Chương 10: Đưa về nhà

Lời nói cùng với khuôn mặt ngốc nghếch kia đã làm cho bác sĩ Lưu Niên cũng không có chút phòng bị nào mà thoả hiệp nhưng đây chỉ là một nụ hôn lên tóc:

- Cậu ở đây đi. Bác sĩ họp một chút rồi quay lại ngay.

Người đàn ông ấy khẽ sờ mái tóc kia rồi đi ra khỏi phòng. Chàng trai của lúc này với khuôn mặt hiện rõ là đang vui nhưng chẳng thấy nụ cười nào:

- Bác sĩ thật dễ lừa.

Ở một căn phòng khác, những y bác sĩ đã chờ sẵn trong căn phòng họp ngộp ngạt, với những khuôn mặt nghiêm nghị đang trực trào chờ đợi để bùng phát. Trương Lâm với gương mặt chế giễu cùng với sự đắt ý:

- Ôi vị bác sĩ tài giỏi của chúng ta cuối cùng cũng đến rồi

Một nụ cười nhạt trên môi Lưu Niên, anh không để tâm người bác sĩ họ Trương kia mà ngồi ngồi xuống ghế với phong thái điềm tĩnh. Vị ngồi giữa với dáng vẻ đã bị thời gian bào mòn nhưng vẫn có sự uy lực của một vị trưởng khoa:

- Bác sĩ Lưu Niên có gì nói về sự việc vừa xảy ra?

- Tôi cần phải nói gì sao? Chuyện bệnh nhân kích động đúng thật là lỗi của tôi. Tôi chấp nhận mọi hình thức kỉ luật.

Ngài trưởng khoa cũng thật sự là bất lực với người đàn ông ấy. Trưởng khoa đứng lên đi qua lại nhìn qua khuôn mặt không chút dao động kia cũng hết cách:

- Cậu là một bác sĩ giỏi, sự việc lần này không có chuyện lớn xảy ra nhưng cũng không chối bỏ phần trách nhiệm đấy. Tôi cho cậu nghỉ ngơi một ngày rồi quay lại công việc.

- Cảm ơn trưởng khoa. Tôi xin phép đi làm việc của mình

Sự việc diễn ra quá nhanh và quá đơn giản làm cho Trương Lâm có vẻ bất bình với cách giải quyết chẳng thiệt hại gì cho anh:

- Trưởng khoa có phải đã quá nhẹ nhàng rồi không? Phải có hình thức kỉ luật...

- Cậu gọi tôi là trưởng khoa thì nên hiểu việc này không nên nói nhiều. Tôi còn nhiều việc

Người trưởng khoa bước đi không chút do dự, Lưu Niên cũng chẳng muốn để tâm và rời đi. Tên Trương Lâm chẳng thể chịu nổi dáng vẻ của anh nhưng cũng không thể làm gì.

Tên này lại thoát nữa rồi.

Đến giờ chiều thì vị bác sĩ Lưu Niên đi vào căn phòng bệnh 570 quen thuộc kia. Cậu bệnh nhân trẻ ấy vẫn thảnh thơi ngồi trên giường vừa xem phim vừa ăn trái cây:

- Ngồi xuống ăn với tôi đi bác sĩ

- Cậu có vẻ tận hưởng quá đó

Người con trai đấy vội vã bước xuống giường nên không giữ được thăng bằng, cũng may mắn là anh đi đến kịp đỡ lấy cậu:

- Chút nữa là không còn răng ăn trái cây rồi

Chàng trai được thế ôm lấy người đàn ông này, kéo cả hai cùng nhau ngồi xuống giường. Anh cũng cứ để như thế không còn đẩy ra, điều đó đã làm cho cậu vui:

- Sao Lưu Niên nhìn có vẻ không vui vậy?

- Tôi đang rất vui đó, được nghỉ ngơi ở nhà một ngày

Thiên Chương cũng ngỡ ngàng, ngồi lại một cách nghiêm chỉnh, nắm lấy bàn tay của bác sĩ một cách vô thức trong sự lo lắng:

- Do tôi mà bác sĩ bị như thế sao? Đừng bỏ mặc Thiên Chương mà!

