Chap 10. Đây là vợ của Trịnh Vương Hoàng này

" Tại sao ? " Minh Nhi ngơ ngác.

Vương Hoàng tự dưng đuổi tất cả người bên trong ra ngoài, khi cánh cửa khép lại anh kéo lấy tay Minh Nhi áp vào mặt mình, ánh mắt chứa chan sự kì vọng.

" Chiếc vòng này...là vật gia truyền của dòng họ Trịnh !

...Chỉ có con dâu cả qua từng đời mới được đeo nó ! "

Triệu Minh Nhi mím môi, cô hiểu ý của Vương Hoàng, nhưng thứ quan trọng như vậy giao cho cô có phải đã đề cao cô quá rồi không ?

Còn không đợi Minh Nhi phản ứng, Vương Hoàng đã đe dọa nếu cô dám tháo nó ra anh sẽ chặt tay Triệu Khanh xuống, Minh Nhi đành miễn cưỡng chấp nhận chiếc vòng.

" Anh yên tâm...Tôi sẽ giữ nó thật cẩn thận !

Và...Vương Hoàng...từ giờ đến lúc làm hôn lễ...mong anh đừng chạm vào tôi..."

Minh Nhi chẳng buồn đưa ra yêu cầu, không cần quan tâm Vương Hoàng có đồng ý hay không, cô hiên ngang quay gót bỏ đi.

Vương Hoàng chỉ biết buồn rũ rượi nhìn theo, chỉ vừa mới ngọt ngào một chút cô lại lạnh nhạt với anh. Chẳng lẽ cả đời này cô cũng không có một chút tình cảm với anh sao ? Anh trộm nghĩ.

Thái độ thay đổi chóng mặt của Minh Nhi khiến anh lo sợ thấp thỏm, anh chưa từng gặp cô gái nào đa cảm như vậy. Dù đã quen biết nhau bảy năm, hiểu rõ từng chi tiết của nhau nhưng Vương Hoàng vẫn chẳng thể đoán được tâm tư của Minh Nhi.

Từng hơi thở nặng nề bay ra từ khoang mũi, Vương Hoàng lủi thủi một mình đến tìm những người bạn, trừ Cố Diệp Lý thì anh còn có ba người bạn chí cốt nữa là Trách Dĩ - bạn học thời tiểu học, Lãnh Thiếu Anh - thiếu gia của Lãnh gia giàu nhất vùng Hà Bắc và Trác Thần - con trai của Đại tướng đã về hưu Trác Lân ở Quảng Đông.

Cả bốn người đều chơi thân như anh em ruột thịt, hể có gì cũng luôn sang sẽ giúp đỡ nhau, thế lực của Lãnh Thiếu Anh và Trác Thần khá mạnh, đa phần điều hợp tác làm ăn với Vương Hoàng.

Hôm nay họ bỗng dưng lại được gọi ra một quán Bar ăn nhậu, Trác Thần không khỏi bất ngờ, bình thường Vương Hoàng rất ít khi chủ động rủ rê người khác, Trác Thần đoán chắc lại có chuyện gì không vui. Nhìn Vương Hoàng uống hết ly này đến ly khác cũng đủ hiểu, anh liền tra hỏi.

" Hôm nay Trịnh Tổng rãnh rỗi nhỉ ? Gọi bọn này ra đây nhìn cậu uống rượu thôi sao ? "

Cố Diệp Lý đánh mạnh vào vai Trác Thần cố ý nhắc nhở, đôi mắt láo lia láo lịa, Trách Dĩ cục súc quát lên.

" Ra hiệu cái gì !!!

Gọi anh em ra đây có gì thì nói !

M.ẹ kiếp, cứ câm câm như thế ai biết mà dỗ !!! "

Đôi mắt sắc lẹm của Vương Hoàng liếc ngang, anh không nói, Cố Diệp Lý đành mở lời thay, Vương Hoàng đang đau đầu vì cô vợ sắp cưới của anh.

