Chương 20: Ra Mắt Thầy Giáo

Thấy Lê Dương Chính bước ra, thằng Quy khom lưng thưa chuyện: “Bẩm cậu, chuyện cậu sai con làm, con đã làm xong rồi ạ.”

Lê Dương Chính gật đầu, sau đó nói: “Về phủ.”

“Dạ.”

Lê Dương Chính chắp tay ra sau lưng đi về phía trước, trong lòng bắt đầu suy nghĩ về chuyện nội trạch của phủ thường tướng.

Trương Bằng đã khởi hành đến Quế Châu tuần tra, chuyến đi này kéo dài một tháng, một tháng này là khoảnh khắc thay đổi cả cuộc đời Trương Ai Thống.

Vốn dĩ khi Trương Bằng vừa đi, Tô thị đã muốn lập tức đưa Trương Ai Thống tới nhà chứa, nhưng không ngờ ông Đề lại Nhiếc, cánh tay phải của Trương Bằng lại ở lại kinh thành để xử lý một số việc cho ông ta.

Có ông Đề lại Nhiếc giám sát, Tô thị không dám hành động khinh suất, bà ta không thể để Trương Bằng nhìn thấy một mặt ác độc của mình, vì thế trong mấy ngày đầu tiên, bà ta mới không để Trương Ai Thống sống khổ cực như trước kia, chỉ cần đợi Đề lại Nhiếc xuất phát tới Quế Châu, ngày tàn của cậu cũng đến.

Biểu cảm trên mặt Lê Dương Chính trở nên lạnh lẽo, ánh mắt tràn đầy thù hận, mặc dù phải diễn trò trước mặt tay sai của Trương Bằng, nhưng Tô thị chắc chắn không nuốt trôi cục tức phải cho Trương Ai Thống ở trong căn phòng dành cho chủ cả và được đối xử ngang bằng các con của bà ta, vì thế hắn đoán bà ta sẽ bỏ thứ gì đó vào trong cơm nước hằng ngày của cậu.

Lê Dương Chính nhớ về khoảng thời gian sau khi bị bán vào nhà chứa, cứ mỗi độ trăng rằm, cơ thể của hắn sẽ đau như ai xé, nội tạng nóng ran rồi bắt đầu thắt chặt lại khiến hắn chỉ muốn ngất đi cho bớt đau nhưng không được, sau này khi đã có chút quyền lực trong tay hắn mới dám đến tìm lang y chẩn bệnh, vì thế mới biết mình trúng phải một loại độc tên là Nguyệt Tử.

Khi đó hắn đã gây thù chuốc oán với rất nhiều người cho nên cũng không đoán ra được ai hạ độc mình và hạ độc lúc nào, mãi cho đến khi biết loại độc dược Nguyệt Tử này chỉ có tộc nhân của Tô thị mới điều chế ra, hắn mới bàng hoàng nhận ra mình thật sự muốn giết chết cả nhà họ Trương.

Mặc dù không biết chính xác Tô thị hạ độc vào lúc nào, nhưng Lê Dương Chính có thể khẳng định chắc chắn là trong thời gian này, chỉ cần thấy Trương Ai Thống sống thoải mái một chút thôi, bà ta đã không chịu nổi rồi.

Hừ, độc phụ!

Thằng Quy đi theo phía sau Lê Dương Chính, tuy không nhìn sắc mặt, nhưng gã có thể cảm nhận rõ cậu chủ đang rất tức giận.

Trước kia cậu chủ rất hung hăng, thường hay đánh gã để trút giận mỗi lần chơi thua đám công tử trong kinh thành, gã cũng đã quen với tính tình ngang ngược của hắn, thế nhưng cậu chủ bây giờ lại cho gã một cảm giác rất đáng sợ mặc dù hắn không hề trút giận vô cớ lên người gã.

Lúc trước gã còn dám mở miệng bày vài kế hay cho cậu chủ để lấy chút tiền thưởng, đây cũng là nguyên nhân tại sao hắn lại trọng dụng gã, bởi ngoài cái tài biết nịnh bợ ra, gã còn có nhiều trò hay giúp hắn tiêu khiển, nhưng hiện tại gã không dám hé răng bày trò nữa, bởi vì có vẻ cậu chủ không thích người lẻo mép, con Hồng thằng Bính đều đã bị đuổi đi vì dám hiến kế cho cậu chủ lẻn ra ngoài phủ chơi rồi, may mà gã biết khôn ngậm miệng lại kịp thời.

