiện tại trong tim của Trương Bằng vẫn còn hình bóng của Quỳnh Hoa, bà ta cũng không cho phép con trai của ả sống yên ổn.

Quỳnh Hoa à, chúng ta đã từng là chị em thân mật sớm tối bên nhau, ngươi đã thành toàn cho ta một lần, vậy hãy để con trai của ngươi tiếp tục bại dưới tay con của ta đi.

Tô thị ngẩng đầu lên nhìn Trương Bằng, trong ánh mắt lóng lánh ánh sao cứ như thế người đàn ông trước mặt là cả bầu trời của bà ta vậy.

“Mình nói vậy em nghe cũng đúng, nhưng có gấp gáp quá không mình? Sắp tới đây mình sẽ đến Quế Châu đi tuần, thời gian cũng mất mấy tháng, em sợ không lo chu toàn cho con mất.”

Trương Bằng nghe vậy gật gù đáp: “Mình nói đúng, quà nhập học sách bút gì đó không khó để chuẩn bị, nhưng ta phải đích thân tới tìm viện trưởng chào hỏi trước, nhưng thời gian sắp tới quả thật quá gấp gáp, nếu lễ tiết không chu toàn, cho e sau này bất lợi cho A Nễ.”

Tô thị như mở cờ trong bụng, vội vàng mỉm cười nói: “Nếu vậy mình cứ để con ở nhà, đợi mình đi tuần về rồi cho con nhập học cũng không muộn.”

Tô thị vừa dứt câu, Trương Ai Thống lập tức ngẩng đầu lên, trên mặt lộ rõ vẻ hoang mang hoảng hốt, đôi môi của cậu khẽ mấp máy như đang muốn nói gì đó, tuy nhiên Trương Hải đánh mắt ra hiệu cho Trương Tân, ngay lập tức thằng nhỏ mè nheo với Trương Bằng hòng chuyển hướng không cho ông ta nhìn cậu.

“Cha ơi con muốn đi thả diều, đã lâu rồi cha không đi thả diều với con rồi, con buồn lắm.”

Trương Bằng vốn thương đứa con trai út này nhất, thấy nó nhõng nhẽo thì bật cười nói: “Được rồi, cha đi thả diều với con ngay đây, nghịch ngợm quá.”

Sau đó ông ta quay sang nói với Tô thị: “Cứ làm như mình nói đi, đợi ta đi tuần về rồi tính.”

Tô thị cúi đầu đáp: “Vâng thưa mình.”

Tiếp đến Trương Bằng bế Trương Tân lên hào hứng bước ra ngoài, Tô thị và Trương Hải đồng loạt liếc sang Trương Ai Thống một cái rồi cũng đi theo sau, trong sân nhanh chóng vang lên tiếng cười rộn rã của trẻ nhỏ và người lớn.

Trương Ai Thống nhìn ra, trong mắt đượm vẻ u buồn, đây mới thật sự là cảm giác mà cậu mong muốn, được cha mẹ yêu thương, anh chị em quý mến, nhưng dường như tất cả đều quá xa xỉ đối với cậu.

Trương Ai Thống cụp mắt định trở về nhà sau làm việc thì một giọng nữ thánh thót vang lên bên tai: “Thứ không thuộc về ngươi, ngươi cưỡng cầu cũng vô ích, A Nễ à, vốn dĩ ngươi phải an phận không nên cướp đoạt tình thương của cha, nhưng xem ra về sau ngươi không còn cơ hội đó nữa rồi.”

Trương Ai Thống khiếp đảm chấp hai tay trước bụng, bả vai co rút lại nhìn Trương Ngọc Nhi, chỉ thấy nàng ta ung dung hoa quý ngẩng cao cằm nhìn cậu, nói: “Ta thật sự rất ghét ngươi đấy, không phải do thân phận của ngươi mà giống như ta và ngươi là kẻ thù trời sinh vậy, ngươi nói xem tại sao nào? A Nễ, chỉ cần một ngày ta còn là cô hai của nhà họ Trương, cuộc đời của người định sẵn sẽ giống như nhũ danh này vậy, vĩnh viễn chỉ là bùn đất không trét nổi lên tường.”

