Những ngày Đinh Vũ nằm viện, ba bữa ăn của cậu chỉ đơn giản là túi dịch truyền trực tiếp qua cơ thể bởi dạ dày còn yếu chưa thể hấp thụ được, cậu không hề được ăn uống đàng hoàng, cảm giác thèm thuồng mấy món cơm của ba cậu nấu dâng *** **** điểm.
Mỗi ngày Đinh Hạo Thiên đều ba buổi ghé thăm con trai, lúc nào trong tay ông cũng là camen đựng cơm nóng hổi thơm lừng nhưng Đinh Vũ nào được đụng tới, cơm đó là của Đinh Hạo Thiên chuẩn bị cho Chu Hiểu Phong , từ ngày Đinh Vũ nằm viện đến nay Chu Hiểu Phong không rời phòng cậu nửa bước. Đôi khi nhìn thấy Chu Hiểu Phong ăn cơm ba mình, Đinh Vũ trong lòng dấy lên không ích đố kị, quả thật bây giờ nếu ai ban cho cậu một đĩa cơm rau luộc chắm mắm thì Đinh Vũ cậu cũng xem người đó là vị ân nhân cao cả.
Trằn trọc cả buổi sáng, Đinh Vũ xoay qua xoay lại trên giường, đôi mắt láo liên, sắc mặt vô cùng khó coi:
Chu Hiểu Phong, sao cậu không đi làm? Mỗi ngày có biết bao cuộc phỏng vấn đang chờ cậu?- Đinh Vũ không còn cách nào khác ngoài việc nói chuyện với Chu Hiểu Phong để quên đi cái đói.
Cậu chưa khỏe hẳn thì tôi chưa đi được. Tôi đã bảo trợ lí đăng tin tôi đi du lịch vài ngày rồi, trong thời gian này không ai có thể làm phiền tôi ở bên cậu- Chu Hiểu Phong đang chầm ngâm ngắm Đinh Vũ thì nghe thấy tiếng hỏi, trong lòng vui mừng khôn siết. Bởi mấy ngày trước Đinh Vũ vẫn còn khó chịu khi thấy cậu luôn ở đây, cậu ta mở miệng cau có chứ không nhẹ giọng hỏi cậu như bây giờ.
Hừ! Tôi đáng để cậu hy sinh vậy sao?- Đinh Vũ quay mặt đi nơi khác bĩu môi.
Đúng vậy, cậu như nguồn sống của tôi, cậu còn tôi còn, cậu mất tôi mất. Bất kể việc gì cậu muốn tôi sẽ đều đáp ứng cho cậu.- Chu Hiểu Phong vừa nói vừa tiến lại đặt tay lên khuôn mặt anh tuấn kia mà xoa xoa như người cha đang nựng đứa con cưng của mình.
Hai mắt Đinh Vũ chợt lóe lên một tia hy vọng, cái bao tử đói meo mấy ngày qua đang triệt để chi phối thần kinh của Đinh Vũ lúc này. Bộ óc kia đang chiều theo sự mách bảo của tự nhiên,dù không muốn nhưng Đinh Vũ lại quay sang nhìn Chu Hiểu Phong:
Cậu bảo hễ tôi muốn là cậu đều đáp ứng?
Đúng- Chu Hiểu Phong khí thái chắc chắn.
Vậy cậu có thể nhường lại bữa cơm trưa nay ba tôi đem đến cho tôi được không? Mấy ngày nay không có một cọng rau để nhai tôi khó chịu quá- Đinh Vũ nhìn Chu Hiểu Phong với ánh mắt khẩn thiết.
Chu Hiểu Phong như hiểu ra tại sao hôm nay Đinh Vũ lại có hứng nói chuyện với mình nên bật cười, cậu lắc đầu bày trò chọc ghẹo:
Không được. Việc này tôi có muốn ba cậu cũng không cho. Dạ dày cậu còn yếu không nên ăn đồ khó tiêu. Vả lại đồ ăn ba cậu nấu ngon thế này tôi cho đi thật không nở.- Chu Hiểu Phong biểu cảm trẻ con, đầu lưỡi đưa ra liếm mép- Nào là thịt gà kho, sườn chua ngọt, canh rong biển, cá chép chua ngọt...
Đinh Vũ mặt mày đỏ ửng một phần vì quê phần còn lại bị Chu Hiểu Phong chọc cho nóng tiết:
Im mồm và cút đi cho khuất mắt tôi cái phường lừa đảo!