“Ui da…”

Thằng Quy vừa đi vừa suy nghĩ miên man cho nên mất tập trung va vào lưng của Lê Dương Chính, gã hoảng sợ lập tức quỳ rạp xuống xin tha: “Xin lỗi cậu chủ, con… con vô ý mới va chạm cậu thôi, con không cố ý đâu mà, cậu tha cho con…”

Thằng Quy liên tục dập đầu cầu xin, Lê Dương Chính chỉ nhíu mày rồi xoay người bước vào cửa sau của phủ thái sư, mặc dù rất khó chịu khi có người đụng chạm mình, nhưng hắn cũng không ác độc tới mức đánh đập thằng hầu cận của mình chỉ vì chuyện cỏn con như vậy.

Sau khi bước vào cổng sau, Lê Dương Chính định trở về phòng đọc sách thì một thằng gia đinh chạy tới báo: “Bẩm cậu, ông lớn cho mời cậu ra chánh sảnh nói chuyện ạ.”

Lê Dương Chính lập tức đi tới chánh sảnh, lúc này gặp anh hai Lê Dương Hoàng đứng đợi sẵn ở ngoài cửa.

“Cha mẹ vừa nói em tu tâm dưỡng tánh rồi anh cũng đỡ lo, vậy mà mới được vài ngày đã chạy ra ngoài chơi, hôm nay ông Văn sĩ Càn nhận lệnh của thánh thượng tới dạy học cho em, may mà cha tìm cớ đánh trống lảng, nếu không em đã mang cái danh lười biếng ham chơi trong mắt thầy giáo rồi.”

Trái ngược với anh cả Lê Dương Huy lạnh lùng nghiêm khắc, tính tình của anh hai Lê Dương Hoàng thiên về hòa nhã lịch thiệp, tuy nhiên miệng rất hay càm ràm, điển hình của một con mọt sách, đó là nguyên nhân tại sao “Lê Dương Chính” sợ anh cả, nhưng lại ghét bỏ anh hai ra mặt.

Lê Dương Hoàng vừa càm ràm xong lập tức hối hận, hắn ta sợ đứa em này của mình sẽ nổi giận làm loạn, đến lúc đó cha phải mất mặt với ông Văn sĩ Càn rồi.

Nhưng trái ngược với suy đoán của hắn ta, Lê Dương Chính không những không quậy phá mà trái lại còn khom lưng cảm tạ hắn ta.

“Đa tạ anh hai nhắc nhở, em sẽ cẩn trọng hơn, không để cha mẹ và các anh phiền lòng.”

Nói xong hắn đi vào bên trong chánh sảnh, để mặc Lê Dương Hoàng đứng hóa đá trong gió.

Vào tới sảnh trong, Lê Dương Chính quỳ xuống, chắp tay vái: “Lạy cha con khờ có mặt, học trò ra mắt Văn sĩ đại nhân.”

Thái sư Lê Dương Hạo vốn còn lo lắng con trai thứ ba không biết phép tắc sẽ tạo thành trò cười, nay thấy hắn lễ phép đâu ra đấy, ông lập tức ngây người trợn to mắt nhìn hắn, còn ông Văn sĩ Càn thì âm thầm gật đầu tán thưởng, trong lòng nghĩ quả nhiên lời đồn không thể tin được, vị học trò này vẫn còn có thể cứu.

--

Lời của Gừng: Đề lại, Văn sĩ: Một chức quan trong thời đại phong kiến.

Cảnh báo: Truyện không lấy thời đại nào làm chuẩn, người đọc cứ xem như đây là một thời đại giả tưởng, mặc dù là giả tưởng, nhưng có tình tiết nào không hợp với thời phong kiến thì mọi người nhắc nhở để Gừng sửa đổi hoàn thiện nha.

Hot

Comments

Uầy….

Uầy….

Thời đại giả tưởng là tốt nhất!! Thực tế mà sai một cái là bị tế tùm lum khó lắm/Bye-Bye/

2024-03-18

0

🍀🍀🍀Trinh Quach🌹🌹🌹🌹

🍀🍀🍀Trinh Quach🌹🌹🌹🌹

Đúng là dùng lời văn dễ hiểu
Thời cổ đại trung quốc nhưng dùng từ cổ đại Việt Nam nên đọc giống truyện của người Việt hơn

