Hồ nước đen

Cái hồ này rộng chừng ba kilomet, không rõ là nông sâu như thế nào. Thứ trong hồ không ở dạng lỏng mà là ở dạng khí, tuy nhiên vì nó nặng hơn cả chì nên chẳng bao giờ bay lên được. Không ai biết nó được hình thành từ đâu và lúc nào, chỉ biết rằng nó vẫn luôn ở đó. Như một viên ngọc trai đen nằm giữa sa mạc mênh mông vô tận. 

"Nó trông thế này à?" Phấn giơ tờ giấy lên cho cô xem. Cô chỉ nhìn qua, sau đó lắc đầu. Phấn tỏ ra sầu não, cậu lại tẩy hình vẽ trên giấy đi, sau đó chống cằm nhìn vào mặt giấy trắng. Trên hai ngón tay của cậu là chiếc bút chì, đung đưa qua lại.

"Anh nhất định phải biết được chuyện đó à," Cô hỏi.

"Anh muốn biết." Phấn gật đầu, đáp.

"Thì em đã nói với anh rồi đấy…" Cô phủi vụn bánh trên tay, bắt đầu cảm thấy bất lực với cậu. Giờ cô mới nhận ra rằng cái tên này vô cùng cố chấp. Cô giằng lấy cuốn sổ từ tay của cậu, cầm lấy bút, và bắt đầu vẽ cho cậu thấy.

"Nó hình tròn, và rất là lớn, có một cái trục ở giữa, khi con người ta leo lên, nó sẽ xoay vòng…" vừa vẽ cô vừa khua khua cây bút, cố gắng diễn đạt cho cậu hiểu.

Phấn vẫn chống cằm, cậu nhìn vào hình vẽ của cô trên giấy, chau mày lại. "Thứ đó quay được à?" cậu hỏi.

"Không phải!" Cô đấm thùm thụp vào vai của cậu. "Đấy là do em vẽ xấu, nhưng mà đại loại nó có cấu tạo như thế."

Phấn gật gù, "Ồ" lên một tiếng bằng khẩu hình miệng. Cậu cầm hình vẽ của cô lên và ngắm nghía, một lát sau thì lại tiếp tục với những thắc mắc: "Sao con người ta có thể treo mình lên cái thứ này và gọi nó là giải trí được nhỉ?"

"Em không biết." 

Cô hoàn toàn chịu thua cậu và quay lại với túi snack tự chế của mình. Nó chỉ đơn giản là bánh mì được cắt nhỏ, phết thêm bơ lạc, sau đó đem phơi ngoài ánh nắng. Sáng nay cô nảy ra ý tưởng làm ra nó, sau khi Phấn nói với cô rằng hôm nay cậu sẽ dẫn cô đi ngắm hoàng hôn. Cái thói quen ăn vặt của cô thế mà cũng đã ngốn kha khá lương thực của cậu. 

"Cho anh một miếng được không?" Phấn nói, trong khi đang sửa lại hình vẽ của cô. Thế là cô chia cho cậu một nửa.

Mấy ngày hôm nay cô bắt đầu kể cho cậu nghe về thế giới của mình. Cái thứ mà phấn đang vẽ là trò chơi "đu quay khổng lồ", chỉ có điều khả năng diễn tả của cô hơi kém, cho nên cô nói mãi mà cậu vẫn không tưởng tượng ra được chính xác hình thù của nó. Chẳng biết mấy hôm trước cô chỉ cho Phấn vẽ được đồ lót như thế nào. 

Chiếc xe dừng cạnh hồ nước đen, cả hai bọn họ đang ở bên trong đó. Bây giờ mặt trời vẫn chưa lặn hẳn nên vẫn chưa ra ngoài được. Cô nhìn ra ngoài qua khung cửa kính, tất cả chỉ là cát, và cát. Không hiểu sao tự nhiên cô lại cảm thấy nhớ nhà. 

"Em sao thế?" Phấn hỏi, bây giờ hình như cậu còn ngửi được cả nỗi buồn của cô. 

Cô lắc đầu, khụt khịt. Bây giờ cô rất hay khóc, giống như chỉ cần ở cạnh Phấn là chuyện gì cũng có thể làm cô khóc ngay được. Nếu bạn bè trước kia mà biết, chắc chắn họ sẽ không tin cô bây giờ và cô trước kia là cùng một người. Cô tựa đầu vào vai cậu để cậu có thể ôm lấy cô. Bên ngoài vẫn chỉ là cát, có vài cơn gió thi thoảng lại thổi qua, mang theo bụi cát rải ra khắp chốn. Bỗng dưng cô không muốn ở đây nữa. Cô muốn trở về cabin với cậu.