Đinh Vũ, chỉ là tôi muốn cậu không xảy ra chuyện gì đáng tiếc thôi. Cậu thử nghĩ xem nếu sau khi cậu ăn vào mà lại bị như thế này nữa thì chẳng phải số ngày cậu chịu đựng nhịn ăn sẽ tăng lên gấp hai, gấp ba thì sao? Cậu phải nghe lời bác sĩ.
Đinh Vũ nghe Chu Hiểu Phong nói vậy trong lòng nhận thấy cũng đúng. Nếu mà có việc đáng tiếc xảy ra thật sự cậu không dám nghĩ đến những ngày sau đó như thế nào.
Nhưng tôi thực sự rất thèm ăn- Đinh Vũ chau mày, nhõng nhẽo như một đứa con nít không hơn không kém.
Thấy cảnh tượng đó, Chu Hiểu Phong đột nhiên cảm thấy đau lòng, cậu đang để người mình yêu cảm thấy khổ sở mà lại bất lực không thể giúp gì. Giá như người nằm kia không phải là Đinh Vũ mà là chính cậu thì có lẽ tim cậu không đau đến vậy. Chu Hiểu Phong chỉ biết nhẹ giọng mà nói:
Khi nào cậu khỏe, tôi sẽ nấu cho cậu không thiếu một món cao lương mỹ vị, từ thịt heo bò gà đến thịt cừu trâu dê, từ cá đồng đến cá biển, nấu cho cậu thật nhiều loại bánh khác nhau, các loại rau khác nhau. Thậm chí cả động vật sắp tuyệt chủng tôi cũng sẽ bắt về cho cậu thưởng thức.
Thôi cái khúc điệp ngữ đi phường lừa đảo. Tôi không muốn có một người điên vì tôi mà vào tù bóc lịch.
Chu Hiểu Phong chỉ biết nở nụ cười với hai lúm đồng tiền cho những phát ngôn bộc trực của Đinh Vũ.
E hèm có vẻ đỡ rồi nhỉ Đinh Vũ- Lí Nhã Huệ từ ngoài cửa bước vào trên tay là giỏ hoa quả và một bó bông ly thơm phức.
Chào tỷ, sao bây giờ mới đến thăm tôi?- Đinh Vũ vô cùng vui mừng khi có người đến nói chuyện với cậu lúc này.
Công việc bận bịu không sắp xếp được- Lí Nhã Huệ hướng về phía Chu Hiểu Phong- Mấy ngày nay cậu luôn bên cạnh Đinh Vũ à?
Chu Hiểu Phong gật nhẹ đầu:
Ừ...phải chờ cho cậu ta khỏe hẳn tôi mới yên tâm. À mà chị đến thì ở chơi với Đinh Vũ một lát, tôi về nhà có chút chuyện rồi lại liền.
Được, cậu cứ về đi để cậu ấy cho tôi.
Bóng Chu Hiểu Phong nhanh chóng khuất dần, Đinh Vũ thở phào nhẹ nhõm:
Ba ngày rồi hôm nay mới chịu rời đi.- quay sang nhìn Lí Nhã Huệ, Đinh Vũ bắt gặp ánh mắt cô nàng nhìn mình một cách bí ẩn nên ngạc nhiên hỏi- Chị nhìn gì tôi vậy?
Mắt Lí Nhã Huệ lại bắt đầu giở trò chớp nháy liên tục ngụ ý xấu xa muốn biết về quan hệ giữa Đinh Vũ với Chu Hiểu Phong mấy ngày qua đã đến đâu. Hết Chu Hiểu Phong giờ lại đến Lí Nhã Huệ chọc Đinh Vũ, Đinh Vũ lúc này cảm thấy mình như một đứa trẻ tội nghiệp bị bố mẹ do xét từ mọi phía.
Thôi nha bà chị , em vẫn còn " thẳng" chưa bị bẻ " cong " đâu.
Ai nói gì mà chú tự khai?- Giọng Lí Nhã Huệ lúc này theo cảm nhận của Đinh Vũ có vài phần " hắc dịch"- Chị chỉ là muốn biết cậu không động lòng một chút nào à? Người ta quan tâm cậu thế kia, ở bên cậu bỏ cả kiếm tiền sinh nhai sự nghiệp, cậu không cảm động sao?
Là cậu ấy tự hành hạ mình, tôi làm gì mà phải cảm động?- Đinh Vũ thản nhiên, ngôn từ chắc chắn. Nhưng nói ra những lời này trong lòng Đinh Vũ đột nhiên cảm thấy vài phần có lỗi với Chu Hiểu Phong.