Lãnh Thiếu Anh im lặng từ đầu buổi đến giờ nghe xong bỗng cười phá lên, có ai ngờ đường đường một vị Tổng Tài cao ngạo bây giờ lại vì gái mà đau đầu, Thiếu Anh khoác lên vai Vương Hoàng, giọng điệu bỡn cợt.

" Người anh em...chỉ là một cô gái thôi !

Thích thì tôi gọi cả hàng tá cô về cho cậu tha hồ chọn ! "

Dứt câu, Lãnh Thiếu Anh lớn giọng gọi các cô gái ở quán vào, cô nào cô nấy cũng nóng bỏng, còn là hàng rau xanh thế mà Trịnh Vương Hoàng chẳng thèm ngó một cái. Đập nát chai rượu đuổi đi hết, trong đầu anh bây giờ chỉ có ba chữ " Triệu Minh Nhi ", làm gì còn có cô gái nào xứng để anh quan tâm.

Gương mặt hung tợn làm kẻ khác phải khép nép, cả ba thấy vậy chỉ biết nhỏ nhẹ hỏi chuyện rồi khuyên bảo. Nhưng tính của Vương Hoàng vốn kiêu ngạo họ đưa ra kế sách gì cũng bị gạt bỏ. Đã thế, họ chỉ còn biết cùng nhau uống rượu với Vương Hoàng giúp anh giải sầu.

Tầm 10h tối, Vương Hoàng lếch cái thân say khướt về nhà, vừa vào đến nơi đã la lối um sùm gọi tên Minh Nhi. Ai lại gần anh cũng chửi bới đánh đập, Minh Nhi hết cách miễn cưỡng ra đó xem tình hình.

Vương Hoàng vừa thấy cô tựa như thấy kho báu, ôm chặt cô ở giữa sảnh rồi ngủ thiếp đi. Minh Nhi khó khăn lắm mới vác Vương Hoàng về đến phòng, còn phải thay quần áo và lau mặt cho anh hẳn hoi cô mới yên tâm.

Khi Minh Nhi đứng dậy định rời đi, ngay tức thì bàn tay Vương Hoàng níu giữ cô lại, anh lẩm bẩm những câu tâm sự.

" Minh Nhi...em đừng bỏ anh mà...

Minh Nhi...anh là thật lòng yêu em..."

Hơi thở của Minh Nhi nặng trịch, cô ngồi xổm xuống cạnh giường, nhìn gương mặt điển trai không góc chết. Vương Hoàng cái gì cũng vượt trội, đẹp trai, nhiều tiền và quyền lực, bất cứ cô gái nào cũng có thể ngã gục trước anh. Thế nhưng, với Minh Nhi anh chỉ là người bạn.

Ngón trỏ của cô vuốt lấy vầng trán bóng nhoáng của Vương Hoàng rồi lại di chuyển sang đuôi mắt, nhìn anh say mèm, có lẽ giờ có nói gì anh cũng không nghe.

" Trịnh Vương Hoàng...anh cái gì cũng tốt !

Chỉ là anh đã yêu sai người, nếu anh không làm hại Tuyết Tuyết và lấy đi trong trắng của tôi...

...Có lẽ chúng ta vẫn là bạn ! " Minh Nhi khẽ hôn lên má anh thủ thỉ nỗi lòng một mình.

Đôi mắt sâu thẳm buồn trìu xuống, sau tiếng thở dài cô cất bước sang phòng Giang Tuyết Tuyết ngủ nhờ một đêm.

Mà, cô không hề biết những lời lẽ vừa rồi đã bị Vương Hoàng nghe được, với một kẻ kiêu ngạo như anh bị người mình yêu phũ phàng, anh nào chấp nhận điều đó, không khống chế được hành động đấm mạnh tay vào tường.

