"Kính koong...Kính koong...Kính koong"
"Quái, tên này bệnh nặng đến độ không ra mở cửa được sao?"
Đinh Vũ lúc này đang ở ngoài cửa Chu Hiểu Phong, trong lòng chín phần lo lắng bởi từ nãy giờ nhấn chuông không thấy có phản hồi từ bên trong.
Đinh Vũ lại đập cửa, quát:
_ Chu Hiểu Phong... cái tên chết bằm này, có chết thì cũng phải ra báo cho tôi một tiếng chứ!
Một người phụ nữ nhà bên nghe thấy thế, tò mò mở cửa nhìn ra Đinh Vũ.
Đinh Vũ hai tai đỏ ửng, ngại ngùng nhưng đầu óc không ngừng chửi rủa Chu Hiểu Phong
"Cái đồ... lúc nào cũng khiến người ta bị người khác dòm ngó. Cậu đúng là rắc rối cho tôi".
Tay thử mở cửa, cửa thật sự không khóa, Đinh Vũ cười nhạt.
"Mẹ nó... làm đứng cả buổi la hét chửi bới ngoài này. Cũng may là cậu bệnh chứ không tôi cũng tính sổ với cậu"
Nhà của Chu Hiểu Phong nằm ở trong một chung cư cao cấp, có một phòng khách, hai phòng ngủ và một phòng bếp. Mắt thẩm mĩ của Chu Hiểu Phong thật sự không tồi, màu tường và màu nền khiến con người ta sau khi bước vào thật cảm thấy dễ chịu, loại bỏ mọi mệt nhọc bực bội vốn có của cơ thể. Đồ đạt nội thất bên trong căn nhà này đều được làm bằng gỗ, không chỉ trong phim mới được diễn vai thiếu gia mà ngay cả đời thường Chu Hiểu Phong cũng là một cậu công tử. Đó là thừa hưởng tài sản từ người ba - cố chủ tịch của một tập đoàn lớn ở Việt Nam.
Đinh Vũ đảo mắt xung quanh, căn hộ rõ sạch sẽ, bóng của cậu còn in cả lên mặt sàn.
_ Chu Hiểu Phong, cậu đâu rồi? Tôi Đinh Vũ đây. - Đinh Vũ cố tình hét to.
Vẫn không một tiếng động, Đinh Vũ lúc này thật sự lo lắng, cậu tiến nhanh vào phòng ngủ của Chu Hiểu Phong, mở cửa bước vào. Chu Hiểu Phong đang yên giấc trên giường, dưới sàn là đống giấy đã sử dụng vo tròn, có lẽ cậu ta tiện tay ném xuống khi hắc xì.
Đinh Vũ tiến lại gần hơn, Chu Hiểu Phong không hề hay biết, sắc mặt Chu Hiểu Phong có vẻ hơi xanh xao khiến Đinh Vũ lòng càng không yên. Chu Hiểu Phong thật sự ngủ sâu, cơn sốt đã hành hạ cậu mê man. Trước khi Đinh Vũ đến, Chu Hiểu Phong đã cố gắng dọn dẹp nhà cửa để đợi cậu, thế nhưng không chịu được mệt mỏi mà ngủ thiếp đi không hay trời trăng mây gió. Trước khi ngủ còn cẩn thận để cửa mở cho Đinh Vũ phòng trường hợp mê man không nghe thấy tiếng chuông cửa.
Đinh Vũ quét mắt nhìn khuôn mặt Chu Hiểu Phong lúc này, lòng chợt đau đớn và cảm thấy có lỗi. Đột nhiên hôm nay cậu muốn quan sát khuôn mặt anh tuấn của Chu Hiểu Phong thật lâu để hằn sâu từng chi tiết vào trong đầu. Khuôn mặt chữ điền, hai mắt tinh ranh ẩn sau hàng lông mày rậm đang nhắm chặt vì mệt mỏi. Đôi môi mỏng lâu lâu nhếch lên trong mơ màng, chiếc mũi cao kia là cái Đinh Vũ thích nhất ở Chu Hiểu Phong hôm nay sao đỏ ửng và đang sụt sùi khó thở.
