Chương 16

Phúc cũng không hề để bụng việc cô đối xử lạnh lùng như vậy vì từ trước đến nay cô và Phúc đều thích trêu chọc nhau như vậy. Do đó chỉ kéo lại cổ áo vuốt tóc tỏ vẻ đẹp trai rồi bước vào ghế lái. Dù cho chiếc xe của Phúc không thể kéo sự chú ý từ cô nhưng lại thành công thu hút sự chú ý của rất nhiều người ở công ty. Và “rất nhiều người” ở đây đương nhiên bao gồm cả Hà, Thùy và anh. Trong khoảnh khắc thấy hai cô bạn thân hết nheo mắt soi từ Phúc sang chiếc xe lại quay sang lườm cô thì ánh mắt của anh và cô chạm nhau có chút phức tạp. Nhìn anh qua tấm kính xe đang dần kéo lên cao, vẻ mặt cứng ngắc của anh khiến cô khó hiểu.

“Anh tưởng anh ta sẽ chạy tới đánh anh và kéo em đi chứ.”

Phúc vừa liếc nhìn ánh mắt của anh vừa mỉa mai cô. Nhưng cô chỉ lơ đãng hỏi lại mắt không rời khỏi người đàn ông đang nhìn chằm chằm về phía mình.

“Anh ấy? Tại sao phải làm vậy chứ?”

Ngay lập tức vẻ mặt Phúc đầy vẻ ngạc nhiên:

“Rõ ràng anh thấy hai người ôm nhau trước cửa nhà, không phải người yêu mà em ôm thì quá là lạ rồi á.”

Cô trừng mắt hỏi lại: “Anh dám theo dõi em?”

Ngay lập tức Phúc sợ hãi vội vã lên tiếng thanh minh:

“Ui anh sao dám chứ. Hôm đó tình cờ anh và Phong tới ngõ nhà em rồi mới nhận được tin nhắn của Khôi nhắc chuyện mẹ em đã về và không thể gặp. Tình cờ thấy được em và anh ta đang ôm nhau thôi.”

Vừa trả lời Phúc vừa liếc nhìn phản ứng của cô. Nghe được câu trả lời chỉ là tình cờ, cô im lặng không nói gì tiếp tục nhìn bên ngoài.

“Này, này, này, trả lời đi chứ, anh không đãng trí, em đừng nghĩ anh dễ quên vậy.”

Cô tiếp tục giả vờ: “Trả lời gì chứ.”

Nhìn bộ mặt vừa giả bộ ngây thơ vừa cực kỳ trêu ngươi của cô, Phúc búng vào trán cô rồi nói:

“Bớt lươn lẹo, hắn có phải người yêu em không?”

Cô lườm anh càu nhàu: “Không! Vừa lòng anh rồi chứ, tập trung lái xe”

“Nhưng là người em yêu!”

Thật biết cách lựa đúng trọng tâm mà, cô im lặng gật đầu rồi nhắc lại:

“Tập trung lái xe.”

Phúc chẹp miệng than thở: “Ui trời em với anh Phong đúng là giống nhau đấy, cả ngày thích chơi trò bí mật. Như anh có phải thoải mái không, thích gì muốn gì bày tỏ ra là được.”

Cô bật cười lắc đầu: “Lộ liễu, khoa trương thì đúng hơn.”

Bị cô trực tiếp chê bai nhưng Phúc lại không tỏ vẻ gì là e ngại mà trực tiếp thừa nhận với một dáng vẻ cực kỳ tự hào.

“Nhiều người thèm mà không được đấy nhé. Em đừng tưởng có được sự tự tin của anh mà đơn giản nha?”

Cô nhướn mày hỏi lại: “Vậy phải làm sao mới có được?”

Phúc múa tay khoe vẻ đẹp trai vuốt tóc nháy mắt với cô: “Đầu tiên đương nhiên phải đẹp trai như anh mới được nè.”

Cô làm bộ khinh bỉ dáng vẻ của Phúc, nhưng vẫn cười rất vui vẻ. Dừng xe trước đèn đỏ, Phúc dò xét nhìn cô rồi hỏi:

“Thằng anh sinh đôi ngốc kia của anh còn cơ hội không? Anh ấy luôn cảm thấy có lỗi và dù tìm được em nhưng vẫn chỉ ở từ xa chứ không dám tiếp cận và hình như vì vậy mà để em tuột khỏi tay rồi.”