Haizz tôi mà là cậu thì chắc đã động lòng từ lâu rồi. Một vị bạch mã hoàng tử đẹp trai, điều kiện phát triển vô cùng tốt, lại hết mực thủy chung quan tâm chăm sóc...- Lí Nhã Huệ vừa nói, vừa biểu cảm đáng thương, tay chắp lại để ngang lên má- Ôi! Hoàng tử đời em khi nào thì anh mới xuất hiện? Em thật là khổ thân khi những người như anh đã gần như tuyệt chủng cả rồi, thật tội nghiệp cho em vẫn hàng đêm ngắm trông . Vậy mà có người có mà không biết trân trọng đấy!
Chị muốn viết tiểu thuyết thì về nhà mà viết giùm tôi.- Đinh Vũ ngượng đến đỏ mặt.- Đi thăm bệnh tôi mà chị cứ muốn chọc cho tôi tức chết là sao hả?
Lí Nhã Huệ bụm miệng cười hả hê khi thấy sắc mặt kia của Đinh Vũ. Sau một hồi cô mới lấy lại bình tĩnh nói tiếp:
Hôm đó cậu ngất xỉu, Chu Hiểu Phong như một con người khác, cậu ta trông thật sự đáng sợ. Cậu ta đối với cậu quả nhiên là rất thật lòng.- Lí Nhã Huệ tiến đến kéo tấm rèm cửa sổ ra rồi nói tiếp- Cậu ấy cõng cậu chạy đi rất nhanh khi chúng tôi chưa kịp phản ứng gì, cậu ấy không rời khỏi cậu mấy ngày nay dù nửa bước là bởi vì cậu ấy lo lắng cho cậu. Cậu không định bày tỏ chút cảm xúc gì với cậu ta à?
Chị nghĩ tôi nên làm gì đây?- Đinh Vũ thật sự muốn trả ơn cho Chu Hiểu Phong nhưng lại sợ Chu Hiểu Phong hiểu lầm rằng mình đã chấp nhận cậu ta , lúc nào ở Đinh Vũ trước mặt Chu Hiểu Phong cũng là vẻ mặt thờ ơ vô cảm nhưng bên trong là có động lòng.
Hôn cậu ta một cái thật sâu- Lí Nhã Huệ cài bẫy được Đinh Vũ, mắt sáng rực thốt lên.
Này bà chị có tin tôi đuổi bà ra khỏi phòng không hả? Đạp phải cái gì mà nãy giờ nói chuyện nhây nhớt thế này?- Đinh Vũ bị Lí Nhã Huệ chọc cho tức đến lộn ruột.
Hahaha tỷ đùa thôi. Lâu ngày không gặp muốn làm cho cậu vui vẻ mà sao nóng vậy? - Lí Nhã Huệ nghiêm mặt hơn- E hèm, cậu muốn trả ơn Chu Hiểu Phong thì cứ quan tâm bình thường tới cậu ta. Như vậy là cậu ấy cảm thấy vui rồi.
Chị nghĩ vậy sao?
Lí Nhã Huệ gật đầu, Đinh Vũ cũng cảm thấy mình nên làm như vậy.Không gian bỗng trở nên im ắng đến lạ thường.
" Tít...tít"
Lí Nhã Huệ ngại ngần nhìn Đinh Vũ khi nhận được tin nhắn vừa rồi:
Tưởng là có thể ở bên cậu cả ngày hôm nay ai ngờ trường quay có việc đột xuất. Tôi đi cậu ở một mình có ổn không?
Tôi ổn. Bận thì cứ đi đi.
Lí Nhã Huệ xách túi xách rời khỏi, trước khi ra khỏi cửa cô nàng còn quay lại nháy mắt cười với Đinh Vũ. Một lúc sau Chu Hiểu Phong quay lại, lúc này đã là trưa.
Trên tay Chu Hiểu Phong là cả đống hộp đựng thực phẩm mùi thơm tỏa ra ngào ngạt khắp cả căn phòng. Đinh Vũ trong một lúc ngửi thấy nhiều mùi thơm như vậy không cầm được lòng nuốt nước miếng hỏi:
Cậu cậu mua cái gì nhiều thế? Đồ ăn à?
Tôi tự làm mang đến để ăn đấy. Hôm nay chú Hạo Thiên không nấu được.- Chu Hiểu Phong thản nhiên lấy một hộp gà rán, mở ra nhấm nháp trước ánh mắt thèm thuồng của Đinh Vũ.
Trong đầu Đinh Vũ lúc này chỉ nghĩ đến cái đùi gà kia có vị gì, thịt của nó ra sao, mới mấy ngày không được ăn mà cậu đã mất hết ấn tượng về nó.
