Chương 17: Nam Sủng

Vua Định Ưng nhướng mày, hai tay chắp ra sau lưng, hỏi: “Hạo khanh có tội gì mà xin tha?”

“Bẩm thánh thượng bệ hạ, con trẻ khờ dại gây nên tội tày định, thân làm cha không thể thoái thác trách nhiệm, nay thần tự thân đến nhận tội, xin thánh thượng khai ân mà giảm nhẹ hình phạt.”

Sau đó Lê Dương Hạo thành khẩn thuật lại chuyện con trai thứ ba của mình giấu tài, vua Định Ưng nghe xong chẳng những không tức giận mà trên mặt còn lộ ra ý cười.

“Ha ha, chuyện này có gì mà Hạo khanh xin tội? Nếu Dương Chính là một nhân tài, chẳng phải trẫm lại có thêm một cánh tay đắc lực sao?”

Vua Định Ưng cười nói sang sảng, nghe như không để trong lòng chuyện Lê Dương Chính giấu tài, nhưng lòng dạ vua chúa sâu hơn biển, Lê Dương Hạo không dám thăm dò, càng không dám lơi lỏng.

“Thần tạ ơn thánh thượng khoan dung, thần nhất định sẽ dạy dỗ lại con mình cho tốt, để nó hiểu thế nào là tận trung với thánh thượng, với Đại Lịch, tuyệt đối không kết bè kết phải ảnh hưởng uy nghiêm của thánh thượng.” Lê Dương Hạo chân thành tha thiết hứa hẹn.

Ông biết sau chuyện này rất có thể thánh thượng sẽ sinh lòng nghi ngờ với ông, thằng Chính nói không sai, cả nhà đều nắm quyền to, bất cứ bậc đế vương nào cũng sẽ sinh lòng nghi kỵ, ông chỉ hy vọng bởi vì mình thành thật bẩm chuyện sẽ giảm bớt chút ít ác cảm trong lòng ngài ấy.

Thái sư Lê Dương Hạo lĩnh tội xong bèn xin kiếu, vua Định Ưng nhìn theo bóng lưng của ông, nụ cười trên mặt không hề mất đi ngược lại còn mang theo chút gì đó nghiền ngẫm, thái giám thân cận của nhà vua là Nhân Lễ tiến tới, khom lưng bẩm: “Đã tới giờ dùng thiện thưa bệ hạ.”

Vua Định Ưng quay lại nhìn Nhân Lễ, đưa tay ra nâng cằm của gã lên, nhìn gương mặt non mịn như trăng rằm ở trước mắt, ngài ta khẽ mỉm cười nói: “Người thầy mà đức cha chọn cho trẫm không hổ là trung thần, mặc dù trẫm thật sự không quá thích cảm giác bị đại thần chiếm quyền, nhưng không thể không thừa nhận rằng ông ấy một lòng nâng đỡ quân chủ không ngã theo bè cánh để lấy cái danh công thần khai quốc, Lễ à, em nói ta có nên thử tin dùng con cái của thái sư hay không?”

Vua Định Ưng đột nhiên thay đổi xưng hô từ “trẫm” thành “ta” khiến thái giám Nhân Lễ hoảng sợ quỳ rạp xuống đất, gã dập đầu thưa rằng: “Muôn tâu thánh thượng bệ hạ, nô tài không dám vọng tưởng nhúng tay vào chuyện triều chính.”

Hành động này của Nhân Lễ khiến vua Định Ưng không vui, nhưng ngài ta cũng không lớn tiếng mà vẫn nhỏ nhẹ nói: “Tự ta mở miệng hỏi, không phải em cố ý xen vào, không cần phải sợ, hơn nữa ta đã dặn khi không có ai, em có thể gọi ta là chàng kia mà.”

“Nô tài không dám.”

Nhân Lễ hận không thể dán mặt xuống đất, gã vào cung năm mười tuổi, bởi vì mặt mũi quá xinh đẹp mà bị cung phi dồn ép tới lãnh cung làm việc nặng nhọc, tại đây gã cũng không thoát khỏi cảnh bị mấy tên hoạn quan khác quấy rối, may mắn gã được một lão hoạn quan chỉ cho thuật hóa trang biến mình xấu đi, từ đó gã mới yên ổn sống trong lãnh cung.

