Chương 9: "Đến Triệu Phủ làm gì?" "Ăn Cơm!"

Tác giả: Mễ Ly Hi Mộc

****

"Tiểu công chúa!"

Nha hoàn tiểu Thúy từ ngoài chạy vào, nhìn thấy Mộc Thiên Phàm cũng ở đây vừa thở gấp vừa hành lễ.

Lục Trì Mạn quay qua nhìn một chút, khó hiểu hỏi: "Ngươi chạy nhanh như thế làm gì? Có người chết nữa à?"

"Không phải!" tiểu Thúy lắc đầu, mặt đỏ hết cả lên ấp úng nói không nên lời.

"Thế có chuyện gì?" Cũng không chết người thì có cái gì mà ấp a ấp úng như vậy? Mặt còn đỏ lên như thế là ý gì: "Ngươi gặp được chân ái??"

"Không...không phải thế!" Khuôn mặt của tiểu cô nương càng thêm đỏ hơn, dường như hận không có cái lỗ để chui xuống vậy.

Lục Trì Mạn: "…"

Rất nhanh thì hắn biết vì sao nha hoàn của mình bị như thế, bởi vì nam tử xuất hiện sau đó một thân y phục đen tuyền, khuôn mặt anh tuấn nghiêm túc tỏa ra hàn khí quanh thân, cái phong cách xuất hiện mang thương hiệu đóng băng mọi thứ trong vòng mười mét xung quanh kia không phải là ca ca tốt của hắn sao??

Mộc Thiên Kỳ vừa bước vào cửa, hàn khí quanh thân lập tức dùng tốc độ ánh sáng mà biến mất không một chút dấu vết, khuôn mặt nghiêm túc dãn ra, thay thế là sự ôn hòa vô hạn.

Tốc độ lật mặt nhanh còn hơn cả lật bánh tráng, khiến Mộc Thiên Phàm phải trố mắt nhìn, hai giây sau bật cười, đôi mắt hồ ly cũng híp lại: "Ôi trời ơi, đây còn là tam đệ của ta sao? Tam đệ của ta lại có thể có bộ dáng này khiến cho nhị ca ta đây phải lau mắt mà nhìn luôn đấy!! Tiểu muội muội cao tay!"

Lục Trì Mạn: "…" Hắn không làm gì hết!

Lục Trì Mạn không để ý đến hồ ly ca ca, người này chính là vẫn luôn như vậy, không cần quan tâm, hắn giơ tay chào ca ca tốt, ca ca tốt mỗi lần tới đều sẽ có đồ ăn, chỉ cần không phải tới tranh đồ ăn tất cả đều dễ nói chuyện.

Mộc Thiên Kỳ đưa tới một giỏ trúc: "Bánh bao nhân thảo mộc, tốt cho cơ thể của muội, muội ăn thử xem có ngon không?"

"Cảm ơn Tam ca!" Lục Trì Mạn hào phóng tặng cho ca ca tốt một nụ cười tươi rói, không hề có chút ngại ngùng nắm lấy một cái ra ăn, gật đầu: "Ngon lắm!"

Diệu Diệu âm thầm đếm liêm sỉ rơi rụng của tiểu kí chủ, âm thầm khinh bỉ tiểu kí chủ nông cạn, chỉ vì một chút đồ ăn liền không có tiền đồ như thế! Nhưng nó cũng chỉ dám âm thầm thôi, tiểu kí chủ rồ lên mắng không biết mệt, ai không sợ chứ nó ngán hẳn.

Mộc Thiên Phàm vừa định ăn ké liền thấy tiểu muội muội bảo bối nhanh chóng ôm lấy giỏ trúc, ý tứ cự tuyệt rõ ràng, tiếp đó lại thấy ánh mắt lạnh lùng của tam đệ nào đó nhìn qua.

Mộc Thiên Phàm lại hơn một lần bị tổn thương, lệ rơi đầy mặt bi ai cảm thán: "Tình nghĩa huynh muội bao năm nay của chúng ta không đáng một cái bánh sao hả tiểu muội muội?"

