Chap 5. Trở về Trịnh gia

" Minh Nhi... "

Đôi mắt Giang Tuyết Tuyết ngấn lệ, nhìn những vết xanh tím trên người Minh Nhi, đủ hiểu Trịnh Vương Hoàng đã làm gì Minh Nhi. Cái miệng của cô không thốt nổi nên lời, Minh Nhi đưa ngón trỏ đặt lên môi ra hiệu cho cô đừng kích động.

Tuyết Tuyết biết Minh Nhi không muốn đánh động tới Triệu Khanh, nhanh chóng điều chỉnh lại cảm xúc tươi cười.

Minh Nhi rảo bước đến chụp lấy vai Triệu Khanh, cậu cười ngây ngô, thấy chị gái là hai mắt sáng rỡ, ôm eo chị.

" Chị, chị thấy em có giỏi không ? Em đút cháo cho chị Tuyết Tuyết ăn đó !! "

" Ừm...Khanh...em ra ngoài tìm gì đó chơi được không ?

Ở đây có chị lo cho chị Tuyết Tuyết rồi..." Minh Nhi vén nhẹ vành tai của Triệu Khanh, nhéo một cái vào má, cậu lập tức ngoan ngoãn như một đứa trẻ gật đầu liên tục, đôi chân dài bước nhanh ra khỏi phòng.

Lúc này, Minh Nhi mới thở phào ngồi xuống cạnh Giang Tuyết Tuyết, nhìn vết thương của bạn mà đau lòng, Minh Nhi càng hận bản thân đem đến tai họa cho người khác.

" Tuyết Tuyết...yên tâm tớ sẽ chăm sóc cậu... Trịnh Vương Hoàng sẽ không làm hại cậu nữa đâu ! "

Giang Tuyết Tuyết nắm chặt bàn tay Minh Nhi không cầm được nước mắt mà khóc ĩ ôi, cô đã cố gắng hết sức bảo vệ Minh Nhi đến thân tàn vẫn không cứu được.

Minh Nhi hiểu tâm trạng cô, nhẹ nhàng lau gương mặt bạn, bây giờ Tuyết Tuyết đang bị thương không nên kích động, Minh Nhi nhỏ nhẹ khuyên cô phải dưỡng thương thật tốt, chờ sau khi cô khỏe hẳn sẽ tính cách chạy khỏi Trịnh Vương Hoàng.

Giờ đây, con người kia vốn không còn là Trịnh Vương Hoàng mà ngày xưa Minh Nhi quen biết, cô không thể chọn sống bên cạnh người cô căm hận.

Giang Tuyết Tuyết hiểu ý bạn gật gù cái đầu nghe theo, Minh Nhi cầm bát cháo đút cho cô từng muỗng, tiếng gõ cửa đột ngột phát ra.

Hoắc quản gia gọi Triệu Minh Nhi, cô to giọng cho phép ông vào, Hoắc Đường cúi đầu cung kính báo cho Minh Nhi một tin, một chút nữa cô sẽ theo Trịnh Vương Hoàng về Trịnh gia.

" Vậy còn Triệu Khanh và Giang Tuyết Tuyết ? " cô hỏi với giọng hời hợt.

" Họ cũng sẽ đi theo thiếu phu nhân đến đó ạ ! " Hoắc Đường cúi thấp người trả lời.

Minh Nhi không đáp, chỉ ngoắc tay ra hiệu cho ông lui đi, xem ra ngày tháng sau này cô sống ở Trịnh gia sẽ là những ngày bão tố, ngay cả Giang Tuyết Tuyết và Triệu Khanh cũng mất đi tự do.

....

Đúng 12h trưa, Minh Nhi ngồi trên chiếc xe Maybach sang trọng cùng Trịnh Vương Hoàng về đến Trịnh gia, vừa đặt chân qua cổng cô liền bày ra bộ mặt chán ghét, coi nơi đây như một cái nhà lao xa hoa.

Ấy thế mà, căn vinh thự to lớn này lại làm Triệu Khanh thích thú, cậu lay cánh tay Minh Nhi khen nức nở. Cô chỉ biết cười gượng bất lực, Trịnh Vương Hoàng lập tức lệnh cho người đưa Triệu Khanh và Giang Tuyết Tuyết đi, mặc cho ánh mắt cau có của Minh Nhi chĩa thẳng về mình.