2023-10-24

1

Camellia

Camellia

Ủa rồi ai thụ ai công? Lê dương chính là công còn trương ai thống là thụ à

2023-05-20

0

Toàn bộ
Chapter
1 Chương 1: Đây Là Mệnh Của Ngươi
2 Chương 2: Năm Đó
3 Chương 3: Ta Không Tin Mệnh
4 Chương 4: Mời Thầy
5 Chương 5: Ngụy Biện
6 Chương 6: Trương Ai Thống Không Biến Mất
7 Chương 7: Đổ Tội
8 Chương 8: Ngồi Ăn Chung
9 Chương 9: Ăn Cơm Trong Đau Đớn
10 Chương 10: Tranh Giành Đi Học
11 Chương 11: Nói Lời Cay Độc
12 Chương 12: Lòng Dạ Ác Độc
13 Chương 13: Trút Giận
14 Chương 14: Xát Muối Vào Tim
15 Chương 15: Giận Cá Chém Thớt
16 Chương 16: Thỉnh Tội
17 Chương 17: Nam Sủng
18 Chương 18: Lừa Dối
19 Chương 19: Đưa Đồ Ăn
20 Chương 20: Ra Mắt Thầy Giáo
21 Chương 21: Kiểm Tra Thực Học
22 Chương 22: Đấu Đá
23 Chương 23: Lừa Bán
24 Chương 24: Tra Tấn
25 Chương 25: Giết Người Diệt Khẩu
26 Chương 26: Chặt Tay
27 Chương 27: Lần Đầu Trò Chuyện
28 Chương 28: Trêu Ghẹo
29 Chương 29: Thưa Chuyện
30 Chương 30: Đến Trà Lâu
31 Chương 31: Toan Tính
32 Chương 32: Khoai Tây
33 Chương 33: Gặp Gỡ Lục Hoàng Tử
34 Chương 34: Giao Nhiệm Vụ
35 Chương 35: Trừng Phạt
36 Chương 36: Trừng Trị Ác Hầu
37 Chương 37: Gặp Ác Mộng
38 Chương 38: Chải Tóc
39 Chương 39: Nổi Giận
40 Chương 40: Đồn Đãi
41 Chương 41: Dạy Dỗ
42 Chương 42: Phát Hiện Lỗi Sai
43 Chương 43: Phạt Roi
44 Chương 44: Thăm Ruộng
45 Chương 45: Dị Ứng
46 Chương 46: Trương Bằng Trở Về
47 Chương 47: Để Ngươi Đi
48 Chương 48: Bán Sách
49 Chương 49: Thừa Nhận
50 Chương 50: Khuyên Nhủ
51 Chương 51: Đối Đáp
52 Chương 52: Tranh Cãi
53 Chương 53: Bàn Tán
54 Chương 54: Lập Uy
55 Chương 55: Chuẩn Bị Đi Thi
56 Chương 56: Chào Hỏi
57 Chương 57: Thi Hương (1)
58 Chương 58: Thi Hương (2)
59 Chương 59: Giao Việc
60 Chương 60: Gặp Nạn
61 Chương 61: Trú Mưa
62 Chương 62: Đêm Dài (H-)
63 Chương 63: Danh Phận
64 Chương 64: Chấm Thi
65 Chương 65: Diện Kiến Nhà Vua
66 Chương 66: Thu Hoạch (1)
67 Chương 67: Thu Hoạch (2)
68 Chương 68: Thu Hoạch (3)
69 Chương 69: Xúc Động
70 Chương 70: Yết Bảng
71 Chương 71: Giải Nguyên
72 Chương 72: Vu Khống
73 Chương 73: Bắt Cá Một Mẻ
74 Chương 74: Ra Mặt
