Chap 16. Trò chơi may rủi

Cố Diệp Lý kiểm tra tình trạng, Minh Nhi chỉ ngất vì sốt cao, có lẻ là do kiệt sức, không ngủ, tinh thần bất ổn, cộng thêm dầm mưa giữa trời lạnh nên bị cảm.

" Lát nữa vợ cậu tỉnh, cho cô ấy ăn ít cháo rồi uống thuốc này vào, cô ấy sẽ nhanh chóng khỏe lại "

Trịnh Vương Hoàng cầm lấy gói thuốc, lo lắng giữ chặt tay Minh Nhi không buông, Cố Diệp Lý dặn dò thêm, nhắc nhở Vương Hoàng phải chú tâm đến cơ thể Minh Nhi, muốn cô sinh con cần phải chăm sóc cô thật tốt.

" Tôi biết rồi, cậu lui ra ngoài đi " Vương Hoàng lạnh giọng.

Diệp Lý lắc đầu vội quay bước, Vương Hoàng nhìn dáng vẻ tiều tụy lòng thêm nặng trĩu, chỉ mới có một đêm cô gái với vẻ ngoài rực rỡ lại nhanh chóng tàn lụi, anh áp tay Minh Nhi lên má, tâm sự một mình.

" Minh Nhi, em có biết anh yêu em nhiều đến mức nào không ?

Ngay từ lần sợi dây buộc tóc của em bị đứt, mái tóc dài xõa xuống...lúc đó em ngọt ngào biết bao...cũng chính lần đó em đã bắn trúng trái tim anh..."

Càng nói khóe mắt Vương Hoàng càng cay xòe, anh nghẹn ngào làu bàu tiếp.

" Nhiều năm rồi, anh lúc nào cũng mong có được em...tại sao...sao em luôn từ chối anh...chẳng lẽ yêu anh khó đến thế sao ? "

Vương Hoàng cúi gầm mặt xuống, nở nụ cười cay đắng, tim đau đến nghẹt thở, chưa bao giờ anh cảm thấy hụt hẫng như vậy. Từng tự tin bản thân có tình trường dầy dặn, ấy thế mà lại không cưa đổ được Minh Nhi.

Bỏ ra thời gian dài chinh chiến, có sự nghiệp vững vàng, có cô vợ xinh đẹp, nhưng mấy ai hiểu được anh không hề có được tình yêu từ chính người vợ anh ao ước.

Cảm giác chỉ có thế trói buộc thể xác chứ chẳng có được trái tim, mùi vị chua chát tới độ khiến một vị Tổng Tài cao ngạo như Vương Hoàng không cam tâm.

Cứ ngỡ, bản thân là kẻ đi gieo tương tư, ai ngờ lại thành kẻ tương tư !

Bàn tay thô ráp vén mái tóc nâu để lộ vầng trán cao, áp lên đó, Minh Nhi vẫn đang sốt, cái miệng nhỏ của cô bỗng gọi tên anh " Vương...Hoàng..."

" Minh Nhi...anh đây, em sao rồi ? " Vương Hoàng sốt sắng.

Triệu Minh Nhi không trả lời, cô đang nói mớ, không ngừng gọi tên anh, cái miệng cứ lập đi lập lại cái tên Vương Hoàng làm thâm tâm anh có chút hân hoan, giây sau lại nhận ngay một gáo nước lạnh.

" Vương Hoàng...tôi hận anh...anh không được làm hại em trai tôi...tôi không muốn con của anh...tôi sẽ giết nó..." Minh Nhi vừa nói vừa rùng mình.

Sau tiếng nói ấy, Vương Hoàng hóa đá ngay tại chỗ, lỗ tai nhất thời như bị sét đánh ngang qua, không thể ngờ chính miệng Minh Nhi lại nói ra những lời lẽ cay độc như vậy.

Xét cho cùng, trong tình yêu này chỉ có một mình Vương Hoàng níu giữ, anh tức giận, nghiến răng, đôi mắt đỏ ngầu như lửa bùng lên tới não, bất chấp Minh Nhi đang mê man liên tục lay gọi cho đến khi nào cô tỉnh.

