Chap 9. Là tình bạn vấn vương ư ?

" Khanh !

Em thương ai nhất ? " Minh Nhi đột ngột hỏi.

" Tất nhiên là chị rồi !

...Mà giờ...có thêm anh rể nữa ! " Triệu Khanh cười ngây ngô đáp tức thì.

Nghe câu trả lời, Minh Nhi nhỏ giọng căn dặn, cậu chỉ được phép nghĩ đến một mình cô, bất cứ ai nói gì cậu cũng không được nghe theo.

" Tại sao thế chị ? Anh rể cũng không được ư ? " Triệu Khanh thắc mắc, hai mắt nhỏ nheo lại.

Dĩ nhiên, Minh Nhi không thể nói thẳng ra, Triệu Khanh không được phép nghe theo Vương Hoàng. Ngộ nhỡ, cậu lỡ mồm nói ra thì họ sẽ gặp rắc rối, Minh Nhi chỉ đành nói khéo.

" Em trai ngoan, chị không cấm em tiếp xúc với ai...

Nhưng phải biết đề phòng, đừng nghe theo bất cứ ai ngoài chị...Em có hiểu không ? "

Triệu Khanh khờ khạo, Minh Nhi dặn sao thì cậu nghe vậy, cô còn bắt cậu hứa không được nói chuyện này với bất kỳ ai.

" Em mà không giữ bí mật là thành người thất hứa đấy nhé ! " cô cười tươi nhưng nụ cười cô không có chút thiện ý.

" Vâng ạ, em hứa không nói với bất cứ ai ! " Triệu Khanh ngây thơ ngoắt ngoéo với Minh Nhi giữ chữ tín.

Cô tiếp tục hát ru cho cậu ngủ, vô tình ngủ quên theo, Trịnh Vương Hoàng chờ mãi ở phòng chẳng thấy cô đâu bừng bừng tức giận đi tìm.

Người hầu báo cáo Minh Nhi đang ở trong phòng cùng Triệu Khanh, Vương Hoàng không chút trừng trừ tức tốc qua đó, vừa mở cửa ra đã nhìn thấy hai chị em ngủ say như chết.

Triệu Khanh còn ôm chặt lấy eo Minh Nhi làm Vương Hoàng bùng lên lửa ghen, anh nhanh chóng kéo cậu nằm sang một bên đắp chăn cho cậu, sau đó bồng lấy Minh Nhi đi về còn không quên để lại một câu.

" Muốn dành vợ với anh ư ? Mơ đi ! "

....

Rạng sáng hôm sau, những tia nắng chiếu rọi khiến Minh Nhi mở mắt, nhìn căn phòng lạ lẫm có chút kì kì, đầu óc vẫn còn mớ ngủ. Cả cơ thể mảnh mai không nhúc nhích được khi bị con trâu nước bên cạnh ôm chặt, Minh Nhi bất giác la toáng lên.

" Aaaaaaaaaaaaa !!! "

Trịnh Vương Hoàng bị tiếng la làm tỉnh giấc, nhanh chóng dùng tay bịt miệng cô lại, bộ mặt điển trai nhăn nhó lên, càm ràm.

" Em làm gì sáng sớm la ó trời lên thế ? "

Minh Nhi thở hổn hển, bấy giờ cô mới nhớ bản thân đang bị ép làm vợ của Vương Hoàng và còn đang ở Trịnh gia, cô vội vàng kéo tay anh xuống, lí nhí.

" Xin lỗi...tôi quên mất...tôi và anh đã kết hôn ! "

Khóe miệng Vương Hoàng khẽ nhếch lên, ánh mắt có chút xảo quyệt, thều thào vào tai Minh Nhi.

" Triệu Minh Nhi, em làm Trịnh thiếu phu nhân mà cũng quên được sao ? Vậy có cần anh giúp em ghi nhớ không ? "

Dứt lời, Vương Hoàng không đợi Minh Nhi lên tiếng, lập tức khóa hai tay cô xuống ga giường, ngấu nghiến đôi môi anh đào đến nổi cô trợn trắng hai mắt vì ngạt thở.