Anh thản nhiên đưa tay về phía Minh Nhi, tức khắc cô chau mày khó chịu.

" Ý gì ? "

" Em không định nắm tay chồng em vào nhà sao ? " Vương Hoàng híp mắt, miệng cười toe toét.

" Không ! "

Minh Nhi hờ hững đáp, phớt lờ đi thẳng một mạch làm Vương Hoàng ê mặt, thầm nghĩ, xem ra cô vợ này cần phải dạy dỗ lại từ từ !

Sảnh lớn của Trịnh gia.

Tiếng * lọc cọc * của giày cao gót khẩy bước, bóng dáng lả lướt đang đến chỗ Triệu Minh Nhi, người còn chưa xuất hiện thì cái giọng xoang xoảng chói tai đã phang tới.

" Triệu Minh Nhi ả tiện nhân, còn dám về Trịnh gia sao ? " Ưng Nguyệt Sang cháu gái của mẹ kế Trịnh Vương Hoàng, ả đi tới hất cái bộ mặt hống hách lên, kênh kiệu.

" Chứ không lẻ tôi về nhà cô ? " Minh Nhi thờ ơ đáp.

Ưng Nguyệt Sang cứng họng, ả thầm yêu Trịnh Vương Hoàng từ lâu luôn mơ ước được gả cho anh, nào ngờ bị Triệu Minh Nhi hớt tay trên nên vô cùng căm ghét.

Tưởng chừng, họ li hôn ả sẻ có cơ hội, nào ngờ cô đột nhiên trở lại khiến ả đứng ngồi không yên, ả định gân cổ lên cãi nhau bất ngờ Trịnh phu nhân, mẹ kế của Trịnh Vương Hoàng - Tư Lạc Ngạn chen ngang.

" Sang Nhi, không được hỗn láo ! "

Tư Lạc Ngạn nghiêm giọng cảnh cáo cháu gái, nhưng thực tế đôi mắt lại lườm với Minh Nhi, bà ta vốn không thích thân phận thấp hèn của cô, lại càng không ưa Trịnh Vương Hoàng. Cộng thêm, việc cô chính là nguyên nhân giúp cho Vương Hoàng dành được quyền thừa kế với con trai Trịnh Bằng Anh, nên bà ta xem cô như cái gai trong mắt.

" Triệu Minh Nhi, chẳng phải đã li hôn với Vương Hoàng rồi sao ?

Bây giờ lại còn về Trịnh gia ? Định ăn vạ à ? " Lạc Ngạn mỉa mai.

Minh Nhi khó chịu ra mặt, chả nhẽ cô phải nói rằng, mấy người rằng nghĩ cô thích về cái chốn này sao ? Còn không phải bị bắt ép thì có chết cô cũng không đặt chân vào dây !

Không kịp cho Minh Nhi lên tiếng, Trịnh Vương Hoàng đằng sau đi tới đã lớn giọng dùng uy nghiêm trấn áp hai người kia.

" Tôi và Minh Nhi li hôn từ bao giờ ? Dì lấy tin tức đó từ đâu ra vậy ?

Nói đi !!!

Để tôi cắt lưỡi kẻ đó xem ai còn dám đồn bậy hòng bắt nạt vợ của Trịnh Vương Hoàng này ! "

Tư Lạc Ngạn và Ưng Nguyệt Sang nghe thế mà kiêng dè, bây giờ ai ai trong tỉnh Quảng Đông này cũng khiếp sợ Trịnh Vương Hoàng, hai người bọn họ nào dám khua môi múa mép, ba chân bốn cẳng vội ngoảnh đi nơi khác.

Triệu Minh Nhi nhìn theo cười châm biếm, trước khi Vương Hoàng lên làm Trịnh Tổng, Lạc Ngạn thường hay dùng địa vị mẹ kế chèn ép Vương Hoàng lắm, vậy mà giờ đây bà ta chẳng khác nào con rùa rụt cổ sợ đến nổi bỏ chạy.

