Chap 7. Em gả cho anh, làm cô dâu của anh ( H+ )

" Em vừa gọi gì ? " Vương Hoàng gằn giọng.

Triệu Minh Nhi chớp mắt liên tục né tránh ánh mắt sắc như dao từ anh, cái miệng nhỏ nín thính, anh hắn giọng nhắc lại dọa Minh Nhi lạnh tóc gáy.

" Em vừa gọi anh là gì ? "

" Trịnh...Vương Hoàng... " Minh Nhi mấp máy trả lời.

" Không phải, là vế sau ! "

" An...h...! " người Minh Nhi run lên lẩy bẩy.

Trịnh Vương Hoàng đột ngột nâng chiếc cằm của cô lên, bá đạo vòng tay qua cái eo nhỏ ép lấy người cô, cố ý hằng giọng nhắc nhở.

" Minh Nhi, em mà không ngoan ngoãn thì đừng trách anh cho Triệu Khanh và Giang Tuyết Tuyết sống không bằng chết "

Lần nào cũng đem người Minh Nhi yêu quý ra đe dọa, nhìn bộ mặt kiêu ngạo kia chỉ muốn đấm cho mấy phát, Minh Nhi có ấm ức trong lòng cũng cố nhịn cho qua chuyện.

" Tôi biết...tôi đói rồi...muốn ăn ! "

Vương Hoàng lập tức buông thõng Minh Nhi ra, nắm lấy tay cô kéo ra ngoài, người hầu đã chuẩn bị thức ăn tươm tất, anh lịch sự kéo ghế cho Minh Nhi, anh không ngồi cạnh cô mà ngồi đối diện quan sát từng cử chỉ của cô.

Ánh mắt lúc nào cũng dán vào bộ ngực đầy đặn, Minh Nhi khó chịu ra mặt, cô biết phong cách ăn mặc của cô có phần táo bạo nhưng Vương Hoàng có cần thèm thuồng cô đến mức đó không ?

Cứ hể Minh Nhi nhúc nhích Vương Hoàng lại nhìn cô chẳng khác gì chiếc camera giám sát, cô bực bội mất kiên nhẫn phải nói lí với anh.

" Anh không nhìn sang chỗ khác được à ? "

" Em muốn anh nhìn chỗ nào ?

Mặt em !

Tay...hay vai ? " Vương Hoàng trơ trẽn đáp.

" Thưa Trịnh Tổng, anh nhìn như vậy làm sao tôi nuốt trôi được ? " Minh Nhi thở dài bất lực.

Vương Hoàng lại trả lời như hư không.

" Nuốt được, em vẫn đang ăn đấy thôi ! "

Minh Nhi tức muốn nghẹn cả họng, nếu Trịnh Vương Hoàng đã thích đấu võ mồm thì cô sẽ tiếp đãi anh một bàn. Cô xoay xoay chiếc nĩa lên những sợi mì, đôi mắt chỉ nhìn Vương Hoàng bằng phân nửa, ngạo nghễ cái giọng đanh đá.

" Tuyết Tuyết và Khanh đang ở đâu ? "

" Căn phòng thượng lưu ở phía Tây

Em muốn gặp họ à ? " Vương Hoàng cầm ly rượu vang, nhấp môi, đăm chiêu về phía Minh Nhi.

" Không !

Tôi đang lách chuyện để cái hình ảnh xấu xa của anh đừng hiện lên như vong...

Nhìn mặt anh tôi thấy phát ngán, chẳng thể nào nuốt trôi ! "

Minh Nhi vừa dứt câu, Vương Hoàng chết sặc, cô vợ này lúc nào cũng thích nói móc, cái tính ngang ngược không ai bằng nhưng nó lại khiến anh mê như điếu đổ, cho dù cô có chửi mắng thì anh cũng thấy vui.

Anh còn đang định đối đáp lại Hoắc Đường đột nhiên đi vào cắt ngang, ông thấp người cung kính trước cả hai.