Phần thân dưới không ngừng vùng vẫy liền bị hai chân to kẹt chặt, cô không nhúc nhích được nữa, hai tay nhỏ nhắn cũng bị xiết đến đỏ ửng, để có thể hô hấp Minh Nhi bắt buộc phải theo nhịp, cô gậm nhấm lại chiếc lưỡi của Vương Hoàng.

Khoảng độ 5 phút sau anh mới chịu thả cô ra, hơi thở dồn dập của cả hai vang nhẹ trong căn phòng, Vương Hoàng nở nụ cười khoái chí, cuối cùng thì cũng ép được Minh Nhi chiều theo ý anh.

Cái hương vị ngọt ngào vừa rồi làm Vương Hoàng mê mẩn, cặp mặt lãnh khốc soi xét từ đầu tới chân Minh Nhi, cái miệng hư hỏng không ngừng nuốt nước chóp chép.

" Trịnh Vương Hoàng...tôi...vẫn còn đau đấy ! " Minh Nhi cố ý nhắc nhở, quay mặt sang nơi khác né tránh ánh mắt thèm khát của Vương Hoàng.

Cơ thể mảnh mai đầy kín những vết hôn, Vương Hoàng đưa tay sờ vào chúng, hể anh chạm đến nơi nào Minh Nhi rùng mình nổi cả da gà ngay nơi đó. Anh không nở ép cô vào lúc này, có thèm cũng phải nhịn, anh hôn lên trán cô rồi ngồi dậy.

" Yên tâm, anh không ăn em vào giờ này đâu, mau dậy đi hôm nay chúng ta sẽ chụp ảnh cưới ! "

Minh Nhi nghe hai chữ " Ảnh cưới " hốt hoảng ngồi bật dậy, cái miệng linh hoạt không ngừng chất vấn.

" Ảnh cưới ?

Chẳng phải anh nói là ngày mai sao ? Tôi còn chưa chọn lễ phục mà ! "

Vương Hoàng lườm nhẹ, bảo với Minh Nhi do hôm qua cô ngủ say nên anh đã thay cô chọn lễ phục. Ngày mai anh còn có việc cần xử lí nên dời ngày chụp ảnh sớm hơn.

Khuôn mặt xinh xắn bỗng chốc bí xị, Minh Nhi mím môi, tay sờ vào những dấu hôn, ánh mắt là không nguyện ý. Vương Hoàng tinh ý ghé sát vào tai Minh Nhi hạ giọng trấn an.

" Yên tâm, lên hình chúng sẽ được xóa...em vẫn là cô dâu xinh đẹp của anh..."

Không một chút chờ đợi, anh sai người vào sửa soạn cho Minh Nhi, còn mình thì tranh thủ đánh răng rửa mắt, sau đó đến phòng ăn chờ cô một lúc lâu.

Tầm 30 phút sau người hầu đưa Minh Nhi đến chỗ anh, cả hai dùng bữa sáng trong bầu không khí ảm đạm.

Đến đúng 8h sáng, Vương Hoàng kéo cô đến nơi khác, một căn phòng phía Nam đầy ấp những bộ lễ phục và trang sức.

Trịnh gia vốn nức tiếng về trang sức quý giá, hôm nay Triệu Minh Nhi mới được mở mang tầm mắt, bộ nào bộ nấy lấp lánh kiêu sa, cô không nhịn được tò mò sờ vào chúng, cảm giác sợ hãi làm cô rút tay về ngay.

Trong đầu thầm nghĩ, chắc chúng phải có giá bằng cả đời làm lụm cực khổ của cô, lỡ mà hư thì có lấy thân đền cũng không đủ !

Vương Hoàng với cử chỉ nho nhã, cầm lấy một chiếc lắc tay có màu đỏ rượu, kiểu dáng có phần đơn đeo vào tay làm cô bối rối, anh còn hôn nhẹ lên má cô, nhắc nhẹ.