Tiếng * rắc * làm tường hằng vết nứt, anh thầm thề sẽ cưỡng ép Minh Nhi một ngày nào đó phải yêu anh thật lòng !

Phòng Giang Tuyết Tuyết.

Cả một đêm Minh Nhi không chợp mắt được, mãi đến tận 4h sáng mới thiếp đi một lúc, khi tỉnh dậy thì nghe người hầu báo cáo Vương Hoàng đã đi làm.

Minh Nhi ở nhà cả ngày buồn chán vô cùng, cô không đến chỗ Tuyết Tuyết và Triệu Khanh thì lại đến phòng sách đọc tiểu thuyết.

Thời gian dài đằng đẳng, làm bao nhiêu việc vẫn không hết nhàm chán, bất ngờ một cuộc gọi từ người bạn thời trung học gọi đến. Minh Nhi được mời đến tham dự buổi họp lớp, đúng lúc đang rảnh rỗi Minh Nhi lập tức đồng ý.

Không đợi lâu, cô phấn khích sửa soạn đi chơi, trước khi đi còn cố ý tháo bỏ chiếc nhẫn cưới để trên bàn vèo cái chạy đi. Hoắc Đường có cản thì cô đều để ngoài tai, ngược lại còn dùng lời hứa không quản thúc quyền tự do của cô ra chặn họng, không cho bất cứ ai đi theo.

Hoắc Đường bất lực nhìn cô chủ nhỏ chạy lăng tăng ra khỏi nhà, ông nhanh gọi báo tin cho Trịnh Vương Hoàng.

Hay tin, Vương Hoàng sốt sắng về ngay, mất 30 phút về đến nơi, anh quát tháo tra hỏi từng người hầu, ai nấy cũng điều không biết Triệu Minh Nhi đi đâu. Ngay cả Hoắc Đường cũng không rõ, Vương Hoàng phóng như bay về phòng, chỉ thấy chiếc nhẫn cưới đặt trên bàn.

Bàn tay rắn chắc bóp chặt nó, đôi mắt đầy nộ khí, Vương Hoàng gằn giọng.

" Triệu Minh Nhi...em dám tự ý bỏ nhà đi chơi sao ! "

Vương Hoàng tức đến nổi gân xanh, đùng đùng ra lệnh cho Hoắc Đường thay toàn bộ người hầu trong Trịnh gia, đây là trừng phạt cho những kẻ không làm trọn nhiệm vụ canh giữ vợ anh và đem theo thuộc hạ truy tìm cô.

Đến tận 8h tối, Vương Hoàng mới hay tin Minh Nhi ở trong một quán hộp đêm, cô đang ăn nhậu cùng bạn bè.

Không một chút chờ đợi, Vương Hoàng phi xe đến ngay đó, khi anh bước vào cũng là lúc Minh Nhi đang bị một kẻ say rượu động tay động chân.

Minh Nhi ngồi bên nào tên đó cũng đu theo ép sát vào người cô, cầm ly bia bắt cô uống cùng. Vương Hoàng điên máu sải bước đến đấm thẳng vào mặt tên đó đến ngã nhào, nhanh tay kéo Minh Nhi về phía anh.

" Vương Hoàng ? " Minh Nhi tá hỏa, đôi mắt nâu trố không chớp, cái mồm chữ O to tròn.

Gương mặt Vương Hoàng tối sầm, anh lớn tiếng cho thuộc hạ đánh gã vừa vô lễ với Minh Nhi, tên bạn của gã đó xông ra lên tiếng mắng chửi Vương Hoàng.

" Thằng ch.ó, dám dành gái với bạn tao, mày là cái thá gì đòi đánh người khác ? Á... "

Tên đó chưa kịp nói hết đã bị người của Vương Hoàng đánh tới tấp, giọng nói uy nghiêm của thuộc hạ thốt lên làm người khác kinh hồn bạc vía.