" Thưa thiếu gia, thiếu phu nhân, việc chuẩn bị hôn lễ đã hoàn tất tồi ạ ! "

Triệu Minh Nhi nghe được đứng hình ngay, trong đầu cô là một mớ nghi vấn, hôn lễ gì ? Ai cưới ai chứ ?

Ngay lập tức, Hoắc Đường đưa bộ ảnh lễ phục ra trước mặt, Minh Nhi mới tỏa, hóa ra đó là hôn lễ dành cho cô và Trịnh Vương Hoàng.

Trước đây họ kết hôn trong im lặng, bây giờ Vương Hoàng muốn tổ chức hôn lễ nhằm công bố với thiên hạ Triệu Minh Nhi là vợ của Trịnh Vương Hoàng, và cô cả đời này không bao giờ thoát khỏi sự kiểm soát của anh.

Minh Nhi nổi đóa đập mạnh bộ ảnh xuống bàn, nhất quyết không đồng ý hôn lễ này, mang theo lửa giận đi một mạch trở về phòng.

Sắc mặt Vương Hoàng xám xịt nhìn theo bóng dáng nhỏ nhắn kia, tức giận lật đổ cả bàn đồ ăn. Thức ăn vương vãi tùm lum trên sàn, cả người hầu và Hoắc Đường điều lo sợ không ai dám hé răng.

" Hoắc quản gia ! " Vương Hoàng lạnh giọng gọi.

" Vâng, thưa thiếu gia ! " Hoắc Đường bước đến ngay trước mặt anh cúi người cung kính.

Nhìn anh giờ chẳng khác nào một ác ma, cả giọng thốt ra cũng mang theo luồng khí tuất đáng sợ.

" Hôn lễ tổ chức theo đúng kế hoạch, chuyện của thiếu phu nhân tôi tự lo được ! "

Hơi thở của Hoắc Đường nặng trịch, ông gật đầu làm theo lệnh, Vương Hoàng lập tức quay ngoắt đi.

* Cốc cốc *

Anh gõ cửa phòng liên tục, kêu mệt hơi vẫn không có chút động tĩnh, Minh Nhi đã khóa trái cửa không cho anh vào. Anh bừng bừng lửa giận thẳng chân đá đổ cánh cửa làm Minh Nhi kinh người, trố mắt nhìn.

Vương Hoàng vậy mà lại có sức mạnh ghê gớm đến thế, cánh cửa ấy vững chắc cực kỳ, chỉ với một cú đá thôi mà làm nó đổ rạp xuống tức thì.

Minh Nhi nuốt một ngụm khí lạnh, nhanh chóng lấy lại bình tĩnh mặc kệ lướt qua anh, ai dè Vương Hoàng túm lấy cổ tay cô xiết chặt như muốn bẻ gãy xương.

" Đau, Trịnh Vương Hoàng làm gì vậy ? Thả ra !!! " cô quát tháo.

" Em còn hỏi nữa à...ai cho em cái quyền từ chối chuyện hôn lễ hả ? " Vương Hoàng nghiến răng nghiến lợi, nói chữ nào là xiết chặt tay Minh Nhi chữ đó.

" Anh bị điên à, tôi và anh chỉ đăng kí kết hôn thôi, lúc trước không tổ chức bây giờ tổ chức để làm gì ? " Minh Nhi giằng co chống cự.

Vương Hoàng cưỡng chế nhấc bỗng cô chỉ bằng một tay ném mạnh lên giường, anh khóa trái hai tay đè lên người cô, kích động gắt gỏng vào tai cô từng tiếng lớn.

" Triệu Minh Nhi em tưởng anh không biết ý đồ của em à, em không muốn công khai để còn có cơ hội đi lấy thằng khác đúng không ? "

Minh Nhi lớn giọng phản bác.

" Đồ bệnh hoạn, lấy ai chứ ?

Tôi chỉ không muốn đám cưới với kẻ xấu xa như anh thôi ! "

" Còn nói dối !!!

Em đã nằm trên giường anh, ngủ với anh...vậy mà còn dám tơ tưởng lấy người khác... " Vương Hoàng dùng lực bóp mạnh đến nổi cổ tay Minh Nhi đỏ ửng.

