Chương 4: Mời Thầy

Lý thị nghe tin lập tức đứng dậy, vội vàng bước nhanh ra bên ngoài, Lê Dương Hạo cũng nối gót theo sau.

Vừa nhìn thấy Lê Dương Chính, Lý thị đã lao tới ôm hắn vào lòng mà than thở: “Rốt cuộc con cũng về rồi, làm mẹ sợ muốn chết.”

Vốn dĩ Lê Dương Chính là gã nhà giàu sâu mọt ăn chơi nổi tiếng khắp kinh thành, việc qua đêm bên ngoài vô cùng bình thường, trước kia cũng thế, Lý thị đã quen với việc này, nhưng sáng nay sau khi nghe đại sư Không Minh phán mệnh xong, mà con trai lại cả đêm không trở về nhà khiến lòng bà rất bất an và sợ hãi, trong đầu cứ hiện ra hình ảnh chẳng lành, vì thế khi thấy hắn trở về, bà mới trở nên lúng túng như thế.

Bị vị lệnh bà này ôm vào lòng, cơ thể của Lê Dương Chính lập tức cứng đờ, hành động này quá xa lạ, hắn không cách nào thích ứng được.

Đã từng, hắn khao khát cái ôm này hơn bất cứ ai, nhưng thứ nhận lại chỉ là những trận đòn đau đớn, cho đến lúc này, hắn vẫn không cách nào quên những gì mình trải qua trong sáu năm ở phủ thừa tướng, khiến hắn không thể thản nhiên nhận lấy sự ấm áp từ tình cảm mẹ con được nữa.

Lê Dương Chính khéo léo nhích người lùi ra sau, sau đó mỉm cười đáp: “Con trai không sao, mẫu… mẹ đừng lo lắng.”

Cách xư xử của Lê Dương Chính vô cùng xa cách, dù trên mặt hắn vẫn nở nụ cười, nhưng niềm vui lại không chạm tới đáy mắt, hơn nữa hắn vẫn chưa quen cách xưng hô mới lạ này, cả đời hắn từng gọi một tiếng mẫu thân, kết quả nhận lại là sáu năm sống trong địa ngục, vậy mà giờ đây, hắn lại gọi một người xa lạ bằng mẹ, một từ còn thân mật hơn cả mẫu thân gấp trăm ngàn lần.

Tuy xa cách là thế, nhưng Lý thị không hề tỏ ra kinh ngạc, trái lại bà còn vui mừng khi con trai đã chịu đáp lời bà, phải biết trước đây hắn chỉ đến tìm bà mỗi khi cần tiền tiêu xài mà thôi.

Lúc này, Lê Dương Hạo bước tới, hừ một tiếng rồi nói: “Về rồi cũng không biết thưa bẩm người lớn.”

Lý thị vội vàng lay tay áo của Lê Dương Chính, ý bảo hắn mau hành lễ với ông.

Lê Dương Chính chắp hai tay, vái lạy: “Bẩm cha, con khờ đã trở về.”

“Hừ.”

Lê Dương Hạo quay mặt đi, Lý thị thấy vậy cũng không biết làm sao, bà sợ con trai thấy cha không để mình vào mắt sẽ làm ầm ĩ lên, như vậy cảnh tượng tiếp theo chắc chắn lại là hai cha con cãi vã.

Nhưng bà lo lắng bằng thừa, Lê Dương Chính không hề phát giận, hắn vẫn cung kính khom lưng mà thưa rằng: “Không biết cha gọi con khờ trở về là vì việc gì?”

Hắn không cho rằng họ lo lắng hắn gặp việc bất trắc bên ngoài, bởi vì thời gian hắn ở bên ngoài còn nhiều hơn ở trong phủ, không lý nào vợ chồng họ Lê lại gấp rút gọi hắn về mà không có nguyên do.

Còn mấy năm nữa mạch nước ngầm ở kinh thành mới bắt đầu khởi động, chẳng lẽ vì hắn sống lại, cho nên đã khiến quá trình thay đổi?

Ngẫm lại cũng phải, có lẽ các vị hoàng tử và đại thần muốn lập công dựng nước đã mưu tính từ lâu, thứ hắn nhìn thấy chỉ là mạch nước ngầm bị đè nén quá mức đến nỗi vỡ tung tóe mà thôi.