Lục Trì Mạn không một chút nể mặt nào lắc đầu, hắn quay đầu hỏi tiểu Thúy: "Ta bảo ngươi đi đưa cái thư, ngươi đưa xong chưa?"

"Đã đưa rồi!" tiểu Thúy đầu cũng không ngẩng lên đáp.

"Tốt lắm!" Lục Trì Mạn đứng lên, đưa giỏ trúc cho tiểu Thúy dặn dò: "Cất cẩn thận, chiều ta về còn ăn! Bây giờ ta đi Triệu phủ, ngươi không cần đi theo!"

"Hửm? Muội đi Triệu sao? Muội qua đó bây giờ làm gì, đang trưa mà!" Mộc Thiên Phàm đang trong trạng thái bị tổn thương ghê gớm vừa nghe hắn nói liền nhanh chóng thoát ra, Mộc Thiên Kỳ cũng nhìn qua, im ắng hỏi.

Tiểu cô nương bận y phục màu thiên thanh, áo khoác màu xanh ngọc thêu hoa văn mây trắng bằng chỉ bạc, dáng đứng có hơi tùy ý, khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp, bình tĩnh nói hai chữ, ngữ điệu đương nhiên: "Ăn cơm!"

Mộc Thiên Phàm: "…"

Mộc Thiên Kỳ: "…"

Tiểu Thúy: "…"

Diệu Diệu: […]

...

Triệu phủ.

Triệu Cảnh nghe theo lời của ái thiếp mà cấp tốc làm tang lễ cho Triệu phu nhân, sơ sài tới không nỡ nhìn thẳng nhưng cũng chẳng có ai dám nói chuyện, Triệu Lăng thì sớm đã chết lặng, chỉ biết ngơ ngác ôm lấy quan tài của Triệu phu nhân mà im lặng khóc.

Ông ta suy nghĩ sắp tới sẽ cho nó theo hoàng tử nào đó học tập nữa là xong, cho dù Lý Dư có trở về thì ông ta cũng đã lo xếp xong cả rồi.

Vốn tưởng rằng chuyện này coi như xong, ai ngờ còn chưa kịp thở ra một hơi thì đầy tớ chạy tới báo Đại Lý tự khanh Chu đại nhân tới, đang ở ngoài cổng muốn vào khiến một hơi của Triệu Cảnh chưa kịp đi ra thì lại thụt vào, ông ta vội vã chạy ra.

Triệu Cảnh nhìn thế trận trước phủ mà toát mồ hôi lạnh, nội tâm điên cuồng run rẩy, ông ta miễn cưỡng bình tĩnh lại đi ra nở một nụ cười nịnh nọt hỏi thăm: "Cái đó...Chu đại nhân đại giá quang lâm tới đây, không biết là có chuyện gì?"

Chu Trình An nhìn cũng không nhìn lấy Triệu Cảnh một cái nào, tay phải đặt lên chuôi kiếm bên hông, mắt nhìn thẳng phía trước đáp: "Không dám! Triệu đại nhân không biết hay là giả vờ không biết đây? Sáng nay Chu mỗ nhận được thư báo án về cái chết của Triệu phu nhân, trong thư viết bà ấy bị người hạ độc nên mới chết chứ không phải là mắc bệnh nan y, nếu như thế thì đây rõ ràng là một âm mưu giết người, Triệu đại nhân, còn mong ông phối hợp để Chu mỗ vào xác nhận!"