" Dám vô lễ với Trịnh Tổng, đánh chết nó !!! "

Nghe đến hai chữ " Trịnh Tổng " mọi người đều chấn động, cái danh Tổng Tài cao ngạo, tàn bạo ai cũng phát khiếp. Tự dưng Trịnh Vương Hoàng xuất hiện khiến nhiều người run lên cầm cập.

Hai tên bị đánh quỳ lạy, ôm lấy chân Vương Hoàng van xin, anh lạnh lùng đá thẳng một cước vào bụng một tên, kéo Minh Nhi ra phía trước, cường thế bóp lấy gương mặt cô, lớn giọng cảnh báo.

" Các người nhìn cho kĩ, đây là vợ của Trịnh Vương Hoàng này !

Từ nay ai còn dám đụng vào người cô ấy, tôi cho các người mồ xanh cỏ ! "

Cả đám người sợ xanh mặt, không dám hé răng nửa lời, Vương Hoàng tiếp tục ra lệnh cho thuộc hạ chặt đi cánh tay của hai kẻ kia coi như đánh phủ đầu.

Triệu Minh Nhi bị dọa sợ im phăng phắc, bất giác rơi nước mắt khi ánh nhìn chết chóc cứ chĩa vào cô.

Hot

Comments

Thao Thao

Thao Thao

1 kẻ khốn kiếp!
Minh Nhi lại để cho thằng khốn chặt tay bạn học của mình sao???