Giới hạn chịu đựng lên đỉnh điểm, một chân cô hất ngược lên đập vào hông Vương Hoàng, không kịp né anh ngã nhào lên trước.

Đoạn Minh Nhi nhanh tay chụp lấy con dao cạo lông mày đặt trên bàn trang điểm, r.ạch hẳn một đường dài vào bắp chân Vương Hoàng, máu chảy đầm đìa nhỏ xuống khắp sàn, vết cắt sâu khiến Vương Hoàng đau lên.

" Trịnh Vương Hoàng, đồ điên, hôm qua do bà đây bị anh trói lại nên không đánh trả được !

Lần này bà đây hốt xác tên hèn hạ nhà anh, ngon thì nhào vô đây !!! "

Minh Nhi hùng hổ cầm dao cố thủ, Vương Hoàng nhanh nhẹn thoắt cái bắt lấy tay cô dùng lực bóp mạnh cổ tay làm cô đau thả ngay con dao xuống, sau đó anh thẳng tay đập mạnh vào gáy cổ làm cô ngất liệm.

" Người đâu !!! " Vương Hoàng lớn tiếng gọi.

Người hầu nghe được đi vào tá hỏa khi thấy Vương Hoàng bị thương, anh sai người xử lí vết thương và đưa Minh Nhi đến một căn phòng khác trói cô lại.

Phải mất 30 phút sau vết thương mới được băng bó xong, Vương Hoàng liền đến tìm Minh Nhi, cô còn đang bất tỉnh nhân sự, anh tiến tới bế cô lên giường.

Cơ thể kiều diễm hấp dẫn, dục vọng trong anh trỗi dậy, lật người Minh Nhi nằm sấp, trèo lên đè hai chân mảnh khảnh, dùng chiếc thắt lưng trừng phạt vào cặp mông căng tròn kia.

Tiếng * chát * vang lên, Minh Nhi đau điếng tỉnh ngay, trước mặt là đôi tay bị trói chặt, cặp mông của cô đau nhói đến tận xương tủy, nó hằng lên một đường đỏ dài.

" Trịnh Vương Hoàng, đồ hèn hạ, anh muốn làm gì hả ? " Minh Nhi quát tháo.

Vương Hoàng túm lấy tóc cô giật ngược, tay rắn rỏi bóp chặt lấy gương mặt nhỏ nhắn, anh lừ mắt nói với giọng điệu bỡn cợt.

" Em hỏi anh làm gì à ?

Vừa nãy em chém anh một nhát... có phải bây giờ anh nên trả lại em không ? "

Minh Nhi run sợ, cô tưởng Vương Hoàng định r.ạch mặt không ngừng xin lỗi.

" Trịnh Vương Hoàng là tôi không đúng !

Tôi sai rồi, tôi xin lỗi !

Anh đại lượng đừng chấp nhất chuyện vừa nãy, tha cho tôi đi !!! "

Vương Hoàng nở nụ cười điểu giã.

" Hừm...biết sợ rồi à ?

Nhưng anh không tha tội cho em dễ dàng như vậy đâu, phải phạt một lần cho em nhớ ! "

Tức thì, một roi nữa đánh xuống mông Minh Nhi, tiếng la ó trời vang cả căn phòng, vừa nãy cô còn hạ giọng xin lỗi giờ lại lật mặt chửi bới. Chọc cho máu điên bên trong Vương Hoàng bộc phát, lập tức cởi ngay quần lót cô ra, cho hẳn những ngón tay vào quậy phá trong tư mật.

Mặc cho Minh Nhi gào thét khan cả họng, Vương Hoàng trêu đủ lại tàn nhẫn đánh tiếp nhiều roi lên mông cô.

Chưa hết, còn nhanh chóng tuột chiếc quần tây trên thân xuống, chẳng đợi Minh Nhi chuẩn bị tâm lý liền ăn tươi nuốt sống cô từ đằng sau.

Cơn đau hôm qua chưa dứt hôm nay lại tiếp nhận màn tra tấn, Minh Nhi uất hận vô cùng, cả hai tay bị trói khiến cô không thể phản kháng vương mắt nhìn ác ma công kích.