" Triệu Minh Nhi em vừa nói gì, dậy ngay cho anh !!!

Triệu Minh Nhi, có nghe anh nói không ? Dậy ngay ! "

Đôi mắt nâu lờ đờ hé mở, gương mặt đáng sợ đập ngay vào mắt, Minh Nhi giật bắn người, vô thức hét lên.

" Trịnh Vương Hoàng, ác quỷ !!! "

Vương Hoàng lập tức xiết chặt lấy cổ tay Minh Nhi, ép cô vào một góc giường, gắt gỏng từng tiếng lớn vào mặt cô.

" Triệu Minh Nhi, em dám gọi anh là ác quỷ ?

" Tôi...tôi...không có..."

Đôi tay nhỏ nhắn theo quán tính đẩy người Vương Hoàng ra, Minh Nhi hoảng loạn, đầu óc còn choáng váng, cô chưa kịp nhận thức Vương Hoàng lại đè cô xuống giường, bóp chặt lấy cổ đến ngạt thở.

" Triệu Minh Nhi, em có biết mình đang nói chuyện với ai không ? Anh chưa trị cái tội em dám uống thuốc tr.ánh thai và gài bẫy anh, giờ lại dám chửi anh là ác quỷ "

" Không...Tr..ịnh...Vương Hoàng...buông...ra..."

Gương mặt Minh Nhi trắng bệt, giẫy giụa, ngay khi Vương Hoàng buông tay, cô ho lên từng cơn đau nhói lồng ngực, hốc mắt ửng lên những giọt lệ, ấm ức chửi bới.

" Trịnh Vương Hoàng, đồ độc ác, kiếp trước tôi nợ anh à ? Sau giờ anh cứ gây khó dễ cho tôi vậy ? "

Một bên mắt Vương Hoàng nhướng lên, vẻ mặt lạnh như băng, đưa tay định chạm vào Minh Nhi, muốn nói lí, cô lại cả gan hất ra còn quát lớn.

" Đừng có đụng bàn tay dơ bẩn của anh vào người tôi ! "

Ngay tức thì, Vương Hoàng nổi đóa khóa trái tay Minh Nhi, tiếng kêu * răng rắc * của xương cốt nhẹ vang, anh hằn giọng.

" Em ghét anh tới mức đó sao ? "

" Đúng, tôi ghét lắm, kẻ giả tạo lừa gạt tình cảm của tôi, anh hủy hoại trong trắng của tôi, đánh em trai tôi và Tuyết Tuyết...

Tôi câm hận anh, một khắc tôi cũng không muốn ở bên anh ! " Minh Nhi trừng mắt chẳng buồn trốn tránh, nói câu nào là nhấn mạnh câu đó.

Gương mặt Vương Hoàng đen kịt đột ngột đứng dậy bỏ ra ngoài, vài phút sau anh quay lại trên tay còn cầm theo khẩu s.úng.

Minh Nhi kinh hãi, sợ đến xanh xao mặt mày, giật lùi về một góc.

" Trịnh...Vương...Hoàng...anh...định làm gì ? " cô ấp úng chất vấn.

Chỉ thấy Vương Hoàng bỏ đạn lên n.òng s.úng, xoay nó về phía Minh Nhi, ánh mắt lạnh lùng nhìn cô đến rợn người.

" Chẳng phải em nói em ghét anh sao ? Anh cho em cơ hội rời khỏi anh

Trong cây s.úng này có sáu l.ỗ đạn, có một l.ỗ duy nhất chứa đạn thật...chúng ta chơi trò may rủi...

Tự bắn vào đầu mình, nếu ai trúng đạn thì coi như thua, cả cuộc đời người kia sẽ do đối phương quyết định, thế nào ?

Có dám chơi không ? "

Triệu Minh Nhi chưng hửng, trán lấm tấm những giọt mồ hôi, cái miệng cứng đơ chẳng thể cử động, cô nào có ngờ Trịnh Vương Hoàng lại chơi trò liều mạng như vậy.