2023-02-04

5

Toàn bộ
Chapter
1 Chap 1. Chuyện gì vừa xảy ra thế này ?
2 Chap 2. Là anh đây, vợ à
3 Chap 3. Chúng ta giờ đã là vợ chồng thực sự rồi ( H+ )
4 Chap 4. Cam kết làm vợ
5 Chap 5. Trở về Trịnh gia
6 Chap 6. Bảy năm làm bạn
7 Chap 7. Em gả cho anh, làm cô dâu của anh ( H+ )
8 Chap 8. Triệu Khanh ngốc nghếch dễ dụ
9 Chap 9. Là tình bạn vấn vương ư ?
10 Chap 10. Đây là vợ của Trịnh Vương Hoàng này
11 Chap 11. Tự nguyện dâng hiến ( H+ )
12 Chap 12. Ngủ ngon nhé, bà xã yêu quý
13 Chap 13. Hôm nay sao em dịu dàng thế ?
14 Chap 14. Anh muốn tôi sinh cho anh bao nhiêu cũng được
15 Chap 15. Vương Hoàng, vợ cậu ngất rồi kìa
16 Chap 16. Trò chơi may rủi
17 Chap 17. Học cách yêu anh
18 Chap 18. Anh giúp em chữa bệnh ( H+ )
19 Chap 19. Chúng ta đều lật lọng như nhau
20 Chap 20. Ăn em bao nhiêu cho đủ đây ( H+ )
21 Chap 21. Anh biến thái, nhưng chỉ với mình em
22 Chap 22. Trịnh Tổng thỏa thuận nhé
23 Chap 23. Tớ nhất định quay lại đưa cậu đi
24 Chap 24. Tôi không chạy trốn đâu chỉ là đi thư giãn vài bữa thôi
25 Chap 25. Bắt kịp em
26 Chap 26. Muôn kiếp em vẫn là của anh ( H+ )
27 Chap 27. Ăn thịt người
28 Chap 28. Gõ bỏ việc giám sát
29 Chap 29. Giang Tuyết Tuyết đến thăm
30 Chap 30. Họ có việc gì đó rất quan trọng
31 Chap 31. Có giỏi thì cứ nhắm vào tôi chứ đừng đem em trai tôi ra đe dọa
32 Chap 32. Trong mắt anh đều là em ( H+ )
33 Chap 33. Anh đừng hòng nắm tóc tôi thêm một lần nào nữa
34 Chap 34. Mắt em bị diều tha quạ mổ hay gì
35 Chap 35. Em thật hậu đậu mà
36 Chap 36. Sự xuất hiện đột ngột của Vương Châu Nhi
37 Chap 37. Nếu còn tái phạm tao đuổi cổ mẹ con mày đi
38 Chap 38. Cắt tay cảnh cáo
39 Chap 39. Đâu có dễ vậy
40 Chap 40. Hôm dự tiệc có thể cho Khanh theo không ?
41 Chap 41. Nhẹ một chút ( H+ )
42 Chap 42. Buổi tập bắn súng
43 Chap 43. Sao này em muốn giết anh lúc nào cũng được
44 Chap 44. Anh bớt ảo mộng đi
45 Chap 45. Tôi phải đi rồi
46 Chap 46. Cậu phải sống, sống thay cho tớ
47 Chap 47. Sao em nỡ mang theo con rời bỏ anh
48 Chap 48. Anh thề sẽ tìm được em
49 Chap 49. Tiểu nhân ngư, anh nhớ em
50 Chap 50. Con trai của em gái tôi
51 Chap 51. Chủ nhân lúc nào cũng chờ người