Vương Hoàng hì hục tới nổi vết thương vừa băng bó lại rỉ máu, anh cường thế ngẩn gương mặt Minh Nhi lên, chiếm lĩnh nói vào tai.

" Triệu Minh Nhi...em nghe cho rõ đây !

Từ nay về sau cứ hể mỗi lần em không ngoan ngoãn anh sẽ ăn em...

Hoặc...anh sẽ lấy một miếng thịt trên người Triệu Khanh xuống, xem em ngoan cố được bao nhiêu ! "

Mỗi một câu nói đi theo một lực đẩy mạnh vào bên trong tư mật, cái miệng nhỏ trong vô thức phát ra những tiếng kêu yêu kiều khổ sở.

Minh Nhi biết Vương Hoàng không nói đùa, cô không dám chống đối nhưng bị cưỡng đoạt khiến cô ê chề mà bật khóc, Vương Hoàng lại bóp chặt gương mặt cô hơn, ấn những ngón tay lên.

" Nói !

Em gả cho anh, làm cô dâu của anh !!! " anh dùng giọng cao ngạo uy hiếp.

Cái sức mạnh trâu bò áp đảo Minh Nhi yếu ớt cố gặng từng tiếng.

" Em...gả...cho...an...h...l..àm...cô...dâu...của...a...nh..."

Khóe miệng Vương Hoàng nhích nhẹ khoái chí, anh cuối cùng cũng chịu cởi trói cho Minh Nhi, cô nằm bất động chịu sự tra tấn. Khi đến đoạn chạy nước rút, nhịp càng nhanh càng mạnh, bao nhiêu tinh hoa đi thẳng vào trong, Minh Nhi kêu lên một tiếng mèo kêu kèm theo là hơi thở nặng trịch của Vương Hoàng.

Cô rệu rã tay chân chẳng thể cử động, phần đùi dính đầy máu từ vết thương của Vương Hoàng.

