Chương 18: Thích người đó

Nghe đến câu tán tỉnh rồi nhìn dáng vẻ lo lắng kia thì đến người con trai ấy cũng trở nên ngơ ngác. Hướng Du đúng lúc đi vào trong:

- Anh đưa Thiên Chương về đi, tôi đưa bạn vào bệnh viện.

Nói xong thì liền kéo Quang Tề rời đi chẳng chút để ý, quan tâm gì tới người con trai đang ngồi ở đó. Anh trợ lý vừa mới đến phải dọn dẹp đống hiện trường ở đây rồi. Chuyện trên trời gì đổ xuống đầu tôi vậy?

Cậu vẫn ngồi thẩn thờ ở đó nhìn anh dịu dàng đỡ người đàn ông khác rời đi ngày càng xa. Thời gian qua tôi ở bên cạnh anh là vô nghĩa sao? Vị trí của tôi trong lòng anh chẳng bằng tên đó à?

Đôi mắt ấy như đang nhìn món đồ yêu thích bị đánh cắp mất. Nhưng cái cậu yêu thích thì chưa bao giờ có trường hợp ngoại lệ, nó vẫn sẽ mãi là của cậu.

Vào viện đúng thật là không đơn giản khi Quang Tề bị bắt phải nhập viện để xem xét tình hình, người đàn ông cũng bất lực ngồi cạnh giường bệnh:

- Tôi xin lỗi cho bệnh nhân của mình nha! Cậu ấy có chút vấn đề trí não nên mới hành động mất kiểm soát như vậy!

- Không hẳn vậy đâu, có lẽ cậu ấy không thích mình thôi! Đâu phải ai cũng như cậu được người người yêu mến

- Lại nói như vậy nữa rồi. Cái thói này của cậu bao năm vẫn không bỏ được

Ở phía khác, sau khi vị tổng giám đốc ấy về đến nhà thì đôi mắt ngây thơ kia đã đổi thành cái nhìn sát khí, đôi mắt đẹp đó trở nên lạnh lùng đến đáng sợ. Hướng Du đưa cậu về nhà rồi cũng chẳng dám nói gì, chẳng dám xuất hiện trước mặt của con người đang tức giận kia.

Nhớ tới hình ảnh tên đó chạm vào người anh rồi anh lại cầm máu giúp tên đó thì sự phẫn nộ tràn ngập khắp cơ thể cậu. Mọi sự khó chịu đều dồn nén vào cánh tay đấm mạnh xuống cái bàn thủy tinh trong suốt vỡ ra.

Tiếng vỡ vụn khiến Hướng Du hoảng hốt chạy ra, thấy tay của người con trai ấy chảy máu rỉ giọt thì người trợ lý nhanh chóng lấy hộp cứu thương đến sơ cứu giúp.

Chưa bao giờ thấy cậu ấy tức giận như thế! Ở đây một lúc có khi nào cái mạng này cũng mất không? Nghĩ tới mà cả người sởn gai ốc. Còn cậu thì lại hừng hực tức giận nhưng vẫn cố gắng kiềm chế lại:

- Để tôi coi anh sẽ chọn về bên tôi hay chọn ở cạnh tên đàn ông đó.

- Không gọi bác sĩ về sao?

- Không! Lưu Niên không rời xa tôi được đâu

Thiên Chương khó chịu đứng lên rời khỏi chỗ ngồi ấy. Cậu về phòng đứng suy tư nhìn ra ngoài cửa sổ hít một hơi thật sâu:

- Lại mất bình tĩnh rồi. Sớm muộn gì anh ấy cũng quay lại đây

Người con trai ở yên trong phòng, nằm xuống rồi lại ngồi dậy, đi tới đi lui. Bầu trời bên ngoài lúc này cũng đã sập tối nhưng chẳng thấy bóng dáng của Lưu Niên ở đâu.

Quang Tề nằm trên giường bệnh nhìn bóng dáng Lưu Niên đang gọt trái cây ở bên cạnh. Anh ấy khẽ cười mà lên tiếng:

- Tiểu Niên chỉnh gối giúp tôi đi

Vị bác sĩ cũng nghe mà cuối người lại chỉnh gối giúp, khoảng cách cả hai dần sát lại gần nhau. Ánh mắt nhìn nhau đầy thâm tình rồi lại bất giác trao cho nhau nụ hôn.

Thiên Chương giật mình bật dậy, người toát đầy mồ hôi, hơi thở gấp gáp không đều. Cậu nhìn ngó không gian yên lặng xung quanh:

- Chỉ là mơ thôi! Chắc chắn chỉ là mơ thôi!

Ở bệnh viện, Lưu Niên thật sự đã ngủ quên, ngủ một cách say sưa mà chẳng hay biết ở đâu đó đang có người phát hoả. Quang Tề bước xuống định chạm vào anh thì tiếng chuông điện thoại đã đánh thức vị bác sĩ đó.

