Chương 12

Bế cô đặt lên giường, cô bé vẫn không chịu buông cánh tay đang vòng trên cổ anh ra.

“Ngoan ngủ đi.”

Cô nheo mắt nhìn anh bĩu môi:

“Anhhhhhhh!”

Giọng nhõng nhẽo này đủ sức khiến mọi chàng trai đổ gục chấp nhận quỳ dưới chân cô, anh cũng dịu dàng hỏi:

“Sao nào?”

“Em mệt lắm, muốn được ôm.”

“AH” Kêu lên một tiếng vì cô ôm chặt lấy anh và dịu đầu vào cổ anh làm nũng giống như chú cún nhỏ đáng yêu. Dù là trước đây hay bây giờ anh chưa từng từ chối để mặc cho cô ôm thì giờ phút này cũng vậy, nằm xuống bên cạnh cô, mỉm cười bất đắc dĩ khi cô ôm lấy mình như gối ôm riêng của cô. Nói cho cùng thì ai nỡ từ chối cô gái đáng yêu đang làm nũng này chứ. Nhẹ nhàng xoa đầu dỗ cô vào giấc ngủ, rồi mới nhẹ nhàng thoát khỏi vòng tay cô, anh nên ra ngoài làm chút đồ ăn trước khi cô dậy dù sao uống nhiều rượu như thế lúc tỉnh chắc chắn sẽ không tránh bị hành.

Được mùi thơm dẫn lối, có một cô bé nhỏ vừa đi vừa nhắm mắt mò mẫm ngồi xuống bàn chờ ăn. Nhìn thấy cô gái nào đó còn buồn ngủ mắt mở không lên nhưng vì đói bụng mà lon ton ra đây chờ ăn mà anh không khỏi bật cười. Đặt trước mặt cô bát cháo gà nóng hổi thơm phức khiến cô hít hà, nheo mắt hai lần mới có thể hé mắt nhìn anh:

“Thơm quá.”

Anh bật cười, ai có thể nghĩ cô gái trước mặt này đã hai mươi sáu tuổi chứ:

“Ăn đi, cẩn thận bỏng.”

Mỉm cười nuông chiều nhìn cô vừa mắt nhắm mắt mở vừa ăn hết bát cháo.

“Đau chưa?”

Ăn xong bát cháo cô mới có thể mở tròn mắt nhìn anh đang khoanh tay nhìn mình. Mất một lúc cô mới có thể hiểu ra anh đang hỏi về cái dạ dày khó chiều của cô.

“Hihihihi. Trước khi đi em uống thuốc rồi. Không sao…… Mà tại hai đứa kia kìa. Chứ em ngoan mà có uống nhiều đâu.” – Cô vừa khoa chân múa tay đổ tội cho hai nhỏ bạn thân vừa lấm lét nhìn biểu cảm trên khuôn mặt người đối diện.

“Hừm.” – Vừa cười vừa bày ra vẻ mặt biết tỏng, anh túm tay cô bỏ mấy viên thuốc vào tay cô rồi lại rót cho cô ly nước. – “Thôi đi cô nương. Hôm nay cô đi chung với tôi đấy tiểu thư à. Nói dối không chớp mắt. Khỏi phải lý do lý trấu, uống nhanh còn về không mẹ lại lo.”

Cô cười khan hai tiếng lấp liếm rồi ngoan ngoãn uống thuốc, trong lòng thầm chửi bới hai đứa bạn ác độc kia. Nói là làm phải nhắn tin chửi liền cho nóng.

Nguyệt: “Thấy bạn xỉn mà bỏ vậy luôn?”

Hà: “Ủa đâu phải bỏ lại đâu. Nói chính xác là gửi gắm cho trai. Chứ quán có nhận đâu, muốn bỏ lại cũng không được.”

Nguyệt: “Tao có phải bạn thân mày không vậy. Có hai con bạn thân mà không nhờ vả được gì, chị em mà không yêu thương nhau gì hết vậy.”