Hot

Comments

Ly Ly

Ly Ly

Trâu bò thiệt. Phải nói A đã yêu thì hết lòng. Đã điên lên thì hết mình luôn 🤣🤣🤣

2023-11-29

4

Toàn bộ
Chapter
1 Chap 1. Chuyện gì vừa xảy ra thế này ?
2 Chap 2. Là anh đây, vợ à
3 Chap 3. Chúng ta giờ đã là vợ chồng thực sự rồi ( H+ )
4 Chap 4. Cam kết làm vợ
5 Chap 5. Trở về Trịnh gia
6 Chap 6. Bảy năm làm bạn
7 Chap 7. Em gả cho anh, làm cô dâu của anh ( H+ )
8 Chap 8. Triệu Khanh ngốc nghếch dễ dụ
9 Chap 9. Là tình bạn vấn vương ư ?
10 Chap 10. Đây là vợ của Trịnh Vương Hoàng này
11 Chap 11. Tự nguyện dâng hiến ( H+ )
12 Chap 12. Ngủ ngon nhé, bà xã yêu quý
13 Chap 13. Hôm nay sao em dịu dàng thế ?
14 Chap 14. Anh muốn tôi sinh cho anh bao nhiêu cũng được
15 Chap 15. Vương Hoàng, vợ cậu ngất rồi kìa
16 Chap 16. Trò chơi may rủi
17 Chap 17. Học cách yêu anh
18 Chap 18. Anh giúp em chữa bệnh ( H+ )
19 Chap 19. Chúng ta đều lật lọng như nhau
20 Chap 20. Ăn em bao nhiêu cho đủ đây ( H+ )
21 Chap 21. Anh biến thái, nhưng chỉ với mình em
22 Chap 22. Trịnh Tổng thỏa thuận nhé
23 Chap 23. Tớ nhất định quay lại đưa cậu đi
24 Chap 24. Tôi không chạy trốn đâu chỉ là đi thư giãn vài bữa thôi
25 Chap 25. Bắt kịp em
26 Chap 26. Muôn kiếp em vẫn là của anh ( H+ )
27 Chap 27. Ăn thịt người
28 Chap 28. Gõ bỏ việc giám sát
29 Chap 29. Giang Tuyết Tuyết đến thăm
30 Chap 30. Họ có việc gì đó rất quan trọng
31 Chap 31. Có giỏi thì cứ nhắm vào tôi chứ đừng đem em trai tôi ra đe dọa
32 Chap 32. Trong mắt anh đều là em ( H+ )
33 Chap 33. Anh đừng hòng nắm tóc tôi thêm một lần nào nữa
34 Chap 34. Mắt em bị diều tha quạ mổ hay gì
35 Chap 35. Em thật hậu đậu mà
36 Chap 36. Sự xuất hiện đột ngột của Vương Châu Nhi
37 Chap 37. Nếu còn tái phạm tao đuổi cổ mẹ con mày đi
38 Chap 38. Cắt tay cảnh cáo
39 Chap 39. Đâu có dễ vậy
40 Chap 40. Hôm dự tiệc có thể cho Khanh theo không ?
41 Chap 41. Nhẹ một chút ( H+ )
42 Chap 42. Buổi tập bắn súng
43 Chap 43. Sao này em muốn giết anh lúc nào cũng được
44 Chap 44. Anh bớt ảo mộng đi
45 Chap 45. Tôi phải đi rồi
46 Chap 46. Cậu phải sống, sống thay cho tớ
47 Chap 47. Sao em nỡ mang theo con rời bỏ anh
48 Chap 48. Anh thề sẽ tìm được em
49 Chap 49. Tiểu nhân ngư, anh nhớ em