- Không có vấn đề gì hết. Một ngày trôi qua rất nhanh, tôi sẽ sớm quay lại chăm sóc cậu.

Người con trai ấy không nói chút gì nữa mà nằm xuống giường trùm chăn lại, giọng nói lại trở nên nghẹn ngào, thút thít:

- Tôi muốn ngủ một chút

Anh cũng không nói gì tiếp mà chỉ nhẹ nhàng dọn trái cây qua một bên rồi lại dịu dàng sờ mái tóc kia của cậu. Lẳng lặng bước ra khỏi phòng thì cậu bệnh nhân liền ngồi dậy:

- Anh còn muốn bỏ tôi. Anh đừng hòng!

Khi một ngày làm việc đã kết thúc, vị bác sĩ ấy đã thu dọn đồ về để chuẩn bị cho một ngày nghỉ dài đấy. Anh bác sĩ trong phòng lúc này lại lên tiếng:

- Cậu nghỉ thì ai sẽ lo liệu cậu bệnh nhân đó?

- Chưa biết nữa sao?

- Đừng nói là tôi...

Lưu Niên chỉ cười cầm đồ của mình lên bước tới vỗ khẽ lên vai người bạn bác sĩ cùng phòng nhưng số khổ này:

- Mong cậu bình yên vô sự

Anh bác sĩ này điềm tĩnh đi ra khỏi căn phòng nhưng đâu ai chắc chắn rằng người nên nhận câu đó lại là ai khác. Người đàn ông chỉ vừa mới tới trước cửa nhà đã gắn bó bao lâu nay thì tiếng chuông điện thoại đã ngăn anh chạm tới tay nắm cửa:

- Lưu Niên ơi cứu tôi với. Cậu bệnh nhân 570 nổi điên rồi, cậu ta cứ mãi kêu tên cậu thôi! Xin cậu đến đây cứu tôi, cứu bệnh viện nhỏ này.

- Tôi đến ngay

Với tốc độ lái xe siêu nhanh, băng qua những con đường dài thì Lưu Niên cũng đã đến được bệnh viện. Anh nhanh chóng chạy vào trong, chạy một cách vội vàng vô cùng, mở cánh cửa ra thì không thể tưởng tượng được khung cảnh tan hoang ấy:

- Trác Thiên Chương!

Tiếng gọi lớn đó đã dừng lại mọi hành động của bệnh nhân ấy, người bác sĩ cùng phòng như thấy được cứu tinh:

- Mau vào đi, tôi ở ngoài đợi cậu.

Khi người bác sĩ đi ra thì Thiên Chương với gương mặt ấm ức mà rưng rưng nước mắt. Lưu Niên liền đi qua chỗ của chàng trai:

- Lưu Niên lớn tiếng... Lưu Niên cũng bỏ tôi đi rồi...

Lời vừa nói thì nước mắt đã rơi, anh ôm lấy cậu vào trong lòng nhẹ nhàng dỗ dành, xoa xoa cái đầu lì lợm kia:

- Cậu không ngoan gì hết, không có tôi thì cũng phải biết ngoan ngoãn nghe lời bác sĩ khác. Cậu có biết tôi chỉ vừa về đến cửa nhà còn chưa kịp vào trong

- Thiên Chương xin lỗi. Thiên Chương sợ lắm! Không muốn ở đây một mình đâu, Lưu Niên đưa tôi đến nhà Lưu Niên đi

Người đàn ông kéo chàng trai ấy ra rồi lau đi những giọt nước mắt đó, sờ má cậu. Gương mặt của anh lúc này trở nên ấm áp và vô cùng ngọt ngào:

- Không được đâu biết không? Người nhà cậu sẽ không đồng ý

- Được mà! Được mà! Chắc chắn người nhà sẽ chấp nhận. Lưu Niên muốn gì tôi cũng đều nghe theo

Vị bác sĩ cũng rơi vào suy tư thì người con trai kia lại lắm lem nước mắt mặc cho người đàn ông kia có dỗ dành như thế nào:

- Đừng bỏ rơi tôi có được không? Tôi chỉ tin mình Lưu Niên thôi! Đừng... mà...