Nói xong, nàng ta để lại một nụ cười chứa đầy hàm ý rồi xoay người, đoan trang bước ra ngoài, Trương Ai Thống hoang mang đứng đó, trong lòng vô cùng khổ sở, từ khi cậu hiểu chuyện đến nay đã tiếp nhận quá nhiều ác ý từ thế nhân, bản thân cậu không thể hiểu được rốt cuộc mình đã làm sai ở chỗ nào mà phải chịu đựng sự tra tấn tàn nhẫn đến từ những người có thể coi là thân nhân của mình như vậy.

Hot

Comments

Kỳ Nguyệt Ann

Kỳ Nguyệt Ann

họ sẽ nghĩ rằng: bé đc sinh ra là 1 cái sai rồi☺️

2022-10-10

1

Uni Haruka

Uni Haruka

Tính ra cái tính tìm hiểu kĩ rồi mới viết truyện của Gừng vẫn nguyên vẹn nha, kiểu chăm chút lắm luôn

2022-09-14

1

Vĩnh Kỷ Thế Vũ

Vĩnh Kỷ Thế Vũ

nghe đầu chuyện con bé kia bảo là chị em ruột, cứ thế này làm ta hoang mang quá

2022-09-14

3

Toàn bộ
Chapter
1 Chương 1: Đây Là Mệnh Của Ngươi
2 Chương 2: Năm Đó
3 Chương 3: Ta Không Tin Mệnh
4 Chương 4: Mời Thầy
5 Chương 5: Ngụy Biện
6 Chương 6: Trương Ai Thống Không Biến Mất
7 Chương 7: Đổ Tội
8 Chương 8: Ngồi Ăn Chung
9 Chương 9: Ăn Cơm Trong Đau Đớn
10 Chương 10: Tranh Giành Đi Học
11 Chương 11: Nói Lời Cay Độc
12 Chương 12: Lòng Dạ Ác Độc
13 Chương 13: Trút Giận
14 Chương 14: Xát Muối Vào Tim
15 Chương 15: Giận Cá Chém Thớt
16 Chương 16: Thỉnh Tội
17 Chương 17: Nam Sủng
18 Chương 18: Lừa Dối
19 Chương 19: Đưa Đồ Ăn
20 Chương 20: Ra Mắt Thầy Giáo
21 Chương 21: Kiểm Tra Thực Học
22 Chương 22: Đấu Đá
23 Chương 23: Lừa Bán
24 Chương 24: Tra Tấn
25 Chương 25: Giết Người Diệt Khẩu
26 Chương 26: Chặt Tay
27 Chương 27: Lần Đầu Trò Chuyện
28 Chương 28: Trêu Ghẹo
29 Chương 29: Thưa Chuyện
30 Chương 30: Đến Trà Lâu
31 Chương 31: Toan Tính
32 Chương 32: Khoai Tây
33 Chương 33: Gặp Gỡ Lục Hoàng Tử
34 Chương 34: Giao Nhiệm Vụ
35 Chương 35: Trừng Phạt
36 Chương 36: Trừng Trị Ác Hầu
37 Chương 37: Gặp Ác Mộng
38 Chương 38: Chải Tóc
39 Chương 39: Nổi Giận
40 Chương 40: Đồn Đãi
41 Chương 41: Dạy Dỗ
42 Chương 42: Phát Hiện Lỗi Sai
43 Chương 43: Phạt Roi
44 Chương 44: Thăm Ruộng
45 Chương 45: Dị Ứng
46 Chương 46: Trương Bằng Trở Về
47 Chương 47: Để Ngươi Đi
48 Chương 48: Bán Sách
49 Chương 49: Thừa Nhận
50 Chương 50: Khuyên Nhủ
51 Chương 51: Đối Đáp
52 Chương 52: Tranh Cãi
53 Chương 53: Bàn Tán
54 Chương 54: Lập Uy
55 Chương 55: Chuẩn Bị Đi Thi
56 Chương 56: Chào Hỏi
57 Chương 57: Thi Hương (1)
58 Chương 58: Thi Hương (2)
59 Chương 59: Giao Việc
60 Chương 60: Gặp Nạn
61 Chương 61: Trú Mưa
62 Chương 62: Đêm Dài (H-)
