Bóng đêm trải dài, ánh trăng hiu quạnh chiếu sáng lên khuôn mặt quyết liệt của Trần Thi. Giữa những dòng máu in đậm, chứa đựng những bí mật khủng khiếp và những thương tổn không thể nào quên được. Trần Thi ngồi lặng lẽ giữa bóng tối rừng sâu, nơi những bí mật tối tăm bất ngờ được phát giác, Mỗi cơn gió thoảng qua cây cỏ như là tin đồn xa xăm về quá khứ đen tối, khiến cho không khí trở nên nặng trĩu và khó thở. Hai dòng lệ lăn dài trên má cậu, như là những giọt sương đêm rơi xuống lá cỏ.
Hồng Hoa đứng đối diện, ánh nhìn trải dài qua khoảng cách, nhưng trong đôi mắt ấy, cô nhìn thấy một ngọn lửa hận thù lớn đang bao phủ bầu trời tối om của một chàng trai chỉ mới mười lăm tuổi. Cô chứng kiến mảnh đời nhỏ bé này từng bước trở nên nặng nề hơn dưới trọng trách của sự hận thù.
Nét trẻ con, niềm vui hiếm hoi khi luyện kiếm, ánh mắt hào hứng trước những bí mật tri thức, sự tò mò về võ thuật, tất cả đều biến mất, nhường chỗ cho một tâm hồn bi thương, chìm đắm trong đau đớn và sự mất mát. Mỗi bước tiến trong hành trình trở thành một chiến binh, từ niềm vui ban đầu, chàng trai đã phải đối diện với những gánh nặng đau thương và mối thù không tận.
Hồng Hoa thầm nhìn, khâm phục sự kiên định của chàng trai, nhưng cũng hiểu rằng đằng sau sự mạnh mẽ là những vết thương không thể lành lặn. Cô không nói một lời, bởi cô biết rằng có những lúc, lời nói trở nên vô nghĩa trước bi thương mà người khác phải chịu đựng.
Trong bóng đêm tĩnh lặng, tiếng gió nhè nhẹ vuốt nhẹ qua những cành cây, Trần Thi nâng đầu lên, ánh trăng làm tỏa sáng khuôn mặt chàng, những gì còn sót lại từ quá khứ đen tối. Hồng Hoa đứng đối diện, ánh mắt của cô chứa đựng sự hiểu biết về một tâm hồn đã trải qua những gì không thể diễn đạt bằng lời.
"Trần Thi, cậu đang đối diện với điều gì, tôi thấy được sự giận và bi thương dữ trên khuôn mặt của cậu?" Hồng Hoa nói, giọng điệu chứa đựng sự ấm áp và tôn trọng.
Trần Thi chỉ cười nhẹ, giọng âm vang lên giữa rừng sâu. "Cuộc đời này, đâu phải ai cũng tránh khỏi được những mất mát. Có lẽ, đau thương của ta không giống ai."
Hồng Hoa nhìn sâu vào đôi mắt quyết liệt ấy, nhận ra đó không chỉ là sự mạnh mẽ mà còn là sự cô đơn và bi phẫn.
"Chúng ta đều đang cố gắng tìm kiếm cái gì đó, hãy tìm kiếm một điểm tựa trong cuộc sống này, cậu sẽ vượt qua được tất cả."
"Con đường này biết trước sẽ không có tương lai, nếu có thể thì ta không muốn bất kỳ ai phải vướng vào quá khứ đó cùng ta, không muốn ai phải vì ta mà đánh cược mạng sống." Trần Thi nhẹ nhàng nói, nhưng ánh mắt cậu chứa đựng bi thương và nỗi buồn không lẽ.
Hồng Hoa ngồi xuống gần Trần Thi, hai người cùng hòa mình vào sự yên bình của đêm. Trần Thi nhìn xa xăm, như muốn nhìn xuyên qua thời gian và không gian. Đôi khi, người ta không cần phải nói nhiều. Chỉ cần có một người hiểu, đủ để làm cho đêm dài trở nên nhẹ nhàng hơn.
Trong sự yên bình của đêm, Hồng Hoa nâng chén rượu lên, "Này, Trần Thi, đời người như những trang trong cuốn nhật ký của chính mình. Mỗi trang đều chứa đựng câu chuyện riêng biệt, và không phải lúc nào cũng dễ dàng để quay lại và đọc lại."
Trần Thi gật đầu, ánh mắt cậu vẫn hướng về đỉnh cây, như muốn tìm kiếm sự giải thoát trong những góc khuất của tâm hồn. "Có lẽ, mỗi người đều mang theo một bí mật, một đau thương mà họ không muốn ai biết đến."
Hồng Hoa đưa tay chạm nhẹ vào tay Trần Thi, làm cho cậu quay đầu nhìn cô. "Có những bí mật không cần phải một mình gánh vác. Ta sẽ chiến đấu cùng cậu, ta không chỉ là thầy mà còn là chiến hữu của cậu. Đừng quên điều đó."
Trần Thi cười nhẹ, đôi mắt ấy trở nên ấm áp hơn. "Cảm ơn, Hồng Hoa "
Hồng Hoa nói tiếp, "Ai cũng có quá khứ mà mình không muốn nhắc đến. Cậu cũng vậy, ta cũng vậy."
Hai tâm hồn trải qua những phút giây trò chuyện, những lời chia sẻ tận hưởng sự hiểu biết và sự đồng cảm.
Dưới ánh trăng hiu quạnh, Hồng Hoa nhẹ nhàng vuốt nhẹ lên tay Trần Thi như muốn chia sẻ một phần của trái tim cô. "Chúng ta có thể không thể thay đổi quá khứ, nhưng chúng ta có thể chọn cách nắm bắt hiện tại và xây dựng tương lai."
Trần Thi nhìn vào đôi mắt ấm áp của Hồng Hoa, cảm thấy như mình đang được dựa vào một điểm tựa vững chắc giữa bức tranh u tối. "Đúng vậy, Hồng Hoa. Cuộc sống là một hành trình, và chúng ta có quyền lựa chọn."
Hồng Hoa đưa tay lên và nhẹ nhàng lau sạch những giọt lệ cuối cùng trên khuôn mặt của Trần Thi. "Nếu cậu cảm thấy mệt mỏi, hãy để ta giúp cậu, cho dù chỉ là một đêm trăng lạnh lẽo như thế này."
Trần Thi gật đầu và nở một nụ cười nhẹ. "Cảm ơn, Hồng Hoa."
Hai người tiếp tục ngồi đối diện nhau, chìm đắm trong không khí trầm lắng của rừng đêm. Họ không cần phải nói nhiều, vì trong sự im lặng, họ cảm nhận được sự hiểu biết và sự chia sẻ từ đối phương, sự gắn kết tâm hồn, bước qua những góc khuất của quá khứ để hướng về tương lai rộng lớn trước mắt.
Updated 22 Episodes
Comments