75 Chương 75: Phạm Húy
76 Chương 76: Trèo tường vào viện
77 Chương 77: Hỏi Chuyện
78 Chương 78: Học Xấu (H)
79 Chương 79: Lý thị dạy dỗ
80 Chương 80: Trương Hải nổi điên
81 Chương 81: Thầy Giáo Mới
82 Chương 82: Đạo Sĩ Tới
83 Chương 83: Nhận Học Trò
84 Chương 84: Thề Độc
85 Chương 85: Thi Hội
86 Chương 86: Phương Nhạc
87 Chương 87: Quả Ngọt
88 Chương 88: Xây Dựng Đấu Trường Đá Gà
89 Chương 89: Làm Khó Làm Dễ
90 Chương 90: Gặp Gỡ Thái Tử
91 Chương 91: Gặp Lại Tô Thị
92 Chương 92: Dùng Dao Thu Hồn Cắt Thịt
93 Chương 93: Đồ Giả
94 Chương 94: Giao Chiến
95 Chương 95: Nổi Điên
96 Chương 96: Chất Vấn
97 Chương 97: Mất Trí Nhớ
98 Chương 98: Đòi Người
99 Chương 99: Hội Nguyên
100 Chương 100: Dò Hỏi
101 Chương 101: Thái Tử Phi Cho Mời
102 Chương 102: Cứu Người
103 Chương 103: Về Nhà
104 Chương 104: Phạt Quỳ
105 Chương 105: Tự Trách
106 Chương 106: Dọn Ra Riêng
107 Chương 107: Thi Đình
108 Chương 108: Giận Dữ
109 Chương 109: Chuốc Say
110 Chương 110: Viên Phòng (1)
111 Chương 111: Viên Phòng (2)
112 Chương 112: Hôn Sự Của Trương Ngọc Nhi
113 Chương 113: Cha (Ruột) Vợ Con (Ruột) Rể Tâm Sự
114 Chương 114: Hôn Sự Của Lý Anh Kiệt - Cậu Sáu Hắc Hóa (1)
115 Chương 115: Hôn Sự Của Lý Anh Kiệt (2)
116 Chương 116: Dã Tâm Sơ Hiện
117 Chương 117: Lê Dương Huy Trở Về
118 Chương 118: Đến Tây Châu
119 Chương 119: Sắp Xếp Cho Trương Ai Thống
120 Chương 120: Tiến Cung
121 Chương 121: Phát Triển Như Vũ Bão (1)
122 Chương 122: Phát Triển Như Vũ Bão (2)
123 Chương 123: Phát Triển Như Vũ Bão (3)
124 Chương 124: Phát Triển Như Vũ Bão (4)
125 Chương 125: Đón Vợ Đến Tây Châu
126 Chương 126: Bí Mật Của Trương Bằng
127 Chương 127: Trương Ai Thống Tới
128 Chương 128: Giải Quyết Rắc Rối
129 Chương 129: Khám Bệnh
130 Chương 130: Uy Hiếp Vua Định Ưng
131 Chương 131: Trương Ngọc Nhi Cứu Người
132 Chương 132: Cái Chết Của Trương Thanh
133 Chương 133: Thủ Đoạn Của Mộc Lâm
134 Chương 134: Đổi Trắng Thay Đen
135 Chương 135: Cái Chết Của Trương Ngọc Nhi
136 Chương 136: Nói Rõ
137 Chương 137: Kết Thúc (1)
138 Chương 138: Kết Thúc (2)
139 Chương 139: Kết Thúc (3)
140 Chương 140: Ngoại Truyện
Chapter