Cũng may cho Tư Lạc Ngạn, khi bố Vương Hoàng - Trịnh Nghê chết đã để lại lời trăng trối, cho bà ta và con trai được sống trong Trịnh gia bằng không có lẻ đã bị đuổi đi từ sớm, thế mà không biết ơn lúc nào cũng đi sinh sự.

Khóe miệng Minh Nhi khẽ nhếch khinh bỉ, những kẻ lắm tiền thật đê hèn, cứ ỷ có quyền có thế lại hay bắt nạt người, đây cũng là lí do Minh Nhi ghét những kẻ quyền thế.

Ngày đầu quay lại cô đã thấy không vui, chẳng nói chẳng rằng đi về căn phòng trước đây cô từng ở và đó cũng là phòng của cô và Trịnh Vương Hoàng.

Lúc giả làm vợ chồng, mỗi đêm khi ngủ Vương Hoàng đều nằm dưới đất để Minh Nhi ngủ trên giường, còn hiện giờ chắc sẽ không như trước Minh Nhi phải nghĩ mọi cách né Vương Hoàng.

Càng nghĩ càng rối như tơ vò, luận về trí tuệ hay thể chất Minh Nhi đều thua thiệt, ngoài việc ngoan cố thì chẳng được gì, cô than thở tựa người lên chiếc ghế Sofa. Hai con mắt vì mệt mỏi dần dần sụp mí tí nữa là ngủ quên, Trịnh Vương Hoàng bất ngờ đi vào làm cô giật thót cả tim.

" Sao thế ? Thấy chồng em vào mà như thấy ma vậy ? " anh nhướng mày khó chịu.

Minh Nhi bậm môi nín thinh, cô giờ ghét người đàn ông trước mặt tới nổi không muốn nhìn, cơ thể nhỏ nhắn quay ngoắt sang phía khác, tựa đầu vào ghế, vô thức đánh một giấc.

Vương Hoàng khẽ cười, anh nhìn thân hình hấp dẫn kia không rời mắt, nhớ lại vị mật ngọt hôm qua mà phát thèm, bất giác cậu em của anh mất kiên nhẫn vùng dậy, Vương Hoàng phải cố kềm xuống.

" Thôi nào...có muốn gì thì cũng phải đợi tối chứ ! " anh lẩm bẩm.

Khoảng chừng vài giây khi hơi thở ổn định Vương Hoàng mới dám bế Minh Nhi lên, cô nàng đã ngủ say mất biết, anh đặt cô lên chiếc giường âm ái, ngay lập tức Minh Nhi chộp lấy cái gối theo thói quen ôm vào lòng. Vương Hoàng khẽ hôn lên má cô một cách trìu mến, anh nhìn thật lâu mới chịu rời đi.

Hot

Comments

[Off] • Khương Tuyết 🍑

[Off] • Khương Tuyết 🍑

...