Cô nhìn Phúc: “Em nghĩ anh và cả anh Phong đều biết câu trả lời rồi mà.”

Phúc mỉm cười gật gật đầu. Sao có thể không biết chứ? Cô là ai chứ? Từ khi còn nhỏ cho tới lớn ngoại trừ bố cô, kể cả với Phúc hay Phong cũng chưa từng thấy cô chủ động tỏ ra yếu đuối hay dựa dậm như vậy với ai đặc biệt là đàn ông. Lần đầu tiên họ thấy cô chủ động ôm anh, họ đã biết anh quan trọng như thế nào trong lòng cô và cô yêu anh rất nhiều. Hai người im lặng như vậy một chút rồi lại hỏi cô:

“Phong và em lớn lên cùng nhau ai cũng thấy rõ hai người hợp nhau như thế nào, nếu năm đó Phong tin em một chút thì sẽ có cơ hội chứ?”

“Tình yêu không phải là một bài toán không có chuyện một cộng một bằng hai. Không phải cứ hợp nhau thì nên yêu nhau. Có những cặp giống nhau hợp nhau thì sẽ bên nhau dài lâu, một số cặp khác hoàn toàn trái ngược lại vẫn có thể yêu nhau trọn một kiếp. Không có chuẩn mực nào cho một tình yêu cả. Với em, tình yêu là việc của trái tim, em chỉ tin khi trái tim em rung động loạn nhịp. Em biết Phong thương em, em cũng thương anh ấy”

“Vậy tại sao không phải là Phong? Chỉ vì chuyện năm đó sao?” Phúc tò mò ngắt lời cô. Đây là điều Phúc không thể hiểu, tại sao cô lại không chấp nhận yêu Phong trong khi Phong rất yêu cô.

“Vì không đúng lúc và vì đó là tình cảm của một người em dành cho anh trai mình. Chỉ đơn giản vậy thôi. Lúc trước em từng nghĩ người em nên yêu là Phong vì anh ấy đã luôn bên em nhưng giờ em mới hiểu là không phải vậy. Dù em và Phong gặp nhau trước nhưng trái tim em không rung động với Phong như với anh ấy. Anh ấy đã tới đúng lúc … Đúng lúc khiến em yêu.”

Phúc thở dài một hơi: “Được rồi nếu hắn dám khiến em đau khổ thì hắn sẽ không sống yên đâu.”

Cô mỉm cười vừa vui mà vừa hạnh phúc. Dù cho năm đó Phong không tin cô nhưng cô hiểu anh không thấy những điều cô thấy, có thể trong vài tháng đầu cô rất giận Phong nhưng sau đó đã không còn giận nữa và cô cũng luôn muốn liên lạc lại với Phong và Phúc nhưng lại luôn không biết nói gì. Dù sao cũng bên nhau gần mười tám năm, tình cảm không thể nói cắt đứt là cắt đứt liền được.

Phúc chạy xe vào một khu phố khá biệt lập ở ngoại ô nhưng khá gần thành phố, môi trường có vẻ ổn và an ninh cũng rất tốt. Có thể thấy cả ba bố con chú Long thật biết cách chọn nơi trú ẩn để bảo vệ vợ mình thật tốt. Nếu có thể để mẹ ở đây thì cô cũng hoàn toàn yên tâm để xử lý những chuyện trước kia.

Ngày hôm sau cô đặc biệt xin nghỉ để cùng Khôi đưa mẹ tới nhà an toàn. Hải nhìn đơn xin nghỉ phép cùng dáng vẻ đầy nét nguy hiểm của cô liền hỏi:

“Nhân vật cuồng việc nay xin nghỉ cơ à? Bị bệnh gì mà tới mức này cơ?”

Cô lắc đầu lè lưỡi mặc kệ sự cà khịa của anh mà bước tới chỗ của sếp mình. Anh Vinh dù là sếp của cô và cũng hơn cô hẳn một con giáp, vẻ ngoài vô cùng nghiêm túc đúng chất sếp nhưng thực ra là một người luôn thích trêu chọc người khác. Cô coi Vinh như một người anh lớn trong nhà, một phần vì Vinh lớn tuổi hơn cô nhiều, luôn chỉ dạy cô rất nhiều điều từ cuộc sống cho tới công việc. Một lý do khác chính là Vinh luôn thân thiện và sẵn sàng chia sẻ và lắng nghe những khó khăn của cô. Cũng chính vì vậy cô khá thoải mái khi ở bên Vinh, và một niềm vui nho nhỏ mỗi ngày của cô chính là chọc tức sếp mình.