" Em đó, giờ đã là Trịnh thiếu phu nhân rồi...muốn gì cũng được, đừng sợ sệt giống như trước kia...

Thân phận của em giờ cao quý hơn những thứ này rất nhiều ! "

Ngay khi lời nói ấy vừa dứt, trái tim Minh Nhi bỗng loạn một nhịp, rõ ràng cô không thích Trịnh Vương Hoàng tại sao nó lại dao động ?

Minh Nhi đáu mắt dõi theo từng hành động của Vương Hoàng, càng nhìn càng cảm thấy có gì đó không đúng.

Thợ trang điểm đột ngột đi vào làm cắt ngang tâm trạng, Minh Nhi tự động ngồi vào bàn nhắm mắt làm búp bê mặc cho người khác vẽ vời. Vương Hoàng cũng không rãnh rỗi lo tân trang thành chú rễ, khi chiếc rèm được kéo lên. Đằng sau là một cô dâu với chiếc váy Soiree trắng thuần khiết, vẻ đẹp ngọt ngào đốn tim người nhìn.

Bình thường không cần phấn son Minh Nhi đã đủ mê hoặc nay lại càng cuốn hút hơn, bộ váy mà Vương Hoàng chọn rất hợp với cô, nó tôn lên cái khí chất tôn quý ẩn sâu bên trong người Minh Nhi.

Môi Vương Hoàng khẽ cong lên, cô dâu mà anh mong muốn quả thật tuyệt vời !

Cả hai bắt đầu chật vật chụp ảnh cưới, ban đầu Minh Nhi chẳng có một chút cảm xúc vui tươi nào, chụp tấm nào là tấm nấy như đang đưa tang. Thợ chụp ảnh có khuyên cỡ nào Minh Nhi cũng không cười, ngay cả khi Vương Hoàng uy hiếp thì biểu hiện cũng không khá hơn.

Phải đến lúc anh lệnh cho người đem đĩa nhạc vào mở lên Minh Nhi mới dần thoải mái hơn một chút. Từng tấm ảnh chụp lên rất rực rỡ, cô luôn dùng nụ cười và ánh mắt trìu mến dành cho Vương Hoàng, tựa hồ như dành cho người chồng trong tưởng tượng.

Do Vương Hoàng chuẩn bị cho cô quá nhiều lễ phục nên mất tận nửa ngày mới chụp đến bộ cuối cùng.

Chiếc váy Soiree đuôi cá, trễ vai màu đỏ rượu khoác lên người, nó không ngọt ngào hay thanh tao như những chiếc váy trước, mà nó mang một vẻ ma mị, quyến rũ một cách lạ thường, mỗi một nhịp thở đều đẩy bộ ngực đầy đặn căng lên. Càng nhìn Minh Nhi càng bị mê hoặc, phút chốc Vương Hoàng chỉ muốn làm nô lệ quỳ dưới chân cô cung phụng.

Khác với những lần chụp ảnh trước, lần này Minh Nhi lại ngỏ ý muốn tự biên đạo kiểu dáng, Vương Hoàng khá bất ngờ với ý kiến này, gật đầu lia lịa, cô bước đến chỗ mở nhạc, tắt nó đi, lấy chiếc điện thoại mở lên một bài khác. Một bài hát không lời, chỉ có tiếng nhạc êm dịu du dương, từng kiểu chụp điều theo ý Minh Nhi.

Tới kiểu cuối cùng, Minh Nhi tự nhiên bảo Vương Hoàng tháo chiếc nhẫn cưới trên tay anh ra, cô cũng tháo chiếc nhẫn trên tay mình ra. Cô cầm lấy chiếc nhẫn của Vương Hoàng, đổi lại anh cầm chiếc nhẫn của cô.

