Sau khi tỉnh lại, nàng phát hiện đang nằm trong căn phòng gỗ nhỏ nhìn xung quanh, còn thấy giống kiểu trang trí phòng cho nữ hài tử.
Tiêu Ân lắc đầu mấy cái mới ngồi dậy được, nhìn sắc trời bên ngoài cũng đã ngả chiều. Nha hoàn nghe tiếng động bên trong phòng thì cũng nhanh chân chạy vào, gương mặt y không giấu nổi vẻ vui mừng mà chạy thẳng ra ngoài lớn tiếng la lên.
- Mau, mau đi báo lão gia, tiểu thư tỉnh rồi.
Tiêu Ân vừa định lên tiếng ngăn cản nhưng vẫn không kịp miệng nha hoàn đó rồi.
- Kiếm của ta..... và đồ của ta đâu?
- Bẩm tiểu thư đã được để trong phòng cho người.
Nha hoàn hiểu ý nàng đem ra từ trong tủ gỗ đầu giường kiếm và đồ của nàng. Cùng lúc đấy bên ngoài có tiếng ồn ào vọng vào kéo theo sau đó là hàng người nối đuôi nhau.
- Ân nhi, con sao rồi.
- Đại phu nói muội cần tĩnh dưỡng thêm.
Người vào là phụ thân đại nhân thân yêu kiêm lão già hồ đồ nhà nàng Tiêu Diệp, còn có cả Tiêu Khương đang dìu một mỹ phụ là nữ tử ban nãy nàng cứu sống sắc mặt đã hồng hào lên một tí bộ dạng suy nhược, khó thở có thể hình dung đơn giản là nàng ấy chỉ cần đi ba bước thì ho, năm bước thì thở gấp chắc vài bước nữa có thể xỉu luôn tại chỗ. Tiêu Ân lười để ý đến họ chỉ ra bàn nhỏ giữa phòng rót trà ra dùng. Tiêu Ân lên tiếng mang theo vài phần lạnh nhạt. Tiêu Diệp cũng vội lên tiếng giải thích.
- Quý hoá quá, đa tạ các vị đại nhân đã cho thảo dân ở lại. Thảo dân sẽ lập tức đi ngay không phiền các vị nữa.
- Tiêu Ân, năm đó ta gửi con đi là do ta không tốt con đừng trách mọi người.
- Thảo dân phận hèn mọn không dám trách các vị. Thảo dân còn có việc về Lục Phiến Môn mong các vị nhường đường.
- Lục Phiến Môn, ý muội là nói đám người thích khách hôm đó phải không, huynh tra ra từ miệng bọn chúng rất nhiều tin mới mẻ để huynh đi cùng muội đến đó.
Tiêu Diệp ánh mắt đầy nghi hoặc không biết sao nữ nhi của hắn lại có liên quan đến Lục Phiến Môn cũng rất muốn hỏi y nhưng lại không có cơ hội. Hai đứa nhỏ này lại có vẻ gấp gáp như vậy hẳn là việc quan trọng không nên làm phiền. Nhưng vẫn là cần nhắc nhở bọn chúng cẩn thận.
- Tiêu Ân ta nên nhắc nhở con một chút con là nữ nhi của Tiêu Diệp ta, là con gái của Thừa tướng đương triều. Còn là bào muội của Tiêu Khương đại tướng quân đương triều. Nếu có người ủy khuất con cứ nói với ta, chuyện năm đó ta có nhiều việc cần nói với con. Mong con cho ta cơ hội giải thích khi con làm xong việc.
- Được.
Tiêu Ân dù sao cũng đã trải qua một kiếp rồi nên nàng cũng không quá lạnh lùng với người nhà. Dù sao mạng nhỏ kiếp này là họ cho nàng.
Tiêu Ân nhìn Tiêu Khương đánh giá một phen mới chậm rãi lên tiếng.
- Ráng theo kịp, nếu không kịp thì cứ từ từ mà đến Lục Phiến Môn.
Nàng vừa dứt lời liền dùng khinh công men theo nóc mấy toà nhà cao trong kinh thành mà đi. Tiêu Khương thấy vậy cũng hơi bất ngờ muội muội này của hắn thân thủ cũng khá đấy nhỉ. Hắn cũng nhanh chóng dùng khinh công đuổi theo.
...----------------...
Lúc này tại Lục Phiến Môn.
Từ Khải Tuyên đã ngồi vào bàn nghị án. Hắn đảo mắt sang mấy quyển cáo trạng về Tùy Hưng và Tùy Đức, Liễu Khiêm thì hơi chột dạ vội vàng nói
-Bẩm vương gia, còn một vị công tử đi theo họ nữa là Lục Ân, y đi từ trưa đến giờ chưa về.
Từ Khải Tuyên lại khá bất ngờ với cái họ Lục của nàng không biết Tiêu Ân đào đâu ra cái họ như vậy.
- Lục Ân? Bổn vương biết rồi, ngồi xuống đi không cần đợi nữa. Thúy Ngọc cô nương, cô nên biết rằng nếu không dám khởi kiện và cung cấp chứng cứ đầy đủ thì không thể tiến hành tra án. Hơn nữa còn có thể khép vào tội vu khống mệnh quan triều đình đấy.
- Theo ý Vương gia bọn dân đen chúng tôi phải chịu bất công hay sao? Còn đám quan lại thì tùy ý mặc sức trêu đùa bọn tôi thế nào cũng được hả?
Thúy Ngọc không nhịn được mà lớn tiếng chất vấn Từ Khải Tuyên, người nàng còn hơi nghiêng về phía trước. A Bảo một bên ngơ ngác nhìn nàng
- Hỗn xược, ngươi dám to tiếng với vương gia.
Liễu Khiêm vừa nói nha dịch hai hàng hai bên đã rút đao ra sẵn chờ lệnh. Thúy Ngọc thấy một màn này không khỏi kinh sợ nhưng nàng lại muốn liều cái mạng nhỏ này mà nói lí với hắn. A Bảo lúc này thấy một màn đao kiếm sáng bóng trong phòng như vậy cũng hơi bị doạ sợ mà khóc lớn.
- Được, ta hiểu rồi là các người cùng một giuột với nhau. Vậy ban đầu ngài bảo ta đến đây làm gì? Đúng là ta ngu ngốc lắm mới tin lời ngài mà đến đây và đặt niềm tin vào Lục Phiến Môn mà.
Từ Khải Tuyên vẻ mặt đăm chiêu đầy khó hiểu nhìn y, hắn ra hiệu cho thị vệ hai bên thu vũ khí lại, rõ ràng hắn chỉ mới nhắc nhở nàng thôi mà. Thúy Ngọc như có công tắc chỉ cần bật một cái là nước mắt hai hàng rơi lã chã trên mặt, y vừa ôm A Bảo chạy ra khỏi phòng do không chú ý vừa ra đến cửa phòng liền đụng đầu vào người Tiêu Ân.
Updated 102 Episodes
Comments