Chương 13: Xuất viện

Lời chưa nói xong thì cái tay nhanh nhẹn kia đã bắt máy, mà còn mở loa lên. Đầu dây bên kia không chỉ nhốn nháo như mọi khi mà còn còn vô cùng háo hức và tò mò:

- Sao rồi? Sao rồi? Ăn thịt trẻ con có dư vị gì thế? Có phải người trẻ rất sung sức không?

Những gì người bạn thân này nói khiến cho Lưu Niên phải dừng xe lại vào bên đường lập tức khá điêu luyện. Anh cầm điện thoại lên điều chỉnh âm lượng nhỏ lượng, gương mặt ngượng ngùng hơi nhìn sang Thiên Chương:

- Bạn anh nói linh tinh em đừng quan tâm

- Lâu vậy rồi vẫn chưa tách nhau ra nữa. Đúng là tình cảm khăng khít quá mà

Người bác sĩ này thật lúng túng mà phải quay mặt sang cửa, kéo điện thoại sát lại rồi thì thầm không dám nói lớn sợ chàng trai nào đó gần đây nghe thấy:

- Cái tính nói nhăng nói cuội của cậu nên bỏ được rồi đó. Em ấy lúc nãy nghe thấy hết rồi đó

- Một kẻ khờ thì nghe hiểu gì chứ! Cậu cũng đừng đánh trống lảng nữa, trả lời câu hỏi của tôi đi vị trai trẻ như thế nào?

Ánh mắt hơi đảo sang nhìn cậu bệnh nhân bên cạnh mà lòng có chút nảy sinh nghi ngờ, Thiên Chương có thật sự là ngốc? Vẫn còn lăn tăn với dòng suy nghĩ ấy thì lại bị Sở Hoài kêu về thực tại:

- Tản Lưu Niên, cậu đang hồi tưởng lại chuyện đêm qua để trả lời câu hỏi của tôi sao?

- Không có... muốn biết thì tự trải nghiệm đi. Tôi bận rồi, nói chuyện sau đi

Cuộc gọi ấy được dập tắt ngay tức khắc, Sở Hoài có tức giận cũng không thể làm gì được nhưng chắc chắn sẽ không cho chuyện này qua dễ dàng thế đâu.

______________

Trong khi vị bác sĩ và cậu bệnh nhân đang thưởng thức món ngon trong một quán ăn khá bình thường nhưng mọi người cứ mãi ngắm cơ bắp kia của Thiên Chương đến mức khiến Lưu Niên khó chịu:

- Em ăn nhanh đi để anh đưa về bệnh viện

Ánh mắt người đàn ông khẽ đưa nhìn qua những bàn khác, làm cho chàng trai thông minh này cũng nhận ra tình huống hiện tại:

- Anh muốn chiếm hữu tôi?

- Không...

Chưa nói hết lời bởi sự ấp úng kia thì có một cô gái xinh xắn, nụ cười rạng rỡ có phần rụt rè bước tới chỗ chàng trai ấy mà đưa điện thoại ra:

- Anh cho em xin cách thức liên lạc được không?

- Tôi là người của anh ấy. Cô hỏi anh ấy đi

Tự dưng người con gái kia phấn khích cười không ngừng, hội bạn ở bàn bên đó cũng không kìm lòng được mà la hét nhưng nén lại kịp:

- En xin lỗi, xin lỗi! Chúc hai anh mãi mãi hạnh phúc

Cô gái chạy vội vàng về bàn cùng những cô bạn ở đó cứ cười không ngừng, họ vui sướng hơn bao giờ hết khi thấy cảnh tượng sống động và chân thật thế này.

Anh từ lúc bắt đầu mọi thứ đã không nói gì nhưng lại chẳng giấu được ý cười trên khuôn mặt đó. Tên nhóc này đúng là biết cách khiến người khác hiểu lầm.

Quay lại bệnh viện người con trai tuy không hài lòng nhưng cũng chỉ có thể nghe theo lời bác sĩ của mình và dường như trong bộ não đó đã ủ mưu gì đó. Mới đi vào sảnh đã bắt gặp gương mặt cười khẩy của bác sĩ Trương Lâm:

- Quý quá được nghỉ bác sĩ cũng đến viện sao?