Hai tay của Vương Hoàng vòng lên trước eo nhỏ, cô hạ đầu anh xuống một chút, đôi chân thon thả khiễng lên tựa người vào ngực anh, Minh Nhi cầm chiếc nhẫn đeo hờ vào ngón tay cho Vương Hoàng và ngược lại anh cũng làm vố cô y chang vậy, cô ngẩn cao đầu, đôi mắt khép hờ, môi chạm môi, mũi chạm mũi.

Tiếng * tách * phát ra, Minh Nhi theo đó mở đôi mắt, bất giác lại nhìn thấy gương mặt ấm áp đến rung động, đầu óc thoáng chốc lấp đầy suy nghĩ.

Tại sao cô lại có cảm giác kì lạ này ? Là tình bạn còn vấn vương ư ?

Minh Nhi vội quay ngoắt đi tẩy trang che giấu cảm xúc, Vương Hoàng lúc này chưa để ý đến biểu hiện kì lạ của cô, gọi ngay thợ chụp ảnh đến xem bức ảnh vừa rồi.

Có thể nói, tấm cuối cùng này hai người rất tình cảm, nhìn chẳng khác gì một đôi uyên ương yêu nhau mặn nồng, Vương Hoàng rất ưng chọn tấm ảnh đó treo trong phòng.

Bảy năm bên nhau, rất hiếm khi Minh Nhi ngọt ngào, nay bất ngờ cô lại thay đổi làm thâm tâm Vương Hoàng có chút hân hoan.

Mỗi lần ở bên Minh Nhi là một cảm giác đặc biệt, lúc thăng lúc trầm, buồn vui đau khổ điều có tất. Đủ cho thấy, cô đã chiếm trọn trái tim của Vương Hoàng thôi thúc anh không ngừng muốn sở hữu cô bằng mọi giá.

Khi Minh Nhi định tháo chiếc lắc tay kia xuống thì đột nhiên Vương Hoàng chụp lấy, giọng nói có chút sắc bén.

" Không được tháo nó ra ! "