Xem ra muốn kéo tam hoàng tử Trần Minh Viễn xuống nước, hắn phải suy tính cẩn thận hơn mới được.

Lê Dương Hạo cảm thấy hơi bất ngờ trước sự lễ độ khác thường của con trai thứ ba, thường ngày nếu nghe ông trách cứ thì hắn sẽ lập tức phản kích, sao hiện giờ lại cung kính nhã nhặn như thế?

Chẳng lẽ lần này ra ngoài ăn chơi, hắn gặp phải con cái của nhà quyền quý nào đó rồi thua thiệt trong tay đối phương, cho nên mới xuống nước hòng cầu ông giúp hắn ra mặt giải quyết?

Nghĩ đến đây, Lê Dương Hạo không khỏi tức giận, quả nhiên đại sư Không Minh nói không sai, nếu không uốn nắn đứa con trai thứ ba này về đường ngay, ngày sau tất có hậu hoạn.

“Hừ, hiện giờ mới biết sợ sao? Sau này ngoan ngoãn ở trong phủ học tập cho ta, ngày mai thầy đồ mà ta mời sẽ tới dạy ngươi học vỡ lòng, ta cũng đã thông báo cho cha mẹ đám bạn bè của ngươi rồi, nếu ai dám tới đây dụ dỗ ngươi ăn chơi, ta sẽ đánh gãy chân kẻ đó.” Lê Dương Hạo ra tối hậu thư.

Lý thị vội ngăn cản, bà nói: “Năm nay thằng Chính đã mười tám, nếu còn học vỡ lòng, e là người ngoài mà biết sẽ chê cười mất.”

Lê Dương Hạo tức giận quát: “Chê cười? Nếu người đời mà biết con trai của Hạo này đã mười tám mà vẫn chưa học xong tam tự kinh, lúc đó mới là chê cười thật sự đấy.”

Càng nghĩ ông càng tức giận, Lê Dương Hạo ông là văn sĩ nổi danh một thời, con trai cả và con trai thứ hai một văn một võ danh vọng hiển hách không thua kém ông, vậy mà đến lượt Lê Dương Chính, đứa con mà ông hết mực thương yêu lại là đứa khiến ông thất vọng nhiều nhất, chẳng những ăn chơi thành thói mà một chữ bẻ đôi cũng không biết.

Ông có nên may mắn khi đứa con trai này tự biết xấu hổ, mỗi lần ra ngoài đều cực lực giấu dốt hay không đây?

Mà Lê Dương Chính đứng bên cạnh nghe xong lại vô cùng kinh ngạc, hắn không ngờ rằng con trai thứ ba của thái sư lại không biết chữ, nói ra mấy ai mà tin được kia chứ?