2023-02-19

1

Toàn bộ
Chapter
1 Chap 1. Chuyện gì vừa xảy ra thế này ?
2 Chap 2. Là anh đây, vợ à
3 Chap 3. Chúng ta giờ đã là vợ chồng thực sự rồi ( H+ )
4 Chap 4. Cam kết làm vợ
5 Chap 5. Trở về Trịnh gia
6 Chap 6. Bảy năm làm bạn
7 Chap 7. Em gả cho anh, làm cô dâu của anh ( H+ )
8 Chap 8. Triệu Khanh ngốc nghếch dễ dụ
9 Chap 9. Là tình bạn vấn vương ư ?
10 Chap 10. Đây là vợ của Trịnh Vương Hoàng này
11 Chap 11. Tự nguyện dâng hiến ( H+ )
12 Chap 12. Ngủ ngon nhé, bà xã yêu quý
13 Chap 13. Hôm nay sao em dịu dàng thế ?
14 Chap 14. Anh muốn tôi sinh cho anh bao nhiêu cũng được
15 Chap 15. Vương Hoàng, vợ cậu ngất rồi kìa
16 Chap 16. Trò chơi may rủi
17 Chap 17. Học cách yêu anh
18 Chap 18. Anh giúp em chữa bệnh ( H+ )
19 Chap 19. Chúng ta đều lật lọng như nhau
20 Chap 20. Ăn em bao nhiêu cho đủ đây ( H+ )
21 Chap 21. Anh biến thái, nhưng chỉ với mình em
22 Chap 22. Trịnh Tổng thỏa thuận nhé
23 Chap 23. Tớ nhất định quay lại đưa cậu đi
24 Chap 24. Tôi không chạy trốn đâu chỉ là đi thư giãn vài bữa thôi
25 Chap 25. Bắt kịp em
26 Chap 26. Muôn kiếp em vẫn là của anh ( H+ )
27 Chap 27. Ăn thịt người
28 Chap 28. Gõ bỏ việc giám sát
29 Chap 29. Giang Tuyết Tuyết đến thăm
30 Chap 30. Họ có việc gì đó rất quan trọng
31 Chap 31. Có giỏi thì cứ nhắm vào tôi chứ đừng đem em trai tôi ra đe dọa
32 Chap 32. Trong mắt anh đều là em ( H+ )
33 Chap 33. Anh đừng hòng nắm tóc tôi thêm một lần nào nữa
34 Chap 34. Mắt em bị diều tha quạ mổ hay gì
35 Chap 35. Em thật hậu đậu mà
36 Chap 36. Sự xuất hiện đột ngột của Vương Châu Nhi
37 Chap 37. Nếu còn tái phạm tao đuổi cổ mẹ con mày đi
38 Chap 38. Cắt tay cảnh cáo
39 Chap 39. Đâu có dễ vậy
40 Chap 40. Hôm dự tiệc có thể cho Khanh theo không ?
41 Chap 41. Nhẹ một chút ( H+ )
42 Chap 42. Buổi tập bắn súng
43 Chap 43. Sao này em muốn giết anh lúc nào cũng được
44 Chap 44. Anh bớt ảo mộng đi
45 Chap 45. Tôi phải đi rồi
46 Chap 46. Cậu phải sống, sống thay cho tớ
47 Chap 47. Sao em nỡ mang theo con rời bỏ anh
48 Chap 48. Anh thề sẽ tìm được em
49 Chap 49. Tiểu nhân ngư, anh nhớ em
50 Chap 50. Con trai của em gái tôi
51 Chap 51. Chủ nhân lúc nào cũng chờ người
