Chương 12

Tờ mờ sáng họ lập tức lên đường. Đội ngũ đơn giản chỉ có nàng, Thúy Ngọc, A Bảo và vị công tử không tên tuổi kia.

Một mình nàng phải gánh luôn cả chuyện ăn, ở, ngủ, nghỉ của bốn người ngân lượng trong túi đúng là muốn cạn sạch rồi mà. Tiêu Ân bây giờ chỉ mong được vị thống lĩnh kia tài trợ ngân lượng cho chuyến đi lần này mà thôi.

Tiêu Ân lại phía nam tử kia, giả bộ thân thiện đấm tay, bóp vai chỉ thiếu mỗi việc mở cả tiệm massage thư giãn cho hắn mà thôi. Nàng dùng giọng điệu vỗ mông ngựa mà nói chuyện.

- Đại nhân đi với ngài lâu rồi không biết ngài danh xưng gì nhỉ để tiện cho thảo dân xưng hô? Hiện đang được sắc phong tước phẩm gì rồi?

- Ngươi cứ kêu ta Lão tam đi, còn phẩm thì ta không có chức tước.

Từ Khải Tuyên thấy hành động của nàng cũng không nói gì hắn suy nghĩ thêm một lát rồi trả lời sau đó còn gật gù vài cái cho là hợp lí dù sao hoàng tử từ xưa đến nay hoàn toàn không có ai làm quan thì phải. Hình như cũng không có ai phong tước phẩm cho hoàng tử cả.

- Ngài không có chức tước?

- Đúng vậy.

- vậy...phiền ngài cho ta xin ít ngân lượng làm lộ phí nhá. Quả thật hầu bao ta gánh không nổi nữa rồi.

Nàng vừa nói vừa đưa túi tiền cho y xem, bên trong chỉ còn ít bạc vụng. Từ Khải Tuyên lại tiếp tục làm bộ chán ghét nữ tử này cô ta thật sự chẳng cần mặt mũi gì mà.

- Ngươi cầm lấy.

Từ Khải Tuyên đưa hầu bao đầy ngân lượng của mình cho Tiêu Ân cầm lấy. Nàng nhanh chóng mở ra xem bên trong là bạc nguyên khối nha. Mắt Tiêu Ân vừa nhìn thấy bạc liền trở nên vô cùng sáng rực nhanh chóng cất hầu bao vào trong người.

Nhóm của nàng đến được kinh thành đã là chuyện của vài ngày sau đó. Thúy Ngọc muốn đến thẳng Lục Phiến Môn mà tố cáo liền bị Từ Khải Tuyên chặn lại.

- Bọn họ thường đi tuần từ giờ Dần đến giờ Mão hai khắc ngươi cứ theo giờ đó mà chặn sai dịch lại báo án. Không nên trực tiếp đến phủ nha. Vì Lục Phiến Môn sẽ không nhận án như phủ nha thông thường.

Nàng là kẻ ngàn năm sau đến đây, cũng không rõ về các quy định chỉ nghĩ đơn giản chắc giống như dân gửi đơn tố cáo lên Cơ quan cấp Bộ hoặc ngang bộ nhỉ. Thôi thì cứ nghe lời hắn mà làm.

- Ta đưa các ngươi đến đây thì xem như an toàn rồi việc còn lại các ngươi tự giải quyết đi. Lục Phiến Môn ở phía đông nam kinh thành. Ta hiện tại còn việc khác phải làm, không hẹn gặp lại.

Thúy Ngọc muốn dập đầu tạ ơn các kiểu lại bị hắn nhanh tay ngăn cản.

- Là việc nên làm. Tự lo cho thân đi.

Từ khải Tuyên xoay người rời đi. Khinh công người này có thể gọi là ưu việt do mới chớp mắt đã không thấy hắn đâu nữa. Lúc này Tiêu Ân mới nhớ ra nàng chưa trả túi tiền cho hắn. Mà người ban nãy lúc này đã mất dạng, người này tâm tư khó đoán vẫn là cẩn thận thì hơn.

Nàng kéo Thúy Ngọc đi tìm khách điếm để nghỉ lại, khung cảnh ở kinh thành thật náo nhiệt không khí trong lành, mát mẻ người ra kẻ vào tấp nập. Trời vừa ửng sáng họ đã nhanh chóng bày hàng lên các sạp gỗ nhỏ ven đường để bán. Đi một lát bọn nàng đã thấy được khách điếm uy tín và giá cả phải chăng nên cũng vào xem tiện thể gọi vài món lót dạ. A Bảo vừa thấy thịt mắt đã sáng rực hai tay nắm hai đùi gà mà ăn ngon lành.

Tiêu Ân bật cười đưa tay véo má A Bảo một cái rồi mới bắt đầu ăn.

Qua tầm hai khắc sau bên ngoài bắt đầu truyền đến tiếng ồn ào náo nhiệt của họp chợ buổi sáng.

- Tiểu Trương, Tiểu Lý, Lục Phiến Môn lại bắt tăng ca à mau lại đây ăn màn thầu đi, ăn mới có sức đi tuần. Nhờ các vị ở đây mới bình yên không có trộm cắp.

Mấy chữ Lúc phiến môn rơi vào tai đám người Tiêu Ân bọn họ lập tức thả đũa xuống. Thúy Ngọc lao ra như tên bắn bộ dạng thành thục quỳ xuống đất khóc lóc.

- Đại nhâm hai vị là quan sai của Lục Phiến Môn phải không?

- Đúng vậy.