52 Chap 52. Để cho họ đi
53 Chap 53. Nhất định trói em bằng chân tình
54 Chap 54. Vẫn là để tôi tự giải quyết
55 Chap 55. Mau thả tôi ra
56 Chap 56. Bình an nhé, Hạnh Ân
57 Chap 57. Tôi có bao giờ đùa với em đâu
58 Chap 58. Em trốn được anh bao lâu
59 Chap 59. Thứ tôi cho được thì nhất định lấy lại được
60 Chap 60. Chị của em cứng đầu lắm
61 Chap 61. Cảnh cáo nhẹ nhàng với cô ta thôi
62 Chap 62. Hôm nay tôi rất rảnh
63 Chap 63. Em còn kháng cự anh giết hết những người ngoài kia
64 Chap 64. Tiểu nhân ngư, đến lúc về nhà rồi ( H+ )
65 Chap 65. Ly Tỏa nhất định không sao
66 Chap 66. Anh đến đón em và con về nhà
67 Chap 67. Trở về nhất định sống bình an
68 Chap 68. Em cũng đã tha thứ cho anh ấy rồi
69 Chap 69. Anh giúp em ngủ thoải mái hơn
70 Chap 70. Sơ hở là mất vợ ( H+ )
71 Chap 71. Một người quen, em vào trong sẽ biết
72 Chap 72. Tôi không muốn bị cảm lạnh
73 Chap 73. Đừng có được nước lấn tới nhé
74 Chap 74. Đẻ thêm đứa nữa nhé ( H+ )
75 Chap 75. Chúng ta cùng ngủ ( H+ )
76 Chap 76. Có tay chứ có phải bị cụt đâu
77 Chap 77. Ai thèm làm vợ anh kiếp này kiếp nọ chứ ( H+ )
78 Chap 78. Vương Hoàng, em yêu anh
79 Chap 79. Tôi đã phụ sự kỳ vọng của người rồi
80 Chap 80. Anh đi cùng em
81 Chap 81. Muốn lấy gì thì cứ lấy
82 Chap 82. Mày đừng hòng có được hạnh phúc ( H+ )
83 Chap 83. Nghi ngờ bị hãm hại
84 Chap 84. Anh nhất định sẽ giết Ôn Mặc Di
85 Chap 85. Không ai được phép động vào cô ta
86 Chap 86. Tôi sẽ thay cô đòi lại công bằng với Đới Khởi Nam
87 Chap 87. Từ giờ chúng ta sẽ không bao giờ rời xa nhau nữa
88 Chap 88. Là yêu hay hận ?
89 Chap 89. Em chạy không thoát tôi đâu
90 Chap 90. Sao lại buồn nôn khi chạm vào cô ấy thế kia ? ( H+ )
91 Chap 91. Lần này tôi nhất định khiến em nằm dưới thân tôi kêu gào
92 Chap 92. Quá khứ chôn giấu
93 Chap 93. Tôi đã cố hết sức
94 Chap 94. Mình rất yêu cô ấy
95 Chap 95. Chậc, tội nghiệp chưa
96 Chap 96. Dùng 20 năm tuổi thọ đổi lấy mạng cô ấy
97 Chap 97. Chúng ta về nhà thôi
98 Chap 98. Mình quay trở lại rồi
99 Chap 99. I love you for infinity
100 Chap 100. Kết viên mãn ( END )
101 Chap 101. Kiếp sau ta có nhau ( NGOẠI TRUYỆN )
Chapter