Cậu cậu cho tôi nếm thử một miếng nhỏ được không?...Chỉ một chút xíu chắc không sao đâu.- Đinh Vũ đưa ánh mắt đáng thương nhìn Chu Hiểu Phong, nước miếng trong cuốn họng cứ tuôn ra mãi không ngừng, dạ dày lúc này cũng đã biểu tình đánh trống.
Suy nghĩ hồi lâu, Chu Hiểu Phong biểu cảm như không, giọng điệu có chút mỉa mai trước lời nài nỉ của Đinh Vũ:
Thôi được nhưng cậu phải làm cho tôi một việc.
Việc gì? - Đinh Vũ nhanh chóng đáp trả. Mắt không ngừng nhìn cái đùi gà trên tay Chu Hiểu Phong.
Thơm tôi lên má một cái- Chu Hiểu Phong liếc nhìn phản ứng của Đinh Vũ, sắc mặt cậu ta lúc này có chút khó coi- Nếu không thì thôi vậy. Woa...cái đùi gà này vị ngon ghê, thơm ngon quá chừng. - Chu Hiểu Phong múa múa chiếc đùi béo bỡ kia trước mặt mình khiến Đinh Vũ chỉ muốn nhào tới cướp lấy và cấu xé.
" Coi như là cậu thắng tôi một bàn, mai mốt khỏi hẳn tôi sẽ cho cậu biết tay cái tên Chu Hiểu Phong xấu xa khó ưa kia"
Thôi được cậu lại đây.- Đinh Vũ ậm ực xuống nước. Lời nói và hành động bấy giờ cả thảy đều bị cái dạ dày đáng thương kia chi phối.
Chu Hiểu Phong vẻ mặt hớn hở, mặt sát mặt Đinh Vũ nhắm mắt chờ đợi. Tâm trạng bấy giờ thật không từ nào có thể diễn tả được. Đinh Vũ nhắm chặt mắt, tay gồng hết sức nắm vào tấm chăn nệm, môi mỏng chu ra dần dần tiến lên vị trí má của Chu Hiểu Phong.
Hai...hai cậu đang làm gì vậy?- tiếng bác sĩ trực khoa vang lên khi nhìn thấy cảnh tượng trên.
Chu Hiểu Phong cảm hứng tuột dốc khi chưa nhận được nụ hôn của Đinh Vũ như yêu cầu trong khi Đinh Vũ đỏ mặt lấy chăn chùm đầu không biết độn thổ đi đâu.
Tôi bảo cậu có thể cho cậu ta ăn chở lại được rồi nhưng nên ăn ít thôi, cậu mua nhiều đồ thế kia không sợ cậu ấy chết vì trúng thực à? - vị bác sĩ lại lên tiếng.
Chu Hiểu Phong vẻ mặt thất sắc quay đi về hướng cửa sổ, lòng vô cùng lo lắng " Cái cha bác sĩ này, phá chuyện tốt của tôi có tin tôi phá cái bệnh viện của ông không hả? Thật là định mệnh mà"
Đinh Vũ nghe thấy thế, thần kinh cả thảy đều căng lên, mở chăn nhìn dáng vẻ lẩn tránh của Chu Hiểu Phong tức đến ói máu " Xém nữa là bị cậu lừa rồi cái phường lừa đảo đáng ghét kia. Tí nữa sẽ biết tay tôi."
Dạ em sẽ không ăn nhiều đâu ạ, em sẽ vận động chân tay xíu thôi- Đinh Vũ đứng thẳng lại, vừa nói vừa nhìn Chu Hiểu Phong nở nụ cười ác ý.
Vị bác sĩ vừa rời khỏi phòng, Chu Hiểu Phong đã bị Đinh Vũ lao vào như một con mãnh thú đánh đập đủ chỗ trông thật tội nghiệp. Anh chàng không còn cách nào khác là chấp nhận mà không thể kháng cự. Miệng thì luôn mồm nài nỉ:
Xin lỗi cậu mà, nhẹ tay thôi, tôi chỉ đùa xíu cho vui thôi...á đau.
Đánh cũng đã đánh xong, ăn cũng đã no, Đinh Vũ ngồi dựa lưng lên đầu giường nhìn điệu bộ đáng thương của Chu Hiểu Phong mà bật cười. Bỗng trong lòng thốt lên:
Cảm ơn cậu!
Chu Hiểu Phong tai như bị ù, cậu đã nghe lầm chăng? Đinh Vũ vừa cảm ơn cậu. Trái tim Chu Hiểu Phong như tan thành nước, mọi đau đớn hứng chịu vừa rồi đột nhiên tan biến. Chu Hiểu Phong đang cười, cười một cách hạnh phúc.
Updated 40 Episodes
Comments