"Cái gì?" Triệu Cảnh trợn mắt, đáy mắt lướt qua nét hoảng sợ, nhưng ông ta ngay lập tức bình tĩnh lại, lúc này tuyệt đối không được hoảng, trong nháy mắt vẻ mặt liền thay đổi, ông ta buồn bã kêu lên, cực kì oan uổng: "Không thể nào đâu Chu đại nhân, ta đã mời đại phu khắp thành này tới xem cho phu nhân nhà ta, họ đều nói Ngọc nhi mắc bệnh nan y không thể qua khỏi! Là ai đã vu khống cho ta như vậy? Sự ra đi của Ngọc nhi đã là một đả kích rất lớn với ta, nàng ấy chính là thê tử mà ta thương yêu nhất, nếu nàng ấy bị trúng độc mà chết thì ta sẽ là người đầu tiên đi báo án rồi, đâu đến lượt người ngoài. Chu đại nhân, chuyện này nhất định là có người vu oan lên phủ của ta, ngài đừng để bị lừa! Hôm nay là tang lễ của Ngọc nhi, ta chỉ muốn nàng ấy được an nghỉ. Chu đại nhân mời trở về!"

Chu Trình An nhếch môi, giọng điệu lạnh nhạt: "Thứ cho ta nói thẳng nhé Triệu Cảnh, ông đừng có ở chỗ này diễn kịch nữa đi! Khắp Vân Nam thành, thậm chí là cả kinh thành cũng đều biết chuyện ông nâng nô tì lên thành sủng thiếp, đối xử với phu nhân của ông như thế nào, chính ông không tự rõ ràng sao? Bây giờ lại ở chỗ này nói với ta một câu Ngọc nhi, hai câu Ngọc nhi giả bộ cái gì? Ông nói có người vu oan cho ông, vu oan lên phủ của ông! Hừ! Cũng không tự xem lại xem ông đã cặn bã đến mức nào còn cần người khác vu oan? Đừng có tự kỉ như vậy! Bây giờ một là ông phối hợp để ta điều tra, hai chính là lão tử tự xông vào!"

"Kìa Chu đại nhân, sao ông có thể nghe đám người đó nói nhảm chứ?" Triệu Cảnh trong lòng điên cuồng mắng chửi mười tám đời tổ tông người đem chuyện trong phủ ra ngoài,  ngoài mặt tiếp tục diễn cảnh bị oan đến đáng tin nói tiếp: "Ta cùng Ngọc nhi đã có bao nhiêu năm tình nghĩa phu thê như vậy, chúng ta chỉ là giận dỗi nhau một chút thôi, ai ngờ nàng ấy lại ra nông nỗi như vậy? Chuyện xảy ra như ngày hôm nay, ta chính là người đau lòng nhất, nhưng ta còn phải cố gắng chăm sóc cho Lăng nhi, nếu không ta đã sớm đi theo nàng ấy rồi. Đám người ngoài kia thì biết cái gì chứ, chuyện bé xíu cũng bị đồn thành to, không đáng tin đâu, ông đừng nghe! Bây giờ ta chỉ muốn yên ổn an táng cho Ngọc nhi, chuyện trong phủ của ta không cần phiền đến Chu đại nhân đâu, ta tự thu xếp được!"

"Hừ!" Chu Trình An hừ lạnh, liếc mắt nhìn Triệu Cảnh đang cố gắng tỏ vẻ buồn khổ một cái, khinh bỉ: "Ta thấy ông là đang cố gắng giấu diếm thì có, đừng có giả bộ! Ta đến đây để tra án, không phải để đứng nghe ông nói nhảm, ta rất bận đấy! Tránh đường!"

Chu Trình An nắm lấy chuôi kiếm, nhấc chân  đi về phía trước, một bộ dáng chuẩn bị cùng thuộc hạ xông vào.

Triệu Cảnh vội vã giơ tay ngăn cản, ông ta tức giận nói: "Chu đại nhân, ta nể ông nhưng không có nghĩa là ta sợ ông nhé! Đây là phủ của ta, ta đã nói phu nhân ta không bị trúng độc, không có âm mưu giết người nào ở đây hết, ông vì cái gì cứ nhất quyết phải xông vào?"

Cho dù sự thật là bao nhiêu năm nay ông ta cùng Chu Trình An chẳng bao giờ ưa nhau, thế như Chu Trình An này chính là một lão già cực khôn, chuyện không có lợi nhất định sẽ không nhúng tay, hôm nay lại đột nhiên hăng hái như thế, vô cùng kì lạ.