- Không phải việc của anh

Thần sắc và thái độ của Lưu Niên vẫn rất bình thường nhưng toát ra sự khinh thường với con người trước mặt này mà nắm lấy tay bệnh nhân rời đi. Cái nắm tay đó không khỏi khiến Thiên Chương thêm mê đắm vào người đàn ông hơn tuổi này.

Đưa người con trai kia về tới trước phòng bệnh thì anh cũng chợt nhận ra mà buông tay cậu, gương mặt khi này lại có bảy phần ngượng trước chàng trai và ba phần cố giữ vẻ như chưa có chuyện gì:

- Anh về trước hẹn mai gặp lại. Ở lại ngoan đừng có quậy

Lời tạm biệt ngắn gọn đến mức cậu chưa kịp nói thêm lời nào thì anh đã đi khỏi tầm mắt đấy. Anh đứng nép mình vào góc tường tay đưa lên ngực trái:

- Lại đập thế nữa rồi, chắc sớm muộn cũng bị bệnh tim mất

Đến khi về tới nhà, Lưu Niên ngồi lên cái ghế sofa thân quen hiếm khi được ngồi một cách thoải mái như bây giờ, anh lấy điện thoại ra và quyết định gọi cho cậu bạn thân kia:

- Cuối cùng cũng chịu gọi cho bổn công tử rồi.

- Mình phải đối diện thế nào với cậu bệnh nhân đó đây? Mình phải chịu trách nhiệm với em ấy...

- Cậu trong hay ngoài?

Câu nói chen ngang đó khiến một người trưởng thành cũng phải sượng mà đỏ mặt, cách người bạn này thẳng thắn thật khiến Lưu Niên khó nói lên lời:

- Mình... mình... ngoài...

- Thế là tên đó chơi cậu thì sao cậu phải chịu trách nhiệm?

- Em... ấy dù sao cũng là bệnh nhân còn đang say... mình lại không kiềm chế...

Sở Hoài ở đầu dây bên kia nghe giọng nói lúng túng đó mà tức đến mức quăn gối sang một bên và tiếp tục phải cắt ngang lời nói đó:

- Cậu cứ nghĩ như đó là 419 đi, người trưởng thành cả rồi.

- 419 là gì?

- Cậu học nhiều quá rồi lú lẫn. 419 nghĩa là for one night hay gọi là tình một đêm đó

Bàn tay Lưu Niên bỗng siết chặt điện thoại và nhớ đến dáng vẻ rưng rưng nước mắt kia của Thiên Chương thì đã lập tức phủ nhận:

- Mình và em ấy không phải như thế đâu

- Tôi xin lỗi nha! Đừng tức giận, nếu cậu chưa biết như thế nào thì cứ như lúc trước ân cần chăm sóc tên đó trong lúc ấy cậu sẽ nghĩ ra cách thôi!

- Bây giờ chắc cũng chỉ có thể như vậy!

Vị bác sĩ tắt máy nằm dài trên chiếc ghế sofa, nhìn lên trên nhà có cái đèn chùm treo lơ lửng mà đầu không khỏi suy tư.

Mình vậy mà lại có tình cảm với bệnh nhân.

______________

Nắng hôm nay thật nhẹ nhàng hoà cùng với tiếng chim non ríu rít tìm mẹ, làn gió cũng nhè nhẹ thổi vào một bầu không khí tươi mới đầy dễ chịu.

Lưu Niên tươi tắn với chiếc áo blouse trắng quen thuộc bước vào bệnh viện thì lại ngơ ngác khi nhìn thấy Hướng Du - người nhà của bệnh nhân phòng 570. Anh nhìn thấy cậu thì cũng đi đến chào hỏi:

- Chào bác sĩ, hôm nay anh vô cùng tràn đầy sức sống đó

- Chắc do tôi được nghỉ ngơi đầy đủ. Phải rồi hôm nay anh đến đây thăm Thiên Chương sao?