Thật không ngờ năm năm trước, cũng là lúc Nhân Lễ đến tuổi nhược quán [1] vô tình cứu được vua Định Ưng bấy giờ là thái tử đương triều thoát nạn đuối nước, lớp hóa trang cũng bị nước cuốn trôi để lộ dung mạo thật, từ đó vua Định Ưng bắt gã theo hầu, ngày đêm nhận vô vàn ân sủng, may mắn ngài ta vẫn để gã đeo lớp hóa trang lúc theo hầu cho nên tránh được sự ghen ghét từ các bà phi bà tần.

Tuy nhiên Nhân Lễ hiểu rõ hiện tại mình vẫn còn trẻ tuổi, dung mạo đang độ xuân xanh, nhà vua đương nhiên sẽ mê đắm ban cho ân sủng quyền hành, gã có thể dựa vào đó mà kiêu ngạo tùy ý giẫm đạp người khác, hơn nữa nhà vua đã từng nói chỉ cần gã muốn, ngài ta sẽ ban cho chức phi bởi vì Đại Lịch không hề cấm nam sủng.

Bao nhiêu đó thôi đã đủ khiến hàng trăm ngàn nam thanh nữ tú trong kinh thành tranh nhau sứt đầu mẻ trán, nhưng gã không cần, bởi vì vài năm nữa thôi, khi tuổi xuân không còn, cơ thể trở nên già nua khô cằn lại không có con cái chống lưng thì liệu còn có thể giữ được lòng dạ đế vương? Đến lúc đó chỉ sợ gã sẽ bị các bà phi bà tần trong hậu cung đày đọa đến chết, còn nhà vua thì không ngoáy đầu lại nhìn dù chỉ một lần.

Vì thế Nhân Lễ luôn giữ khoảng cách chủ nô với nhà vua, gã sẽ hầu hạ ngài ta bất kể là lễ nghi bình thường hay chuyện giường chiếu, chỉ mong sao đến lúc ngài ta chán rồi sẽ tha cho gã một con đường, ban ơn để gã ra khỏi cung mà an hưởng tuổi già.

“Bẩm thánh thượng bệ hạ, để lỡ giờ dùng thiện không tốt, hay là để nô tài hầu bệ hạ dùng thiện.”

Vua Định Ưng nhíu mày nhìn Nhân Lễ đang cúi đầu trước mặt, sau đó lại giãn mày ra, thở dài nói: “Được rồi, nhưng mà tối nay em phải đến hầu ta đấy.”

Nhân Lễ vái lạy: “Nô tài tạ ơn thánh thượng bệ hạ ban ân sủng.”

Ghi chú: Tuổi nhược quán là độ tuổi chỉ chàng trai mới chớm tuổi 20 khi thân thể còn chưa hoàn toàn phát dục

Hot

Comments

bóng mây kẹo ngọt

bóng mây kẹo ngọt

á đù! xe này sao cua gắt thế

2024-04-06

3

Thanh(⁠•⁠‿⁠•⁠)

Thanh(⁠•⁠‿⁠•⁠)

Chấn kinh (⁠╬⁠⁽⁠⁽⁠ ⁠⁰⁠ ⁠⁾⁠⁾⁠ ⁠Д⁠ ⁠⁽⁠⁽⁠ ⁠⁰⁠ ⁠⁾⁠⁾⁠).
Nhưng mà đây là gu của tui

2024-01-09

2

Cacao☕

Cacao☕

Thực tế ghê;-;