"Ha! Cháy nhà mới ra mặt chuột nhé! Không cố giấu nữa hả?" Chu Trình An đưa tay gạt cánh tay chắn ngang đường của Triệu Cảnh xuống, khuôn mặt hất lên cực kì đắc chí, ngữ điệu như cười trên nỗi đau của người khác: "Ta trên cơ bản chẳng muốn liên quan một cọng lông nào đến ông đâu, dính dáng một chút đến người như ông là ta lại cảm thấy giống như dính đến cái sự cặn bã của ông vậy. Nhưng chuyện này thì không bỏ qua được, mặc dù ta chẳng muốn quản, chỉ là ông có biết ai là người gửi thư báo án cho ta không? Nếu biết được người báo án là ai thì ông sẽ không đứng đây hỏi ta một câu thừa thãi kiểu vì sao ta nhất định phải nhúng tay vào như thế đâu! Ta còn lo ngươi nghe xong sẽ không muốn sống nữa đâu."

"Là ai?" Triệu Cảnh lập tức hỏi

Là ai phá hỏng chuyện của ông ta vào lúc này, ông ta đã tốn biết bao công sức mới ép được chuyện này xuống vậy mà bây giờ lại thành ra như vậy.

Ông ta cũng không biết rốt cuộc là sai ở chỗ nào mà mọi chuyện lại ra nông nỗi như vậy nữa, nhưng bây giờ không phải lúc để suy xét vấn đề này, trước mắt khó giải quyết chính là Chu Trình An kia.

Lão già này nhìn từ bộ dáng rõ ràng sẽ không từ bỏ!

Chu Trình An cũng không muốn nói lung tung mất thì giờ nữa, cất giọng: "Người đó chính là..."

"Là ta!"

Câu nói của Chu Trình An bị một tiếng nói khác cắt ngang, đặc biệt thanh mát êm tai.

Hot

Comments

Natalya Monies

Natalya Monies

"…"

