Chương 4: Hái Hoa Tặc Đột Nhập Lúc Nửa Đêm

Tác giả: Mễ Ly Hi Mộc

****

Muội khống Mộc Thiên Trần sau một hồi nhìn tiểu muội muội tự mình cam đoan cùng với đệ đệ chốc chốc lại chen vào một câu, rốt cuộc tha cho vị Diệp thiểu thư kia, trước khi đi về còn không quên dặn dò nha hoàn tiểu Thúy phải bảo vệ tiểu công chúa thật cẩn thận, có vấn đề gì lập tức báo cho bổn thái tử.

Muội muội bảo bối của bổn thái tử là người mà đám người kia có thể bắt nạt sao? Không thể nào!

Cưng chiều bao bọc tới nỗi Mộc Thiên Phàm cũng có chút ghen tị, than thở: "Thái tử ca ca đối với tiểu muội muội thật là yêu thương vô hạn, có thể dành ra một chút cho đệ đệ ruột thịt này được không? Thật ra thì ta mới là người được nhặt về có đúng không? A! Tủi thân quá đi!"

"…" Vị ca ca tiện nghi này, nếu ngươi có dáng vẻ của 'tủi thân' một chút thì ta đã tin rồi đấy!

"Đệ nghiêm túc một chút đi!" Mộc Thiên Trần thờ ơ kéo đệ đệ giả bộ tủi thân đi khỏi, còn bật cười nói thêm một câu: "Đến cả ta cũng nghi ngờ ta được nhặt về đây này, đệ tính là cái gì?"

"…"

"…"

Không còn lời nào để nói thêm.

_

Lục Trì Mạn đón tiếp vị ca ca thứ ba là lúc đang giải quyết bữa tối, tiểu Thúy mang một vẻ mặt sợ hãi từ ngoài chạy tới nói với hắn Tam Vương gia tới thăm, không hiểu có chuyện gì mà hai chân nàng ta cũng hơi run rẩy.

"…" Ca ca tiện nghi tới thăm lần này rất đáng sợ sao, hù đến nha hoàn của hắn sợ tới như thế.

Mà sao nhiều ca ca thế, không biết còn có bao nhiêu người nữa, không thể tới thăm một lượt được sao?

Lục Trì Mạn một tay cầm kìm một tay cầm cua, bận rộn nói với tiểu Thúy: "Mang thêm bát đũa mời y tới đây luôn đi!"

Đến khi nhìn thấy Tam Vương gia, hắn liền biết nha hoàn của hắn vì sao lại sợ như thế.

Nam tử mặc huyền y, tóc búi cao gọn gàng bằng ngọc quan, ngũ quan cân đối anh tuấn, đặt trên giang hồ chắc chắn là một mỹ nam đứng đầu, đáng tiếc mỹ nam này quanh thân dường như tỏa ra hàn băng, vô cùng lạnh lùng.

Mộc Thiên Kỳ xách theo một lồng trúc đựng thức ăn vào tới, nhìn thấy hắn khuôn mặt lạnh lùng xa cách hiền giãn ra, để lồng trúc tới trước mặt hắn, nhỏ giọng nói: "Ngự y nói ăn cháo gà hạt sen rất tốt, ta nhờ ngự trù đứng đầu ngự thiện phòng nấu, muội ăn thử xem!"

"A!" Ca ca tốt đây rồi! Lục Trì Mạn mừng rỡ ném con cua cứng đầu bóc hoài không được đi cười với ca ca đến đúng lúc một cái, cho đồ ăn đều là người tốt!

Đã nói tay nghề của người cổ đại rất giỏi mà, bát cháo này còn là ngự trù đứng đầu ngự thiện phòng nấu hương vị khỏi phải bàn luôn, đầu bếp hoàng cung đó!

Lục Trì Mạn vừa ăn cháo vừa âm thầm phát thẻ ca ca tốt.