" Yên tâm, không may anh chết thì cũng không vạ lây em đâu ! "

Vương Hoàng quăng về phía Minh Nhi một tờ giấy, bên trên ghi rõ nội dung trò chơi, có cả người làm chứng kí tên là Hoắc Đường, ông đang đứng bên ngoài quan sát. Vương Hoàng cũng đã ký tên lên đó, cam đoan hoàn toàn chịu mọi trách nhiệm về mình, đảm bảo không gây khó dễ bất cứ người nào bên phía Minh Nhi.

Đến nước này, Minh Nhi không còn lựa chọn nào khác, cô liều một phen, nếu may thì cho cô thoát khỏi ác ma này còn không may thì để cô chết một cách thanh thản.

Minh Nhi vội lấy bút ký vào, nhanh chụp lấy cây s.úng, ch.ĩa nó vào đầu, không chút do dự nhắm nghiền hai mắt bóp c.ò.

Tếng * kẹt * vang bên tai, đôi mắt nâu mở ra tức khắc, cô thở dốc, lần này cô không trúng đạn.

Vương Hoàng nhanh chóng lấy lại s.úng, tự ch.ĩa vào đầu mình, mắt Minh Nhi không ngừng quan sát, còn mắt Vương Hoàng thì không chớp nhìn và mắt cô, dứt khoát bóp cò.

* Kẹt kẹt *

Minh Nhi đứng hình, Trịnh Vương Hoàng một lần bóp hai phát, cả hai phát đều ăn may không trúng đạn phát nào.

Bên trong s.úng còn đúng ba lần, tới lượt Minh Nhi, tay cô run lẩy bẩy, cổ họng nuốt từng ngụm nước bọt, lần nữa tiếng * kẹt * lại vang lên. Minh Nhi nở nụ cười vừa mừng vừa sợ, cô may mắn không trúng đạn.

Trịnh Vương Hoàng lại giựt s.úng về, mặt không biến sắc lần nữa ch.ĩa nó vào đầu, Minh Nhi mở to hai mắt nhìn không chớp, chỉ còn hai lần duy nhất, nếu lần này Vương Hoàng bắn ra đạn thật cô sẽ được tự do.

Tiếng * kẹt * lại vang lên, bỗng chốc Minh Nhi rơi vào tuyệt vọng, đờ người như khúc gỗ, phát bắn thứ năm Vương Hoàng không trúng đạn thật.

Anh đứng sờ sờ trước mặt Minh Nhi, tự mình chĩa s.úng vào đầu cô, hơi thở của Minh Nhi nặng trịch, từ từ nhắm nghiền hai mắt, phát s.úng cuối cùng đã quyết định kẻ thắng người thua, Minh Nhi cam tâm chấp nhận cái chết.

" Bắn chết tôi đi ! " cô ngẩn cao đầu, còn cười niềm nở.

Một tiếng * Pằng * vang lớn, Vương Hoàng nào nỡ bắn cô, anh bắn vào thành giường, tiếng s.úng làm cô sợ điếng người, nước mắt lã chã dài hai má.

Vương Hoàng bóp lấy gương mặt cô, cười một cách đắc ý, trầm giọng nói vào tai cô.

" Em thua rồi, cả cuộc đời của em do anh quyết định...

Trịnh thiếu phu nhân, em đừng hòng thoát khỏi anh ! "

" Tại sao ?...tôi không cam tâm... " cái đầu Minh Nhi lắc liên tục, ngồi thất thần trên giường, lòng trách móc, chẳng lẽ ông trời lại thích trêu ngươi số phận của cô đến như vậy ?

Ông phải bắt ép Minh Nhi cả đời ở bên cạnh Trịnh Vương Hoàng sao ?

Nghĩ đến đó, Minh Nhi tủi thân bật khóc nức nở nhiều hơn, cô không hề biết Vương Hoàng đang lén nhìn cô bằng ánh mắt giảo quyệt, xoay xoay cây s.úng trong tay.