63 Chương 63: Danh Phận
64 Chương 64: Chấm Thi
65 Chương 65: Diện Kiến Nhà Vua
66 Chương 66: Thu Hoạch (1)
67 Chương 67: Thu Hoạch (2)
68 Chương 68: Thu Hoạch (3)
69 Chương 69: Xúc Động
70 Chương 70: Yết Bảng
71 Chương 71: Giải Nguyên
72 Chương 72: Vu Khống
73 Chương 73: Bắt Cá Một Mẻ
74 Chương 74: Ra Mặt
75 Chương 75: Phạm Húy
76 Chương 76: Trèo tường vào viện
77 Chương 77: Hỏi Chuyện
78 Chương 78: Học Xấu (H)
79 Chương 79: Lý thị dạy dỗ
80 Chương 80: Trương Hải nổi điên
81 Chương 81: Thầy Giáo Mới
82 Chương 82: Đạo Sĩ Tới
83 Chương 83: Nhận Học Trò
84 Chương 84: Thề Độc
85 Chương 85: Thi Hội
86 Chương 86: Phương Nhạc
87 Chương 87: Quả Ngọt
88 Chương 88: Xây Dựng Đấu Trường Đá Gà
89 Chương 89: Làm Khó Làm Dễ
90 Chương 90: Gặp Gỡ Thái Tử
91 Chương 91: Gặp Lại Tô Thị
92 Chương 92: Dùng Dao Thu Hồn Cắt Thịt
93 Chương 93: Đồ Giả
94 Chương 94: Giao Chiến
95 Chương 95: Nổi Điên
96 Chương 96: Chất Vấn
97 Chương 97: Mất Trí Nhớ
98 Chương 98: Đòi Người
99 Chương 99: Hội Nguyên
100 Chương 100: Dò Hỏi
101 Chương 101: Thái Tử Phi Cho Mời
102 Chương 102: Cứu Người
103 Chương 103: Về Nhà
104 Chương 104: Phạt Quỳ
105 Chương 105: Tự Trách
106 Chương 106: Dọn Ra Riêng
107 Chương 107: Thi Đình
108 Chương 108: Giận Dữ
109 Chương 109: Chuốc Say
110 Chương 110: Viên Phòng (1)
111 Chương 111: Viên Phòng (2)
112 Chương 112: Hôn Sự Của Trương Ngọc Nhi
113 Chương 113: Cha (Ruột) Vợ Con (Ruột) Rể Tâm Sự
114 Chương 114: Hôn Sự Của Lý Anh Kiệt - Cậu Sáu Hắc Hóa (1)
115 Chương 115: Hôn Sự Của Lý Anh Kiệt (2)
116 Chương 116: Dã Tâm Sơ Hiện
117 Chương 117: Lê Dương Huy Trở Về
118 Chương 118: Đến Tây Châu
119 Chương 119: Sắp Xếp Cho Trương Ai Thống
120 Chương 120: Tiến Cung
121 Chương 121: Phát Triển Như Vũ Bão (1)
122 Chương 122: Phát Triển Như Vũ Bão (2)
123 Chương 123: Phát Triển Như Vũ Bão (3)
124 Chương 124: Phát Triển Như Vũ Bão (4)
125 Chương 125: Đón Vợ Đến Tây Châu
126 Chương 126: Bí Mật Của Trương Bằng
127 Chương 127: Trương Ai Thống Tới
128 Chương 128: Giải Quyết Rắc Rối
129 Chương 129: Khám Bệnh
130 Chương 130: Uy Hiếp Vua Định Ưng
131 Chương 131: Trương Ngọc Nhi Cứu Người
132 Chương 132: Cái Chết Của Trương Thanh
133 Chương 133: Thủ Đoạn Của Mộc Lâm
134 Chương 134: Đổi Trắng Thay Đen
135 Chương 135: Cái Chết Của Trương Ngọc Nhi
136 Chương 136: Nói Rõ
137 Chương 137: Kết Thúc (1)
138 Chương 138: Kết Thúc (2)
139 Chương 139: Kết Thúc (3)
140 Chương 140: Ngoại Truyện
Chapter