52 Chap 52. Để cho họ đi
53 Chap 53. Nhất định trói em bằng chân tình
54 Chap 54. Vẫn là để tôi tự giải quyết
55 Chap 55. Mau thả tôi ra
56 Chap 56. Bình an nhé, Hạnh Ân
57 Chap 57. Tôi có bao giờ đùa với em đâu
58 Chap 58. Em trốn được anh bao lâu
59 Chap 59. Thứ tôi cho được thì nhất định lấy lại được
60 Chap 60. Chị của em cứng đầu lắm
61 Chap 61. Cảnh cáo nhẹ nhàng với cô ta thôi
62 Chap 62. Hôm nay tôi rất rảnh
63 Chap 63. Em còn kháng cự anh giết hết những người ngoài kia
64 Chap 64. Tiểu nhân ngư, đến lúc về nhà rồi ( H+ )
65 Chap 65. Ly Tỏa nhất định không sao
66 Chap 66. Anh đến đón em và con về nhà
67 Chap 67. Trở về nhất định sống bình an
68 Chap 68. Em cũng đã tha thứ cho anh ấy rồi
69 Chap 69. Anh giúp em ngủ thoải mái hơn
70 Chap 70. Sơ hở là mất vợ ( H+ )
71 Chap 71. Một người quen, em vào trong sẽ biết
72 Chap 72. Tôi không muốn bị cảm lạnh
73 Chap 73. Đừng có được nước lấn tới nhé
74 Chap 74. Đẻ thêm đứa nữa nhé ( H+ )
75 Chap 75. Chúng ta cùng ngủ ( H+ )
76 Chap 76. Có tay chứ có phải bị cụt đâu
77 Chap 77. Ai thèm làm vợ anh kiếp này kiếp nọ chứ ( H+ )
78 Chap 78. Vương Hoàng, em yêu anh
79 Chap 79. Tôi đã phụ sự kỳ vọng của người rồi
80 Chap 80. Anh đi cùng em
81 Chap 81. Muốn lấy gì thì cứ lấy
82 Chap 82. Mày đừng hòng có được hạnh phúc ( H+ )
83 Chap 83. Nghi ngờ bị hãm hại
84 Chap 84. Anh nhất định sẽ giết Ôn Mặc Di
85 Chap 85. Không ai được phép động vào cô ta
86 Chap 86. Tôi sẽ thay cô đòi lại công bằng với Đới Khởi Nam
87 Chap 87. Từ giờ chúng ta sẽ không bao giờ rời xa nhau nữa
88 Chap 88. Là yêu hay hận ?
89 Chap 89. Em chạy không thoát tôi đâu
90 Chap 90. Sao lại buồn nôn khi chạm vào cô ấy thế kia ? ( H+ )
91 Chap 91. Lần này tôi nhất định khiến em nằm dưới thân tôi kêu gào
92 Chap 92. Quá khứ chôn giấu
93 Chap 93. Tôi đã cố hết sức
94 Chap 94. Mình rất yêu cô ấy
95 Chap 95. Chậc, tội nghiệp chưa
96 Chap 96. Dùng 20 năm tuổi thọ đổi lấy mạng cô ấy
97 Chap 97. Chúng ta về nhà thôi
98 Chap 98. Mình quay trở lại rồi
99 Chap 99. I love you for infinity
100 Chap 100. Kết viên mãn ( END )
101 Chap 101. Kiếp sau ta có nhau ( NGOẠI TRUYỆN )
Chapter