2023-10-28

0

Minako Na

Minako Na

chống ko

2022-03-25

0

Toàn bộ
Chapter
1 Chương 1: Xuyên Vào Tiểu Thuyết Đam Mỹ
2 Chương 2: Nhiệm Vụ Đến Đây
3 Chương 3: Thiên Kim Phủ Tướng Quân
4 Chương 4: Hái Hoa Tặc Đột Nhập Lúc Nửa Đêm
5 Chương 5: Hoa Lạc Vũ
6 Chương 6: Lưu Ly Bảo Diễm.
7 Chương 7: Drama Của Triệu Phủ.
8 Chương 8: Tình Tiết Quen Thuộc
9 Chương 9: "Đến Triệu Phủ làm gì?" "Ăn Cơm!"
10 Chương 10: Nhiệm Vụ Ngẫu Nhiên
11 Chương 11: Mục Tiêu Nhiệm Vụ
12 Chương 12: Xóa BUG
13 Chương 13: Nửa Đêm Vào Nhà Lao Làm Gì?
14 Chương 14: Kịch Bản Này Còn Ổn Không?
15 Chương 15: Nhìn Thấy Linh Hồn
16 Chương 16: Con Muốn Gả Cho Tiểu Công Chúa
17 Chương 17: Có Người Đổ Bình Giấm
18 Chương 18: Còn Tưởng Là Tình Địch
19 Chương 19: Tên Thân Mật
20 Chương 20: Trụ Trì Phật Tông Tự.
21 Chương 21: Chúng Ta Là Sát Thủ
22 Chương 22: Rơi Xuống Vực Sâu
23 Chương 23: Không Tìm Thấy?
24 Chương 24: Lạc Vào Nơi Thế Ngoại Đào Nguyên
25 Chương 25: Ấn Kí Phượng Hoàng Xanh
26 Chương 26: Trên Trời Giáng Xuống Một Anh Hùng
27 Chương 27: Thiếu Chủ Minh Gia
28 Chương 28: Chuyện Xưa, Người Cũ
29 Chương 29: Bản Đồ Chữ V
30 Chương 30: Ta Còn Có Thể Làm Thiếp
31 Chương 31: Tìm Thấy Lưu Ly Bảo Diễm. Phu Nhân Thật, Phu Nhân Giả!
32 Chương 32: Giấc Mơ Kì Lạ
33 Chương 33: Tân Nương Bỏ Trốn
34 Chương 34: Gặp Được Người Quen
35 Chương 35: Vì Sao Không Phải Là Một Tiểu Quận Vương?
36 Chương 36: Gặp Lại Hoa Lạc Vũ
37 Chương 37: Tiểu Nương Tử! Ngực Của Ngươi Vì Sao Không Thấy?
38 Chương 38: Mảnh Vỡ Kí Ức Thứ Nhất
39 Chương 39: Thích?
40 Chương 40: Bức Thư Của Thừa Tướng
41 Chương 41: Giải Quyết Chuyện Ở Vân Lăng.
42 Chương 42: Chúng Ta Đi Trộm
43 Chương 43: Tình Tiết Cẩu Huyết Các Mẹ Ruột Đều Thích!
44 Chương 44: Rơi Xuống Vực Sâu Lại Dính Xuân Dược?
45 Chương 45: Hoa Nở Thành Bông! (H)
46 Chương 46: Không Phải Thế Giới Này
47 Chương 47: Cả Thiên Hạ Đều Biết