Vinh cầm tờ đơn trong tay không nhìn cô mà hỏi:

“Lý do gì đây? Không có lý do là không ký đâu nha.”

“Em đi cùng gia đình có chút việc. Chẳng lẽ lý do có lý như vậy mà anh không ký cho em chứ.” Cô giả bộ đáng thương tròn mắt nháy nháy nhìn Vinh.

Anh ngay lập tức chen vào ghẹo Vinh: “Ui cha, lý do có lý thế này không ký sao được. Lâu lâu cũng nên để sếp Vinh tăng ca muộn chút cho thú vị chứ nhỉ.”

Cô cười gian xảo nhìn anh sếp đang lườm mình lè lưỡi tỏ vẻ không biết gì. Vinh nhướn vai như không có gì vừa nói vừa liếc cô: “Anh cứ làm từ từ còn việc gì dồn lại cho em làm thôi chứ có gì đâu.”

Cô tỏ vẻ đáng thương bĩu môi nhìn anh rồi lại nhìn Vinh: “Anh nỡ lòng nào làm tới mức đó cơ.”

Vinh nhướn mày như đó là chuyện hiển nhiên khiến cô tức tới dậm chân còn hai ông tướng thì cười điên. Cô lý lắc nhảy chân sáo bên cạnh anh sếp của mình, đầu tiên cả hai còn bàn việc nghiêm túc, sau đó năm phút thì chuyển qua chế độ chọc ghẹo nhau xua tan sự căng thẳng trong công việc. Anh lên tiếng nhắc nhở khi thấy cô và sếp hăng say tám những truyện trên trời dưới bể: “Khách hàng sắp tới rồi kìa không đi chuẩn bị đi.”

Cô nhìn anh ngây ngô rồi gật gật đầu như gà mổ, nhanh chóng kết thúc câu chuyện với sếp rồi lại quay lại với dáng vẻ nghiêm túc hàng ngày trở về làm việc.

Cô và Khôi cùng chuẩn bị đồ rồi đưa mẹ tới nhà an toàn. Đương nhiên không thể không cùng ăn cơm gặp vợ chú Long và Phúc, Phong.

“Nguyệt càng lớn càng xinh đẹp thế này thì các anh phải xếp hàng dài dài rồi.”

Cô vui vẻ ôm mẹ của Phong:

“Lâu lắm mới gặp mẹ Ngọc, sắp tới chắc phải làm phiền mẹ nhiều đấy ạ, mẹ vẫn khỏe chứ ạ.”

Mẹ Phong mỉm cười cưng chiều bẹo má cô:

“Ui, con gái cưng của tôi đây mà, miệng ngọt quá đi. Phiền gì chứ, có mẹ con ở cùng mẹ càng vui ấy chứ. Phong mà nhanh cưới được con thì hai mẹ càng thân thiết. Trong nhà toàn đàn ông, ai cũng khô khan chẳng biết gì cả, mẹ buồn lắm.”

Câu nói về chuyện tình cảm giữa Phong và cô khiến không khí lập tức như ngưng đọng, mọi người đều chỉ có thể gượng cười. Sau một giây bất ngờ, cô lập tức mỉm cười xinh đẹp ôm lấy mẹ Phong làm nũng:

“Không cưới thì con vẫn luôn là con gái nuôi của mẹ, còn mẹ và mẹ con vẫn là chị em tốt đấy thôi. Mẹ không muốn nhận con gái nuôi này nữa sao.”

Vẻ mặt cún con giả vờ đáng thương của cô thành công khiến bầu không khí ấm áp trở lại. Việc nhấn mạnh chuyện cô chỉ có thể là con gái nuôi của bà cũng đã khẳng định mối quan hệ tình cảm không thể thành của cô và Phong. Mẹ Phong dường như cũng hiểu ra liền cưng chiều nựng cô:

“Có cô con gái cưng như thế này sao có thể từ chối chứ. Mẹ mừng còn không kịp nữa mà. Hôm nay bố Long của con đi công tác chứ không hai gia đình mình được đoàn tụ rồi. Nào nào mọi người cùng ăn thôi.”