Updated 140 Episodes

1
Chương 1: Đây Là Mệnh Của Ngươi
2
Chương 2: Năm Đó
3
Chương 3: Ta Không Tin Mệnh
4
Chương 4: Mời Thầy
5
Chương 5: Ngụy Biện
6
Chương 6: Trương Ai Thống Không Biến Mất
7
Chương 7: Đổ Tội
8
Chương 8: Ngồi Ăn Chung
9
Chương 9: Ăn Cơm Trong Đau Đớn
10
Chương 10: Tranh Giành Đi Học
11
Chương 11: Nói Lời Cay Độc
12
Chương 12: Lòng Dạ Ác Độc
13
Chương 13: Trút Giận
14
Chương 14: Xát Muối Vào Tim
15
Chương 15: Giận Cá Chém Thớt
16
Chương 16: Thỉnh Tội
17
Chương 17: Nam Sủng
18
Chương 18: Lừa Dối
19
Chương 19: Đưa Đồ Ăn
20
Chương 20: Ra Mắt Thầy Giáo
21
Chương 21: Kiểm Tra Thực Học
22
Chương 22: Đấu Đá
23
Chương 23: Lừa Bán
24
Chương 24: Tra Tấn
25
Chương 25: Giết Người Diệt Khẩu
26
Chương 26: Chặt Tay
27
Chương 27: Lần Đầu Trò Chuyện
28
Chương 28: Trêu Ghẹo
29
Chương 29: Thưa Chuyện
30
Chương 30: Đến Trà Lâu
31
Chương 31: Toan Tính
32
Chương 32: Khoai Tây
33
Chương 33: Gặp Gỡ Lục Hoàng Tử
34
Chương 34: Giao Nhiệm Vụ
35
Chương 35: Trừng Phạt
36
Chương 36: Trừng Trị Ác Hầu
37
Chương 37: Gặp Ác Mộng
38
Chương 38: Chải Tóc
39
Chương 39: Nổi Giận
40
Chương 40: Đồn Đãi
41
Chương 41: Dạy Dỗ
42
Chương 42: Phát Hiện Lỗi Sai
43
Chương 43: Phạt Roi
44
Chương 44: Thăm Ruộng
45
Chương 45: Dị Ứng
46
Chương 46: Trương Bằng Trở Về
47
Chương 47: Để Ngươi Đi
48
Chương 48: Bán Sách
49
Chương 49: Thừa Nhận
50
Chương 50: Khuyên Nhủ
51
Chương 51: Đối Đáp
52
Chương 52: Tranh Cãi
53
Chương 53: Bàn Tán
54
Chương 54: Lập Uy
55
Chương 55: Chuẩn Bị Đi Thi
56
Chương 56: Chào Hỏi
57
Chương 57: Thi Hương (1)
58
Chương 58: Thi Hương (2)
59
Chương 59: Giao Việc
60
Chương 60: Gặp Nạn
61
Chương 61: Trú Mưa
62
Chương 62: Đêm Dài (H-)
63
Chương 63: Danh Phận
64
Chương 64: Chấm Thi
65
Chương 65: Diện Kiến Nhà Vua
66
Chương 66: Thu Hoạch (1)
67
Chương 67: Thu Hoạch (2)
68
Chương 68: Thu Hoạch (3)
69
Chương 69: Xúc Động
70
Chương 70: Yết Bảng
71
Chương 71: Giải Nguyên
72
Chương 72: Vu Khống
73
Chương 73: Bắt Cá Một Mẻ
74
Chương 74: Ra Mặt
75
Chương 75: Phạm Húy
76
Chương 76: Trèo tường vào viện
77
Chương 77: Hỏi Chuyện
78
Chương 78: Học Xấu (H)
79
Chương 79: Lý thị dạy dỗ
80
Chương 80: Trương Hải nổi điên
81
Chương 81: Thầy Giáo Mới
82
Chương 82: Đạo Sĩ Tới
83
Chương 83: Nhận Học Trò
84
Chương 84: Thề Độc
85
Chương 85: Thi Hội
86
Chương 86: Phương Nhạc
87
Chương 87: Quả Ngọt
88
Chương 88: Xây Dựng Đấu Trường Đá Gà
89
Chương 89: Làm Khó Làm Dễ
90
Chương 90: Gặp Gỡ Thái Tử
91
Chương 91: Gặp Lại Tô Thị
92
Chương 92: Dùng Dao Thu Hồn Cắt Thịt
93
Chương 93: Đồ Giả
94
Chương 94: Giao Chiến
95
Chương 95: Nổi Điên
96
Chương 96: Chất Vấn
97
Chương 97: Mất Trí Nhớ
98
Chương 98: Đòi Người
99
Chương 99: Hội Nguyên
100
Chương 100: Dò Hỏi
101
Chương 101: Thái Tử Phi Cho Mời
102
Chương 102: Cứu Người
103
Chương 103: Về Nhà
104
Chương 104: Phạt Quỳ
105
Chương 105: Tự Trách
106
Chương 106: Dọn Ra Riêng
107
Chương 107: Thi Đình
108
Chương 108: Giận Dữ
109
Chương 109: Chuốc Say
110
Chương 110: Viên Phòng (1)
111
Chương 111: Viên Phòng (2)
112
Chương 112: Hôn Sự Của Trương Ngọc Nhi
113
Chương 113: Cha (Ruột) Vợ Con (Ruột) Rể Tâm Sự
114
Chương 114: Hôn Sự Của Lý Anh Kiệt - Cậu Sáu Hắc Hóa (1)
115
Chương 115: Hôn Sự Của Lý Anh Kiệt (2)
116
Chương 116: Dã Tâm Sơ Hiện
117
Chương 117: Lê Dương Huy Trở Về
118
Chương 118: Đến Tây Châu
119
Chương 119: Sắp Xếp Cho Trương Ai Thống
120
Chương 120: Tiến Cung
121
Chương 121: Phát Triển Như Vũ Bão (1)
122
Chương 122: Phát Triển Như Vũ Bão (2)
123
Chương 123: Phát Triển Như Vũ Bão (3)
124
Chương 124: Phát Triển Như Vũ Bão (4)
125
Chương 125: Đón Vợ Đến Tây Châu
126
Chương 126: Bí Mật Của Trương Bằng
127
Chương 127: Trương Ai Thống Tới
128
Chương 128: Giải Quyết Rắc Rối
129
Chương 129: Khám Bệnh
130
Chương 130: Uy Hiếp Vua Định Ưng
131
Chương 131: Trương Ngọc Nhi Cứu Người
132
Chương 132: Cái Chết Của Trương Thanh
133
Chương 133: Thủ Đoạn Của Mộc Lâm
134
Chương 134: Đổi Trắng Thay Đen
135
Chương 135: Cái Chết Của Trương Ngọc Nhi
136
Chương 136: Nói Rõ
137
Chương 137: Kết Thúc (1)
138
Chương 138: Kết Thúc (2)
139
Chương 139: Kết Thúc (3)
140
Chương 140: Ngoại Truyện

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play