"Phấn…"

"Sao vậy?"

"Bao giờ mặt trời mới lặn thế?"

"Em cảm thấy chán rồi à?" 

"Ừ…"

Có tiếng xe khởi động, cái hồ nước đen bị bỏ lại bơ vơ một mình. Nơi này không xa cabin lắm nên Phấn không cần phải vội vã, xe chạy băng qua những cồn cát, tiến thẳng về phía trước.

Trên đường đi cô không nói gì cả, có lẽ là vẫn buồn. Mấy ngày nay Phấn thấy cô hay như vậy, nên mới đề cập tới việc dẫn cô đi ra ngoài chơi. Mặc dù chuyện đó khá là nguy hiểm nhưng biết làm sao được, cậu không thích khi nhìn thấy cô buồn như thế. 

Về gần tới nơi thì Phấn mới thấy cô tươi tỉnh hơn một chút. Lúc này mặt trời mới lặn, cả hai bọn họ định lán lại đón hoàng hôn vì dù sao đây cũng là dự định của ngày hôm nay. Tuy nhiên được một lúc thì chán. Bầu trời trên sa mạc không bao giờ có mây, hoàng hôn cũng chỉ đến như vậy.

Xe dừng lại ở phần sân cát bên cạnh cabin, hai người bước xuống xe. Vừa đặt chân xuống đất thì Phấn liền cảm thấy có gì đó không đúng. 

"Sao thế?" Cô hỏi trong khi vẫn còn đang nắm tay cậu.

Cậu lại đặt ngón tay trỏ lên môi và ra dấu cho cô im lặng. Lúc này mặt trời đã lặn gần hết, bóng tối bắt đầu xâm chiếm lấy không gian. Phấn quan sát xung quanh, những giác quan cho cậu biết là có thứ gì đó ở quanh đây.

Cậu nhanh chóng dẫn cô vào trong cabin. Bây giờ thì ở đó là an toàn nhất. Cánh cửa vừa mở ra, cả hai bọn đều giật mình, chết lặng. 

Người đàn ông ngồi trên chiếc ghế trong phòng cậu, chân ông ta vắt lên bàn. Ông ta đang ngồi đọc lại ghi chép của cậu, không biết rằng làm sao ông ta tìm được nó.

"Xin chào!" Người đàn ông nói, liếc qua cô gái một chút trước khi tiếp tục: "Chúng ta lại gặp." Sau đó ông ta cười.

Chapter
1 Cô ta chỉ đủ để đổi lấy vài chiếc bánh mì
2 Bom của xác sống
3 Thứ duy nhất cậu ta quan tâm là đống hàng hóa của mình
4 Cô có thể cởi quần áo ra được không?
5 Buổi sáng tẻ nhạt
6 Hàng hóa biết ốm
7 Bão cát
8 Bỏ Chạy
9 Căn phòng
10 Trăng trên sa mạc
11 Phấn
12 Em cần đồ lót
13 Em nhớ anh
14 Êm ả
15 Sóng gió
16 Sóng gió (2)
17 Hồ nước đen
18 Ngày mai sẽ dẫn cô ấy đi ngắm hoàng hôn
19 Cô đơn
20 Kí ức
21 Bờ bên kia của thế giới
22 Thành phố trước mặt biển
23 Chuyện cũ kể lại
24 Ba tuần, cuộc sống trong thành phố, cô gái ngắm trăng
25 Điểm tận cùng thế giới (1)
26 Điểm tận cùng thế giới (2)
27 Hẻm nhỏ
28 Cô gái và quái vật
29 Chia tay
30 Mặt Trăng và Mặt Trời
31 Thất tình, mặt trời đỏ
32 Quạ, rời đi, Cô gái thông minh
33 Đèn dầu trong cabin nhỏ
34 Mất mát (1)
35 Mất mát (2)
36 Tiếng sáo và vết sẹo nhỏ
37 "X"
38 Nhẫn Cưới
39 Không
40 Mười Năm
41 Cô Gái Trong Hẻm Nhỏ
42 Chuyến Đi
43 Quạ và mèo, cô gái nhiều chuyện
44 Hắn Là Ai Vậy?
45 Căn Phòng Trên Gác Mái
46 Tôi Tên Là Cầm, Hắn Không Đấm Phụ Nữ
47 Nhóm Khảo Cổ Kì Lạ
48 Chuyện Tình Cảm Đúng Là Đau Đầu
49 Rừng Đen
50 Thằn Lằn Mặt Người (1)
51 Thằn Lằn Mặt Người (2)
52 Thịt Nướng
53 Cô Gái Trong Lồng Ngực
54 Tiến Vào Rừng Đen (1)
55 Đi Vào Rừng Đen (2)
56 Tiến Triển
57 Hình Vẽ Kỳ Lạ
58 Phục Kích
59 Gái Mái, Dấu Hiệu, Ngôi Nhà Đổ Xập
60 Bức Thư Từ Quá Khứ (1)
61 Vĩ Độ -90
62 Vùng Cực Nam Của Thế Giới
63 Bức Thư Từ Quá Khứ (2)
64 Tìm Kiếm
65 Manh Mối, Hạnh Phúc
66 Từ Biệt
67 Tiến Vào Hang Động
68 Hành Lang Đá (1)
69 Hành Lang Đá (2)
70 Bức Thư Từ Quá Khứ (3)
71 Đau Thương, Cô Gái Bé Nhỏ
72 Kết Thúc
Chapter