50 Chap 50. Con trai của em gái tôi
51 Chap 51. Chủ nhân lúc nào cũng chờ người
52 Chap 52. Để cho họ đi
53 Chap 53. Nhất định trói em bằng chân tình
54 Chap 54. Vẫn là để tôi tự giải quyết
55 Chap 55. Mau thả tôi ra
56 Chap 56. Bình an nhé, Hạnh Ân
57 Chap 57. Tôi có bao giờ đùa với em đâu
58 Chap 58. Em trốn được anh bao lâu
59 Chap 59. Thứ tôi cho được thì nhất định lấy lại được
60 Chap 60. Chị của em cứng đầu lắm
61 Chap 61. Cảnh cáo nhẹ nhàng với cô ta thôi
62 Chap 62. Hôm nay tôi rất rảnh
63 Chap 63. Em còn kháng cự anh giết hết những người ngoài kia
64 Chap 64. Tiểu nhân ngư, đến lúc về nhà rồi ( H+ )
65 Chap 65. Ly Tỏa nhất định không sao
66 Chap 66. Anh đến đón em và con về nhà
67 Chap 67. Trở về nhất định sống bình an
68 Chap 68. Em cũng đã tha thứ cho anh ấy rồi
69 Chap 69. Anh giúp em ngủ thoải mái hơn
70 Chap 70. Sơ hở là mất vợ ( H+ )
71 Chap 71. Một người quen, em vào trong sẽ biết
72 Chap 72. Tôi không muốn bị cảm lạnh
73 Chap 73. Đừng có được nước lấn tới nhé
74 Chap 74. Đẻ thêm đứa nữa nhé ( H+ )
75 Chap 75. Chúng ta cùng ngủ ( H+ )
76 Chap 76. Có tay chứ có phải bị cụt đâu
77 Chap 77. Ai thèm làm vợ anh kiếp này kiếp nọ chứ ( H+ )
78 Chap 78. Vương Hoàng, em yêu anh
79 Chap 79. Tôi đã phụ sự kỳ vọng của người rồi
80 Chap 80. Anh đi cùng em
81 Chap 81. Muốn lấy gì thì cứ lấy
82 Chap 82. Mày đừng hòng có được hạnh phúc ( H+ )
83 Chap 83. Nghi ngờ bị hãm hại
84 Chap 84. Anh nhất định sẽ giết Ôn Mặc Di
85 Chap 85. Không ai được phép động vào cô ta
86 Chap 86. Tôi sẽ thay cô đòi lại công bằng với Đới Khởi Nam
87 Chap 87. Từ giờ chúng ta sẽ không bao giờ rời xa nhau nữa
88 Chap 88. Là yêu hay hận ?
89 Chap 89. Em chạy không thoát tôi đâu
90 Chap 90. Sao lại buồn nôn khi chạm vào cô ấy thế kia ? ( H+ )
91 Chap 91. Lần này tôi nhất định khiến em nằm dưới thân tôi kêu gào
92 Chap 92. Quá khứ chôn giấu
93 Chap 93. Tôi đã cố hết sức
94 Chap 94. Mình rất yêu cô ấy
95 Chap 95. Chậc, tội nghiệp chưa
96 Chap 96. Dùng 20 năm tuổi thọ đổi lấy mạng cô ấy
97 Chap 97. Chúng ta về nhà thôi
98 Chap 98. Mình quay trở lại rồi
99 Chap 99. I love you for infinity
100 Chap 100. Kết viên mãn ( END )
101 Chap 101. Kiếp sau ta có nhau ( NGOẠI TRUYỆN )
Chapter