Hot

Comments

bóng mây kẹo ngọt

bóng mây kẹo ngọt

giấu sao hay v

2024-04-06

1

Cẩm Tiên🧚🏻‍♀

Cẩm Tiên🧚🏻‍♀

😂😂😂

2023-07-21

0

Ổ mèo thích đọc truyện Hê Hê

Ổ mèo thích đọc truyện Hê Hê

chú giấu kĩ quá

2022-09-18

4

Toàn bộ
Chapter
1 Chương 1: Đây Là Mệnh Của Ngươi
2 Chương 2: Năm Đó
3 Chương 3: Ta Không Tin Mệnh
4 Chương 4: Mời Thầy
5 Chương 5: Ngụy Biện
6 Chương 6: Trương Ai Thống Không Biến Mất
7 Chương 7: Đổ Tội
8 Chương 8: Ngồi Ăn Chung
9 Chương 9: Ăn Cơm Trong Đau Đớn
10 Chương 10: Tranh Giành Đi Học
11 Chương 11: Nói Lời Cay Độc
12 Chương 12: Lòng Dạ Ác Độc
13 Chương 13: Trút Giận
14 Chương 14: Xát Muối Vào Tim
15 Chương 15: Giận Cá Chém Thớt
16 Chương 16: Thỉnh Tội
17 Chương 17: Nam Sủng
18 Chương 18: Lừa Dối
19 Chương 19: Đưa Đồ Ăn
20 Chương 20: Ra Mắt Thầy Giáo
21 Chương 21: Kiểm Tra Thực Học
22 Chương 22: Đấu Đá
23 Chương 23: Lừa Bán
24 Chương 24: Tra Tấn
25 Chương 25: Giết Người Diệt Khẩu
26 Chương 26: Chặt Tay
27 Chương 27: Lần Đầu Trò Chuyện
28 Chương 28: Trêu Ghẹo
29 Chương 29: Thưa Chuyện
30 Chương 30: Đến Trà Lâu
31 Chương 31: Toan Tính
32 Chương 32: Khoai Tây
33 Chương 33: Gặp Gỡ Lục Hoàng Tử
34 Chương 34: Giao Nhiệm Vụ
35 Chương 35: Trừng Phạt
36 Chương 36: Trừng Trị Ác Hầu
37 Chương 37: Gặp Ác Mộng
38 Chương 38: Chải Tóc
39 Chương 39: Nổi Giận
40 Chương 40: Đồn Đãi
41 Chương 41: Dạy Dỗ
42 Chương 42: Phát Hiện Lỗi Sai
43 Chương 43: Phạt Roi
44 Chương 44: Thăm Ruộng
45 Chương 45: Dị Ứng
46 Chương 46: Trương Bằng Trở Về
47 Chương 47: Để Ngươi Đi
48 Chương 48: Bán Sách
49 Chương 49: Thừa Nhận
50 Chương 50: Khuyên Nhủ
51 Chương 51: Đối Đáp
52 Chương 52: Tranh Cãi
53 Chương 53: Bàn Tán
54 Chương 54: Lập Uy
55 Chương 55: Chuẩn Bị Đi Thi
56 Chương 56: Chào Hỏi
57 Chương 57: Thi Hương (1)
58 Chương 58: Thi Hương (2)
59 Chương 59: Giao Việc
60 Chương 60: Gặp Nạn
61 Chương 61: Trú Mưa
62 Chương 62: Đêm Dài (H-)
63 Chương 63: Danh Phận
64 Chương 64: Chấm Thi
65 Chương 65: Diện Kiến Nhà Vua
66 Chương 66: Thu Hoạch (1)
67 Chương 67: Thu Hoạch (2)
68 Chương 68: Thu Hoạch (3)
69 Chương 69: Xúc Động
70 Chương 70: Yết Bảng
71 Chương 71: Giải Nguyên
72 Chương 72: Vu Khống