Thùy: “Được trai đưa về còn than. Chị em tốt mới vậy đấy.”

Hà: “Đúng rồi. Có trai rồi, bọn tao ở lại chi cho vướng.”

Nguyệt: “Không tin nổi luôn á. Ủa hai đứa không sợ tao có chuyện à?”

Hà, Thùy: “KHÔNG”

Nguyệt: “Mất dạy ghê.”

Hà: “Xin lỗi bạn, mình không làm giáo viên không đi dạy sao mất được.”

Thùy: “Trời ơi có anh Hải lo cho mày rồi, có gì bắt anh ấy chịu trách nhiệm. Như vậy có khi mẹ mày lại cảm ơn tụi tao ấy chứ.”

Hà: Like.

Nguyệt: “YÊU NGHIỆT.”

Hà, Thùy: “Quá khen.”

Bất lực nhìn những dòng chữ trong điện thoại. Thật cạn lời với hai đứa này.Một đặc điểm khác của hội bạn thân chính là tám chuyện người yêu và cô là đứa duy nhất còn ế trong hội vì vậy ngoài nội dung tâm sự mỏng về chồng và người yêu thì một chủ đề đặc sắc trong hội chính là chuyện đẩy thuyền cho cô và anh thành đôi. Ở công ty, Hà và Thùy có lẽ là người duy nhất biết về mối tình đơn phương của cô còn ở nhà thì mẹ và Khôi tuy chưa từng nói về chủ đề này nhưng cũng dễ dàng hiểu rõ khi cô luôn miệng nhắc tới anh trong mọi bữa ăn. Thật ra đừng trông hai đứa nhố nhăng, luôn tỏ vẻ bất cần vậy chứ thực sự ba người luôn quan tâm lẫn nhau. Mỗi lần có người buồn thì hai con người còn lại sẽ lập tức nhận ra và tìm cách an ủi. Nhưng thực ra cách an ủi của hội này lạ lắm. Như khi Thùy bị trách vô lý vì một vấn đề trong công việc do người khác làm, đáng ra nên an ủi nhưng…

“Đừng buồn em ơi đừng khóc dẫu cho em có mất đi vài trăm.”

“Thôi buồn làm gì. Thấy cũng tội mà thôi nghiệp nó quật, trách ai mày ơi.”

Thùy tức giận đánh cho mỗi đứa một cái:

“Hai đứa bay á. Đã không nói được lời tốt đẹp thì chớ, thèm đòn à.”

“À lời tốt đẹp ok. Để tao nói cho nghe, sếp mày á, bả cũng tội, không phải muốn mày chịu tội đâu, mà do trời xui. Hiểu hông?”

“Trời xui sao?” – Thùy trừng mắt biểu cảm như đe dọa nói cho tử tế đứng để tao ra tay.

“Đây tao kể cho nghe.” – Bắt đầu giờ chị kể bé nghe của chị Hà. – “Ngày xửa ngày xưa á, bả thương mày lắm, muốn cho mày trở nên tốt hơn, nhưng không biết làm cách nào để chỉ dạy cả. Sau rất nhiều ngày suy nghĩ đắn đo, mái đầu đã dần trở nên bạc trắng mà vẫn chưa nghĩ ra luôn. Nên cả ngày cứ đau đầu bứt tóc miết luôn.”

“Rồi tới chưa?” – Thùy cáu.

“Bình tĩnh. Nóng vội là hư bột hư đường hết.” – Cô nén cười xen vào.

“Đây đây, rồi ngày đó cũng tới. Khi mà chị ấy phát hiện ra lỗi sai, mừng như bắt được vàng, đây là cơ hội để dạy dỗ lại mày….” – Tốc độ câu chuyện đang chậm rãi nhưng Hà lại thích kết thúc nhanh chóng. – “Ừ vậy đó nên mày bị chửi thôi.”