Updated 72 Episodes

1
Cô ta chỉ đủ để đổi lấy vài chiếc bánh mì
2
Bom của xác sống
3
Thứ duy nhất cậu ta quan tâm là đống hàng hóa của mình
4
Cô có thể cởi quần áo ra được không?
5
Buổi sáng tẻ nhạt
6
Hàng hóa biết ốm
7
Bão cát
8
Bỏ Chạy
9
Căn phòng
10
Trăng trên sa mạc
11
Phấn
12
Em cần đồ lót
13
Em nhớ anh
14
Êm ả
15
Sóng gió
16
Sóng gió (2)
17
Hồ nước đen
18
Ngày mai sẽ dẫn cô ấy đi ngắm hoàng hôn
19
Cô đơn
20
Kí ức
21
Bờ bên kia của thế giới
22
Thành phố trước mặt biển
23
Chuyện cũ kể lại
24
Ba tuần, cuộc sống trong thành phố, cô gái ngắm trăng
25
Điểm tận cùng thế giới (1)
26
Điểm tận cùng thế giới (2)
27
Hẻm nhỏ
28
Cô gái và quái vật
29
Chia tay
30
Mặt Trăng và Mặt Trời
31
Thất tình, mặt trời đỏ
32
Quạ, rời đi, Cô gái thông minh
33
Đèn dầu trong cabin nhỏ
34
Mất mát (1)
35
Mất mát (2)
36
Tiếng sáo và vết sẹo nhỏ
37
"X"
38
Nhẫn Cưới
39
Không
40
Mười Năm
41
Cô Gái Trong Hẻm Nhỏ
42
Chuyến Đi
43
Quạ và mèo, cô gái nhiều chuyện
44
Hắn Là Ai Vậy?
45
Căn Phòng Trên Gác Mái
46
Tôi Tên Là Cầm, Hắn Không Đấm Phụ Nữ
47
Nhóm Khảo Cổ Kì Lạ
48
Chuyện Tình Cảm Đúng Là Đau Đầu
49
Rừng Đen
50
Thằn Lằn Mặt Người (1)
51
Thằn Lằn Mặt Người (2)
52
Thịt Nướng
53
Cô Gái Trong Lồng Ngực
54
Tiến Vào Rừng Đen (1)
55
Đi Vào Rừng Đen (2)
56
Tiến Triển
57
Hình Vẽ Kỳ Lạ
58
Phục Kích
59
Gái Mái, Dấu Hiệu, Ngôi Nhà Đổ Xập
60
Bức Thư Từ Quá Khứ (1)
61
Vĩ Độ -90
62
Vùng Cực Nam Của Thế Giới
63
Bức Thư Từ Quá Khứ (2)
64
Tìm Kiếm
65
Manh Mối, Hạnh Phúc
66
Từ Biệt
67
Tiến Vào Hang Động
68
Hành Lang Đá (1)
69
Hành Lang Đá (2)
70
Bức Thư Từ Quá Khứ (3)
71
Đau Thương, Cô Gái Bé Nhỏ
72
Kết Thúc

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play