Giả vờ mất trí nhớ

Mạc Tư Hạ ngơ ngác nhìn nhiều người đang vây quanh mình, hệ thống đang nạp dữ liệu cho cậu ký ức của nguyên chủ, càng xem càng cảm thấy vị nguyên chủ này là bị nuông chiều thành hư, là tiểu thiếu gia coi trời bằng vung đây mà.

Mạc Tư Hạ không thể chấp nhận nổi một bản thân tồi như thế, cho nên cậu dứt khoát giả vờ mất trí nhớ luôn cho xong.

Dù sao cậu cũng không phải nguyên chủ, cậu sẽ làm mới “bản thân” sống một cuộc đời mới, sẽ không phá của nữa, đổi lại sẽ hiếu thảo với ba mẹ thay cho nguyên chủ, đây là sự biết ơn và tôn trọng cậu dành cho chủ nhân của thể xác này.

[Cầu Cầu, tôi giả vờ mất trí nhớ được chứ?] Cậu hỏi lại hệ thống lần nữa cho chắc với kế hoạch của mình.

[Không thành vấn đề, ký chủ có thể dùng mọi cách miễn hoàn thành nhiệm vụ là được.]

[Được!]

Vị bác sĩ trỏ tay vào một trong những người nhà của cậu đang đứng quanh chiếc giường bệnh hỏi:

“Cậu nhớ đây là ai không?”

Là một ảnh đế, cậu tất nhiên biết mình nên diễn như thế nào.

Cậu trưng ra vẻ mặt mơ hồ nhìn những người đang vây quanh cậu bằng nét mặt xa lạ. Cậu lắc đầu:

“Không biết.”

Một người phụ nữ trung niên trong đó bật khóc:

“Không nhẽ thằng bé mất trí nhớ rồi sao?”

Bác sĩ cầm tấm film đen trắng nghiên cứu một hồi, sau đó trả lời:

“Cậu Mạc bị tai nạn tổn thương não bộ nghiêm trọng có thể gây nên chứng mất trí nhớ.”

“Vậy sau này có khả năng nhớ lại không?” Một người đàn ông trung niên tiến lên ôm bả vai người phụ nữ đang khóc. Hai người này lần lượt là ba và mẹ của Mạc Tư Hạ. Người phụ nữ xúc động lao đến ôm chặt lấy Mạc Tư Hạ:

“Con trai à, mẹ là mẹ của con đây.”

Mạc Tư Hạ không có phản ứng gì, càng giống người bị mất trí nhớ. Sau đó một người đàn ông trung niên tiến lên nói với Mạc Tư Hạ:

“Con trai à, bố là bố của con.”

“Mẹ, em ấy vừa tỉnh dậy mẹ đừng ôm chặt quá em ấy sẽ cảm thấy khó chịu.”

“À đúng rồi, bé con à mẹ xin lỗi.”

Người vừa nói là một thanh niên trẻ tuổi, dáng vẻ chững chạc điềm tĩnh, là Mạc Nguyên Khải, anh hai của Mạc Tư Hạ.

Mạc Nguyên Khải đang quản lý chuỗi Gara oto lớn nhất Long Thành, là một trong những đại lý đứng đầu cả nước, sở hữu siêu xe vô số kể.

“Bé út à, em thấy đầu còn đau không?”

Mạc Tư Hạ đưa ánh mắt nhìn chằm chằm Mạc Nguyên Khải, cậu lắc đầu.

Mạc Nguyên Khải thở dài, giọng điệu vẫn dịu dàng kiên nhẫn.

“Em còn nhớ anh là ai không?”

Mạc Tư Hạ lắc đầu, cậu đoán người này xưng hô với nguyên chủ thân mật như thế thì hẳn là anh em.