Câu kết cụt lủn khiến hai đứa còn lại không kịp chuẩn bị mà choáng váng. Nguyệt lập tức định hình lại mà vỗ tay nhiệt tình:

“Câu chuyện quá hay, quá súc tích. Đấy hết buồn chưa?”

Thùy trợn mắt muốn đánh hai đứa mất nết này:

“Cái nết thảo mai bình thường của hai đứa đâu sao không lấy ra dùng đi cho tao mát lòng mát dạ được hả?”

“KHÔNG.” – Hà và Nguyệt đồng thanh.

Thùy cau có muốn đánh nhưng bị cô giữ tay nói:

“Đánh chi cho đau tay. Tao nói mày nghe nè thảo mai chỉ đối với những người không biết gì thôi chứ với những người thân quen chúng ta không nên thảo mai… phải thật thà mới là bé ngoan.” – Cô vừa nói vừa múa khiến Thùy muốn nghi ngờ nhân sinh.

“Đúng rồi với cả mày biết rõ tụi tao thảo mai rồi còn giả bộ chi cho mệt. Mà ủa câu chuyện của tao hay vậy để mày nhận ra là mày được phạt là điều đúng đắn của cuộc đời mà chưa hiểu hả?”

“Hai đứa bay” – Thùy gõ đầu thể hiện sự cạn lời với hai đứa bạn của mình nhưng cũng nhận ra cả tâm trạng và đầu óc đều không còn tảng đá nặng đè nữa. Trợn mắt ra lệnh. – “Đưa tao đi ăn trứng vịt lộn xả xui coi.”

“Đấy vậy đi cho nhanh, làm nói nãy giờ khô cả cổ.”

Nghĩ lại cô cảm thấy mình thật may mắn khi luôn có hai đứa bạn khùng của mình. Chơi ba người có thể không bền vì luôn có một người là người thừa. Đúng nhưng chỉ cần tình bạn mà mỗi người đối với nhau là thật thì dù ba người hay năm người cũng đều là một tình bạn bền vững. Sẽ luôn có một người sẽ thân với bạn hơn người còn lại hoặc hai người kia sẽ thân với nhau hơn với bạn nhưng chỉ cần họ không bỏ rơi bạn và luôn nghĩ tới bạn thì đó vẫn là một tình bạn đáng để trân trọng.

Nguyệt: “Chiều đi ăn đi anh.”

Hải: “Sao vậy trốn nhà đi ăn hả?”

Nguyệt: “Mẹ đi chùa, Khôi đi chơi nên ăn ngoài.”

Hải: “Ok, đi. Mấy giờ?”

Nguyệt: “Như cũ nha.”

Hải: “OK.”

Đoạn tin nhắn đơn giản của cô và anh vào mỗi dịp cô muốn rủ anh đi ăn hoặc ngược lại.

Cô bước ra cửa thì đã thấy anh đứng đó, anh luôn là người rất đúng giờ.

“Hôm nay nhanh hơn mọi hôm hai phút ha.” - Anh chọc cô vì cô sẽ luôn ra trễ hơn giờ đã hẹn.

“Còn không phải vì sợ anh quát em sao?” - Cô lè lưỡi cằn nhằn anh.

“Anh đã từng quát em sao?”

Anh hỏi đúng khiến cô đảo mắt không dám trả lời. Anh chưa từng quát cô, vì chỉ cần anh hơi khó chịu cô sẽ dỗ ngay lập tức và từ khi quen anh cô chưa từng thấy anh giận dữ quát tháo ai cả.

“Ăn gì nào?” Anh ngoắc cô nhanh chóng lên xe và hỏi.

“Ăn gì cũng được à.” Cô lên xe và không quên câu trả lời quen thuộc.