48 Chương 48: Tụ Hồn Châu!( Lưu Ly Ngọc Bích )
49 Chương 49: Phu Nhân Giáo Chủ
50 Chương 50: Mảnh Vỡ Kí Ức Thứ Hai
51 Chương 51: Lục Trì Thanh!
52 Chương 52: Ta...Chỉ Là Có Điểm Hồi Hộp!
53 Chương 53: Đến Kinh Thành!
54 Chương 54: Con Muốn Thành Thân
55 Chương 55: Trừ Bước Cuối Cùng...?
56 Chương 56: Vị Khách Không Mời
57 Chương 57: Có Người Muốn Phá Hỏng Hôn Lễ
58 Chương 58: Bái Đường Thành Thân
59 Chương 59: Muội Đến Mang Huynh Trở Về
60 Chương 60: Động Phòng Hoa Chúc (mở) [H]
61 Chương 61: Động Phòng Hoa Chúc (kết) [H]
62 Chương 62: Diệu Diệu Bị Vả Mặt
63 Chương 63: Đến Từ Một Nơi
64 Chương 64: Yêu Đương Làm Người Ta Thay Đổi!
65 Chương 65: Ta Rất Dễ Nuôi
66 Chương 66: Đập Chậu Cướp Hoa
67 Chương 67: "Tiểu Mạn Nhi, Đi Với Ta!"
68 Chương 68: Trận Pháp Song Sinh
69 Chương 69: Ta Có Cách Tìm Được Thanh Nhi.
70 Chương 70: Bị Hạ Chú?
71 Chương 71: Nhuyễn Truy Vương.
72 Chương 72: Nguy Hiểm Cận Kề
73 Chương 73: Tiểu Kí Chủ, Mời Ngài Ngay Lập Tức Nhảy Xuống!
74 Chương 74: Hồi Ức Bị Lãng Quên
75 Chương 75: Yêu Hận Tình Thù
76 Chương 76: Vì Hắn Là Đệ Đệ Của Ta
77 Chương 77: Tán Hồn Thuật!
78 Chương 78: Gặp Lại
79 Chương 79: Đối Với Ta Tiểu Nương Tử Vẫn Còn Nhỏ
80 Chương 80: Ta Cảm Thấy Bất An
81 Chương 81: Không Có Manh Mối
82 Chương 82: Bát Canh Ta Xuống Bếp Đích Thân Quạt Lửa!
83 Chương 83: Thất Phu Vô Tội, Hoài Bích Có Tội!
84 Chương 84: Kí Ức Quan Trọng
85 Chương 85: Tiểu Kí Chủ, Ta Quét Được Boss Trùm!
86 Chương 86: Boss Trùm Là...?
87 Chương 87: Các Nhân Vật Liên Quan Đều Lên Sàn
88 Chương 88: Nhân Vật Chính Chết. Thiết Lập Lại Thế Giới!
89 Chương 89: Ngoại Truyện (1).
90 Chương 90: Ngoại Truyện (2)
91 Chương 91: Chờ Người. Người Chờ.
92 Chương 92: Hồi Ức Thứ Nhất (Hoa Lạc Vũ)
93 Chương 93: Hồi Ức Thứ Hai (Lục Trì Mạn)
94 Chương 94: Hồi Ức Thứ Ba (Lục Trì Thanh)
95 Chương 95: Hồi Ức Thứ Tư (Quân Thiên Hạo)
96 Chương 96: Hồi Ức Thứ Năm (Cố Giao Toàn)
Chapter