Mộc Thiên Kỳ thấy tiểu muội muội cười với mình, còn ăn đến vui vẻ như thế, nội tâm sớm đã bay lên trời, hai má cũng có chút hồng luôn. Bộ dạng này mà để người khác nhìn thấy thì chín phẩy chín trên mười đều cảm thấy đang nằm mơ, Tam Vương gia lạnh lùng sớm đã thành thương hiệu đột nhiên có vẻ mặt như thế, là ai cũng đều sẽ sốc.

Ừm! Trừ nhân vật vừa xuyên qua chưa hiểu chuyện gì xảy ra kia, tạm thời không tính!

Mộc Thiên Kỳ cầm lấy con cua bị hắn vứt ra, nhíu mày nói: "Sao muội lại ăn cái này? Muội vừa khỏi bệnh ăn cái này không tốt cho cơ thể đâu, cũng không tốt cho tim!"

"A!" Ta quên mất ta bị bệnh tim luôn rồi đấy, uổng công nãy giờ cố bóc nó! Lục Trì Mạn lắc đầu nói: "Muội biết rồi! Tam ca ăn đi, cứ tự nhiên đừng ngại!"

"Muội cứ ăn đi, ta còn có việc!" Mộc Thiên Kỳ đứng dậy, tay còn cầm con cua lại hỏi: "Mai muội muốn ăn gì không? Ta cho người đưa tới!"

Hắn còn chưa kịp trả lời lại nghe ca ca tốt nói tiếp: "Bỏ đi! Ta nói phụ hoàng đưa ngự trù kia sang cho muội, muội muốn ăn gì nói luôn là được."

Nói xong liền cầm theo con cua một đường đi thẳng, đầu cũng không quay lại một lần!

"…" Ta cái gì cũng chưa kịp nói.

Nhưng mà có vẻ như ta có nói hay không cũng vẫn thế mà, thôi kệ, ăn vào miệng mình chứ miệng ai mà sợ.

Lục Trì Mạn bị hương thơm của cháo gà kéo đi, cái gì cũng đều không cần nghĩ, vui vẻ giải quyết cháo gà trước.

Ăn đồ ngon là không được suy nghĩ lung tung, phải chuyên tâm thưởng thức, phải tôn trọng thức ăn, tôn trọng người làm thức ăn, tôn trọng người đưa thức ăn nữa...

_

Đêm.

Tĩnh lặng. Vạn vật chìm vào bóng đêm bắt đầu ngủ yên, chỉ còn tiếng cú đêm chốc chốc lại vang lên một tiếng tạo một chút động tĩnh mờ nhạt.

Ánh trăng mờ mịt trên đỉnh đầu một lúc lại sáng một lúc lại tối, cùng mây trêu đùa đến mê mẩn.

__Tách.

Một bóng người vụt qua hồ nước đạp nhẹ lên lá sen làm hạt sương đêm đọng trên lá rơi xuống hồ nước, tách một tiếng tỏa ra sóng nước lăn tăn khuấy động mặt hồ yên ả.

Trong đêm đen tĩnh lặng, y phục trắng muốt phá lệ rõ ràng phác họa thân hình một nam tử, dáng người cân đối.

Bạch y nam tử đạp nhẹ cành hoa sen một bước bay vào trạch viện bên hồ, thuần thục như ở nhà mình nhảy qua cửa sổ một căn phòng.

Lục Trì Mạn ngồi trên giường, chăn đắp một nửa, y phục có chút lộn xộn, mặt còn ngái ngủ vò đầu hỏi kẻ ban đêm đột nhập phòng ngủ khuê nam...à khuê nữ nhà lành.

Hên là lúc nãy đi ngủ lười nên chưa ném đi hai quả đào trước ngực.

"Ngươi là ai vậy?"

Hoa Lạc Vũ tùy ý ngồi lên cái ghế cạnh giường ngủ nhìn hắn chằm chằm, cong cong khóe môi phun ra mấy chữ: "Hái hoa tặc!"

"Ừ!" Hái hoa tặc à? Đẹp trai như vậy sao lại đi hái hoa tặc? Không sợ mắc bệnh truyền nhiễm hay gì? Đáng tiếc, trai đẹp mà có bệnh!