Chợt quan sát thấy những giọt mồ hôi trên chán Chu Hiểu Phong, Đinh Vũ cuối xuống xé một bọc khăn giấy ướt bên cạnh lau cho cậu. Tay Đinh Vũ qua lớp giấy còn cảm nhận thấy hơi nóng tỏa ra trên chán của Chu Hiểu Phong, cậu ta thật sự đã sốt rất cao.
Ngắm nhìn Hiểu Phong ngủ lúc lâu, Đinh Vũ quyết định xuống bếp nấu cho cậu ta chút cháo, vừa đến cửa, Đinh Vũ giật mình quay lại khi nghe tiếng Chu Hiểu Phong gọi tên mình.
"Thì ra là nói mớ" - môi mỉm cười, Đinh Vũ tiến nhanh xuống nhà bếp nấu nướng.
Bật chiếc điện thoại lên, gõ cạch cạch vào google dòng chữ " ách nấu cháo thịt bổ dưỡng", trên mạng hiện lên vô vàn công thức để Đinh Vũ có thể học và làm theo. Đây là lần đầu tiên Đinh Vũ đứng bếp, từ nhỏ đến lớn cậu luôn ỷ lại vào tay nghề nấu ăn của mẹ cậu, bà nấu ăn ngon cực. Sau khi bà mất thì tài nấu ăn của ba cậu cũng không khiến cậu phải thất vọng. Do đó Đinh Vũ chỉ có việc đi làm còn những điều cầm dao bếp núc thì mấy khi cậu đụng tới.
Hì hục hồi lâu, Đinh Vũ cuối cùng cũng hoàn thành xong kiệt tác thế nhưng nguyên tác thì lại không như trong hướng dẫn. Nếu như trên trang web Đinh Vũ học theo nãy giờ có dòng chữ "mùi hương hấp dẫn" thì hiện tại bây giờ cái mùi xông đến mũi Đinh Vũ là cháo khê.
"Có nên nấu lại không nhỉ? Thôi kệ đi, càng chín càng dễ tiêu, tuy mùi hơi khó ngửi nhưng chắc là ăn được...". Đầu Đinh Vũ đang biện minh cho việc để cháo bị khét của mình, cậu đơn giản chỉ nghĩ nấu như vậy là chín hơn bình thường và có lẽ dễ tiêu hơn thôi.
Múc ra tô, khói tỏa lên nghi ngút, lúc này Đinh Vũ nhớ đến hình ảnh bát cháo hành của Thị Nở cậu từng học lúc nhỏ khiến cậu cười khúc khích suy nghĩ đến khuôn mặt biết ơn của Chu Hiểu Phong với cậu chắc cũng mãnh liệt như của Chí Phèo giành cho Thị Nở vậy.
Trở lại vào phòng, Chu Hiểu Phong đã tỉnh giấc, cậu đang cầm điện thoại check mail của fan gửi, Đinh Vũ gặng giọng:
_ E hèm tỉnh giấc khi nào mà không xuống bếp phụ tôi một tay?
_ Tôi mới thức dậy thôi.- Chu Hiểu Phong đưa ánh mắt cậu cho là đáng thương nhất về hướng Đinh Vũ - Tôi vẫn còn mệt quá nên chưa xuống giường được.
Thật ra khi nãy tỉnh giấc, Chu Hiểu Phong vô cùng luống cuống, cậu nghĩ Đinh Vũ đã tức giận vì cậu ngủ quên mà đã bỏ về. Nhưng khi Chu Hiểu Phong mở cửa phòng thì nghe thấy tiếng người dưới bếp, rình thấy Đinh Vũ đang nấu nướng thì trở lại vào phòng check mail, lòng vô cùng ấm cúng.
Đinh Vũ bưng tô cháo đến bên giường, đặt lên bàn rồi liếc nhìn Chu Hiểu Phong phán:
_ Thần sắc có vẻ phục hồi, ăn đi rồi uống thuốc.