" Minh Nhi, em thật ngây thơ " Vương Hoàng nghĩ trong đầu.

Trò chơi vừa rồi anh đã gian lận, tính trước lượt bắn và khi cài đạn trước mặt Minh Nhi, lợi dụng bản thân có chút kĩ xảo ảo thuật đã lừa mắt cô, giấu đạn vào tay áo, cây súng lúc đó hoàn toàn rỗng.

Đến phát cuối cùng, Vương Hoàng biết Minh Nhi sẽ nhắm mắt chờ chết, anh nhanh tay đổi sang cây s.úng khác có đạn thật, bắn ra hòng dọa Minh Nhi.

Cuối cùng, cô buộc phải chấp nhận kết quả định sẵn, Vương Hoàng đắc ý nâng chiếc cầm nhỏ của Minh Nhi, bất ngờ lớn giọng làm cô giật mình.

" Hoắc Đường, đưa cô ta vào đây !!! "

Hoắc Đường cúi đầu nhanh chóng kêu người vào, tức thì Minh Nhi hồn bay phách lạc, trước mắt cô chính là Ưng Nguyệt Sang ngồi trên chiếc xe lăn. Ả bị cắt toàn bộ gân tay và chân, cả đôi mắt cũng bị móc, thậm chí gương mặt xinh đẹp cũng bị r.ạch nát.

Đây là món quà Vương Hoàng dành cho Minh Nhi để cảnh cáo.

" Nhìn đi, hậu quả của những kẻ có ý đồ với Trịnh Vương Hoàng này đấy !

Triệu Minh Nhi, cô ta vì em mà trở thành bộ dạng người không ra người, ma không ra ma...em còn muốn chống đối anh nữa không ? "

Hot

Comments

マイキー ジェイド・ヒョン

マイキー ジェイド・ヒョン

iu thoi đừng xin đừng bạo lực>

2024-03-19

0

Sunnytran

Sunnytran

yêu kiểu nay t chê mạnh nha;))