Trước khi tạm biệt hai chị em, mẹ vẫn như cũ nhắc nhở đủ điều khiên hai chị em cô bật cười, cuối cùng mẹ vẫn nắm tay cô nói:

“Đừng cố gắng ôm hết việc vào mình, học cách san sẻ công việc ra đi. Bé cứ thế lại ốm ra đấy mẹ lo lắm biết không.”

“Dạ bé biết rồi mà mẹ” – Cô mỉm cười gật đầu với mẹ.

“Nhớ là dù có chuyện gì xảy ra thì sẽ luôn có mẹ và Khôi ở bên bé.” – Mẹ ghé sát tai cô nói – “Dù Khôi có luôn cãi nhau chọc ghẹo bé nhưng em vẫn luôn yêu thương và quan tâm bé vô điều kiện biết chưa?”

Cô gật đầu ôm mẹ: “Bé biết rồi mẹ, mẹ phải nhớ giữ gìn sức khỏe nhé. Bé sẽ thường xuyên tới thăm mẹ.”

Ngồi trên xe trở về nhà cô mới nhìn kỹ Khôi và nhớ lại những gì Khôi đã luôn quan tâm và yêu thương cô. Cậu nhóc đáng yêu từng luôn chạy theo cô đã lớn lên và trở nên đẹp trai như vậy vừa có thể đáng yêu tới mức muốn bẹo má vừa có thể lạnh lùng badboy chỉ qua một cái vuốt tóc. Mặc dù Khôi có phần giống mẹ, rất quảng giao và luôn vui vẻ nhưng dáng vẻ bad boy cũng rất ghẹo gan người khác nha. Có thể do sinh ra thiếu tháng nên từ nhỏ Khôi đã luôn được bố mẹ và cô yêu thương và chiều chuộng. Dù tính cách luôn bướng bỉnh nhưng Khôi vẫn luôn nghe lời và nhường nhịn cô. Từ khi bố mất, Khôi đã trưởng thành lên rất nhiều, cậu luôn ở bên cô mỗi khi cô có chuyện buồn. Cậu nhóc sẽ ở bên uống rượu cùng cô, sẽ ngồi yên cho cô tựa, chỉ như vậy cũng đủ an ủi cô rất nhiều. Sau mỗi lần cô say sẽ chăm sóc cho cô, chuẩn bị thuốc và nước giải rượu vào buổi sáng, ép cô ăn uống đầy đủ và giám sát cô uống thuốc.

Quay qua thấy cô đang nhìn mình, Khôi không hề biết ngại ngần hỏi:

“Em biết em đẹp trai rồi không cần say mê tới vậy đâu, em sẽ không yêu chị đâu.”

Thật sự cậu em cô biết cách tự sướng và phá hoại giây phút lãng mạn khiến cô tụt mood.

“Nằm dưới mà lớn tiếng quá ha.”

“Hử” – Khôi nhướn mày lườm cô bằng ánh mắt hình viên đạn, lời nói cũng không thiếu phần sắc nhọn – “Ít ra em còn có người nằm trên, chị có không?”

“Ui đau” – Cô lấy tay ôm ngực giả chết.

Chỉ là câu nói yêu thương với người trong gia đình nhưng sao thật khó nói. Dường như cuộc sống càng hiện đại, những lời nói đâm chọc lại dễ dàng nói ra hơn những lời nói yêu thương.