Mạc Nguyên Khải đến gần Mạc Tư Hạ, anh ngồi vào mép chiếc giường bệnh, hai tay đặt lên má Mạc Tư Hạ hướng cậu về phía chính mình nói:

“Bé út à, em nhìn anh, nhớ cho kỹ, anh là anh hai của em, Mạc Nguyên Khải.” Anh hướng về hai người đang đứng cạnh đó: “Còn đây là ba mẹ chúng ta, ngoài ra chúng ta còn…”

Mạc Nguyên Khải chưa kịp nói hết, một tiếng động lớn vang lên. Trước cửa xuất hiện một người đàn ông cao lớn mặc vest đen tiến vào.

Mạc Tư Hạ bị làm cho giật mình, cậu tròn mắt nhìn người đàn ông bất thình lình xuất hiện. Cậu không có ấn tượng gì lắm với nhân vật có vẻ ngoài đậm chất tổng tài bá đạo này.

Mạc Tư Hạ đang chìm trong suy nghĩ thì người đàn ông trực tiếp lao đến ôm cậu, giọng điệu trái ngược với vẻ người của hắn: “Bé út cuối cùng cũng tỉnh rồi, anh mừng muốn chết, ngày mai nhà mình nhất định phải làm tiệc chúc mừng bé út tỉnh lại.”

Một lực tay mạnh mẽ kéo cổ áo hắn ra, là Mạc Nguyên Khải.

“Anh làm cái gì đấy hả? Bé út vừa tỉnh đến ôm mạnh em còn chẳng dám ôm, anh thì hay rồi, vừa đến đã đạp cửa làm bé út giật mình, rồi còn ôm bé út chặt như thế, em ấy đang yếu nhỡ ngất xỉu làm sao?!”

Người vừa đến bị Mạc Nguyên Khải không nể nang gì mắng cho tỉnh ngộ. Đó là Mạc Tiêu Lạc, anh cả của Mạc Nguyên khải và Mạc Tư Hạ, hiện đang quản lý tập đoàn gia đình.

Lúc vừa được báo em út Mạc Tư Hạ tỉnh lại rồi, Mạc Tiêu Lạc mừng phát điên liền lập tức cho dừng cuộc họp tức tốc chạy đến bệnh viện.

Tuy thường ngày đôi lúc có nổi nóng với sự bướng bỉnh của Mạc Tư Hạ nhưng anh vẫn rất yêu thương người em trai này, sẵn sàng bao che mọi việc Mạc Tư Hạ làm ra, ngoài việc cậu điên cuồng theo đuổi Trần Nghiên Vũ, con trai của công ty đối tác ra thì chưa làm gì vượt quá giới hạn cả. Thậm chí nếu có theo đuổi thành công thì cũng là đôi bên cùng có lợi.

Mạc Tiêu Lạc nghe xong quay sang đối diện với Mạc Tư Hạ, anh nhìn cậu rất dịu dàng, là sự dịu dàng của người anh luôn bao dung với em trai của mình.

“Bé út à anh xin lỗi, đừng dỗi anh nha. Mai anh mua bánh kem em thích ăn nhất nhé, hay em ăn bây giờ anh sai người đi mua luôn cũng được.”

Mạc Tư Hạ lắc đầu, cậu chưa kịp mở miệng chiếc bụng nhỏ của cậu lại biểu tình, ai ai vây quanh cũng đều nghe thấy. Mạc Tư Hạ thực sự rất đói bụng.

“Bé út à, đây là anh cả của chúng ta, Mạc Tiêu Lạc.” Mạc Nguyên Khải nói.

Mạc Tiêu Lạc quay sang nhìn Mạc Nguyên khải ngờ vực:

“Sao lại phải giới thiệu vậy? Không lẽ bé út…”

“Chắc anh chưa biết, bé út mất trí nhớ rồi.”

“Mất trí nhớ rồi? Vậy là bé út không nhận ra anh rồi?”