Updated 101 Episodes

1
Chap 1. Chuyện gì vừa xảy ra thế này ?
2
Chap 2. Là anh đây, vợ à
3
Chap 3. Chúng ta giờ đã là vợ chồng thực sự rồi ( H+ )
4
Chap 4. Cam kết làm vợ
5
Chap 5. Trở về Trịnh gia
6
Chap 6. Bảy năm làm bạn
7
Chap 7. Em gả cho anh, làm cô dâu của anh ( H+ )
8
Chap 8. Triệu Khanh ngốc nghếch dễ dụ
9
Chap 9. Là tình bạn vấn vương ư ?
10
Chap 10. Đây là vợ của Trịnh Vương Hoàng này
11
Chap 11. Tự nguyện dâng hiến ( H+ )
12
Chap 12. Ngủ ngon nhé, bà xã yêu quý
13
Chap 13. Hôm nay sao em dịu dàng thế ?
14
Chap 14. Anh muốn tôi sinh cho anh bao nhiêu cũng được
15
Chap 15. Vương Hoàng, vợ cậu ngất rồi kìa
16
Chap 16. Trò chơi may rủi
17
Chap 17. Học cách yêu anh
18
Chap 18. Anh giúp em chữa bệnh ( H+ )
19
Chap 19. Chúng ta đều lật lọng như nhau
20
Chap 20. Ăn em bao nhiêu cho đủ đây ( H+ )
21
Chap 21. Anh biến thái, nhưng chỉ với mình em
22
Chap 22. Trịnh Tổng thỏa thuận nhé
23
Chap 23. Tớ nhất định quay lại đưa cậu đi
24
Chap 24. Tôi không chạy trốn đâu chỉ là đi thư giãn vài bữa thôi
25
Chap 25. Bắt kịp em
26
Chap 26. Muôn kiếp em vẫn là của anh ( H+ )
27
Chap 27. Ăn thịt người
28
Chap 28. Gõ bỏ việc giám sát
29
Chap 29. Giang Tuyết Tuyết đến thăm
30
Chap 30. Họ có việc gì đó rất quan trọng
31
Chap 31. Có giỏi thì cứ nhắm vào tôi chứ đừng đem em trai tôi ra đe dọa
32
Chap 32. Trong mắt anh đều là em ( H+ )
33
Chap 33. Anh đừng hòng nắm tóc tôi thêm một lần nào nữa
34
Chap 34. Mắt em bị diều tha quạ mổ hay gì
35
Chap 35. Em thật hậu đậu mà
36
Chap 36. Sự xuất hiện đột ngột của Vương Châu Nhi
37
Chap 37. Nếu còn tái phạm tao đuổi cổ mẹ con mày đi
38
Chap 38. Cắt tay cảnh cáo
39
Chap 39. Đâu có dễ vậy
40
Chap 40. Hôm dự tiệc có thể cho Khanh theo không ?
41
Chap 41. Nhẹ một chút ( H+ )
42
Chap 42. Buổi tập bắn súng
43
Chap 43. Sao này em muốn giết anh lúc nào cũng được
44
Chap 44. Anh bớt ảo mộng đi
45
Chap 45. Tôi phải đi rồi
46
Chap 46. Cậu phải sống, sống thay cho tớ
47
Chap 47. Sao em nỡ mang theo con rời bỏ anh
48
Chap 48. Anh thề sẽ tìm được em
49
Chap 49. Tiểu nhân ngư, anh nhớ em
50
Chap 50. Con trai của em gái tôi
51
Chap 51. Chủ nhân lúc nào cũng chờ người
52
Chap 52. Để cho họ đi
53
Chap 53. Nhất định trói em bằng chân tình
54
Chap 54. Vẫn là để tôi tự giải quyết
55
Chap 55. Mau thả tôi ra
56
Chap 56. Bình an nhé, Hạnh Ân
57
Chap 57. Tôi có bao giờ đùa với em đâu
58
Chap 58. Em trốn được anh bao lâu
59
Chap 59. Thứ tôi cho được thì nhất định lấy lại được
60
Chap 60. Chị của em cứng đầu lắm
61
Chap 61. Cảnh cáo nhẹ nhàng với cô ta thôi
62
Chap 62. Hôm nay tôi rất rảnh
63
Chap 63. Em còn kháng cự anh giết hết những người ngoài kia
64
Chap 64. Tiểu nhân ngư, đến lúc về nhà rồi ( H+ )
65
Chap 65. Ly Tỏa nhất định không sao
66
Chap 66. Anh đến đón em và con về nhà
67
Chap 67. Trở về nhất định sống bình an
68
Chap 68. Em cũng đã tha thứ cho anh ấy rồi
69
Chap 69. Anh giúp em ngủ thoải mái hơn
70
Chap 70. Sơ hở là mất vợ ( H+ )
71
Chap 71. Một người quen, em vào trong sẽ biết
72
Chap 72. Tôi không muốn bị cảm lạnh
73
Chap 73. Đừng có được nước lấn tới nhé
74
Chap 74. Đẻ thêm đứa nữa nhé ( H+ )
75
Chap 75. Chúng ta cùng ngủ ( H+ )
76
Chap 76. Có tay chứ có phải bị cụt đâu
77
Chap 77. Ai thèm làm vợ anh kiếp này kiếp nọ chứ ( H+ )
78
Chap 78. Vương Hoàng, em yêu anh
79
Chap 79. Tôi đã phụ sự kỳ vọng của người rồi
80
Chap 80. Anh đi cùng em
81
Chap 81. Muốn lấy gì thì cứ lấy
82
Chap 82. Mày đừng hòng có được hạnh phúc ( H+ )
83
Chap 83. Nghi ngờ bị hãm hại
84
Chap 84. Anh nhất định sẽ giết Ôn Mặc Di
85
Chap 85. Không ai được phép động vào cô ta
86
Chap 86. Tôi sẽ thay cô đòi lại công bằng với Đới Khởi Nam
87
Chap 87. Từ giờ chúng ta sẽ không bao giờ rời xa nhau nữa
88
Chap 88. Là yêu hay hận ?
89
Chap 89. Em chạy không thoát tôi đâu
90
Chap 90. Sao lại buồn nôn khi chạm vào cô ấy thế kia ? ( H+ )
91
Chap 91. Lần này tôi nhất định khiến em nằm dưới thân tôi kêu gào
92
Chap 92. Quá khứ chôn giấu
93
Chap 93. Tôi đã cố hết sức
94
Chap 94. Mình rất yêu cô ấy
95
Chap 95. Chậc, tội nghiệp chưa
96
Chap 96. Dùng 20 năm tuổi thọ đổi lấy mạng cô ấy
97
Chap 97. Chúng ta về nhà thôi
98
Chap 98. Mình quay trở lại rồi
99
Chap 99. I love you for infinity
100
Chap 100. Kết viên mãn ( END )
101
Chap 101. Kiếp sau ta có nhau ( NGOẠI TRUYỆN )

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play