2022-09-19

4

Toàn bộ
Chapter
1 Chương 1: Đây Là Mệnh Của Ngươi
2 Chương 2: Năm Đó
3 Chương 3: Ta Không Tin Mệnh
4 Chương 4: Mời Thầy
5 Chương 5: Ngụy Biện
6 Chương 6: Trương Ai Thống Không Biến Mất
7 Chương 7: Đổ Tội
8 Chương 8: Ngồi Ăn Chung
9 Chương 9: Ăn Cơm Trong Đau Đớn
10 Chương 10: Tranh Giành Đi Học
11 Chương 11: Nói Lời Cay Độc
12 Chương 12: Lòng Dạ Ác Độc
13 Chương 13: Trút Giận
14 Chương 14: Xát Muối Vào Tim
15 Chương 15: Giận Cá Chém Thớt
16 Chương 16: Thỉnh Tội
17 Chương 17: Nam Sủng
18 Chương 18: Lừa Dối
19 Chương 19: Đưa Đồ Ăn
20 Chương 20: Ra Mắt Thầy Giáo
21 Chương 21: Kiểm Tra Thực Học
22 Chương 22: Đấu Đá
23 Chương 23: Lừa Bán
24 Chương 24: Tra Tấn
25 Chương 25: Giết Người Diệt Khẩu
26 Chương 26: Chặt Tay
27 Chương 27: Lần Đầu Trò Chuyện
28 Chương 28: Trêu Ghẹo
29 Chương 29: Thưa Chuyện
30 Chương 30: Đến Trà Lâu
31 Chương 31: Toan Tính
32 Chương 32: Khoai Tây
33 Chương 33: Gặp Gỡ Lục Hoàng Tử
34 Chương 34: Giao Nhiệm Vụ
35 Chương 35: Trừng Phạt
36 Chương 36: Trừng Trị Ác Hầu
37 Chương 37: Gặp Ác Mộng
38 Chương 38: Chải Tóc
39 Chương 39: Nổi Giận
40 Chương 40: Đồn Đãi
41 Chương 41: Dạy Dỗ
42 Chương 42: Phát Hiện Lỗi Sai
43 Chương 43: Phạt Roi
44 Chương 44: Thăm Ruộng
45 Chương 45: Dị Ứng
46 Chương 46: Trương Bằng Trở Về
47 Chương 47: Để Ngươi Đi
48 Chương 48: Bán Sách
49 Chương 49: Thừa Nhận
50 Chương 50: Khuyên Nhủ
51 Chương 51: Đối Đáp
52 Chương 52: Tranh Cãi
53 Chương 53: Bàn Tán
54 Chương 54: Lập Uy
55 Chương 55: Chuẩn Bị Đi Thi
56 Chương 56: Chào Hỏi
57 Chương 57: Thi Hương (1)
58 Chương 58: Thi Hương (2)
59 Chương 59: Giao Việc
60 Chương 60: Gặp Nạn
61 Chương 61: Trú Mưa
62 Chương 62: Đêm Dài (H-)
63 Chương 63: Danh Phận
64 Chương 64: Chấm Thi
65 Chương 65: Diện Kiến Nhà Vua
66 Chương 66: Thu Hoạch (1)
67 Chương 67: Thu Hoạch (2)
68 Chương 68: Thu Hoạch (3)
69 Chương 69: Xúc Động
70 Chương 70: Yết Bảng
71 Chương 71: Giải Nguyên
72 Chương 72: Vu Khống
73 Chương 73: Bắt Cá Một Mẻ
74 Chương 74: Ra Mặt
75 Chương 75: Phạm Húy
76 Chương 76: Trèo tường vào viện