Updated 101 Episodes

1
Chap 1. Chuyện gì vừa xảy ra thế này ?
2
Chap 2. Là anh đây, vợ à
3
Chap 3. Chúng ta giờ đã là vợ chồng thực sự rồi ( H+ )
4
Chap 4. Cam kết làm vợ
5
Chap 5. Trở về Trịnh gia
6
Chap 6. Bảy năm làm bạn
7
Chap 7. Em gả cho anh, làm cô dâu của anh ( H+ )
8
Chap 8. Triệu Khanh ngốc nghếch dễ dụ
9
Chap 9. Là tình bạn vấn vương ư ?
10
Chap 10. Đây là vợ của Trịnh Vương Hoàng này
11
Chap 11. Tự nguyện dâng hiến ( H+ )
12
Chap 12. Ngủ ngon nhé, bà xã yêu quý
13
Chap 13. Hôm nay sao em dịu dàng thế ?
14
Chap 14. Anh muốn tôi sinh cho anh bao nhiêu cũng được
15
Chap 15. Vương Hoàng, vợ cậu ngất rồi kìa
16
Chap 16. Trò chơi may rủi
17
Chap 17. Học cách yêu anh
18
Chap 18. Anh giúp em chữa bệnh ( H+ )
19
Chap 19. Chúng ta đều lật lọng như nhau
20
Chap 20. Ăn em bao nhiêu cho đủ đây ( H+ )
21
Chap 21. Anh biến thái, nhưng chỉ với mình em
22
Chap 22. Trịnh Tổng thỏa thuận nhé
23
Chap 23. Tớ nhất định quay lại đưa cậu đi
24
Chap 24. Tôi không chạy trốn đâu chỉ là đi thư giãn vài bữa thôi
25
Chap 25. Bắt kịp em
26
Chap 26. Muôn kiếp em vẫn là của anh ( H+ )
27
Chap 27. Ăn thịt người
28
Chap 28. Gõ bỏ việc giám sát
29
Chap 29. Giang Tuyết Tuyết đến thăm
30
Chap 30. Họ có việc gì đó rất quan trọng
31
Chap 31. Có giỏi thì cứ nhắm vào tôi chứ đừng đem em trai tôi ra đe dọa
32
Chap 32. Trong mắt anh đều là em ( H+ )
33
Chap 33. Anh đừng hòng nắm tóc tôi thêm một lần nào nữa
34
Chap 34. Mắt em bị diều tha quạ mổ hay gì
35
Chap 35. Em thật hậu đậu mà
36
Chap 36. Sự xuất hiện đột ngột của Vương Châu Nhi
37
Chap 37. Nếu còn tái phạm tao đuổi cổ mẹ con mày đi
38
Chap 38. Cắt tay cảnh cáo
39
Chap 39. Đâu có dễ vậy
40
Chap 40. Hôm dự tiệc có thể cho Khanh theo không ?
41
Chap 41. Nhẹ một chút ( H+ )
42
Chap 42. Buổi tập bắn súng
43
Chap 43. Sao này em muốn giết anh lúc nào cũng được
44
Chap 44. Anh bớt ảo mộng đi
45
Chap 45. Tôi phải đi rồi
46
Chap 46. Cậu phải sống, sống thay cho tớ
47
Chap 47. Sao em nỡ mang theo con rời bỏ anh
48
Chap 48. Anh thề sẽ tìm được em
49
Chap 49. Tiểu nhân ngư, anh nhớ em
50
Chap 50. Con trai của em gái tôi
51
Chap 51. Chủ nhân lúc nào cũng chờ người
52
Chap 52. Để cho họ đi
53
Chap 53. Nhất định trói em bằng chân tình
54
Chap 54. Vẫn là để tôi tự giải quyết
55
Chap 55. Mau thả tôi ra
56
Chap 56. Bình an nhé, Hạnh Ân
57
Chap 57. Tôi có bao giờ đùa với em đâu
58
Chap 58. Em trốn được anh bao lâu
59
Chap 59. Thứ tôi cho được thì nhất định lấy lại được
60
Chap 60. Chị của em cứng đầu lắm
61
Chap 61. Cảnh cáo nhẹ nhàng với cô ta thôi
62
Chap 62. Hôm nay tôi rất rảnh
63
Chap 63. Em còn kháng cự anh giết hết những người ngoài kia
64
Chap 64. Tiểu nhân ngư, đến lúc về nhà rồi ( H+ )
65
Chap 65. Ly Tỏa nhất định không sao
66
Chap 66. Anh đến đón em và con về nhà
67
Chap 67. Trở về nhất định sống bình an
68
Chap 68. Em cũng đã tha thứ cho anh ấy rồi
69
Chap 69. Anh giúp em ngủ thoải mái hơn
70
Chap 70. Sơ hở là mất vợ ( H+ )
71
Chap 71. Một người quen, em vào trong sẽ biết
72
Chap 72. Tôi không muốn bị cảm lạnh
73
Chap 73. Đừng có được nước lấn tới nhé
74
Chap 74. Đẻ thêm đứa nữa nhé ( H+ )
75
Chap 75. Chúng ta cùng ngủ ( H+ )
76
Chap 76. Có tay chứ có phải bị cụt đâu
77
Chap 77. Ai thèm làm vợ anh kiếp này kiếp nọ chứ ( H+ )
78
Chap 78. Vương Hoàng, em yêu anh
79
Chap 79. Tôi đã phụ sự kỳ vọng của người rồi
80
Chap 80. Anh đi cùng em
81
Chap 81. Muốn lấy gì thì cứ lấy
82
Chap 82. Mày đừng hòng có được hạnh phúc ( H+ )
83
Chap 83. Nghi ngờ bị hãm hại
84
Chap 84. Anh nhất định sẽ giết Ôn Mặc Di
85
Chap 85. Không ai được phép động vào cô ta
86
Chap 86. Tôi sẽ thay cô đòi lại công bằng với Đới Khởi Nam
87
Chap 87. Từ giờ chúng ta sẽ không bao giờ rời xa nhau nữa
88
Chap 88. Là yêu hay hận ?
89
Chap 89. Em chạy không thoát tôi đâu
90
Chap 90. Sao lại buồn nôn khi chạm vào cô ấy thế kia ? ( H+ )
91
Chap 91. Lần này tôi nhất định khiến em nằm dưới thân tôi kêu gào
92
Chap 92. Quá khứ chôn giấu
93
Chap 93. Tôi đã cố hết sức
94
Chap 94. Mình rất yêu cô ấy
95
Chap 95. Chậc, tội nghiệp chưa
96
Chap 96. Dùng 20 năm tuổi thọ đổi lấy mạng cô ấy
97
Chap 97. Chúng ta về nhà thôi
98
Chap 98. Mình quay trở lại rồi
99
Chap 99. I love you for infinity
100
Chap 100. Kết viên mãn ( END )
101
Chap 101. Kiếp sau ta có nhau ( NGOẠI TRUYỆN )

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play