Anh chỉ cười lắc đầu bất lực. Cô vừa kén ăn và vừa thực sự không biết ăn gì vì vậy cô luôn để anh chọn món vì cô biết anh sẽ không chọn món mà cô không ăn được. Anh luôn chiều chuộng cô như thế khiến cô cảm thấy rung động. Bữa tối vui vẻ của cô ngay lập tức bị trùng xuống khi cô nhìn thấy hình như có kẻ theo dõi cô và điều trùng hợp là hắn ta là một trong những kẻ mà cô đã nhìn thấy trong bức ảnh của Phong đã cho cô xem. Không dám nhìn quá lâu nhưng cô ngay lập tức nhắn tin cho Phong và Phúc rằng có người theo dõi cô. Phong lập tức nhắn lại sẽ giải quyết và hẹn tối nay sẽ gặp ở nhà cô. Cô bần thần suy nghĩ không biết có nên nói với Khôi về việc này không nhưng gặp ở nhà thì cũng không thể không thấy Phong và Phúc.

“Tính để mỳ trương lên hay sao mà không ăn.” Anh búng trán lôi cô về hiện tại.

Cô xoa trán cau mày, cặm cụi ăn. Thấy cô không cãi lại như mọi khi anh lo lắng hỏi:

“Sao hôm nay hiền quá vậy?”

Cô không nói chỉ bĩu môi nghịch bát mỳ. Trông thấy vẻ mặt của cô anh gõ bàn thu hút sự tập trung của cô:

“Chuyện giải quyết được thì không cần nghĩ, chuyện không giải quyết được thì nghĩ cũng vô ích.”

Cô quyết định nhắn Khôi về nhà sớm có chuyện rồi cất điện thoại, ngước mắt nhìn anh bĩu môi vô tội:

“Mấy chuyện rắc rối của anh có từng nói với ai không hả? Lúc nào cũng im im rồi cũng tự giải quyết. Giờ còn lên mặt nói ai chứ.”

Anh lấy tay di di khoảng giữa hai lông mày cô: “Anh giải quyết được không cần nói. Còn em thì bớt cau mày lại, con gái cau mày vậy xấu lắm biết không.”

“Xấu hay đẹp cũng đâu có người yêu.” – Cô lè lưỡi nói nhỏ.

“Người yêu là do em không chịu chấp nhận chứ đâu phải không có người yêu em.”

“Nhưng chưa thân quen gì mà đã tỏ tình, làm sao yêu được kiểu người đó chứ.”

“Vậy cứ quen biết là yêu được hả?”

Câu hỏi của anh khiến cô tròn mắt, rồi bĩu môi nói:

“Nếu là anh thì sẽ yêu.”

Anh nghe thấy, búng trán cô rồi hai người quay lại với tô mỳ thơm nức trước mặt. Chuyện gì muốn tới thì tới sau đi, dù sao có thực mới vực được đạo. Món ngon trước mặt mà không ăn mới là người ngốc. Còn cô không ngốc.