"Ừ?" Hoa Lạc Vũ khó hiểu, 'ừ' là ý gì? Phản ứng như thế là thế nào? Còn lắc đầu là sao?

Hai người một trên giường một trên ghế giương mắt nhìn nhau chằm chằm, mắt cũng không chớp lấy một cái.

Im ắng...im ắng...

Cuối cùng Lục Trì Mạn nhìn hết nổi, chớp chớp mắt bực bội lên tiếng: "Ngươi không phải là hái hoa tặc à, bây giờ ngươi hái hay không hái đây? Ta buồn ngủ lắm rồi đấy! Ngươi không hái thì cửa lớn ở kia, cửa sổ ở đó, không tiễn!"

Đêm hôm khuya khoắt, ngủ không ngủ còn chạy khắp nơi cái gì không biết! Chạy khắp nơi thì thôi đi, chạy vào đây làm phiền ta đi ngủ là cái thể loại gì? Hôm nay là cái ngày hoàng đạo tốt đẹp nào mà người này nối tiếp người kia ghé thăm tấp nập thế không biết nữa!

Aaaaaa! Bực bội!

"Hì!" Hoa Lạc Vũ bật cười, hứng thú hỏi lại: "Nhưng bây giờ ta muốn hái rồi! Làm sao đây?"

Nam tử chống tay lên mép giường, bóng người cao lớn ép tới, khuôn mặt đẹp trai ngất trời ghé sát bên tai hắn, giọng nói dễ nghe đầy lưu manh truyền tới: "Tiểu nương tử nói xem!"

Một lọn tóc mai trượt khỏi đầu vai nam tử theo quán tính quệt qua cánh mũi Lục Trì Mạn, hắn bình tĩnh đưa tay đẩy người kia ra xa: "Đừng có gọi lung tung, ai là tiểu nương tử chứ! Ta buồn ngủ, không chơi với ngươi nữa!"

Nói xong liền nằm xuống, kéo chăn đến cổ, quay người vào trong, nhắm mắt đi ngủ.

Hơn nửa đêm không đi ngủ, có bệnh!

[Tiểu kí chủ...]

[Mi cũng đừng có phát rồ, chuyện lớn bằng trời thì cũng để ngày mai rồi nói!] Ăn lớn nhất, ngủ lớn nhì, không được làm phiền biết chưa?

[…] Hệ thống im lặng.

Hoa Lạc Vũ thấy hắn như thế cũng không tỏ vẻ gì, bóng người cao lớn đi tới bên cửa sổ, giọng nói dễ nghe trầm thấp của nam nhân đều đều vang lên: "Tiểu nương tử mất trí nhớ xong trở nên thật đáng yêu, trước kia ngươi nhìn thấy ta đều sẽ không phản ứng. Nhưng ngươi bây giờ so với trước kia khiến ta càng thêm yêu thích! Ta tên là Hoa Lạc Vũ, đừng quên nhé, ta sẽ còn quay lại!"

"Tiểu nương tử! Chúc ngủ ngon!"

Tiểu nương tử nào đó: "…"

Ngủ ngon cái định mệnh nó chứ ngủ ngon!

Nếu ngươi không rồ dại mà xuất hiện lúc nửa đêm thì ta đang ngủ rất ngon đấy, còn có mặt mũi chúc ngủ ngon cơ!

Lục Trì Mạn quay người nhìn ra cửa sổ, nơi đó mới đây còn có người đứng bây giờ đã trống trơn, mặt trăng đúng lúc tránh khỏi đám mây, ánh trăng chiếu qua cửa sổ qua một lớp giấy dầu hắt lên mặt đất hình dáng khung cửa, từng tia sáng mờ ảo trùng điệp lên nhau trở nên mờ ảo rung động.

...

Vị mỹ nam hái hoa tặc đêm qua nói sẽ quay lại, sáng hôm sau người liền tới, thời điểm y tới còn chọn rất đúng lúc Lục Trì Mạn đang ăn bữa sáng, không có một chút nào ngại ngùng mà ăn ké bữa sáng của hắn.

