Tiêu Ân trở về ổ thì cũng thầm tán dương độ thông minh của Thúy Ngọc tiện thể hỏi thăm luôn cả dòng họ mấy đời của cô ta, nếu đám người trước mắt và tên thứ sử kia cùng một thuyền thì cả đám nàng lại chuẩn bị một vé theo ông bà nữa rồi.
Người ta là Thứ sử đại nhân đấy nàng là một nữ tử yếu đuối, chân yếu tay mềm thì làm được gì, hơn nữa nhìn qua mấy người này một người là Tiêu tướng quân nổi tiếng trong thành, nam tử đi cùng thì nàng không biết là ai nhưng xét về lai lịch thì cũng có vẻ không tầm thường nên hắn mới có thể khiến huynh trưởng nàng đi theo như vậy. Bọn họ có binh có mã, nàng một thân một mình không nên liều cái mạng nhỏ này nha.
Mọi người nhìn nàng nghi hoặc, Tiêu Khương lúc này mới lại gần nàng ôm quyền thi lễ.
- Vị huynh đài này không biết huynh có cao kiến gì có thể giúp ta giải quyết rắc rối được không?
- Không có.
- Huynh có thể theo ta vào thành được không?
- Không thể.
- Huynh có thể làm chứng cho hai người này được không?
- Không. Ta sợ cường quyền, đặc biệt rất sợ chết.
Người hỏi là đại ca thân yêu của nàng, làm ơn đi đại ca Tiêu Ân muội đây né như né tà tránh còn không kịp huynh lại rủ muội đối đầu trực tiếp. Từ Khải Tuyên nhìn nam tử này đánh giá vài phần, Thúy Ngọc nghe nàng nói vậy mắt cũng ngấn lệ vài giọng điệu nghẹn ngào mà dập đầu xuống.
- Ân nhân ta đồng ý chiều theo ý ngài mong ngài đại ân đại lượng mà giúp ta giải oan cho Quách An đi ạ.
- Ngươi không hối hận?
- Ta không hối hận.
- Đúng là trời giúp ta rồi, tự dưng lại có thêm một mỹ nữ xinh đẹp hầu hạ. Chi bằng chúng ta động phòng luôn tại đây đi.
Nhân lực trong miếu nghe cuộc trò chuyện không thể nào thô bỉ hơn cũng đồng loạt quay sang nhìn nam tử tức giận.
- Đúng là tên vô sỉ
- Ấy ấy là cô ta tự nguyện ta không ép.
Có người còn chịu không được thốt lên chửi nàng. Tiêu Ân ngồi dậy bày ra vẻ mặt bỉ ổi khốn khiếp.
- Khụ khụ.... nhanh dập lửa đi chúng ta đến đây hành sự.
Là một con mèo bệnh mà còn tham sắc có vài binh sĩ không chịu được đã muốn rút đao ra chém nàng.
Nữ tử mặt trắng bệch ngồi phịch xuống đất nàng phải phục vụ y trước bao nhiêu người đây à.
- Ta giúp ngươi.
Tiếng nói vừa dứt lần này tới lượt nàng kinh ngạc suýt thì đánh rơi cả hàm vì người vừa lên tiếng là kẻ đứng quan sát nãy giờ tam hoàng tử Từ Khải Tuyên.
Hắn lệnh binh sĩ ra ngoài đốt đuốc lên và dập lửa của nàng đi. Tiêu Ân cũng vội xua tay nói
- Không được, không được các ngươi cũng phải tắt lửa đi bọn ta mới hành sự được. Xuân tiêu một khắc đáng giá ngàn vàng.
Tất cả bọn họ vừa ra khỏi miếu ánh lửa cuối cùng tắt đi cũng là lúc tiếng hét thất thanh vang lên đứa trẻ trong lòng Tiêu Khương vùng vẫy không thôi muốn nhào vào trong miếu. Nhưng cả đám còn kịp hoàn hồn nữ tử ban nãy đã thất thiểu chạy ra mặt trắng bệt kinh hãi hơn ban nãy chỉ tay vào trong miếu hét lớn.
- Ma.... Có ma...
Từ Khải Tuyên nhanh chóng xông vào bên trong liền thấy có vài ánh lửa xanh lập loè trong không trung. Nam tử ban nãy trong miếu không những không sợ hãi mà còn ra vẻ thú vị đi đến nơi có nhiều ánh lửa nhất.
Mỗi bước chân hắn đi là lại có một ánh lửa đến gần.
- Tìm thấy rồi, thắp lửa lên đi.
Từ Khải Tuyên lệnh cho binh sĩ thắp lửa lên ánh lửa ban nãy liền biến mất. Từ Khải Tuyên đến bên cạnh Tiêu Ân xem xét, là sau lưng bức tượng Quan Công có một ụ đất nhỏ cho thấy là dấu vết của việc đào bới. Không đợi hắn đến bên cạnh, Tiêu Ân rút kiếm ra lần nữa chĩa thẳng cổ họng hắn.
- Làm phiền rồi mong đại nhân khai tên trước khi lại đây.
Cẩn thận vẫn hơn dù sao cũng là liên quan đến thứ sử lận đấy. Binh sĩ thấy nàng rút kiếm ra thì cũng đồng loạt rút đao ra. Tiêu Khương cũng lập tức rút kiếm ra đề phòng.
Từ Khải Tuyên hơi bất ngờ nhìn nam tử trước mặt, hắn không nghĩ có ngày hắn bị người khác uy hiếp như vậy. Hắn hỏi ngược lại tên nam tử trước mặt.
- Vậy, ngươi là ai?
- Ta chỉ là người giang hồ không đáng nhắc đến. Nhưng các vị đại nhân không biết mọi người là ai? Có binh, có mã sao ta biết được mấy vị cùng vị thứ sử kia có cùng một giuột với nhau không. Đặc biệt là ngài, binh sĩ lại có phần e dè kiêng nể như vậy? Vị kia thì ta chắc là tướng quân vì trên hông còn có cả lệnh bài thân phận kìa. Không quan to thì cũng con nhà quyền quý, phiền đại nhân cho xem lệnh bài và cái gì ta....nhớ rồi là binh phù. Còn ngài cũng phải báo cáo thân phận.
Từ Khải Tuyên cũng hơi bất ngờ với tài suy luận của nàng giờ hiếm có được người vừa có khả năng quan sát vừa có tài suy luận và võ công thì có vẻ cũng khá đấy nhỉ. Ánh sáng từ mấy ngọn đuốc lập loè khiến mấy thanh đao kiếm trong miếu trở nên lạnh lẽo hơn. Có phần sắc bén hơn, đao kiếm không có mắt, mắt của kiếm là tâm người dùng. Từ Khải Tuyên không khỏi chế giễu nàng.
- Không ngờ đây là cách nói chuyện của nhân sĩ giang hồ. Ta còn nghe bảo họ là người trọng tình nghĩa thế mà giờ đây nói chuyện chưa được vài câu đã động kiếm.
Tiêu Ân cũng không vội vàng giải thích.
- Không này là ta tự chủ trương vì vị cô nương ban nãy bảo việc này liên quan đến thứ sử đương triều đương nhiên ta không dám đắc tội rồi.
Updated 102 Episodes
Comments