77 Chương 77: Hỏi Chuyện
78 Chương 78: Học Xấu (H)
79 Chương 79: Lý thị dạy dỗ
80 Chương 80: Trương Hải nổi điên
81 Chương 81: Thầy Giáo Mới
82 Chương 82: Đạo Sĩ Tới
83 Chương 83: Nhận Học Trò
84 Chương 84: Thề Độc
85 Chương 85: Thi Hội
86 Chương 86: Phương Nhạc
87 Chương 87: Quả Ngọt
88 Chương 88: Xây Dựng Đấu Trường Đá Gà
89 Chương 89: Làm Khó Làm Dễ
90 Chương 90: Gặp Gỡ Thái Tử
91 Chương 91: Gặp Lại Tô Thị
92 Chương 92: Dùng Dao Thu Hồn Cắt Thịt
93 Chương 93: Đồ Giả
94 Chương 94: Giao Chiến
95 Chương 95: Nổi Điên
96 Chương 96: Chất Vấn
97 Chương 97: Mất Trí Nhớ
98 Chương 98: Đòi Người
99 Chương 99: Hội Nguyên
100 Chương 100: Dò Hỏi
101 Chương 101: Thái Tử Phi Cho Mời
102 Chương 102: Cứu Người
103 Chương 103: Về Nhà
104 Chương 104: Phạt Quỳ
105 Chương 105: Tự Trách
106 Chương 106: Dọn Ra Riêng
107 Chương 107: Thi Đình
108 Chương 108: Giận Dữ
109 Chương 109: Chuốc Say
110 Chương 110: Viên Phòng (1)
111 Chương 111: Viên Phòng (2)
112 Chương 112: Hôn Sự Của Trương Ngọc Nhi
113 Chương 113: Cha (Ruột) Vợ Con (Ruột) Rể Tâm Sự
114 Chương 114: Hôn Sự Của Lý Anh Kiệt - Cậu Sáu Hắc Hóa (1)
115 Chương 115: Hôn Sự Của Lý Anh Kiệt (2)
116 Chương 116: Dã Tâm Sơ Hiện
117 Chương 117: Lê Dương Huy Trở Về
118 Chương 118: Đến Tây Châu
119 Chương 119: Sắp Xếp Cho Trương Ai Thống
120 Chương 120: Tiến Cung
121 Chương 121: Phát Triển Như Vũ Bão (1)
122 Chương 122: Phát Triển Như Vũ Bão (2)
123 Chương 123: Phát Triển Như Vũ Bão (3)
124 Chương 124: Phát Triển Như Vũ Bão (4)
125 Chương 125: Đón Vợ Đến Tây Châu
126 Chương 126: Bí Mật Của Trương Bằng
127 Chương 127: Trương Ai Thống Tới
128 Chương 128: Giải Quyết Rắc Rối
129 Chương 129: Khám Bệnh
130 Chương 130: Uy Hiếp Vua Định Ưng
131 Chương 131: Trương Ngọc Nhi Cứu Người
132 Chương 132: Cái Chết Của Trương Thanh
133 Chương 133: Thủ Đoạn Của Mộc Lâm
134 Chương 134: Đổi Trắng Thay Đen
135 Chương 135: Cái Chết Của Trương Ngọc Nhi
136 Chương 136: Nói Rõ
137 Chương 137: Kết Thúc (1)
138 Chương 138: Kết Thúc (2)
139 Chương 139: Kết Thúc (3)
140 Chương 140: Ngoại Truyện
Chapter