Chapter
1 Chap 1. Chuyện gì vừa xảy ra thế này ?
2 Chap 2. Là anh đây, vợ à
3 Chap 3. Chúng ta giờ đã là vợ chồng thực sự rồi ( H+ )
4 Chap 4. Cam kết làm vợ
5 Chap 5. Trở về Trịnh gia
6 Chap 6. Bảy năm làm bạn
7 Chap 7. Em gả cho anh, làm cô dâu của anh ( H+ )
8 Chap 8. Triệu Khanh ngốc nghếch dễ dụ
9 Chap 9. Là tình bạn vấn vương ư ?
10 Chap 10. Đây là vợ của Trịnh Vương Hoàng này
11 Chap 11. Tự nguyện dâng hiến ( H+ )
12 Chap 12. Ngủ ngon nhé, bà xã yêu quý
13 Chap 13. Hôm nay sao em dịu dàng thế ?
14 Chap 14. Anh muốn tôi sinh cho anh bao nhiêu cũng được
15 Chap 15. Vương Hoàng, vợ cậu ngất rồi kìa
16 Chap 16. Trò chơi may rủi
17 Chap 17. Học cách yêu anh
18 Chap 18. Anh giúp em chữa bệnh ( H+ )
19 Chap 19. Chúng ta đều lật lọng như nhau
20 Chap 20. Ăn em bao nhiêu cho đủ đây ( H+ )
21 Chap 21. Anh biến thái, nhưng chỉ với mình em
22 Chap 22. Trịnh Tổng thỏa thuận nhé
23 Chap 23. Tớ nhất định quay lại đưa cậu đi
24 Chap 24. Tôi không chạy trốn đâu chỉ là đi thư giãn vài bữa thôi
25 Chap 25. Bắt kịp em
26 Chap 26. Muôn kiếp em vẫn là của anh ( H+ )
27 Chap 27. Ăn thịt người
28 Chap 28. Gõ bỏ việc giám sát
29 Chap 29. Giang Tuyết Tuyết đến thăm
30 Chap 30. Họ có việc gì đó rất quan trọng
31 Chap 31. Có giỏi thì cứ nhắm vào tôi chứ đừng đem em trai tôi ra đe dọa
32 Chap 32. Trong mắt anh đều là em ( H+ )
33 Chap 33. Anh đừng hòng nắm tóc tôi thêm một lần nào nữa
34 Chap 34. Mắt em bị diều tha quạ mổ hay gì
35 Chap 35. Em thật hậu đậu mà
36 Chap 36. Sự xuất hiện đột ngột của Vương Châu Nhi
37 Chap 37. Nếu còn tái phạm tao đuổi cổ mẹ con mày đi
38 Chap 38. Cắt tay cảnh cáo
39 Chap 39. Đâu có dễ vậy
40 Chap 40. Hôm dự tiệc có thể cho Khanh theo không ?
41 Chap 41. Nhẹ một chút ( H+ )
42 Chap 42. Buổi tập bắn súng
43 Chap 43. Sao này em muốn giết anh lúc nào cũng được
44 Chap 44. Anh bớt ảo mộng đi
45 Chap 45. Tôi phải đi rồi
46 Chap 46. Cậu phải sống, sống thay cho tớ
47 Chap 47. Sao em nỡ mang theo con rời bỏ anh
48 Chap 48. Anh thề sẽ tìm được em
49 Chap 49. Tiểu nhân ngư, anh nhớ em
50 Chap 50. Con trai của em gái tôi
51 Chap 51. Chủ nhân lúc nào cũng chờ người
52 Chap 52. Để cho họ đi
53 Chap 53. Nhất định trói em bằng chân tình
54 Chap 54. Vẫn là để tôi tự giải quyết
55 Chap 55. Mau thả tôi ra
56 Chap 56. Bình an nhé, Hạnh Ân
57 Chap 57. Tôi có bao giờ đùa với em đâu
58 Chap 58. Em trốn được anh bao lâu
59 Chap 59. Thứ tôi cho được thì nhất định lấy lại được
60 Chap 60. Chị của em cứng đầu lắm
61 Chap 61. Cảnh cáo nhẹ nhàng với cô ta thôi
62 Chap 62. Hôm nay tôi rất rảnh
63 Chap 63. Em còn kháng cự anh giết hết những người ngoài kia
64 Chap 64. Tiểu nhân ngư, đến lúc về nhà rồi ( H+ )
65 Chap 65. Ly Tỏa nhất định không sao
66 Chap 66. Anh đến đón em và con về nhà
67 Chap 67. Trở về nhất định sống bình an
68 Chap 68. Em cũng đã tha thứ cho anh ấy rồi
69 Chap 69. Anh giúp em ngủ thoải mái hơn
70 Chap 70. Sơ hở là mất vợ ( H+ )
71 Chap 71. Một người quen, em vào trong sẽ biết
72 Chap 72. Tôi không muốn bị cảm lạnh
73 Chap 73. Đừng có được nước lấn tới nhé
74 Chap 74. Đẻ thêm đứa nữa nhé ( H+ )
75 Chap 75. Chúng ta cùng ngủ ( H+ )
76 Chap 76. Có tay chứ có phải bị cụt đâu
77 Chap 77. Ai thèm làm vợ anh kiếp này kiếp nọ chứ ( H+ )
78 Chap 78. Vương Hoàng, em yêu anh
79 Chap 79. Tôi đã phụ sự kỳ vọng của người rồi
80 Chap 80. Anh đi cùng em
81 Chap 81. Muốn lấy gì thì cứ lấy
82 Chap 82. Mày đừng hòng có được hạnh phúc ( H+ )
83 Chap 83. Nghi ngờ bị hãm hại
84 Chap 84. Anh nhất định sẽ giết Ôn Mặc Di
85 Chap 85. Không ai được phép động vào cô ta
86 Chap 86. Tôi sẽ thay cô đòi lại công bằng với Đới Khởi Nam
87 Chap 87. Từ giờ chúng ta sẽ không bao giờ rời xa nhau nữa
88 Chap 88. Là yêu hay hận ?
89 Chap 89. Em chạy không thoát tôi đâu
90 Chap 90. Sao lại buồn nôn khi chạm vào cô ấy thế kia ? ( H+ )
91 Chap 91. Lần này tôi nhất định khiến em nằm dưới thân tôi kêu gào
92 Chap 92. Quá khứ chôn giấu
93 Chap 93. Tôi đã cố hết sức
94 Chap 94. Mình rất yêu cô ấy
95 Chap 95. Chậc, tội nghiệp chưa
96 Chap 96. Dùng 20 năm tuổi thọ đổi lấy mạng cô ấy
97 Chap 97. Chúng ta về nhà thôi
98 Chap 98. Mình quay trở lại rồi
99 Chap 99. I love you for infinity
100 Chap 100. Kết viên mãn ( END )
101 Chap 101. Kiếp sau ta có nhau ( NGOẠI TRUYỆN )
Chapter