73 Chương 73: Bắt Cá Một Mẻ
74 Chương 74: Ra Mặt
75 Chương 75: Phạm Húy
76 Chương 76: Trèo tường vào viện
77 Chương 77: Hỏi Chuyện
78 Chương 78: Học Xấu (H)
79 Chương 79: Lý thị dạy dỗ
80 Chương 80: Trương Hải nổi điên
81 Chương 81: Thầy Giáo Mới
82 Chương 82: Đạo Sĩ Tới
83 Chương 83: Nhận Học Trò
84 Chương 84: Thề Độc
85 Chương 85: Thi Hội
86 Chương 86: Phương Nhạc
87 Chương 87: Quả Ngọt
88 Chương 88: Xây Dựng Đấu Trường Đá Gà
89 Chương 89: Làm Khó Làm Dễ
90 Chương 90: Gặp Gỡ Thái Tử
91 Chương 91: Gặp Lại Tô Thị
92 Chương 92: Dùng Dao Thu Hồn Cắt Thịt
93 Chương 93: Đồ Giả
94 Chương 94: Giao Chiến
95 Chương 95: Nổi Điên
96 Chương 96: Chất Vấn
97 Chương 97: Mất Trí Nhớ
98 Chương 98: Đòi Người
99 Chương 99: Hội Nguyên
100 Chương 100: Dò Hỏi
101 Chương 101: Thái Tử Phi Cho Mời
102 Chương 102: Cứu Người
103 Chương 103: Về Nhà
104 Chương 104: Phạt Quỳ
105 Chương 105: Tự Trách
106 Chương 106: Dọn Ra Riêng
107 Chương 107: Thi Đình
108 Chương 108: Giận Dữ
109 Chương 109: Chuốc Say
110 Chương 110: Viên Phòng (1)
111 Chương 111: Viên Phòng (2)
112 Chương 112: Hôn Sự Của Trương Ngọc Nhi
113 Chương 113: Cha (Ruột) Vợ Con (Ruột) Rể Tâm Sự
114 Chương 114: Hôn Sự Của Lý Anh Kiệt - Cậu Sáu Hắc Hóa (1)
115 Chương 115: Hôn Sự Của Lý Anh Kiệt (2)
116 Chương 116: Dã Tâm Sơ Hiện
117 Chương 117: Lê Dương Huy Trở Về
118 Chương 118: Đến Tây Châu
119 Chương 119: Sắp Xếp Cho Trương Ai Thống
120 Chương 120: Tiến Cung
121 Chương 121: Phát Triển Như Vũ Bão (1)
122 Chương 122: Phát Triển Như Vũ Bão (2)
123 Chương 123: Phát Triển Như Vũ Bão (3)
124 Chương 124: Phát Triển Như Vũ Bão (4)
125 Chương 125: Đón Vợ Đến Tây Châu
126 Chương 126: Bí Mật Của Trương Bằng
127 Chương 127: Trương Ai Thống Tới
128 Chương 128: Giải Quyết Rắc Rối
129 Chương 129: Khám Bệnh
130 Chương 130: Uy Hiếp Vua Định Ưng
131 Chương 131: Trương Ngọc Nhi Cứu Người
132 Chương 132: Cái Chết Của Trương Thanh
133 Chương 133: Thủ Đoạn Của Mộc Lâm
134 Chương 134: Đổi Trắng Thay Đen
135 Chương 135: Cái Chết Của Trương Ngọc Nhi
136 Chương 136: Nói Rõ
137 Chương 137: Kết Thúc (1)
138 Chương 138: Kết Thúc (2)
139 Chương 139: Kết Thúc (3)
140 Chương 140: Ngoại Truyện
Chapter