Updated 140 Episodes

1
Chương 1: Đây Là Mệnh Của Ngươi
2
Chương 2: Năm Đó
3
Chương 3: Ta Không Tin Mệnh
4
Chương 4: Mời Thầy
5
Chương 5: Ngụy Biện
6
Chương 6: Trương Ai Thống Không Biến Mất
7
Chương 7: Đổ Tội
8
Chương 8: Ngồi Ăn Chung
9
Chương 9: Ăn Cơm Trong Đau Đớn
10
Chương 10: Tranh Giành Đi Học
11
Chương 11: Nói Lời Cay Độc
12
Chương 12: Lòng Dạ Ác Độc
13
Chương 13: Trút Giận
14
Chương 14: Xát Muối Vào Tim
15
Chương 15: Giận Cá Chém Thớt
16
Chương 16: Thỉnh Tội
17
Chương 17: Nam Sủng
18
Chương 18: Lừa Dối
19
Chương 19: Đưa Đồ Ăn
20
Chương 20: Ra Mắt Thầy Giáo
21
Chương 21: Kiểm Tra Thực Học
22
Chương 22: Đấu Đá
23
Chương 23: Lừa Bán
24
Chương 24: Tra Tấn
25
Chương 25: Giết Người Diệt Khẩu
26
Chương 26: Chặt Tay
27
Chương 27: Lần Đầu Trò Chuyện
28
Chương 28: Trêu Ghẹo
29
Chương 29: Thưa Chuyện
30
Chương 30: Đến Trà Lâu
31
Chương 31: Toan Tính
32
Chương 32: Khoai Tây
33
Chương 33: Gặp Gỡ Lục Hoàng Tử
34
Chương 34: Giao Nhiệm Vụ
35
Chương 35: Trừng Phạt
36
Chương 36: Trừng Trị Ác Hầu
37
Chương 37: Gặp Ác Mộng
38
Chương 38: Chải Tóc
39
Chương 39: Nổi Giận
40
Chương 40: Đồn Đãi
41
Chương 41: Dạy Dỗ
42
Chương 42: Phát Hiện Lỗi Sai
43
Chương 43: Phạt Roi
44
Chương 44: Thăm Ruộng
45
Chương 45: Dị Ứng
46
Chương 46: Trương Bằng Trở Về
47
Chương 47: Để Ngươi Đi
48
Chương 48: Bán Sách
49
Chương 49: Thừa Nhận
50
Chương 50: Khuyên Nhủ
51
Chương 51: Đối Đáp
52
Chương 52: Tranh Cãi
53
Chương 53: Bàn Tán
54
Chương 54: Lập Uy
55
Chương 55: Chuẩn Bị Đi Thi
56
Chương 56: Chào Hỏi
57
Chương 57: Thi Hương (1)
58
Chương 58: Thi Hương (2)
59
Chương 59: Giao Việc
60
Chương 60: Gặp Nạn
61
Chương 61: Trú Mưa
62
Chương 62: Đêm Dài (H-)
63
Chương 63: Danh Phận
64
Chương 64: Chấm Thi
65
Chương 65: Diện Kiến Nhà Vua
66
Chương 66: Thu Hoạch (1)
67
Chương 67: Thu Hoạch (2)
68
Chương 68: Thu Hoạch (3)
69
Chương 69: Xúc Động
70
Chương 70: Yết Bảng
71
Chương 71: Giải Nguyên
72
Chương 72: Vu Khống
73
Chương 73: Bắt Cá Một Mẻ
74
Chương 74: Ra Mặt
75
Chương 75: Phạm Húy
76
Chương 76: Trèo tường vào viện
77
Chương 77: Hỏi Chuyện
78