Updated 101 Episodes

1
Chap 1. Chuyện gì vừa xảy ra thế này ?
2
Chap 2. Là anh đây, vợ à
3
Chap 3. Chúng ta giờ đã là vợ chồng thực sự rồi ( H+ )
4
Chap 4. Cam kết làm vợ
5
Chap 5. Trở về Trịnh gia
6
Chap 6. Bảy năm làm bạn
7
Chap 7. Em gả cho anh, làm cô dâu của anh ( H+ )
8
Chap 8. Triệu Khanh ngốc nghếch dễ dụ
9
Chap 9. Là tình bạn vấn vương ư ?
10
Chap 10. Đây là vợ của Trịnh Vương Hoàng này
11
Chap 11. Tự nguyện dâng hiến ( H+ )
12
Chap 12. Ngủ ngon nhé, bà xã yêu quý
13
Chap 13. Hôm nay sao em dịu dàng thế ?
14
Chap 14. Anh muốn tôi sinh cho anh bao nhiêu cũng được
15
Chap 15. Vương Hoàng, vợ cậu ngất rồi kìa
16
Chap 16. Trò chơi may rủi
17
Chap 17. Học cách yêu anh
18
Chap 18. Anh giúp em chữa bệnh ( H+ )
19
Chap 19. Chúng ta đều lật lọng như nhau
20
Chap 20. Ăn em bao nhiêu cho đủ đây ( H+ )
21
Chap 21. Anh biến thái, nhưng chỉ với mình em
22
Chap 22. Trịnh Tổng thỏa thuận nhé
23
Chap 23. Tớ nhất định quay lại đưa cậu đi
24
Chap 24. Tôi không chạy trốn đâu chỉ là đi thư giãn vài bữa thôi
25
Chap 25. Bắt kịp em
26
Chap 26. Muôn kiếp em vẫn là của anh ( H+ )
27
Chap 27. Ăn thịt người
28
Chap 28. Gõ bỏ việc giám sát
29
Chap 29. Giang Tuyết Tuyết đến thăm
30
Chap 30. Họ có việc gì đó rất quan trọng
31
Chap 31. Có giỏi thì cứ nhắm vào tôi chứ đừng đem em trai tôi ra đe dọa
32
Chap 32. Trong mắt anh đều là em ( H+ )
33
Chap 33. Anh đừng hòng nắm tóc tôi thêm một lần nào nữa
34
Chap 34. Mắt em bị diều tha quạ mổ hay gì
35
Chap 35. Em thật hậu đậu mà
36
Chap 36. Sự xuất hiện đột ngột của Vương Châu Nhi
37
Chap 37. Nếu còn tái phạm tao đuổi cổ mẹ con mày đi
38
Chap 38. Cắt tay cảnh cáo
39
Chap 39. Đâu có dễ vậy
40
Chap 40. Hôm dự tiệc có thể cho Khanh theo không ?
41
Chap 41. Nhẹ một chút ( H+ )
42
Chap 42. Buổi tập bắn súng
43
Chap 43. Sao này em muốn giết anh lúc nào cũng được
44
Chap 44. Anh bớt ảo mộng đi
45
Chap 45. Tôi phải đi rồi
46
Chap 46. Cậu phải sống, sống thay cho tớ
47
Chap 47. Sao em nỡ mang theo con rời bỏ anh
48
Chap 48. Anh thề sẽ tìm được em
49
Chap 49. Tiểu nhân ngư, anh nhớ em
50
Chap 50. Con trai của em gái tôi
51
Chap 51. Chủ nhân lúc nào cũng chờ người
52
Chap 52. Để cho họ đi