Updated 101 Episodes

1
Chap 1. Chuyện gì vừa xảy ra thế này ?
2
Chap 2. Là anh đây, vợ à
3
Chap 3. Chúng ta giờ đã là vợ chồng thực sự rồi ( H+ )
4
Chap 4. Cam kết làm vợ
5
Chap 5. Trở về Trịnh gia
6
Chap 6. Bảy năm làm bạn
7
Chap 7. Em gả cho anh, làm cô dâu của anh ( H+ )
8
Chap 8. Triệu Khanh ngốc nghếch dễ dụ
9
Chap 9. Là tình bạn vấn vương ư ?
10
Chap 10. Đây là vợ của Trịnh Vương Hoàng này
11
Chap 11. Tự nguyện dâng hiến ( H+ )
12
Chap 12. Ngủ ngon nhé, bà xã yêu quý
13
Chap 13. Hôm nay sao em dịu dàng thế ?
14
Chap 14. Anh muốn tôi sinh cho anh bao nhiêu cũng được
15
Chap 15. Vương Hoàng, vợ cậu ngất rồi kìa
16
Chap 16. Trò chơi may rủi
17
Chap 17. Học cách yêu anh
18
Chap 18. Anh giúp em chữa bệnh ( H+ )
19
Chap 19. Chúng ta đều lật lọng như nhau
20
Chap 20. Ăn em bao nhiêu cho đủ đây ( H+ )
21
Chap 21. Anh biến thái, nhưng chỉ với mình em
22
Chap 22. Trịnh Tổng thỏa thuận nhé
23
Chap 23. Tớ nhất định quay lại đưa cậu đi
24
Chap 24. Tôi không chạy trốn đâu chỉ là đi thư giãn vài bữa thôi
25
Chap 25. Bắt kịp em
26
Chap 26. Muôn kiếp em vẫn là của anh ( H+ )
27
Chap 27. Ăn thịt người
28
Chap 28. Gõ bỏ việc giám sát
29
Chap 29. Giang Tuyết Tuyết đến thăm
30
Chap 30. Họ có việc gì đó rất quan trọng
31
Chap 31. Có giỏi thì cứ nhắm vào tôi chứ đừng đem em trai tôi ra đe dọa
32
Chap 32. Trong mắt anh đều là em ( H+ )
33
Chap 33. Anh đừng hòng nắm tóc tôi thêm một lần nào nữa
34
Chap 34. Mắt em bị diều tha quạ mổ hay gì
35
Chap 35. Em thật hậu đậu mà
36
Chap 36. Sự xuất hiện đột ngột của Vương Châu Nhi
37
Chap 37. Nếu còn tái phạm tao đuổi cổ mẹ con mày đi
38
Chap 38. Cắt tay cảnh cáo
39
Chap 39. Đâu có dễ vậy
40
Chap 40. Hôm dự tiệc có thể cho Khanh theo không ?
41
Chap 41. Nhẹ một chút ( H+ )
42
Chap 42. Buổi tập bắn súng
43
Chap 43. Sao này em muốn giết anh lúc nào cũng được
44
Chap 44. Anh bớt ảo mộng đi
45
Chap 45. Tôi phải đi rồi
46
Chap 46. Cậu phải sống, sống thay cho tớ
47
Chap 47. Sao em nỡ mang theo con rời bỏ anh
48
Chap 48. Anh thề sẽ tìm được em
49
Chap 49. Tiểu nhân ngư, anh nhớ em
50
Chap 50. Con trai của em gái tôi
51
Chap 51. Chủ nhân lúc nào cũng chờ người
52
Chap 52. Để cho họ đi
53
Chap 53. Nhất định trói em bằng chân tình
54
Chap 54. Vẫn là để tôi tự giải quyết
55
Chap 55. Mau thả tôi ra
56
Chap 56. Bình an nhé, Hạnh Ân
57
Chap 57. Tôi có bao giờ đùa với em đâu
58
Chap 58. Em trốn được anh bao lâu
59
Chap 59. Thứ tôi cho được thì nhất định lấy lại được
60
Chap 60. Chị của em cứng đầu lắm
61
Chap 61. Cảnh cáo nhẹ nhàng với cô ta thôi
62
Chap 62. Hôm nay tôi rất rảnh
63
Chap 63. Em còn kháng cự anh giết hết những người ngoài kia
64
Chap 64. Tiểu nhân ngư, đến lúc về nhà rồi ( H+ )
65
Chap 65. Ly Tỏa nhất định không sao
66
Chap 66. Anh đến đón em và con về nhà
67
Chap 67. Trở về nhất định sống bình an
68
Chap 68. Em cũng đã tha thứ cho anh ấy rồi
69
Chap 69. Anh giúp em ngủ thoải mái hơn
70
Chap 70. Sơ hở là mất vợ ( H+ )
71
Chap 71. Một người quen, em vào trong sẽ biết
72
Chap 72. Tôi không muốn bị cảm lạnh
73
Chap 73. Đừng có được nước lấn tới nhé
74
Chap 74. Đẻ thêm đứa nữa nhé ( H+ )
75
Chap 75. Chúng ta cùng ngủ ( H+ )
76
Chap 76. Có tay chứ có phải bị cụt đâu
77
Chap 77. Ai thèm làm vợ anh kiếp này kiếp nọ chứ ( H+ )
78
Chap 78. Vương Hoàng, em yêu anh
79
Chap 79. Tôi đã phụ sự kỳ vọng của người rồi
80
Chap 80. Anh đi cùng em
81
Chap 81. Muốn lấy gì thì cứ lấy
82
Chap 82. Mày đừng hòng có được hạnh phúc ( H+ )
83
Chap 83. Nghi ngờ bị hãm hại
84
Chap 84. Anh nhất định sẽ giết Ôn Mặc Di
85
Chap 85. Không ai được phép động vào cô ta
86
Chap 86. Tôi sẽ thay cô đòi lại công bằng với Đới Khởi Nam
87
Chap 87. Từ giờ chúng ta sẽ không bao giờ rời xa nhau nữa
88
Chap 88. Là yêu hay hận ?
89
Chap 89. Em chạy không thoát tôi đâu
90
Chap 90. Sao lại buồn nôn khi chạm vào cô ấy thế kia ? ( H+ )
91
Chap 91. Lần này tôi nhất định khiến em nằm dưới thân tôi kêu gào
92
Chap 92. Quá khứ chôn giấu
93
Chap 93. Tôi đã cố hết sức
94
Chap 94. Mình rất yêu cô ấy
95
Chap 95. Chậc, tội nghiệp chưa
96
Chap 96. Dùng 20 năm tuổi thọ đổi lấy mạng cô ấy
97
Chap 97. Chúng ta về nhà thôi
98
Chap 98. Mình quay trở lại rồi
99
Chap 99. I love you for infinity
100
Chap 100. Kết viên mãn ( END )
101
Chap 101. Kiếp sau ta có nhau ( NGOẠI TRUYỆN )

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play