Chapter
1 Chương 1
2 Chương 2
3 Chương 3
4 Chương 4
5 Chương 5
6 Chương 6
7 Chương 7
8 Chương 8
9 Chương 9
10 Chương 10
11 Chương 11
12 Chương 12
13 Chương 13
14 Chương 14
15 Chương 15
16 Chương 16
17 Chương 17
18 Chương 18
19 Chương 19
20 Chương 20
21 Chươmg 21
22 Chương 22
23 Chương 23
24 Chương 24
25 Chương 25
26 Chương 26
27 Chương 27
28 Chương 28
29 Chương 29
30 Chương 30
31 Chương 31
32 Chương 32
33 Chương 33
34 Chương 34
35 Chương 35
36 Chương 36
37 Chương 37
38 Chương 38
39 Chương 39
40 Chương 40:
41 Chương 41:
42 Chương 42
43 Chương 43
44 Chương 44
45 Chương 45:
46 Chương 46:
47 Chương 47:
48 Chương 48:
49 Chương 49:
50 Chương 50
51 Chương 51:
52 Chương 52:
53 Chương 53:
54 Chương 54:
55 Chương 55:
56 Chương 56
57 Chương 57
58 Chương 58
59 Chương 59
60 Chương 60:
61 Chương 61
62 Chương 62
63 Chương 63
64 Chương 64
65 Chương 65
66 Chương 66
67 Chương 67
68 Chương 68
69 Chương 69
70 Chương 70
71 Chương 71:
72 Chương 72:
73 Chương 73:
74 Chương 74:
75 Chương 75:
76 Chương 76:
77 Chương 77:
78 Chương 78:
79 Chương 79:
80 Chương 80:
81 Chương 81
82 Chương 82
83 Chương 83:
84 Chương 84
85 Chương 85
86 Chương 86
87 Chương 87
88 Chương 88
89 Chương 89
90 Chương 90
91 Chương 91
92 Chương 92:
93 Chương 93
94 Chương 94
95 Chương 95:
96 Chương 96
97 Chương 97
98 Chương 98
99 Chương 99
100 Chương 100
101 Chương 101
102 Chương 102
103 Chương 103
104 Chương 104
105 Chương 105
106 Chương 106
107 Chương 107
108 Chương 108
109 Chương 109
110 Chuơng 110
111 Chương 111
112 Chương 112
113 Chương 113
114 Chương 114
115 Chương 115
116 Chương 116
117 Chương 117
118 Chương 118
119 Chương 119
120 Chương 120
121 Chương 121
122 Chương 122
123 Chương 123
124 Chương 124
Chapter

Updated 124 Episodes

1
Chương 1
2
Chương 2
3
Chương 3
4
Chương 4
5
Chương 5
6
Chương 6
7
Chương 7
8
Chương 8
9
Chương 9
10
Chương 10
11
Chương 11
12
Chương 12
13
Chương 13
14
Chương 14
15
Chương 15
16
Chương 16
17
Chương 17
18
Chương 18
19
Chương 19
20
Chương 20
21
Chươmg 21
22
Chương 22
23
Chương 23
24
Chương 24
25
Chương 25
26
Chương 26
27
Chương 27
28
Chương 28
29
Chương 29
30
Chương 30
31
Chương 31
32
Chương 32
33
Chương 33
34
Chương 34
35
Chương 35
36
Chương 36
37
Chương 37
38
Chương 38
39
Chương 39
40
Chương 40:
41
Chương 41:
42
Chương 42
43
Chương 43
44
Chương 44
45
Chương 45:
46
Chương 46:
47
Chương 47:
48
Chương 48:
49
Chương 49:
50
Chương 50
51
Chương 51:
52
Chương 52:
53
Chương 53:
54
Chương 54:
55
Chương 55:
56
Chương 56
57
Chương 57
58
Chương 58
59
Chương 59
60
Chương 60:
61
Chương 61
62
Chương 62
63
Chương 63
64
Chương 64
65
Chương 65
66
Chương 66
67
Chương 67
68
Chương 68
69
Chương 69
70
Chương 70
71
Chương 71:
72
Chương 72:
73
Chương 73:
74
Chương 74:
75
Chương 75:
76
Chương 76:
77
Chương 77:
78
Chương 78:
79
Chương 79:
80
Chương 80:
81
Chương 81
82
Chương 82
83
Chương 83:
84
Chương 84
85
Chương 85
86
Chương 86
87
Chương 87
88
Chương 88
89
Chương 89
90
Chương 90
91
Chương 91
92
Chương 92:
93
Chương 93
94
Chương 94
95
Chương 95:
96
Chương 96
97
Chương 97
98
Chương 98
99
Chương 99
100
Chương 100
101
Chương 101
102
Chương 102
103
Chương 103
104
Chương 104
105
Chương 105
106
Chương 106
107
Chương 107
108
Chương 108
109
Chương 109
110
Chuơng 110
111
Chương 111
112
Chương 112
113
Chương 113
114
Chương 114
115
Chương 115
116
Chương 116
117
Chương 117
118
Chương 118
119
Chương 119
120
Chương 120
121
Chương 121
122
Chương 122
123
Chương 123
124
Chương 124

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play