- Có việc quan trọng hơn

Anh tò mò chưa kịp nói tiếp thì đã nhận được điện thoại của trưởng khoa gọi tới khiến người đàn ông cũng phải tạm gác chuyện đó qua một bên:

- Tôi nghe đây trưởng khoa

- Cậu đến phòng làm việc gặp tôi

Cuộc gọi kết thúc cũng không còn nhìn thấy Hướng Du ở đâu nữa, Lưu Niên quyết tâm phải tìm hiểu truyện quan trọng đó là gì nên đã đến hỏi lễ tân:

- Chị cho em hỏi người nhà bệnh nhân Thiên Chương đến để làm gì

- Cái anh đẹp trai vừa rồi đến làm thủ tục xuất viện

Nghe được những điều đó khiến vị bác sĩ này không khỏi bàng hoàng trước thông tin vô cùng ngỡ ngàng này. Sao lại đột nhiên xuất viện? Mình và em ấy sẽ không còn gặp nhau nữa sao? Thiên Chương...

Bao suy nghĩ đã thôi thúc bước chân anh nhanh chóng chạy đến phòng bệnh kia để tìm người con trai ấy. Vừa mới cửa thì cậu đã đi tới ôm lấy anh:

- Anh đến chơi với Thiên Chương rồi.

- Em sắp xuất viện rồi sao?

Người đàn ông không chống cự không đẩy cậu ra mà đứng đó cảm nhận cái ôm có thể là lần cuối này. Chàng trai như nhận ra gì đó mà lại tỏ vẻ ngốc nghếch:

- Anh buồn sao? Anh không muốn rời ra Thiên Chương sao? Anh...

Cậu vẫn mãi miết nói thì điện thoại đã gọi đến đã giúp người đàn ông thoát ra khỏi cái cảm xúc ngổn ngang kia và khẽ xoa đầu cậu rồi kéo ra:

- Anh có chút chuyện đi trước, sẽ nhanh quay lại thôi! Nhớ đợi anh

Gương mặt anh cố nặn ra nụ cười nhưng lúc này thật khó khăn nên người đàn ông quyết định rời khỏi đó thật nhanh chóng. Cả quá trình không ai nhớ tới Hướng Du đang ngồi trên ghế trong phòng gọt táo:

- No đến hết muốn ăn.

Hot

Comments

Cyan hướng nội

Cyan hướng nội

Thi nghe tiếng Anh rất sợ mấy từ phát âm na ná nhau như vầy 🤧🤧🤧

2025-01-31

0

Cyan hướng nội

Cyan hướng nội

Tất cả chỉ là lớp vỏ bọc, ko có sự ngốc nào ở đây cả 🕵🏻‍♂️🕵🏻‍♂️

2025-01-31

0

An

An

Rất chi là phấn khích!!!!/Chuckle/

2024-01-15

4

Toàn bộ
Chapter
1 Chương 1: Trò lên giường
2 Chương 2: Kích thước khủng (nhạy cảm)
3 Chương 3: Chia tay
4 Chương 4: Cực phẩm trong cực phẩm
5 Chương 5: Bị tấn công
6 Chương 6: Có sắc quên bạn
7 Chương 7: Mùi vị trên môi
8 Chương 8: Nảy sinh tình cảm
9 Chương 9: Ghen
10 Chương 10: Đưa về nhà
11 Chương 11: Chối bỏ trách nhiệm
12 Chương 12: Bác sĩ và bệnh nhân
13 Chương 13: Xuất viện
14 Chương 14: Bác sĩ riêng
15 Chương 15: Qua đêm
16 Chương 16: Gọi chồng
17 Chương 17: Bị thương
18 Chương 18: Thích người đó
19 Chương 19: Ngôi nhà quái lạ
20 Chương 20: Bị truy đuổi
21 Chương 21: Khổ nhục kế
22 Chương 22: Thăm bệnh
23 Chương 23: Kì lạ
24 Chương 24: Thử
25 Chương 25: Cứng miệng
26 Chương 26: Em ức hiếp anh
27 Chương 27: Bạn về nước
28 Chương 28: Cãi nhau
29 Chương 29: Làm hoà
30 Chương 30: Chỉ thế với anh
31 Chương 31: Muốn làm nũng
32 Chương 32: Kẻ đang yêu
33 Chương 33: Ép người quá đáng
34 Chương 34: Tranh sủng với mèo
35 Chương 35: Công khai
36 Chương 36: Người cần dẫn dắt
37 Chương 37: Đưa về nhà
38 Chương 38: Mục đích
39 Chương 39: Đuổi đi
40 Chương 40: Gặp gỡ ở sân bay
41 Chương 41: Thích hay tạm bợ
42 Chương 42: Mở lòng
43 Chương 43: Từng có mối quan hệ gì?
44 Chương 44: Chỉ là bác sĩ
45 Chương 45: Đừng giận
46 Chương 46: Bị bệnh
47 Chương 47: Thế thân
48 Chương 48: Đến gặp ông bà
49 Chương 49: Công khai
50 Chương 50: Tình cũ
51 Chương 51: Tin
52 Chương 52: Xin lỗi
53 Chương 53: Mục đích gì?
54 Chương 54: Sự xuất hiện mới
55 Chương 55: Ngang trái
56 Chương 56: Viên mãn rồi sao?
57 Chương 57: Chuyện không hay xảy ra
58 Chương 58: Tại sao?
59 Chương 59: Bình yên
60 Chương 60: Sự thật
61 Chương 61: Thử
62 Chương 62: Anh nhớ em rồi
63 Chương 63: Sự thật
64 Chương 64: End
Chapter