2024-01-18

0

Toàn bộ
Chapter
1 Chap 1. Chuyện gì vừa xảy ra thế này ?
2 Chap 2. Là anh đây, vợ à
3 Chap 3. Chúng ta giờ đã là vợ chồng thực sự rồi ( H+ )
4 Chap 4. Cam kết làm vợ
5 Chap 5. Trở về Trịnh gia
6 Chap 6. Bảy năm làm bạn
7 Chap 7. Em gả cho anh, làm cô dâu của anh ( H+ )
8 Chap 8. Triệu Khanh ngốc nghếch dễ dụ
9 Chap 9. Là tình bạn vấn vương ư ?
10 Chap 10. Đây là vợ của Trịnh Vương Hoàng này
11 Chap 11. Tự nguyện dâng hiến ( H+ )
12 Chap 12. Ngủ ngon nhé, bà xã yêu quý
13 Chap 13. Hôm nay sao em dịu dàng thế ?
14 Chap 14. Anh muốn tôi sinh cho anh bao nhiêu cũng được
15 Chap 15. Vương Hoàng, vợ cậu ngất rồi kìa
16 Chap 16. Trò chơi may rủi
17 Chap 17. Học cách yêu anh
18 Chap 18. Anh giúp em chữa bệnh ( H+ )
19 Chap 19. Chúng ta đều lật lọng như nhau
20 Chap 20. Ăn em bao nhiêu cho đủ đây ( H+ )
21 Chap 21. Anh biến thái, nhưng chỉ với mình em
22 Chap 22. Trịnh Tổng thỏa thuận nhé
23 Chap 23. Tớ nhất định quay lại đưa cậu đi
24 Chap 24. Tôi không chạy trốn đâu chỉ là đi thư giãn vài bữa thôi
25 Chap 25. Bắt kịp em
26 Chap 26. Muôn kiếp em vẫn là của anh ( H+ )
27 Chap 27. Ăn thịt người
28 Chap 28. Gõ bỏ việc giám sát
29 Chap 29. Giang Tuyết Tuyết đến thăm
30 Chap 30. Họ có việc gì đó rất quan trọng
31 Chap 31. Có giỏi thì cứ nhắm vào tôi chứ đừng đem em trai tôi ra đe dọa
32 Chap 32. Trong mắt anh đều là em ( H+ )
33 Chap 33. Anh đừng hòng nắm tóc tôi thêm một lần nào nữa
34 Chap 34. Mắt em bị diều tha quạ mổ hay gì
35 Chap 35. Em thật hậu đậu mà
36 Chap 36. Sự xuất hiện đột ngột của Vương Châu Nhi
37 Chap 37. Nếu còn tái phạm tao đuổi cổ mẹ con mày đi
38 Chap 38. Cắt tay cảnh cáo
39 Chap 39. Đâu có dễ vậy
40 Chap 40. Hôm dự tiệc có thể cho Khanh theo không ?
41 Chap 41. Nhẹ một chút ( H+ )
42 Chap 42. Buổi tập bắn súng
43 Chap 43. Sao này em muốn giết anh lúc nào cũng được
44 Chap 44. Anh bớt ảo mộng đi
45 Chap 45. Tôi phải đi rồi
46 Chap 46. Cậu phải sống, sống thay cho tớ
47 Chap 47. Sao em nỡ mang theo con rời bỏ anh
48 Chap 48. Anh thề sẽ tìm được em
49 Chap 49. Tiểu nhân ngư, anh nhớ em
50 Chap 50. Con trai của em gái tôi
51 Chap 51. Chủ nhân lúc nào cũng chờ người