"…" Tốt lắm! Một là giờ ngủ, hai là giờ ăn vị này đều vô tình hay cố ý có mặt đầy đủ, còn không ngại ngùng tranh cướp đồ ăn của hắn, loại liêm sỉ một miếng cũng không còn này là loại khó chơi nhất.

Liêm sỉ một miếng cũng không còn Hoa Lạc Vũ một chút cũng không có giác ngộ nhặt liêm sỉ về, vui vẻ hớn hở vừa ăn còn vừa chép miệng: "Không hổ là ngự trù đứng đầu Ngự Thiện phòng, đồ ăn làm ra đều ngon tuyệt đỉnh, tiểu nương tử có ngại khi có thêm một người tới ở không? Ta đã đem đồ tới rồi, từ hôm nay sẽ ở đây luôn, ta dễ nuôi lắm, một ngày ba bữa ăn với ngươi là được!"

"Ta có ngại!" Lục Trì Mạn ôm lấy đĩa bánh vị thảo mộc do ngự trù đặc biệt làm tới bên người, không chút khách khí cự tuyệt, điêu dân muốn tới cướp thức ăn chỗ ở, ai lại có bệnh mà nguyện ý?

"Tiểu nương tử ngại cũng đúng thôi!" Hoa Lạc Vũ ném tới cho hắn một ánh mắt 'ta hiểu mà!' quay đầu liền nhanh chóng cầm đồ đi vào phòng của hắn, bình tĩnh như ở nhà của mình mà nói: "Quyết định thế đi, từ hôm nay ta ở đây!"

"???" Đó là phòng của hắn!

CỦA! HẮN!

"Không được!" Lục Trì Mạn cảm thấy mình cần phải bình tĩnh nói chuyện với người này một chút: "Vì sao ta phải nuôi ngươi chứ? Chúng ta không thân quen!"

[Tiểu kí chủ...]

Lục Trì Mạn đang nói chuyện với Hoa Lạc Vũ thì nghe âm thanh của hệ thống vang lên trong đầu, hắn bực bội cắt ngang nó.

Chuyện gì nữa? Cho mi năm giây để trình bày!