Updated 64 Episodes

1
Chương 1: Trò lên giường
2
Chương 2: Kích thước khủng (nhạy cảm)
3
Chương 3: Chia tay
4
Chương 4: Cực phẩm trong cực phẩm
5
Chương 5: Bị tấn công
6
Chương 6: Có sắc quên bạn
7
Chương 7: Mùi vị trên môi
8
Chương 8: Nảy sinh tình cảm
9
Chương 9: Ghen
10
Chương 10: Đưa về nhà
11
Chương 11: Chối bỏ trách nhiệm
12
Chương 12: Bác sĩ và bệnh nhân
13
Chương 13: Xuất viện
14
Chương 14: Bác sĩ riêng
15
Chương 15: Qua đêm
16
Chương 16: Gọi chồng
17
Chương 17: Bị thương
18
Chương 18: Thích người đó
19
Chương 19: Ngôi nhà quái lạ
20
Chương 20: Bị truy đuổi
21
Chương 21: Khổ nhục kế
22
Chương 22: Thăm bệnh
23
Chương 23: Kì lạ
24
Chương 24: Thử
25
Chương 25: Cứng miệng
26
Chương 26: Em ức hiếp anh
27
Chương 27: Bạn về nước
28
Chương 28: Cãi nhau
29
Chương 29: Làm hoà
30
Chương 30: Chỉ thế với anh
31
Chương 31: Muốn làm nũng
32
Chương 32: Kẻ đang yêu
33
Chương 33: Ép người quá đáng
34
Chương 34: Tranh sủng với mèo
35
Chương 35: Công khai
36
Chương 36: Người cần dẫn dắt
37
Chương 37: Đưa về nhà
38
Chương 38: Mục đích
39
Chương 39: Đuổi đi
40
Chương 40: Gặp gỡ ở sân bay
41
Chương 41: Thích hay tạm bợ
42
Chương 42: Mở lòng
43
Chương 43: Từng có mối quan hệ gì?
44
Chương 44: Chỉ là bác sĩ
45
Chương 45: Đừng giận
46
Chương 46: Bị bệnh
47
Chương 47: Thế thân
48
Chương 48: Đến gặp ông bà
49
Chương 49: Công khai
50
Chương 50: Tình cũ
51
Chương 51: Tin
52
Chương 52: Xin lỗi
53
Chương 53: Mục đích gì?
54
Chương 54: Sự xuất hiện mới
55
Chương 55: Ngang trái
56
Chương 56: Viên mãn rồi sao?
57
Chương 57: Chuyện không hay xảy ra
58
Chương 58: Tại sao?
59
Chương 59: Bình yên
60
Chương 60: Sự thật
61
Chương 61: Thử
62
Chương 62: Anh nhớ em rồi
63
Chương 63: Sự thật
64
Chương 64: End

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play