Hai tên kia vì kinh hãi đã rút đao ra đề phòng tên nào cả gan xông đến vậy bất ngờ đối phương đến lại là một nữ tử. Bên này Thuý Ngọc vừa xác nhận được thân phận của họ liền gào lên khóc.

- Oan quá đại nhân ơi mong quan gia làm chủ cho thảo dân.

Vừa nói Thúy Ngọc vừa khóc giọng nói nghẹn ngào hai mắt ngấn kệ, rút ra một bản cáo trạng đưa cho nha dịch. Tiêu Ân nhìn thấy một màn này thiếu chút nữa đã vỗ tay khen ngợi, cô nương Thúy Ngọc này mà ở hiện đại chắc đã đoạt giải Oscar, được Hollywood mời đóng chính. Bọn họ nhận cáo trạng xem qua một lượt đều kinh hãi hỏi lại lần nữa để xác nhận.

- Ngươi xác định tố cáo hắn ?

- đúng vậy.

- Được, theo bọn ta về nha môn.

Hai người dẫn Thúy Ngọc đi nhưng nàng ta cũng không quên lôi Tiêu Ân và A Bảo theo cùng. Tiêu Ân ngán ngẫm thở dài uống một vội tách trà trên bàn rồi tiện tay cầm theo phần gà quay và màn thầu còn lại trên bàn cho vào túi áo trước ngực. Tiêu Ân cũng vội đặt mấy thỏi bạc vụng lên bàn rồi mới rời đi.

Chapter
1 Chương 1
2 Chương 2
3 Chương 3
4 Chương 4
5 Chương 5
6 Chương 6
7 Chương 7
8 Chương 8
9 Chương 9
10 Chương 10
11 Chương 11
12 Chương 12
13 Chương 13
14 Chương 14
15 Chương 15
16 Chương 16
17 Chương 17
18 Chương 18
19 Chương 19
20 Chương 20
21 Chương 21
22 Chương 22
23 Chương 23
24 Chương 24
25 Chương 25
26 Chương 26
27 Chương 27
28 Chương 28
29 Chương 29
30 Chương 30
31 Chương 31
32 Chương 32
33 Chương 33
34 Chương 34
35 Chương 35
36 Chương 36
37 Chương 37
38 Chương 38
39 Chương 39
40 Chương 40
41 Chương 41
42 Chương 42
43 Chương 43
44 Chương 44
45 Chương 45
46 chương 46
47 Chương 47
48 Chương 48
49 Chương 49
50 Chương 50
51 Chương 51
52 Chương 52
53 Chương 53
54 Chương 54
55 Chương 55
56 Chương 56
57 Chương 57
58 Chương 58
59 Chương 59
60 Chương 60
61 Chương 61
62 Chương 62
63 Chương 63
64 Chương 64
65 Chương 65
66 Chương 66
67 Chương 67
68 Chương 68
69 Chương 69
70 Chương 70
71 Chương 71
72 Chương 72
73 Chương 73
74 Chương 74
75 Chương 75
76 Chương 76
77 Chương 77
78 Chương 78
79 Chương 79
80 Chương 80
81 Chương 81
82 Chương 82
83 Chương 83
84 Chương 84
85 Chương 85
86 Chương 86
87 Chương 87
88 Chương 88
89 Chương 89
90 Chương 90
91 Chương 91
92 Chương 92
93 Chương 93
94 Chương 94
95 Chương 95
96 Chương 96
97 Chương 97
98 Chương 98
99 Chương 99
100 Chương 100
101 Chương 101
102 Chương 102
Chapter

Updated 102 Episodes

1
Chương 1
2
Chương 2
3
Chương 3
4
Chương 4
5
Chương 5
6
Chương 6
7
Chương 7
8
Chương 8
9
Chương 9
10
Chương 10
11
Chương 11
12
Chương 12
13
Chương 13
14
Chương 14
15
Chương 15
16
Chương 16
17
Chương 17
18
Chương 18
19
Chương 19
20
Chương 20
21
Chương 21
22
Chương 22
23
Chương 23
24
Chương 24
25
Chương 25
26
Chương 26
27
Chương 27
28
Chương 28
29
Chương 29
30
Chương 30
31
Chương 31
32
Chương 32
33
Chương 33
34
Chương 34
35
Chương 35
36
Chương 36
37
Chương 37
38
Chương 38
39
Chương 39
40
Chương 40
41
Chương 41
42
Chương 42
43
Chương 43
44
Chương 44
45
Chương 45
46
chương 46
47
Chương 47
48
Chương 48
49
Chương 49
50
Chương 50
51
Chương 51
52
Chương 52
53
Chương 53
54
Chương 54
55
Chương 55
56
Chương 56
57
Chương 57
58
Chương 58
59
Chương 59
60
Chương 60
61
Chương 61
62
Chương 62
63
Chương 63
64
Chương 64
65
Chương 65
66
Chương 66
67
Chương 67
68
Chương 68
69
Chương 69
70
Chương 70
71
Chương 71
72
Chương 72
73
Chương 73
74
Chương 74
75
Chương 75
76
Chương 76
77
Chương 77
78
Chương 78
79
Chương 79
80
Chương 80
81
Chương 81
82
Chương 82
83
Chương 83
84
Chương 84
85
Chương 85
86
Chương 86
87
Chương 87
88
Chương 88
89
Chương 89
90
Chương 90
91
Chương 91
92
Chương 92
93
Chương 93
94
Chương 94
95
Chương 95
96
Chương 96
97
Chương 97
98
Chương 98
99
Chương 99
100
Chương 100
101
Chương 101
102
Chương 102

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play