Hot

Comments

Natalya Monies

Natalya Monies

Phương thức ra sân kì diệu này...anh công đây mà!🤦

2023-10-28

1

Huỳnh Ngọc Ái

Huỳnh Ngọc Ái

ôi ngọt z

2023-06-15

0

Đỗ Trúc

Đỗ Trúc

đi đột nhập mà tự nhiên vậy

2023-04-17

2

Toàn bộ
Chapter
1 Chương 1: Xuyên Vào Tiểu Thuyết Đam Mỹ
2 Chương 2: Nhiệm Vụ Đến Đây
3 Chương 3: Thiên Kim Phủ Tướng Quân
4 Chương 4: Hái Hoa Tặc Đột Nhập Lúc Nửa Đêm
5 Chương 5: Hoa Lạc Vũ
6 Chương 6: Lưu Ly Bảo Diễm.
7 Chương 7: Drama Của Triệu Phủ.
8 Chương 8: Tình Tiết Quen Thuộc
9 Chương 9: "Đến Triệu Phủ làm gì?" "Ăn Cơm!"
10 Chương 10: Nhiệm Vụ Ngẫu Nhiên
11 Chương 11: Mục Tiêu Nhiệm Vụ
12 Chương 12: Xóa BUG
13 Chương 13: Nửa Đêm Vào Nhà Lao Làm Gì?
14 Chương 14: Kịch Bản Này Còn Ổn Không?
15 Chương 15: Nhìn Thấy Linh Hồn
16 Chương 16: Con Muốn Gả Cho Tiểu Công Chúa
17 Chương 17: Có Người Đổ Bình Giấm
18 Chương 18: Còn Tưởng Là Tình Địch
19 Chương 19: Tên Thân Mật
20 Chương 20: Trụ Trì Phật Tông Tự.
21 Chương 21: Chúng Ta Là Sát Thủ
22 Chương 22: Rơi Xuống Vực Sâu
23 Chương 23: Không Tìm Thấy?
24 Chương 24: Lạc Vào Nơi Thế Ngoại Đào Nguyên
25 Chương 25: Ấn Kí Phượng Hoàng Xanh
26 Chương 26: Trên Trời Giáng Xuống Một Anh Hùng
27 Chương 27: Thiếu Chủ Minh Gia
28 Chương 28: Chuyện Xưa, Người Cũ
29 Chương 29: Bản Đồ Chữ V
30 Chương 30: Ta Còn Có Thể Làm Thiếp
31 Chương 31: Tìm Thấy Lưu Ly Bảo Diễm. Phu Nhân Thật, Phu Nhân Giả!
32 Chương 32: Giấc Mơ Kì Lạ
33 Chương 33: Tân Nương Bỏ Trốn
34 Chương 34: Gặp Được Người Quen
35 Chương 35: Vì Sao Không Phải Là Một Tiểu Quận Vương?
36 Chương 36: Gặp Lại Hoa Lạc Vũ
37 Chương 37: Tiểu Nương Tử! Ngực Của Ngươi Vì Sao Không Thấy?
38 Chương 38: Mảnh Vỡ Kí Ức Thứ Nhất
39 Chương 39: Thích?
40 Chương 40: Bức Thư Của Thừa Tướng
41 Chương 41: Giải Quyết Chuyện Ở Vân Lăng.
42 Chương 42: Chúng Ta Đi Trộm
43 Chương 43: Tình Tiết Cẩu Huyết Các Mẹ Ruột Đều Thích!
44 Chương 44: Rơi Xuống Vực Sâu Lại Dính Xuân Dược?
45 Chương 45: Hoa Nở Thành Bông! (H)