Updated 140 Episodes

1
Chương 1: Đây Là Mệnh Của Ngươi
2
Chương 2: Năm Đó
3
Chương 3: Ta Không Tin Mệnh
4
Chương 4: Mời Thầy
5
Chương 5: Ngụy Biện
6
Chương 6: Trương Ai Thống Không Biến Mất
7
Chương 7: Đổ Tội
8
Chương 8: Ngồi Ăn Chung
9
Chương 9: Ăn Cơm Trong Đau Đớn
10
Chương 10: Tranh Giành Đi Học
11
Chương 11: Nói Lời Cay Độc
12
Chương 12: Lòng Dạ Ác Độc
13
Chương 13: Trút Giận
14
Chương 14: Xát Muối Vào Tim
15
Chương 15: Giận Cá Chém Thớt
16
Chương 16: Thỉnh Tội
17
Chương 17: Nam Sủng
18
Chương 18: Lừa Dối
19
Chương 19: Đưa Đồ Ăn
20
Chương 20: Ra Mắt Thầy Giáo
21
Chương 21: Kiểm Tra Thực Học
22
Chương 22: Đấu Đá
23
Chương 23: Lừa Bán
24
Chương 24: Tra Tấn
25
Chương 25: Giết Người Diệt Khẩu
26
Chương 26: Chặt Tay
27
Chương 27: Lần Đầu Trò Chuyện
28
Chương 28: Trêu Ghẹo
29
Chương 29: Thưa Chuyện
30
Chương 30: Đến Trà Lâu
31
Chương 31: Toan Tính
32
Chương 32: Khoai Tây
33
Chương 33: Gặp Gỡ Lục Hoàng Tử
34
Chương 34: Giao Nhiệm Vụ
35
Chương 35: Trừng Phạt
36
Chương 36: Trừng Trị Ác Hầu
37
Chương 37: Gặp Ác Mộng
38
Chương 38: Chải Tóc
39
Chương 39: Nổi Giận
40
Chương 40: Đồn Đãi
41
Chương 41: Dạy Dỗ
42
Chương 42: Phát Hiện Lỗi Sai
43
Chương 43: Phạt Roi
44
Chương 44: Thăm Ruộng
45
Chương 45: Dị Ứng
46
Chương 46: Trương Bằng Trở Về
47
Chương 47: Để Ngươi Đi
48
Chương 48: Bán Sách
49
Chương 49: Thừa Nhận
50
Chương 50: Khuyên Nhủ
51
Chương 51: Đối Đáp
52
Chương 52: Tranh Cãi
53
Chương 53: Bàn Tán
54
Chương 54: Lập Uy
55
Chương 55: Chuẩn Bị Đi Thi
56
Chương 56: Chào Hỏi
57
Chương 57: Thi Hương (1)
58
Chương 58: Thi Hương (2)
59
Chương 59: Giao Việc
60
Chương 60: Gặp Nạn
61
Chương 61: Trú Mưa
62
Chương 62: Đêm Dài (H-)
63
Chương 63: Danh Phận
64
Chương 64: Chấm Thi
65
Chương 65: Diện Kiến Nhà Vua
66
Chương 66: Thu Hoạch (1)
67
Chương 67: Thu Hoạch (2)
68
Chương 68: Thu Hoạch (3)
69
Chương 69: Xúc Động
70
Chương 70: Yết Bảng
71
Chương 71: Giải Nguyên
72
Chương 72: Vu Khống
73
Chương 73: Bắt Cá Một Mẻ
74
Chương 74: Ra Mặt
75
Chương 75: Phạm Húy
76
Chương 76: Trèo tường vào viện
77
Chương 77: Hỏi Chuyện
78
Chương 78: Học Xấu (H)
79
Chương 79: Lý thị dạy dỗ
80
Chương 80: Trương Hải nổi điên
81
Chương 81: Thầy Giáo Mới
82
Chương 82: Đạo Sĩ Tới
83
Chương 83: Nhận Học Trò
84
Chương 84: Thề Độc
85
Chương 85: Thi Hội
86
Chương 86: Phương Nhạc
87
Chương 87: Quả Ngọt
88
Chương 88: Xây Dựng Đấu Trường Đá Gà
89
Chương 89: Làm Khó Làm Dễ
90
Chương 90: Gặp Gỡ Thái Tử
91
Chương 91: Gặp Lại Tô Thị
92
Chương 92: Dùng Dao Thu Hồn Cắt Thịt
93
Chương 93: Đồ Giả
94
Chương 94: Giao Chiến
95
Chương 95: Nổi Điên
96
Chương 96: Chất Vấn
97
Chương 97: Mất Trí Nhớ
98
Chương 98: Đòi Người
99
Chương 99: Hội Nguyên
100
Chương 100: Dò Hỏi
101
Chương 101: Thái Tử Phi Cho Mời
102
Chương 102: Cứu Người
103
Chương 103: Về Nhà
104
Chương 104: Phạt Quỳ
105
Chương 105: Tự Trách
106
Chương 106: Dọn Ra Riêng
107
Chương 107: Thi Đình
108
Chương 108: Giận Dữ
109
Chương 109: Chuốc Say
110
Chương 110: Viên Phòng (1)
111
Chương 111: Viên Phòng (2)
112
Chương 112: Hôn Sự Của Trương Ngọc Nhi
113
Chương 113: Cha (Ruột) Vợ Con (Ruột) Rể Tâm Sự
114
Chương 114: Hôn Sự Của Lý Anh Kiệt - Cậu Sáu Hắc Hóa (1)
115
Chương 115: Hôn Sự Của Lý Anh Kiệt (2)
116
Chương 116: Dã Tâm Sơ Hiện
117
Chương 117: Lê Dương Huy Trở Về
118
Chương 118: Đến Tây Châu
119
Chương 119: Sắp Xếp Cho Trương Ai Thống
120
Chương 120: Tiến Cung
121
Chương 121: Phát Triển Như Vũ Bão (1)
122
Chương 122: Phát Triển Như Vũ Bão (2)
123
Chương 123: Phát Triển Như Vũ Bão (3)
124
Chương 124: Phát Triển Như Vũ Bão (4)
125
Chương 125: Đón Vợ Đến Tây Châu
126
Chương 126: Bí Mật Của Trương Bằng
127
Chương 127: Trương Ai Thống Tới
128
Chương 128: Giải Quyết Rắc Rối
129
Chương 129: Khám Bệnh
130
Chương 130: Uy Hiếp Vua Định Ưng
131
Chương 131: Trương Ngọc Nhi Cứu Người
132
Chương 132: Cái Chết Của Trương Thanh
133
Chương 133: Thủ Đoạn Của Mộc Lâm
134
Chương 134: Đổi Trắng Thay Đen
135
Chương 135: Cái Chết Của Trương Ngọc Nhi
136
Chương 136: Nói Rõ
137
Chương 137: Kết Thúc (1)
138
Chương 138: Kết Thúc (2)
139
Chương 139: Kết Thúc (3)
140
Chương 140: Ngoại Truyện

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play