Chapter
1 Chương 1
2 Chương 2
3 Chương 3
4 Chương 4
5 Chương 5
6 Chương 6
7 Chương 7
8 Chương 8
9 Chương 9
10 Chương 10
11 Chương 11
12 Chương 12
13 Chương 13
14 Chương 14
15 Chương 15
16 Chương 16
17 Chương 17
18 Chương 18
19 Chương 19
20 Chương 20
21 Chươmg 21
22 Chương 22
23 Chương 23
24 Chương 24
25 Chương 25
26 Chương 26
27 Chương 27
28 Chương 28
29 Chương 29
30 Chương 30
31 Chương 31
32 Chương 32
33 Chương 33
34 Chương 34
35 Chương 35
36 Chương 36
37 Chương 37
38 Chương 38
39 Chương 39
40 Chương 40:
41 Chương 41:
42 Chương 42
43 Chương 43
44 Chương 44
45 Chương 45:
46 Chương 46:
47 Chương 47:
48 Chương 48:
49 Chương 49:
50 Chương 50
51 Chương 51:
52 Chương 52:
53 Chương 53:
54 Chương 54:
55 Chương 55:
56 Chương 56
57 Chương 57
58 Chương 58
59 Chương 59
60 Chương 60:
61 Chương 61
62 Chương 62
63 Chương 63
64 Chương 64
65 Chương 65
66 Chương 66
67 Chương 67
68 Chương 68
69 Chương 69
70 Chương 70
71 Chương 71:
72 Chương 72:
73 Chương 73:
74 Chương 74:
75 Chương 75:
76 Chương 76:
77 Chương 77:
78 Chương 78:
79 Chương 79:
80 Chương 80:
81 Chương 81
82 Chương 82
83 Chương 83:
84 Chương 84
85 Chương 85
86 Chương 86
87 Chương 87
88 Chương 88
89 Chương 89
90 Chương 90
91 Chương 91
92 Chương 92:
93 Chương 93
94 Chương 94
95 Chương 95:
96 Chương 96
97 Chương 97
98 Chương 98
99 Chương 99
100 Chương 100
101 Chương 101
102 Chương 102
103 Chương 103
104 Chương 104
105 Chương 105
106 Chương 106
107 Chương 107
108 Chương 108
109 Chương 109
110 Chuơng 110
111 Chương 111
112 Chương 112
113 Chương 113
114 Chương 114
115 Chương 115
116 Chương 116
117 Chương 117
118 Chương 118
119 Chương 119
120 Chương 120
121 Chương 121
122 Chương 122
123 Chương 123
124 Chương 124
Chapter

Updated 124 Episodes

1
Chương 1
2
Chương 2
3
Chương 3
4
Chương 4
5
Chương 5
6
Chương 6
7
Chương 7
8
Chương 8
9
Chương 9
10
Chương 10
11
Chương 11
12
Chương 12
13
Chương 13
14
Chương 14
15
Chương 15
16
Chương 16
17
Chương 17
18
Chương 18
19
Chương 19
20
Chương 20
21
Chươmg 21
22
Chương 22
23
Chương 23
24
Chương 24
25
Chương 25
26
Chương 26
27
Chương 27
28
Chương 28
29
Chương 29
30
Chương 30
31
Chương 31
32
Chương 32
33
Chương 33
34
Chương 34
35
Chương 35
36
Chương 36
37
Chương 37
38
Chương 38
39
Chương 39
40
Chương 40:
41
Chương 41:
42
Chương 42
43
Chương 43
44
Chương 44
45
Chương 45:
46
Chương 46:
47
Chương 47:
48
Chương 48:
49
Chương 49:
50
Chương 50
51
Chương 51:
52
Chương 52:
53
Chương 53:
54
Chương 54:
55
Chương 55:
56
Chương 56
57
Chương 57
58
Chương 58
59
Chương 59
60
Chương 60:
61
Chương 61
62
Chương 62
63
Chương 63
64
Chương 64
65
Chương 65
66
Chương 66
67
Chương 67
68
Chương 68
69
Chương 69
70
Chương 70
71
Chương 71:
72
Chương 72:
73
Chương 73:
74
Chương 74:
75
Chương 75:
76
Chương 76:
77
Chương 77:
78
Chương 78:
79
Chương 79:
80
Chương 80:
81
Chương 81
82
Chương 82
83
Chương 83:
84
Chương 84
85
Chương 85
86
Chương 86
87
Chương 87
88
Chương 88
89
Chương 89
90
Chương 90
91
Chương 91
92
Chương 92:
93
Chương 93
94
Chương 94
95
Chương 95:
96
Chương 96
97
Chương 97
98
Chương 98
99
Chương 99
100
Chương 100
101
Chương 101
102
Chương 102
103
Chương 103
104
Chương 104
105
Chương 105
106
Chương 106
107
Chương 107
108
Chương 108
109
Chương 109
110
Chuơng 110
111
Chương 111
112
Chương 112
113
Chương 113
114
Chương 114
115
Chương 115
116
Chương 116
117
Chương 117
118
Chương 118
119
Chương 119
120
Chương 120
121
Chương 121
122
Chương 122
123
Chương 123
124
Chương 124

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play