52 Chap 52. Để cho họ đi
53 Chap 53. Nhất định trói em bằng chân tình
54 Chap 54. Vẫn là để tôi tự giải quyết
55 Chap 55. Mau thả tôi ra
56 Chap 56. Bình an nhé, Hạnh Ân
57 Chap 57. Tôi có bao giờ đùa với em đâu
58 Chap 58. Em trốn được anh bao lâu
59 Chap 59. Thứ tôi cho được thì nhất định lấy lại được
60 Chap 60. Chị của em cứng đầu lắm
61 Chap 61. Cảnh cáo nhẹ nhàng với cô ta thôi
62 Chap 62. Hôm nay tôi rất rảnh
63 Chap 63. Em còn kháng cự anh giết hết những người ngoài kia
64 Chap 64. Tiểu nhân ngư, đến lúc về nhà rồi ( H+ )
65 Chap 65. Ly Tỏa nhất định không sao
66 Chap 66. Anh đến đón em và con về nhà
67 Chap 67. Trở về nhất định sống bình an
68 Chap 68. Em cũng đã tha thứ cho anh ấy rồi
69 Chap 69. Anh giúp em ngủ thoải mái hơn
70 Chap 70. Sơ hở là mất vợ ( H+ )
71 Chap 71. Một người quen, em vào trong sẽ biết
72 Chap 72. Tôi không muốn bị cảm lạnh
73 Chap 73. Đừng có được nước lấn tới nhé
74 Chap 74. Đẻ thêm đứa nữa nhé ( H+ )
75 Chap 75. Chúng ta cùng ngủ ( H+ )
76 Chap 76. Có tay chứ có phải bị cụt đâu
77 Chap 77. Ai thèm làm vợ anh kiếp này kiếp nọ chứ ( H+ )
78 Chap 78. Vương Hoàng, em yêu anh
79 Chap 79. Tôi đã phụ sự kỳ vọng của người rồi
80 Chap 80. Anh đi cùng em
81 Chap 81. Muốn lấy gì thì cứ lấy
82 Chap 82. Mày đừng hòng có được hạnh phúc ( H+ )
83 Chap 83. Nghi ngờ bị hãm hại
84 Chap 84. Anh nhất định sẽ giết Ôn Mặc Di
85 Chap 85. Không ai được phép động vào cô ta
86 Chap 86. Tôi sẽ thay cô đòi lại công bằng với Đới Khởi Nam
87 Chap 87. Từ giờ chúng ta sẽ không bao giờ rời xa nhau nữa
88 Chap 88. Là yêu hay hận ?
89 Chap 89. Em chạy không thoát tôi đâu
90 Chap 90. Sao lại buồn nôn khi chạm vào cô ấy thế kia ? ( H+ )
91 Chap 91. Lần này tôi nhất định khiến em nằm dưới thân tôi kêu gào
92 Chap 92. Quá khứ chôn giấu
93 Chap 93. Tôi đã cố hết sức
94 Chap 94. Mình rất yêu cô ấy
95 Chap 95. Chậc, tội nghiệp chưa
96 Chap 96. Dùng 20 năm tuổi thọ đổi lấy mạng cô ấy
97 Chap 97. Chúng ta về nhà thôi
98 Chap 98. Mình quay trở lại rồi
99 Chap 99. I love you for infinity
100 Chap 100. Kết viên mãn ( END )
101 Chap 101. Kiếp sau ta có nhau ( NGOẠI TRUYỆN )
Chapter