46 Chương 46: Không Phải Thế Giới Này
47 Chương 47: Cả Thiên Hạ Đều Biết
48 Chương 48: Tụ Hồn Châu!( Lưu Ly Ngọc Bích )
49 Chương 49: Phu Nhân Giáo Chủ
50 Chương 50: Mảnh Vỡ Kí Ức Thứ Hai
51 Chương 51: Lục Trì Thanh!
52 Chương 52: Ta...Chỉ Là Có Điểm Hồi Hộp!
53 Chương 53: Đến Kinh Thành!
54 Chương 54: Con Muốn Thành Thân
55 Chương 55: Trừ Bước Cuối Cùng...?
56 Chương 56: Vị Khách Không Mời
57 Chương 57: Có Người Muốn Phá Hỏng Hôn Lễ
58 Chương 58: Bái Đường Thành Thân
59 Chương 59: Muội Đến Mang Huynh Trở Về
60 Chương 60: Động Phòng Hoa Chúc (mở) [H]
61 Chương 61: Động Phòng Hoa Chúc (kết) [H]
62 Chương 62: Diệu Diệu Bị Vả Mặt
63 Chương 63: Đến Từ Một Nơi
64 Chương 64: Yêu Đương Làm Người Ta Thay Đổi!
65 Chương 65: Ta Rất Dễ Nuôi
66 Chương 66: Đập Chậu Cướp Hoa
67 Chương 67: "Tiểu Mạn Nhi, Đi Với Ta!"
68 Chương 68: Trận Pháp Song Sinh
69 Chương 69: Ta Có Cách Tìm Được Thanh Nhi.
70 Chương 70: Bị Hạ Chú?
71 Chương 71: Nhuyễn Truy Vương.
72 Chương 72: Nguy Hiểm Cận Kề
73 Chương 73: Tiểu Kí Chủ, Mời Ngài Ngay Lập Tức Nhảy Xuống!
74 Chương 74: Hồi Ức Bị Lãng Quên
75 Chương 75: Yêu Hận Tình Thù
76 Chương 76: Vì Hắn Là Đệ Đệ Của Ta
77 Chương 77: Tán Hồn Thuật!
78 Chương 78: Gặp Lại
79 Chương 79: Đối Với Ta Tiểu Nương Tử Vẫn Còn Nhỏ
80 Chương 80: Ta Cảm Thấy Bất An
81 Chương 81: Không Có Manh Mối
82 Chương 82: Bát Canh Ta Xuống Bếp Đích Thân Quạt Lửa!
83 Chương 83: Thất Phu Vô Tội, Hoài Bích Có Tội!
84 Chương 84: Kí Ức Quan Trọng
85 Chương 85: Tiểu Kí Chủ, Ta Quét Được Boss Trùm!
86 Chương 86: Boss Trùm Là...?
87 Chương 87: Các Nhân Vật Liên Quan Đều Lên Sàn
88 Chương 88: Nhân Vật Chính Chết. Thiết Lập Lại Thế Giới!
89 Chương 89: Ngoại Truyện (1).
90 Chương 90: Ngoại Truyện (2)
91 Chương 91: Chờ Người. Người Chờ.
92 Chương 92: Hồi Ức Thứ Nhất (Hoa Lạc Vũ)
93 Chương 93: Hồi Ức Thứ Hai (Lục Trì Mạn)
94 Chương 94: Hồi Ức Thứ Ba (Lục Trì Thanh)
95 Chương 95: Hồi Ức Thứ Tư (Quân Thiên Hạo)
96 Chương 96: Hồi Ức Thứ Năm (Cố Giao Toàn)
Chapter