_ Cậu nhẫn tâm để tay tôi phải cử động sao? Tôi đang rất mệt, đưa tay lên còn khó chứ huống gì...- Chu Hiểu Phong than vãn, mục đích chính chỉ muốn Đinh Vũ đút cháo cho mình.
"Tay chân mệt mỏi mà cầm Iphone lướt lướt check check" - Đinh Vũ suy nghĩ trong đầu sau cùng phát ngôn:
_ Còn nóng à? Mệt lắm à? - Đinh Vũ chau mày, mặt không biểu.
_ Dĩ nhiên nóng, mệt. Tôi chưa uống thuốc!
Ánh mắt sắc của Đinh Vũ lườm Chu Hiểu Phong rồi nhìn lên bàn cậu đặt tô cháo ám chỉ vỏ thuốc trên bàn. Chu Hiểu Phong như hiểu ra mình đang giấu đầu thòi đuôi ấp a ấp úng:
_ Thật ra... thật ra đó là thuốc bổ tôi mua uống lâu rồi. Cậu xem người tôi còn nóng lắm này. - Chu Hiểu Phong mở toan chăng, nắm tay kéo Đinh Vũ lại đặt lên ngực cậu.
Đinh Vũ rút tay lại, mặt vẫn không đổi sắc, giọng nghiêm nghị:
_ Coi như tôi xui xẻo làm cậu bị bệnh. Thôi thì để tôi bón cho cậu xem như lời xin lỗi chân thành.
Mười phần đạt được ý niệm, Chu Hiểu Phong gật đầu biểu tình, ngồi tựa mình vào thành giường "há miệng chờ sung"
Đinh Vũ ngồi xuống đối diện, tay bưng tô cháo mà cậu cho là ngon lành múc một thìa thổi nguội rồi đưa vào miệng Chu Hiểu Phong.
Khuôn mặt Chu Hiểu Phong lúc này đã mất đi chín phần hớn hở, biểu cảm vô cùng đau khổ.
"What? Cậu ta cho cái sh*t gì vào mà khó nuốt thế này?" - Chu Hiểu Phong chỉ nghĩ trong lòng, gượng nuốt rồi gượng cười mà không dám nói ra.
_ Cậu thấy không ổn ở đâu à? - Thấy thần sắc biến đổi của Chu Hiểu Phong, Đinh Vũ vài phần lo lắng.
_ Tôi không... không đói, có thể uống thuốc luôn không cần ăn được không? - Chu Hiểu Phong ngượng nghịu.
_ Cậu muốn bị cào ruột à? Ăn thêm tí nữa đi rồi uống thuốc.- Đinh Vũ bỏ ngoài tai mấy lời của Chu Hiểu Phong.
Chu Hiểu Phong ậm ực, biểu cảm vô cùng đáng thương.
Như đoán ra được vấn đề, Đinh Vũ thổi thìa cháo trên tay mở miệng định nếm thử thì bị Chu Hiểu Phong ngăn lại:
_ Này, cậu nấu cho tôi. Không được hưởng lợi ké nhé! Thật không chân thành.
"Cái tên này, tôi đã cất công nấu cho ăn rồi mà còn keo kiệt không cho tôi nếm thử một miếng? Đã thế ông phải quyết ăn bằng được. Ngon là giành hết hả?!"
_ Tôi cứ ăn! - Đinh Vũ nhanh tay hơn Chu Hiểu Phong đút vào miệng mình một miếng.
Mặt chợt đổi sắc, có cảm giác buồn nôn, Đinh Vũ thật lòng không biết có cái vị gì trong tô cháo mình nữa, nhìn Chu Hiểu Phong trách móc:
_ Sao lại phải cố nuốt? Rõ ràng không ngon.
_ Sao lại có thể chê? Đó là lòng của cậu. - Chu Hiểu Phong thản nhiên đáp lại.
