Chương 6 - Bức di thư

Ngày tháng miệt mài luyện kiếm, trong một thoáng vô tình, Trần Thi tìm thi tìm thấy lại bức di thư mà năm xưa mà cậu để lại, nhìn chằm chằm vào bức thư, từng dòng chữ trên đó như những vết thương còn đau đớn. Bức thư là nhật ký của một cuộc sống đau khổ, là câu chuyện về sự đấu tranh và hy sinh của người mẹ đã bị bóc lột mọi thứ, từ gia đình cho đến danh dự.

Dấu máu đỏ tươi trên tờ giấy trắng lẻ loi, bức di thư chứa đựng lời kể về một cuộc đời đau thương và tàn khốc. Trần Thi nhìn chằm chằm vào bức thư, từng từ từng chữ như những gai sắc nhọn đâm sâu vào linh hồn cậu. Đây không chỉ là bức thư của mẹ, mà còn là một tuyên ngôn về sự bất công và sự đau đớn mà người phụ nữ ấy phải trải qua.

"Con trai của mẹ,

Những Giọt máu, những giọt lệ đọng đầy trên những dòng chữ , là tâm sự, là một tấm lòng cô đơn giữa thế giới đen tối mà mẹ phải sống. Cuộc đời này, như một chuỗi ngày đen tối, không có niềm vui, không có bình yên.

Những ngày tháng ngắn ngủi của mẹ trôi qua trong sự ám ảnh của chiến tranh và bạo lực, nơi mà bóng tối của Vương Bát lan tỏa không gian. Mẹ mong con có thể hiểu rằng, mọi cố gắng của mẹ chỉ để bảo vệ con và gia đình khỏi bàn tay độc ác của kẻ thù.

Cuộc sống như một cơn ác mộng, từng đêm là những giọt mồ hôi lạnh trên trán mẹ. Những kí ức đau thương về gia đình đã bị hủy hoại, về sự nhục nhã và những cay đắng mà mẹ phải trải qua.

Còn về thân thế của con, mẹ xin lỗi vì đã giấu con, con là kết tinh của sự nhục nhã bị chà đạp, dục nhục bởi tên vua man rợ tàn bạo Vương Bát. Con hãy ghi nhớ, tên đó không phải là cha con mà là tên ác quỷ đã hủy diệt đi gia tộc và gia đình của chúng ta, đem sự hạnh phúc biến thành nỗi sợ hãi tột độ.

Mẹ để lại miếng ngọc bội cho con, biểu tượng của gia tộc, không chỉ là di vật truyền đời của tổ tiên mà còn là niềm hy vọng cuối cùng mà mẹ muốn để lại cho con. Chất đan dược chứa đựng bên trong nó không chỉ là phép lạ, mà còn là lời chúc phúc cuối cùng từ mẹ đối với con.

Hãy nhớ rằng, trong trái tim con, nó không chỉ là biểu tượng của gia đình, mà còn là nguồn động viên và ý chí kiên cường. Con hãy bảo vệ nó, như cách mẹ đã cố gắng bảo vệ tình thân và danh dự của gia đình.

Cuộc phiêu lưu của con không chỉ là vì chính mình mà còn để làm cho giọt máu của mẹ và gia đình trở nên ý nghĩa. Bước chân của con không chỉ là bước chân của một nam nhi, mà là bước chân của một người hùng, người sẽ thay đổi số phận và bảo vệ những người vô tội.

Đoạn phố của chúng ta trở nên tăm tối, Nó không còn là nơi mà chúng ta từng gọi là nhà nữa. Bản tính của con, con phải giữ nguyên. Đừng để chúng ta mất đi điều quan trọng nhất: lòng nhân ái và niềm tin vào tình yêu."

Hãy luôn giữ lấy sức mạnh từ miếng ngọc bội này. Hãy trở thành ánh sáng trong bóng tối, là niềm hy vọng trong sự tuyệt vọng. Mẹ luôn ở bên cạnh con, dù chỉ là trong những giọt nước mắt ."

Trong lúc ánh trăng nhẹ nhàng chiếu sáng, bức thư mở ra những góc khuất tăm tối của quá khứ, khiến chàng không thể giấu đi nổi sự đau đớn và hận thù. Câu chuyện bắt đầu với hình ảnh một gia đình hạnh phúc, nơi tình yêu và sự hiểu biết lẫn nhau tạo nên một bức tranh ấm áp. Nhưng ánh sáng của hạnh phúc nhanh chóng bị chìm khuất dưới bóng tối của Vương Bát và đội quân đen tối. Mỗi từ ngữ trong bức thư đều rỉ máu từ sự chấp nhận của một người mẹ, một người phụ nữ, trước sự tàn bạo và độc ác. Trần Oanh, với tâm hồn trắng trong và tình mẫu tử mãnh liệt, đã phải đối mặt với bóng tối mà người đồng loại của mình tạo ra.

"Đoạn phố của chúng ta trở nên tăm tối, con ạ. Nó không còn là nơi mà chúng ta từng gọi là nhà nữa. Bản tính của con, con phải giữ nguyên. Đừng để chúng ta mất đi điều quan trọng nhất: lòng nhân ái và niềm tin vào tình yêu."

Những dòng chữ này như những giọt nước mắt cuối cùng của một người mẹ, đọng lại trên bức thư và cả trong trái tim Trần Thi. Từng đoạn kể về những cảnh đau thương mà mẹ cậu phải trải qua, từ sự hiếp dâm đến cái chết đau đớn, mỗi từ ngữ như nhấn mạnh vào lòng cậu, khiến cậu không thể quên được. Từng dòng từng chữ, Trần Thi cảm nhận được mùi máu, hương vị của những năm tháng đen tối

Miếng ngọc bội, biểu tượng của gia tộc, không chỉ là dấu ấn của quá khứ đau buồn mà còn là nguồn động viên và niềm tự hào của Trần Thi. Bóng tối của cuộc sống trước đây không thể làm mờ đi tia sáng cuối cùng mà người mẹ dũng cảm để lại cho cậu.

Trong thời khắc đó, Trần Thi cảm nhận rõ ràng sự nặng trĩu của miếng ngọc bội trong tay. Chất đan dược tăng cường sức mạnh chứa đựng bên trong nó không chỉ là một loại phép lạ, mà còn là hy vọng cuối cùng, là nguồn động viên cho cậu trong hành trình đen tối.

Miếng ngọc bội không chỉ là biểu tượng của gia đình mà còn là chìa khóa mở ra sức mạnh mới, một sức mạnh mà Trần Thi quyết tâm sử dụng để chấm dứt sự tàn bạo và trả thù cho những người đã bị bóc lột và hủy hoại.

Trần Thi nhấn chìm bức thư và miếng ngọc bội vào tâm trí, đánh thức lòng hận thù và ý chí kiên cường. Lúc này một con quỷ dữ với khao khát trả thù mãnh liệt dần dần hình thành bên trong cậu.

Cậu bi thương thốt lên đầy giận dữ: “Vương Bát, ngươi không tận thì ta vong”

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play