Updated 140 Episodes

1
Chương 1: Đây Là Mệnh Của Ngươi
2
Chương 2: Năm Đó
3
Chương 3: Ta Không Tin Mệnh
4
Chương 4: Mời Thầy
5
Chương 5: Ngụy Biện
6
Chương 6: Trương Ai Thống Không Biến Mất
7
Chương 7: Đổ Tội
8
Chương 8: Ngồi Ăn Chung
9
Chương 9: Ăn Cơm Trong Đau Đớn
10
Chương 10: Tranh Giành Đi Học
11
Chương 11: Nói Lời Cay Độc
12
Chương 12: Lòng Dạ Ác Độc
13
Chương 13: Trút Giận
14
Chương 14: Xát Muối Vào Tim
15
Chương 15: Giận Cá Chém Thớt
16
Chương 16: Thỉnh Tội
17
Chương 17: Nam Sủng
18
Chương 18: Lừa Dối
19
Chương 19: Đưa Đồ Ăn
20
Chương 20: Ra Mắt Thầy Giáo
21
Chương 21: Kiểm Tra Thực Học
22
Chương 22: Đấu Đá
23
Chương 23: Lừa Bán
24
Chương 24: Tra Tấn
25
Chương 25: Giết Người Diệt Khẩu
26
Chương 26: Chặt Tay
27
Chương 27: Lần Đầu Trò Chuyện
28
Chương 28: Trêu Ghẹo
29
Chương 29: Thưa Chuyện
30
Chương 30: Đến Trà Lâu
31
Chương 31: Toan Tính
32
Chương 32: Khoai Tây
33
Chương 33: Gặp Gỡ Lục Hoàng Tử
34
Chương 34: Giao Nhiệm Vụ
35
Chương 35: Trừng Phạt
36
Chương 36: Trừng Trị Ác Hầu
37
Chương 37: Gặp Ác Mộng
38
Chương 38: Chải Tóc
39
Chương 39: Nổi Giận
40
Chương 40: Đồn Đãi
41
Chương 41: Dạy Dỗ
42
Chương 42: Phát Hiện Lỗi Sai
43
Chương 43: Phạt Roi
44
Chương 44: Thăm Ruộng
45
Chương 45: Dị Ứng
46
Chương 46: Trương Bằng Trở Về
47
Chương 47: Để Ngươi Đi
48
Chương 48: Bán Sách
49
Chương 49: Thừa Nhận
50
Chương 50: Khuyên Nhủ
51
Chương 51: Đối Đáp
52
Chương 52: Tranh Cãi
53
Chương 53: Bàn Tán
54
Chương 54: Lập Uy
55
Chương 55: Chuẩn Bị Đi Thi
56
Chương 56: Chào Hỏi
57
Chương 57: Thi Hương (1)
58
Chương 58: Thi Hương (2)
59
Chương 59: Giao Việc
60
Chương 60: Gặp Nạn
61
Chương 61: Trú Mưa
62
Chương 62: Đêm Dài (H-)
63
Chương 63: Danh Phận
64
Chương 64: Chấm Thi
65
Chương 65: Diện Kiến Nhà Vua
66
Chương 66: Thu Hoạch (1)
67
Chương 67: Thu Hoạch (2)
68
Chương 68: Thu Hoạch (3)
69
Chương 69: Xúc Động
70
Chương 70: Yết Bảng
71
Chương 71: Giải Nguyên
72
Chương 72: Vu Khống
73
Chương 73: Bắt Cá Một Mẻ
74
Chương 74: Ra Mặt
75
Chương 75: Phạm Húy
76
Chương 76: Trèo tường vào viện
77
Chương 77: Hỏi Chuyện
78
Chương 78: Học Xấu (H)
79
Chương 79: Lý thị dạy dỗ
80
Chương 80: Trương Hải nổi điên
81
Chương 81: Thầy Giáo Mới
82
Chương 82: Đạo Sĩ Tới
83
Chương 83: Nhận Học Trò
84
Chương 84: Thề Độc
85
Chương 85: Thi Hội
86
Chương 86: Phương Nhạc
87
Chương 87: Quả Ngọt
88
Chương 88: Xây Dựng Đấu Trường Đá Gà
89
Chương 89: Làm Khó Làm Dễ
90
Chương 90: Gặp Gỡ Thái Tử
91
Chương 91: Gặp Lại Tô Thị
92
Chương 92: Dùng Dao Thu Hồn Cắt Thịt
93
Chương 93: Đồ Giả
94
Chương 94: Giao Chiến
95
Chương 95: Nổi Điên
96
Chương 96: Chất Vấn
97
Chương 97: Mất Trí Nhớ
98
Chương 98: Đòi Người
99
Chương 99: Hội Nguyên
100
Chương 100: Dò Hỏi
101
Chương 101: Thái Tử Phi Cho Mời
102
Chương 102: Cứu Người
103
Chương 103: Về Nhà
104
Chương 104: Phạt Quỳ
105
Chương 105: Tự Trách
106
Chương 106: Dọn Ra Riêng
107
Chương 107: Thi Đình
108
Chương 108: Giận Dữ
109
Chương 109: Chuốc Say
110
Chương 110: Viên Phòng (1)
111
Chương 111: Viên Phòng (2)
112
Chương 112: Hôn Sự Của Trương Ngọc Nhi
113
Chương 113: Cha (Ruột) Vợ Con (Ruột) Rể Tâm Sự
114
Chương 114: Hôn Sự Của Lý Anh Kiệt - Cậu Sáu Hắc Hóa (1)
115
Chương 115: Hôn Sự Của Lý Anh Kiệt (2)
116
Chương 116: Dã Tâm Sơ Hiện
117
Chương 117: Lê Dương Huy Trở Về
118
Chương 118: Đến Tây Châu
119
Chương 119: Sắp Xếp Cho Trương Ai Thống
120
Chương 120: Tiến Cung
121
Chương 121: Phát Triển Như Vũ Bão (1)
122
Chương 122: Phát Triển Như Vũ Bão (2)
123
Chương 123: Phát Triển Như Vũ Bão (3)
124
Chương 124: Phát Triển Như Vũ Bão (4)
125
Chương 125: Đón Vợ Đến Tây Châu
126
Chương 126: Bí Mật Của Trương Bằng
127
Chương 127: Trương Ai Thống Tới
128
Chương 128: Giải Quyết Rắc Rối
129
Chương 129: Khám Bệnh
130
Chương 130: Uy Hiếp Vua Định Ưng
131
Chương 131: Trương Ngọc Nhi Cứu Người
132
Chương 132: Cái Chết Của Trương Thanh
133
Chương 133: Thủ Đoạn Của Mộc Lâm
134
Chương 134: Đổi Trắng Thay Đen
135
Chương 135: Cái Chết Của Trương Ngọc Nhi
136
Chương 136: Nói Rõ
137
Chương 137: Kết Thúc (1)
138
Chương 138: Kết Thúc (2)
139
Chương 139: Kết Thúc (3)
140
Chương 140: Ngoại Truyện

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play