Hot

Comments

Nhạc Ly Ly🍷

Nhạc Ly Ly🍷

hay muốn dãy đành đạch

2024-12-30

0

Tổng Tài Đàmthanhngọc

Tổng Tài Đàmthanhngọc

bác sĩ lỏ

2025-02-10

0

Nha Nha

Nha Nha

moahh

2024-12-21

0

Toàn bộ
Chapter
1 Tôi xuyên không rồi?!
2 Giả vờ mất trí nhớ
3 Xuất viện
4 Cậu có chút mong chờ
5 Cậu chủ út nhà họ Mạc có vẻ khác
6 Không ngại diễn cùng
7 Hùa nhau bắt nạt
8 Vị hôn phu
9 Con muốn làm diễn viên
10 Đi học
11 Liên lạc lại sau một tháng
12 Nghe lời!
13 Ngăn không được
14 Đáng yêu
15 Anh khác rồi
16 Em sẽ ở bên anh
17 Ôm chặt không buông
18 Người này thuộc về anh
19 Không thể tin được
20 Anh sẽ nhẹ nhàng
21 Vậy là chúng mình đang lén lút sao?
22 Buổi sáng tại nhà họ Mạc
23 Bất ngờ
24 Cơm trưa
25 Anh à, sau này em sẽ là gia đình của anh
26 Tư Hạ, có người đang đập chậu của cậu
27 Như đang yêu xa
28 Em có người em thích rồi
29 Người thích em Năm còn nhiều lắm
30 Đợi anh
31 Em sắp đến kỳ nhạy cảm rồi
32 Với anh em chỉ là em bé thôi
33 Sau này em bé là vợ tớ, tớ mới yêu em ấy nhất
34 Tối nay ngủ cùng anh được không?
35 Anh thua em rồi
36 Giấc mơ
37 Có em ở đây rồi
38 Chào buổi sáng
39 Lợn con ủn ỉn, ăn no lại nằm
40 Chỗ này của em, để anh cắn một cái nhé
41 Tùy anh
42 Cho em ôm một cái đi
43 Tôi đến gặp Giám đốc Lâm
44 Anh yêu em
45 Thông báo
46 Một tin chấn động
47 (Mẩu truyện nhỏ) GIÁNG SINH VUI VẺ
48 Có chứ, ghen muốn chết
49 Năm mới vui vẻ
Chapter

Updated 49 Episodes

1
Tôi xuyên không rồi?!
2
Giả vờ mất trí nhớ
3
Xuất viện
4
Cậu có chút mong chờ
5
Cậu chủ út nhà họ Mạc có vẻ khác
6
Không ngại diễn cùng
7
Hùa nhau bắt nạt
8
Vị hôn phu
9
Con muốn làm diễn viên
10
Đi học
11
Liên lạc lại sau một tháng
12
Nghe lời!
13
Ngăn không được
14
Đáng yêu
15
Anh khác rồi
16
Em sẽ ở bên anh
17
Ôm chặt không buông
18
Người này thuộc về anh
19
Không thể tin được
20
Anh sẽ nhẹ nhàng
21
Vậy là chúng mình đang lén lút sao?
22
Buổi sáng tại nhà họ Mạc
23
Bất ngờ
24
Cơm trưa
25
Anh à, sau này em sẽ là gia đình của anh
26
Tư Hạ, có người đang đập chậu của cậu
27
Như đang yêu xa
28
Em có người em thích rồi
29
Người thích em Năm còn nhiều lắm
30
Đợi anh
31
Em sắp đến kỳ nhạy cảm rồi
32
Với anh em chỉ là em bé thôi
33
Sau này em bé là vợ tớ, tớ mới yêu em ấy nhất
34
Tối nay ngủ cùng anh được không?
35
Anh thua em rồi
36
Giấc mơ
37
Có em ở đây rồi
38
Chào buổi sáng
39
Lợn con ủn ỉn, ăn no lại nằm
40
Chỗ này của em, để anh cắn một cái nhé
41
Tùy anh
42
Cho em ôm một cái đi
43
Tôi đến gặp Giám đốc Lâm
44
Anh yêu em
45
Thông báo
46
Một tin chấn động
47
(Mẩu truyện nhỏ) GIÁNG SINH VUI VẺ
48
Có chứ, ghen muốn chết
49
Năm mới vui vẻ

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play