Vị bác sĩ kia lại bất ngờ hôn lên cái má của cậu bệnh nhân, giữ lấy khuôn mặt ấy lại để trấn an. Cậu cũng không khỏi bất ngờ vì hành động này:

- Thiên Chương ở đây đợi tôi. Tôi ra ngoài xin giúp cậu, chờ tôi.

Người con trai đấy gật đầu liên tục, Lưu Niên cũng an tâm mà đi ra khỏi đó để tìm danh sách người nhà bệnh nhân. Anh thành thạo bấm số điện thoại rồi đưa lên nghe:

- Có phải anh Hướng Du không? Tôi có vài vấn đề về cậu Thiên Chương cần nói

- Bác sĩ thích thì cứ làm đi. Tôi tin tưởng bác sĩ, tôi giao mọi chuyện về Thiên Chương cho bác sĩ đó

Anh còn chưa kịp nói tiếp thì đã bị tắt máy ngang, nhìn vào giờ trên điện thoại thì cũng thầm nghĩ. Người nhà cũng đồng ý rồi, muộn thế thì về nhà thôi. Chuyện này trưởng khoa cũng không để ý đâu.

Người bác sĩ đã nhanh chóng quay trở lại căn phòng bệnh 570 kia. Thiên Chương vẫn giữ cái dáng vẻ buồn hiu kia:

- Sao còn ngồi đó? Không muốn đi theo tôi sao?

Đôi mắt kia sáng rỡ chạy tới nắm tay của bác sĩ đầy háo hứng khi nghe tin đã được đến nhà người đàn ông ấy rồi. Gương mặt không khỏi vui sướng, hạnh phúc:

- Đi thôi! Chỉ có bác sĩ là tốt thôi!

Đến khi được ngồi vào xe của anh bác sĩ thì cậu lại ngã người qua tựa vào bả vai của người đàn ông, anh vỗ vào cánh tay cậu:

- Ngồi ngay ngắn lại đi, cứ như thế thì tôi sẽ không lái xe được.

- Chỉ muốn dựa bác sĩ mãi thôi!

- Cậu lại không nghe lời phải không?

Thấy người đàn ông có vẻ không vui thì chàng trai liền ngồi lại, còn đặt thêm một nụ hôn nhẹ lên má anh mà quay về ngồi. Bác sĩ cũng không để ý chuyện này mà tập trung lái xe, ánh mắt kia khá gian xảo nhìn qua anh.

Lần này thì anh khỏi trốn rồi!

Hot

Comments

10diem gccd

10diem gccd

e sợ con ng anh roi đó

2024-09-12

4

Thảo Hà

Thảo Hà

cao thủ o bằng tranh thủ/Chuckle/

2024-06-18

2

Nora

Nora

hơn ông là đc á , à quên ông sao mà so sánh đc với bé nhà tôi 😔

2024-01-04

1

Toàn bộ
Chapter
1 Chương 1: Trò lên giường
2 Chương 2: Kích thước khủng (nhạy cảm)
3 Chương 3: Chia tay
4 Chương 4: Cực phẩm trong cực phẩm
5 Chương 5: Bị tấn công
6 Chương 6: Có sắc quên bạn
7 Chương 7: Mùi vị trên môi
8 Chương 8: Nảy sinh tình cảm
9 Chương 9: Ghen
10 Chương 10: Đưa về nhà
11 Chương 11: Chối bỏ trách nhiệm
12 Chương 12: Bác sĩ và bệnh nhân
13 Chương 13: Xuất viện
14 Chương 14: Bác sĩ riêng
15 Chương 15: Qua đêm
16 Chương 16: Gọi chồng
17 Chương 17: Bị thương
18 Chương 18: Thích người đó
19 Chương 19: Ngôi nhà quái lạ
20 Chương 20: Bị truy đuổi
21 Chương 21: Khổ nhục kế
22 Chương 22: Thăm bệnh
23 Chương 23: Kì lạ
24 Chương 24: Thử
25 Chương 25: Cứng miệng
26 Chương 26: Em ức hiếp anh
27 Chương 27: Bạn về nước
28 Chương 28: Cãi nhau
29 Chương 29: Làm hoà
30 Chương 30: Chỉ thế với anh
31 Chương 31: Muốn làm nũng
32 Chương 32: Kẻ đang yêu
33 Chương 33: Ép người quá đáng
34 Chương 34: Tranh sủng với mèo
35 Chương 35: Công khai
36 Chương 36: Người cần dẫn dắt
37 Chương 37: Đưa về nhà
38 Chương 38: Mục đích
39 Chương 39: Đuổi đi
40 Chương 40: Gặp gỡ ở sân bay
41 Chương 41: Thích hay tạm bợ
42 Chương 42: Mở lòng
43 Chương 43: Từng có mối quan hệ gì?
44 Chương 44: Chỉ là bác sĩ
45 Chương 45: Đừng giận
46 Chương 46: Bị bệnh
47 Chương 47: Thế thân
48 Chương 48: Đến gặp ông bà
49 Chương 49: Công khai
50 Chương 50: Tình cũ
51 Chương 51: Tin
52 Chương 52: Xin lỗi
53 Chương 53: Mục đích gì?
54 Chương 54: Sự xuất hiện mới
55 Chương 55: Ngang trái
56 Chương 56: Viên mãn rồi sao?
57 Chương 57: Chuyện không hay xảy ra
58 Chương 58: Tại sao?
59 Chương 59: Bình yên
60 Chương 60: Sự thật
61 Chương 61: Thử
62 Chương 62: Anh nhớ em rồi
63 Chương 63: Sự thật
64 Chương 64: End
Chapter