Chịu không nổi, Đinh Vũ phì cười, nói:
_ Cứ tưởng nấu được đặc sản khiến cậu phải nghiêng đầu nể phục ai ngờ... - Đinh Vũ cười đến đỏ mặt.
_ Vâng! Tôi thật sự nể phục! Tài năng thế này cả đất nước chỉ có một đó chả phải là cậu rồi sao? Hahaha - Chu Hiểu Phong giở trò trêu chọc.
_ Cái con khỉ cậu. Cậu nấu ăn có hơn được tôi sao?
_ Hơn là cái chắc, nếu tôi đứng nhì thì không ai vỗ ngực đứng nhất. - Chu Hiểu Phong vô cùng tự tin.
Thật sự Chu Hiểu Phong rất có tài trong lĩnh vực này bởi phải sống đơn độc một mình nên cậu nhanh chóng tự lập học nấu vô số món ăn. Tay nghề của cậu cứ thế mà được nâng lên. Đinh Vũ cũng từng được Chu Hiểu Phong nấu mang đến phim trường cho ăn nhưng cậu không hề tin mà nghĩ đó chỉ là đồ mua ở cửa hàng.
_ Thế hôm nào cậu nấu tiếp tôi một bữa cho tôi mở rộng tầm mắt được không?- Đinh Vũ cố tình gây khó dễ cho Chu Hiểu Phong.
_ Ngay bây giờ - nói rồi Chu Hiểu Phong kéo tay Đinh Vũ một mạch xuống bếp để trổ tài.
Tiếng cười đùa chọc phá trong bếp cứ thế vang lên, trông họ như một cặp vợ chồng son ân tình sâu đậm thật khiến người khác thiếu điều ghen tị. Chưa bao giờ Đinh Vũ cảm thấy vui đến vậy, mà nếu có thì chỉ là cảm nhận của cậu qua nhân vật Trần Bảo Địa với Lê Thiên, qua các phân cảnh diễn chung, qua lời văn của Lí Nhã Huệ chứ không như bây giờ, người thật, việc thật.
Chu Hiểu Phong có phần còn hớn hở hơn Đinh Vũ, cậu mãn nguyện trước thời khắc này giữa hai người. Cái cảm giác lo lắng, bồn chồn của Đinh Vũ với Chu Hiểu Phong đột nhiên tan biến, cái xa lánh mấy ngày qua giữa cậu với Hiểu Phong không sánh nổi sự thân mật giữa hai người lúc này. Có lẽ Đinh Vũ đã suy nghĩ quá nhiều, Chu Hiểu Phong quan tâm cậu là bởi bộ phim đã gắn kết tình cảm hai người hơn. Trên cả tình bạn, tình anh em, tình đồng nghiệp đó là tình bạn thân, tình anh em ruột, bạn diễn tri kỉ, cớ chi cậu phải xa lánh Chu Hiểu Phong.
Quả thật Chu Hiểu Phong vào bếp có khác, chỉ với nửa thời gian của Đinh Vũ mà cậu làm được rất nhiều món ngon khiến Đinh Vũ phải nhìn Chu Hiểu Phong với ánh mắt thán phục.
Bày trên bàn ăn lúc này là một đĩa gà quay ngũ vị, một tô thịt kho tàu, một đĩa rau nhưng tạo hình và sắp xếp thì vô cùng công phu như bàn tiệc của nhà hàng nổi tiếng chứ không đơn giản là bữa ăn tại gia.
_ Tôi nếm thử nhé! - Đinh Vũ quăng ánh mắt thèm thuồng về phía Chu Hiểu Phong, đánh mất cả hình tượng cậu luôn giữ khi đứng trước Hiểu Phong.
Chu Hiểu Phong nở nụ cười, gật nhẹ đầu, đôi mắt chăm chú nhìn vào đũa Đinh Vũ từ lúc gắp thức ăn đến lúc đưa đồ ăn vào miệng. Lúc này Chu Hiểu Phong có phần hồi hộp nín thở quan sát nhất cử nhất động trên mặt Đinh Vũ.