Updated 101 Episodes

1
Chap 1. Chuyện gì vừa xảy ra thế này ?
2
Chap 2. Là anh đây, vợ à
3
Chap 3. Chúng ta giờ đã là vợ chồng thực sự rồi ( H+ )
4
Chap 4. Cam kết làm vợ
5
Chap 5. Trở về Trịnh gia
6
Chap 6. Bảy năm làm bạn
7
Chap 7. Em gả cho anh, làm cô dâu của anh ( H+ )
8
Chap 8. Triệu Khanh ngốc nghếch dễ dụ
9
Chap 9. Là tình bạn vấn vương ư ?
10
Chap 10. Đây là vợ của Trịnh Vương Hoàng này
11
Chap 11. Tự nguyện dâng hiến ( H+ )
12
Chap 12. Ngủ ngon nhé, bà xã yêu quý
13
Chap 13. Hôm nay sao em dịu dàng thế ?
14
Chap 14. Anh muốn tôi sinh cho anh bao nhiêu cũng được
15
Chap 15. Vương Hoàng, vợ cậu ngất rồi kìa
16
Chap 16. Trò chơi may rủi
17
Chap 17. Học cách yêu anh
18
Chap 18. Anh giúp em chữa bệnh ( H+ )
19
Chap 19. Chúng ta đều lật lọng như nhau
20
Chap 20. Ăn em bao nhiêu cho đủ đây ( H+ )
21
Chap 21. Anh biến thái, nhưng chỉ với mình em
22
Chap 22. Trịnh Tổng thỏa thuận nhé
23
Chap 23. Tớ nhất định quay lại đưa cậu đi
24
Chap 24. Tôi không chạy trốn đâu chỉ là đi thư giãn vài bữa thôi
25
Chap 25. Bắt kịp em
26
Chap 26. Muôn kiếp em vẫn là của anh ( H+ )
27
Chap 27. Ăn thịt người
28
Chap 28. Gõ bỏ việc giám sát
29
Chap 29. Giang Tuyết Tuyết đến thăm
30
Chap 30. Họ có việc gì đó rất quan trọng
31
Chap 31. Có giỏi thì cứ nhắm vào tôi chứ đừng đem em trai tôi ra đe dọa
32
Chap 32. Trong mắt anh đều là em ( H+ )
33
Chap 33. Anh đừng hòng nắm tóc tôi thêm một lần nào nữa
34
Chap 34. Mắt em bị diều tha quạ mổ hay gì
35
Chap 35. Em thật hậu đậu mà
36
Chap 36. Sự xuất hiện đột ngột của Vương Châu Nhi
37
Chap 37. Nếu còn tái phạm tao đuổi cổ mẹ con mày đi
38
Chap 38. Cắt tay cảnh cáo
39
Chap 39. Đâu có dễ vậy
40
Chap 40. Hôm dự tiệc có thể cho Khanh theo không ?
41
Chap 41. Nhẹ một chút ( H+ )
42
Chap 42. Buổi tập bắn súng
43
Chap 43. Sao này em muốn giết anh lúc nào cũng được
44
Chap 44. Anh bớt ảo mộng đi
45
Chap 45. Tôi phải đi rồi
46
Chap 46. Cậu phải sống, sống thay cho tớ
47
Chap 47. Sao em nỡ mang theo con rời bỏ anh
48
Chap 48. Anh thề sẽ tìm được em
49
Chap 49. Tiểu nhân ngư, anh nhớ em
50
Chap 50. Con trai của em gái tôi
51
Chap 51. Chủ nhân lúc nào cũng chờ người
52
Chap 52. Để cho họ đi
53
Chap 53. Nhất định trói em bằng chân tình
54
Chap 54. Vẫn là để tôi tự giải quyết
55
Chap 55. Mau thả tôi ra
56
Chap 56. Bình an nhé, Hạnh Ân
57
Chap 57. Tôi có bao giờ đùa với em đâu
58
Chap 58. Em trốn được anh bao lâu
59
Chap 59. Thứ tôi cho được thì nhất định lấy lại được
60
Chap 60. Chị của em cứng đầu lắm
61
Chap 61. Cảnh cáo nhẹ nhàng với cô ta thôi
62
Chap 62. Hôm nay tôi rất rảnh
63
Chap 63. Em còn kháng cự anh giết hết những người ngoài kia
64
Chap 64. Tiểu nhân ngư, đến lúc về nhà rồi ( H+ )
65
Chap 65. Ly Tỏa nhất định không sao
66
Chap 66. Anh đến đón em và con về nhà
67
Chap 67. Trở về nhất định sống bình an
68
Chap 68. Em cũng đã tha thứ cho anh ấy rồi
69
Chap 69. Anh giúp em ngủ thoải mái hơn
70
Chap 70. Sơ hở là mất vợ ( H+ )
71
Chap 71. Một người quen, em vào trong sẽ biết
72
Chap 72. Tôi không muốn bị cảm lạnh
73
Chap 73. Đừng có được nước lấn tới nhé
74
Chap 74. Đẻ thêm đứa nữa nhé ( H+ )
75
Chap 75. Chúng ta cùng ngủ ( H+ )
76
Chap 76. Có tay chứ có phải bị cụt đâu
77
Chap 77. Ai thèm làm vợ anh kiếp này kiếp nọ chứ ( H+ )
78
Chap 78. Vương Hoàng, em yêu anh
79
Chap 79. Tôi đã phụ sự kỳ vọng của người rồi
80
Chap 80. Anh đi cùng em
81
Chap 81. Muốn lấy gì thì cứ lấy
82
Chap 82. Mày đừng hòng có được hạnh phúc ( H+ )
83
Chap 83. Nghi ngờ bị hãm hại
84
Chap 84. Anh nhất định sẽ giết Ôn Mặc Di
85
Chap 85. Không ai được phép động vào cô ta
86
Chap 86. Tôi sẽ thay cô đòi lại công bằng với Đới Khởi Nam
87
Chap 87. Từ giờ chúng ta sẽ không bao giờ rời xa nhau nữa
88
Chap 88. Là yêu hay hận ?
89
Chap 89. Em chạy không thoát tôi đâu
90
Chap 90. Sao lại buồn nôn khi chạm vào cô ấy thế kia ? ( H+ )
91
Chap 91. Lần này tôi nhất định khiến em nằm dưới thân tôi kêu gào
92
Chap 92. Quá khứ chôn giấu
93
Chap 93. Tôi đã cố hết sức
94
Chap 94. Mình rất yêu cô ấy
95
Chap 95. Chậc, tội nghiệp chưa
96
Chap 96. Dùng 20 năm tuổi thọ đổi lấy mạng cô ấy
97
Chap 97. Chúng ta về nhà thôi
98
Chap 98. Mình quay trở lại rồi
99
Chap 99. I love you for infinity
100
Chap 100. Kết viên mãn ( END )
101
Chap 101. Kiếp sau ta có nhau ( NGOẠI TRUYỆN )

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play