Updated 64 Episodes

1
Chương 1: Trò lên giường
2
Chương 2: Kích thước khủng (nhạy cảm)
3
Chương 3: Chia tay
4
Chương 4: Cực phẩm trong cực phẩm
5
Chương 5: Bị tấn công
6
Chương 6: Có sắc quên bạn
7
Chương 7: Mùi vị trên môi
8
Chương 8: Nảy sinh tình cảm
9
Chương 9: Ghen
10
Chương 10: Đưa về nhà
11
Chương 11: Chối bỏ trách nhiệm
12
Chương 12: Bác sĩ và bệnh nhân
13
Chương 13: Xuất viện
14
Chương 14: Bác sĩ riêng
15
Chương 15: Qua đêm
16
Chương 16: Gọi chồng
17
Chương 17: Bị thương
18
Chương 18: Thích người đó
19
Chương 19: Ngôi nhà quái lạ
20
Chương 20: Bị truy đuổi
21
Chương 21: Khổ nhục kế
22
Chương 22: Thăm bệnh
23
Chương 23: Kì lạ
24
Chương 24: Thử
25
Chương 25: Cứng miệng
26
Chương 26: Em ức hiếp anh
27
Chương 27: Bạn về nước
28
Chương 28: Cãi nhau
29
Chương 29: Làm hoà
30
Chương 30: Chỉ thế với anh
31
Chương 31: Muốn làm nũng
32
Chương 32: Kẻ đang yêu
33
Chương 33: Ép người quá đáng
34
Chương 34: Tranh sủng với mèo
35
Chương 35: Công khai
36
Chương 36: Người cần dẫn dắt
37
Chương 37: Đưa về nhà
38
Chương 38: Mục đích
39
Chương 39: Đuổi đi
40
Chương 40: Gặp gỡ ở sân bay
41
Chương 41: Thích hay tạm bợ
42
Chương 42: Mở lòng
43
Chương 43: Từng có mối quan hệ gì?
44
Chương 44: Chỉ là bác sĩ
45
Chương 45: Đừng giận
46
Chương 46: Bị bệnh
47
Chương 47: Thế thân
48
Chương 48: Đến gặp ông bà
49
Chương 49: Công khai
50
Chương 50: Tình cũ
51
Chương 51: Tin
52
Chương 52: Xin lỗi
53
Chương 53: Mục đích gì?
54
Chương 54: Sự xuất hiện mới
55
Chương 55: Ngang trái
56
Chương 56: Viên mãn rồi sao?
57
Chương 57: Chuyện không hay xảy ra
58
Chương 58: Tại sao?
59
Chương 59: Bình yên
60
Chương 60: Sự thật
61
Chương 61: Thử
62
Chương 62: Anh nhớ em rồi
63
Chương 63: Sự thật
64
Chương 64: End

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play