_ Ngon! Thật sự ngon! Nếu mẹ tôi đứng nhất thì lòng tôi lúc này xếp cậu thứ hai rồi mới đến ba tôi đấy.
Chu Hiểu Phong thở phào nhẹ nhõm, lòng lúc này nở hoa, mũi đỏ lên với những lời khen vừa rồi của Đinh Vũ.
_ Nào nào, nếu ngon thì ăn nhiều nhiều một chút đừng để phí công sức của tôi trong bữa cơm này. - vừa nói Hiểu Phong vừa gắp thức ăn cho Đinh Vũ.
_ Tôi không khách sáo đâu. Hahaha. - hôm nay tâm trạng Đinh Vũ thật sự rất vui, nhớ đến niềm vui sáng nay Đinh Vũ lại tiếp tục cười.
_ Có chuyện gì mà ăn không lo ăn cứ cười hoài coi chừng sặc bây giờ. - Chu Hiểu Phong mỉm cười nhìn Đinh Vũ mà nhắc nhở.
_ Sáng nay Lí Nhã Huệ tìm tôi... cậu đoán xem chị ấy nói gì?- Đinh Vũ thần thái bí mật.
_ Nói gì? Tiết lộ tôi xem để tôi chia vui? - Chu Hiểu Phong miệng cười nhưng lòng lo lắng điều gì đó.
_ Tôi được fan hâm mộ giao trọng trách sáng tác hai ca khúc trong phim, cậu xem có đáng để chúc mừng không? - Đinh Vũ hiếp mắt vỗ ngực khoe Chu Hiểu Phong.
_ Đáng chứ đáng chứ. - Chu Hiểu Phong lại lần nữa thở phào nhẹ nhõm, mọi chuyện không như trong đầu cậu đang nghĩ đó là sợ Lí Nhã Huệ có tình cảm với Đinh Vũ - Chúc mừng thì phải có cồn mới thật sự thỏa!
_ Cậu đang bệnh không nên uống! - Đinh Vũ chau mày nhắc nhở.
_ Tôi phải uống để chúc mừng cậu. - nói rồi Chu Hiểu Phong lấy ra vài lon bia - Uống được bao nhiêu thì cậu thông cảm cho tôi.
Đinh Vũ tâm trạng cực tốt, nghe Chu Hiểu Phong nói vậy gật đầu đồng ý.
_ Nào cạn ly, chúc mừng Đinh Vũ cậu lại nhận được trọng trách cao cả. - Chu Hiểu Phong hét to.
_ Vô - Đinh Vũ hưởng ứng quyết liệt. - Cậu phải giúp tôi tìm cảm hứng.
_ Ok...ok chuyện nhỏ. Cạn.
_ Hảo huynh đệ, hảo huynh đệ.
Chả mấy chốc trên bàn và dưới sàn đầy những vỏ bia, Đinh Vũ gục đầu trên bàn ăn ngủ ngon lành. Chu Hiểu Phong được đặt cách uống ít nên còn tỉnh táo ngồi đối diện mà ngắm Đinh Vũ. Môi mỏng chợt nở nụ cười, Chu Hiểu Phong đứng dậy tiến đến bên cạnh Đinh Vũ trao một nụ hôn lên chán. Đỡ Đinh Vũ dậy và bế cậu vào căn phòng ngủ bên cạnh phòng cậu.
Nhẹ nhàng đặt Đinh Vũ xuống giường, Chu Hiểu Phong đắp chăn cho Đinh Vũ rồi đứng nhìn cậu hồi lâu, sau đó mở cửa đi về phòng mình.
Updated 40 Episodes
Comments
Phù Dung Hoa
tuyệt vời ông mặt trời mình là fan đam mỹ khó tính lắm mà đọc truyện này thấy hay mà k tục
2019-11-25
2
Hủ KaiShin
Tuyệt vời thật tác giả lm nhiều lên nhé mk chờ đấy
2019-06-18
4