Chương 78: Học Xấu (H)
79
Chương 79: Lý thị dạy dỗ
80
Chương 80: Trương Hải nổi điên
81
Chương 81: Thầy Giáo Mới
82
Chương 82: Đạo Sĩ Tới
83
Chương 83: Nhận Học Trò
84
Chương 84: Thề Độc
85
Chương 85: Thi Hội
86
Chương 86: Phương Nhạc
87
Chương 87: Quả Ngọt
88
Chương 88: Xây Dựng Đấu Trường Đá Gà
89
Chương 89: Làm Khó Làm Dễ
90
Chương 90: Gặp Gỡ Thái Tử
91
Chương 91: Gặp Lại Tô Thị
92
Chương 92: Dùng Dao Thu Hồn Cắt Thịt
93
Chương 93: Đồ Giả
94
Chương 94: Giao Chiến
95
Chương 95: Nổi Điên
96
Chương 96: Chất Vấn
97
Chương 97: Mất Trí Nhớ
98
Chương 98: Đòi Người
99
Chương 99: Hội Nguyên
100
Chương 100: Dò Hỏi
101
Chương 101: Thái Tử Phi Cho Mời
102
Chương 102: Cứu Người
103
Chương 103: Về Nhà
104
Chương 104: Phạt Quỳ
105
Chương 105: Tự Trách
106
Chương 106: Dọn Ra Riêng
107
Chương 107: Thi Đình
108
Chương 108: Giận Dữ
109
Chương 109: Chuốc Say
110
Chương 110: Viên Phòng (1)
111
Chương 111: Viên Phòng (2)
112
Chương 112: Hôn Sự Của Trương Ngọc Nhi
113
Chương 113: Cha (Ruột) Vợ Con (Ruột) Rể Tâm Sự
114
Chương 114: Hôn Sự Của Lý Anh Kiệt - Cậu Sáu Hắc Hóa (1)
115
Chương 115: Hôn Sự Của Lý Anh Kiệt (2)
116
Chương 116: Dã Tâm Sơ Hiện
117
Chương 117: Lê Dương Huy Trở Về
118
Chương 118: Đến Tây Châu
119
Chương 119: Sắp Xếp Cho Trương Ai Thống
120
Chương 120: Tiến Cung
121
Chương 121: Phát Triển Như Vũ Bão (1)
122
Chương 122: Phát Triển Như Vũ Bão (2)
123
Chương 123: Phát Triển Như Vũ Bão (3)
124
Chương 124: Phát Triển Như Vũ Bão (4)
125
Chương 125: Đón Vợ Đến Tây Châu
126
Chương 126: Bí Mật Của Trương Bằng
127
Chương 127: Trương Ai Thống Tới
128
Chương 128: Giải Quyết Rắc Rối
129
Chương 129: Khám Bệnh
130
Chương 130: Uy Hiếp Vua Định Ưng
131
Chương 131: Trương Ngọc Nhi Cứu Người
132
Chương 132: Cái Chết Của Trương Thanh
133
Chương 133: Thủ Đoạn Của Mộc Lâm
134
Chương 134: Đổi Trắng Thay Đen
135
Chương 135: Cái Chết Của Trương Ngọc Nhi
136
Chương 136: Nói Rõ
137
Chương 137: Kết Thúc (1)
138
Chương 138: Kết Thúc (2)
139
Chương 139: Kết Thúc (3)
140
Chương 140: Ngoại Truyện

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play