53
Chap 53. Nhất định trói em bằng chân tình
54
Chap 54. Vẫn là để tôi tự giải quyết
55
Chap 55. Mau thả tôi ra
56
Chap 56. Bình an nhé, Hạnh Ân
57
Chap 57. Tôi có bao giờ đùa với em đâu
58
Chap 58. Em trốn được anh bao lâu
59
Chap 59. Thứ tôi cho được thì nhất định lấy lại được
60
Chap 60. Chị của em cứng đầu lắm
61
Chap 61. Cảnh cáo nhẹ nhàng với cô ta thôi
62
Chap 62. Hôm nay tôi rất rảnh
63
Chap 63. Em còn kháng cự anh giết hết những người ngoài kia
64
Chap 64. Tiểu nhân ngư, đến lúc về nhà rồi ( H+ )
65
Chap 65. Ly Tỏa nhất định không sao
66
Chap 66. Anh đến đón em và con về nhà
67
Chap 67. Trở về nhất định sống bình an
68
Chap 68. Em cũng đã tha thứ cho anh ấy rồi
69
Chap 69. Anh giúp em ngủ thoải mái hơn
70
Chap 70. Sơ hở là mất vợ ( H+ )
71
Chap 71. Một người quen, em vào trong sẽ biết
72
Chap 72. Tôi không muốn bị cảm lạnh
73
Chap 73. Đừng có được nước lấn tới nhé
74
Chap 74. Đẻ thêm đứa nữa nhé ( H+ )
75
Chap 75. Chúng ta cùng ngủ ( H+ )
76
Chap 76. Có tay chứ có phải bị cụt đâu
77
Chap 77. Ai thèm làm vợ anh kiếp này kiếp nọ chứ ( H+ )
78
Chap 78. Vương Hoàng, em yêu anh
79
Chap 79. Tôi đã phụ sự kỳ vọng của người rồi
80
Chap 80. Anh đi cùng em
81
Chap 81. Muốn lấy gì thì cứ lấy
82
Chap 82. Mày đừng hòng có được hạnh phúc ( H+ )
83
Chap 83. Nghi ngờ bị hãm hại
84
Chap 84. Anh nhất định sẽ giết Ôn Mặc Di
85
Chap 85. Không ai được phép động vào cô ta
86
Chap 86. Tôi sẽ thay cô đòi lại công bằng với Đới Khởi Nam
87
Chap 87. Từ giờ chúng ta sẽ không bao giờ rời xa nhau nữa
88
Chap 88. Là yêu hay hận ?
89
Chap 89. Em chạy không thoát tôi đâu
90
Chap 90. Sao lại buồn nôn khi chạm vào cô ấy thế kia ? ( H+ )
91
Chap 91. Lần này tôi nhất định khiến em nằm dưới thân tôi kêu gào
92
Chap 92. Quá khứ chôn giấu
93
Chap 93. Tôi đã cố hết sức
94
Chap 94. Mình rất yêu cô ấy
95
Chap 95. Chậc, tội nghiệp chưa
96
Chap 96. Dùng 20 năm tuổi thọ đổi lấy mạng cô ấy
97
Chap 97. Chúng ta về nhà thôi
98
Chap 98. Mình quay trở lại rồi
99
Chap 99. I love you for infinity
100
Chap 100. Kết viên mãn ( END )
101
Chap 101. Kiếp sau ta có nhau ( NGOẠI TRUYỆN )

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play