Updated 96 Episodes

1
Chương 1: Xuyên Vào Tiểu Thuyết Đam Mỹ
2
Chương 2: Nhiệm Vụ Đến Đây
3
Chương 3: Thiên Kim Phủ Tướng Quân
4
Chương 4: Hái Hoa Tặc Đột Nhập Lúc Nửa Đêm
5
Chương 5: Hoa Lạc Vũ
6
Chương 6: Lưu Ly Bảo Diễm.
7
Chương 7: Drama Của Triệu Phủ.
8
Chương 8: Tình Tiết Quen Thuộc
9
Chương 9: "Đến Triệu Phủ làm gì?" "Ăn Cơm!"
10
Chương 10: Nhiệm Vụ Ngẫu Nhiên
11
Chương 11: Mục Tiêu Nhiệm Vụ
12
Chương 12: Xóa BUG
13
Chương 13: Nửa Đêm Vào Nhà Lao Làm Gì?
14
Chương 14: Kịch Bản Này Còn Ổn Không?
15
Chương 15: Nhìn Thấy Linh Hồn
16
Chương 16: Con Muốn Gả Cho Tiểu Công Chúa
17
Chương 17: Có Người Đổ Bình Giấm
18
Chương 18: Còn Tưởng Là Tình Địch
19
Chương 19: Tên Thân Mật
20
Chương 20: Trụ Trì Phật Tông Tự.
21
Chương 21: Chúng Ta Là Sát Thủ
22
Chương 22: Rơi Xuống Vực Sâu
23
Chương 23: Không Tìm Thấy?
24
Chương 24: Lạc Vào Nơi Thế Ngoại Đào Nguyên
25
Chương 25: Ấn Kí Phượng Hoàng Xanh
26
Chương 26: Trên Trời Giáng Xuống Một Anh Hùng
27
Chương 27: Thiếu Chủ Minh Gia
28
Chương 28: Chuyện Xưa, Người Cũ
29
Chương 29: Bản Đồ Chữ V
30
Chương 30: Ta Còn Có Thể Làm Thiếp
31
Chương 31: Tìm Thấy Lưu Ly Bảo Diễm. Phu Nhân Thật, Phu Nhân Giả!
32
Chương 32: Giấc Mơ Kì Lạ
33
Chương 33: Tân Nương Bỏ Trốn
34
Chương 34: Gặp Được Người Quen
35
Chương 35: Vì Sao Không Phải Là Một Tiểu Quận Vương?
36
Chương 36: Gặp Lại Hoa Lạc Vũ
37
Chương 37: Tiểu Nương Tử! Ngực Của Ngươi Vì Sao Không Thấy?
38
Chương 38: Mảnh Vỡ Kí Ức Thứ Nhất
39
Chương 39: Thích?
40
Chương 40: Bức Thư Của Thừa Tướng
41
Chương 41: Giải Quyết Chuyện Ở Vân Lăng.
42
Chương 42: Chúng Ta Đi Trộm
43
Chương 43: Tình Tiết Cẩu Huyết Các Mẹ Ruột Đều Thích!
44
Chương 44: Rơi Xuống Vực Sâu Lại Dính Xuân Dược?
45
Chương 45: Hoa Nở Thành Bông! (H)
46
Chương 46: Không Phải Thế Giới Này
47
Chương 47: Cả Thiên Hạ Đều Biết
48
Chương 48: Tụ Hồn Châu!( Lưu Ly Ngọc Bích )
49
Chương 49: Phu Nhân Giáo Chủ
50
Chương 50: Mảnh Vỡ Kí Ức Thứ Hai
51
Chương 51: Lục Trì Thanh!
52
Chương 52: Ta...Chỉ Là Có Điểm Hồi Hộp!
53
Chương 53: Đến Kinh Thành!
54
Chương 54: Con Muốn Thành Thân
55
Chương 55: Trừ Bước Cuối Cùng...?
56
Chương 56: Vị Khách Không Mời
57
Chương 57: Có Người Muốn Phá Hỏng Hôn Lễ
58
Chương 58: Bái Đường Thành Thân
59
Chương 59: Muội Đến Mang Huynh Trở Về
60
Chương 60: Động Phòng Hoa Chúc (mở) [H]
61
Chương 61: Động Phòng Hoa Chúc (kết) [H]
62
Chương 62: Diệu Diệu Bị Vả Mặt
63
Chương 63: Đến Từ Một Nơi
64
Chương 64: Yêu Đương Làm Người Ta Thay Đổi!
65
Chương 65: Ta Rất Dễ Nuôi
66
Chương 66: Đập Chậu Cướp Hoa
67
Chương 67: "Tiểu Mạn Nhi, Đi Với Ta!"
68
Chương 68: Trận Pháp Song Sinh
69
Chương 69: Ta Có Cách Tìm Được Thanh Nhi.
70
Chương 70: Bị Hạ Chú?
71
Chương 71: Nhuyễn Truy Vương.
72
Chương 72: Nguy Hiểm Cận Kề
73
Chương 73: Tiểu Kí Chủ, Mời Ngài Ngay Lập Tức Nhảy Xuống!
74
Chương 74: Hồi Ức Bị Lãng Quên
75
Chương 75: Yêu Hận Tình Thù
76
Chương 76: Vì Hắn Là Đệ Đệ Của Ta
77
Chương 77: Tán Hồn Thuật!
78
Chương 78: Gặp Lại
79
Chương 79: Đối Với Ta Tiểu Nương Tử Vẫn Còn Nhỏ
80
Chương 80: Ta Cảm Thấy Bất An
81
Chương 81: Không Có Manh Mối
82
Chương 82: Bát Canh Ta Xuống Bếp Đích Thân Quạt Lửa!
83
Chương 83: Thất Phu Vô Tội, Hoài Bích Có Tội!
84
Chương 84: Kí Ức Quan Trọng
85
Chương 85: Tiểu Kí Chủ, Ta Quét Được Boss Trùm!
86
Chương 86: Boss Trùm Là...?
87
Chương 87: Các Nhân Vật Liên Quan Đều Lên Sàn
88
Chương 88: Nhân Vật Chính Chết. Thiết Lập Lại Thế Giới!
89
Chương 89: Ngoại Truyện (1).
90
Chương 90: Ngoại Truyện (2)
91
Chương 91: Chờ Người. Người Chờ.
92
Chương 92: Hồi Ức Thứ Nhất (Hoa Lạc Vũ)
93
Chương 93: Hồi Ức Thứ Hai (Lục Trì Mạn)
94
Chương 94: Hồi Ức Thứ Ba (Lục Trì Thanh)
95
Chương 95: Hồi Ức Thứ Tư (Quân Thiên Hạo)
96
Chương 96: Hồi Ức Thứ Năm (Cố Giao Toàn)

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play