Updated 96 Episodes

1
Chương 1: Xuyên Vào Tiểu Thuyết Đam Mỹ
2
Chương 2: Nhiệm Vụ Đến Đây
3
Chương 3: Thiên Kim Phủ Tướng Quân
4
Chương 4: Hái Hoa Tặc Đột Nhập Lúc Nửa Đêm
5
Chương 5: Hoa Lạc Vũ
6
Chương 6: Lưu Ly Bảo Diễm.
7
Chương 7: Drama Của Triệu Phủ.
8
Chương 8: Tình Tiết Quen Thuộc
9
Chương 9: "Đến Triệu Phủ làm gì?" "Ăn Cơm!"
10
Chương 10: Nhiệm Vụ Ngẫu Nhiên
11
Chương 11: Mục Tiêu Nhiệm Vụ
12
Chương 12: Xóa BUG
13
Chương 13: Nửa Đêm Vào Nhà Lao Làm Gì?
14
Chương 14: Kịch Bản Này Còn Ổn Không?
15
Chương 15: Nhìn Thấy Linh Hồn
16
Chương 16: Con Muốn Gả Cho Tiểu Công Chúa
17
Chương 17: Có Người Đổ Bình Giấm
18
Chương 18: Còn Tưởng Là Tình Địch
19
Chương 19: Tên Thân Mật
20
Chương 20: Trụ Trì Phật Tông Tự.
21
Chương 21: Chúng Ta Là Sát Thủ
22
Chương 22: Rơi Xuống Vực Sâu
23
Chương 23: Không Tìm Thấy?
24
Chương 24: Lạc Vào Nơi Thế Ngoại Đào Nguyên
25
Chương 25: Ấn Kí Phượng Hoàng Xanh
26
Chương 26: Trên Trời Giáng Xuống Một Anh Hùng
27
Chương 27: Thiếu Chủ Minh Gia
28
Chương 28: Chuyện Xưa, Người Cũ
29
Chương 29: Bản Đồ Chữ V
30
Chương 30: Ta Còn Có Thể Làm Thiếp
31
Chương 31: Tìm Thấy Lưu Ly Bảo Diễm. Phu Nhân Thật, Phu Nhân Giả!
32
Chương 32: Giấc Mơ Kì Lạ
33
Chương 33: Tân Nương Bỏ Trốn
34
Chương 34: Gặp Được Người Quen
35
Chương 35: Vì Sao Không Phải Là Một Tiểu Quận Vương?
36
Chương 36: Gặp Lại Hoa Lạc Vũ
37
Chương 37: Tiểu Nương Tử! Ngực Của Ngươi Vì Sao Không Thấy?
38
Chương 38: Mảnh Vỡ Kí Ức Thứ Nhất
39
Chương 39: Thích?
40
Chương 40: Bức Thư Của Thừa Tướng
41
Chương 41: Giải Quyết Chuyện Ở Vân Lăng.
42
Chương 42: Chúng Ta Đi Trộm
43
Chương 43: Tình Tiết Cẩu Huyết Các Mẹ Ruột Đều Thích!
44
Chương 44: Rơi Xuống Vực Sâu Lại Dính Xuân Dược?
45
Chương 45: Hoa Nở Thành Bông! (H)
46
Chương 46: Không Phải Thế Giới Này
47
Chương 47: Cả Thiên Hạ Đều Biết
48
Chương 48: Tụ Hồn Châu!( Lưu Ly Ngọc Bích )
49
Chương 49: Phu Nhân Giáo Chủ
50
Chương 50: Mảnh Vỡ Kí Ức Thứ Hai
51
Chương 51: Lục Trì Thanh!
52
Chương 52: Ta...Chỉ Là Có Điểm Hồi Hộp!
53
Chương 53: Đến Kinh Thành!
54
Chương 54: Con Muốn Thành Thân
55
Chương 55: Trừ Bước Cuối Cùng...?
56
Chương 56: Vị Khách Không Mời
57
Chương 57: Có Người Muốn Phá Hỏng Hôn Lễ
58
Chương 58: Bái Đường Thành Thân
59
Chương 59: Muội Đến Mang Huynh Trở Về
60
Chương 60: Động Phòng Hoa Chúc (mở) [H]
61
Chương 61: Động Phòng Hoa Chúc (kết) [H]
62
Chương 62: Diệu Diệu Bị Vả Mặt
63
Chương 63: Đến Từ Một Nơi
64
Chương 64: Yêu Đương Làm Người Ta Thay Đổi!
65
Chương 65: Ta Rất Dễ Nuôi
66
Chương 66: Đập Chậu Cướp Hoa
67
Chương 67: "Tiểu Mạn Nhi, Đi Với Ta!"
68
Chương 68: Trận Pháp Song Sinh
69
Chương 69: Ta Có Cách Tìm Được Thanh Nhi.
70
Chương 70: Bị Hạ Chú?
71
Chương 71: Nhuyễn Truy Vương.
72
Chương 72: Nguy Hiểm Cận Kề
73
Chương 73: Tiểu Kí Chủ, Mời Ngài Ngay Lập Tức Nhảy Xuống!
74
Chương 74: Hồi Ức Bị Lãng Quên
75
Chương 75: Yêu Hận Tình Thù
76
Chương 76: Vì Hắn Là Đệ Đệ Của Ta
77
Chương 77: Tán Hồn Thuật!
78
Chương 78: Gặp Lại
79
Chương 79: Đối Với Ta Tiểu Nương Tử Vẫn Còn Nhỏ
80
Chương 80: Ta Cảm Thấy Bất An
81
Chương 81: Không Có Manh Mối
82
Chương 82: Bát Canh Ta Xuống Bếp Đích Thân Quạt Lửa!
83
Chương 83: Thất Phu Vô Tội, Hoài Bích Có Tội!
84
Chương 84: Kí Ức Quan Trọng
85
Chương 85: Tiểu Kí Chủ, Ta Quét Được Boss Trùm!
86
Chương 86: Boss Trùm Là...?
87
Chương 87: Các Nhân Vật Liên Quan Đều Lên Sàn
88
Chương 88: Nhân Vật Chính Chết. Thiết Lập Lại Thế Giới!
89
Chương 89: Ngoại Truyện (1).
90
Chương 90: Ngoại Truyện (2)
91
Chương 91: Chờ Người. Người Chờ.
92
Chương 92: Hồi Ức Thứ Nhất (Hoa Lạc Vũ)
93
Chương 93: Hồi Ức Thứ Hai (Lục Trì Mạn)
94
Chương 94: Hồi Ức Thứ Ba (Lục Trì Thanh)
95
Chương 95: Hồi Ức Thứ Tư (Quân Thiên Hạo)
96
Chương 96: Hồi Ức Thứ Năm (Cố Giao Toàn)

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play