Anh lờ mờ ngồi dậy thì đã nhìn thấy người bạn của mình ngồi trên giường. Người đàn ông cầm điện thoại lên xem thì thấy người gọi lại là Hướng Du:

- Tôi nghe đây! Thiên Chương có gì sao?

- Đúng là có chuyện thật. Cậu ấy nhốt mình trong phòng tắm không chịu ra từ lúc về tới giờ, dường như đang khóc trong đó.

- Anh phải giữ bình tĩnh, tôi về ngay

Người đàn ông gấp gáp tắt điện thoại, cầm chìa khoá xe lên rồi phút chốc nhớ đến người bạn đang ngồi ở giường:

- Cậu nhớ gọi người nhà đến đó, em ấy xảy ra chút chuyện rồi. Mình phải về trước đây

Lời nói vội vàng, hành động hấp tấp rời khỏi phòng bệnh. Quang Tề chẳng thể nói chen vào lời nào mà điều biểu hiện rõ trên khuôn mặt là sự hụt hẫng. Người này chắc hẳn không chỉ đơn giản là bệnh nhân đối với cậu rồi.

Về đến ngôi nhà của cậu thì anh nhanh chóng chạy đến phòng người bệnh nhân ấy. Hướng Du thấy anh thì ra hiệu ánh mắt về hướng phòng tắm rồi bước đi. Đôi lúc còn xoay đầu lại rồi kèm theo sự thở dài.

Cuối cùng cũng một hai bắt mình gọi bác sĩ về, sự tự tin của ngài tổng giám đốc bị ăn mất rồi. Từ đầu cứ như vậy đi thì đâu phải trông ngóng chiều giờ. Thật là khó chiều!

Lưu Niên đến vặn nắm cửa, liên tục rõ tay vào cửa cùng với tiếng gọi từ bên ngoài không ngừng nghỉ:

- Anh về rồi. Em mở cửa ra cho anh đi

Khi giọng nói của người đàn ông vang lên cũng là lúc cánh cửa thành công mở ra. Anh vội đi vào khi thấy cậu ngồi co ro một góc, vị bác sĩ ngồi xuống gần lại chàng trai:

- Thiên Chương sao vậy nè? Nói anh nghe được không?

Người con trai ấy ngước mặt lên, nước mắt ngắn nước mắt dài lắm lem cả khuôn mặt, lời muốn nói nhưng lại nghẹn chẳng nói nên lời. Anh vô cùng xót mà ôm lấy chàng trai:

- Ngoan, ngoan có anh ở cạnh rồi.

- Lưu... Niên... hic... thích người đó. Anh... anh bỏ em một mình... em không ngoan... anh không thương em nữa...

Vị bác sĩ lại nhẹ nhàng xoa mái tóc suôn mượt, khẽ vuốt lưng an ủi người con trai trong lòng. Giọng cũng điều chỉnh lại nhỏ nhẹ hơn:

- Đó là bạn anh thôi! Anh vẫn luôn thương em. Ngoan, không khóc nữa.

- Anh không thích người đó nữa đúng không?

- Đúng, đúng giờ bọn anh chỉ là bạn bè

Thiên Chương nhìn người đàn ông và lau nước mắt vội vã, hành động thật đáng yêu khiến anh bất giác cười rồi đột nhiên tiến lại đặt nhẹ một nụ hôn lên môi cậu:

- Xuống ăn cơm được rồi

- Muốn ôm nữa, muốn hôn

- Anh còn chưa quên chuyện em làm bị thương bạn anh đâu

Người đàn ông đỡ cậu đứng lên, chàng bệnh nhân vui vẻ ôm cánh tay anh như không biết gì để cùng nhau đi xuống lầu. Nhưng lúc này thì anh phát hiện tay chàng trai bị thương:

- Tay em bị sao vậy?

- Chỉ là không cẩn thận trúng vào tường chút thôi! Không có gì hết!

Câu trả lời dễ dàng qua mặt được vị bác sĩ ấy hay do anh không muốn truy cứu? Anh cũng không hỏi nhiều mà cùng người bệnh nhân này đi. Hướng Du thấy họ thì cũng nở nụ cười khá công nghiệp:

- Anh dọn đồ ăn cho Thiên Chương đi. Hôm nay tôi hơi mệt nên về trước đây.

- Phải về rồi sao? Không ở lại chơi với em nữa sao?

- Mai anh lại đến nha!

Người con trai tươi cười đưa tay lên chào tạm biệt người bác sĩ, khi anh ra khỏi nhà thì gương mặt đó liền quay quắt thay đổi ngay tức khắc. Gương mặt u ám, lạnh lẽo, miệng khẽ nhếch mép:

- Giải quyết tên Hoắc Quang Tề đi

- Được tôi cho người làm ngay

Anh trợ lý quay người lại gọi một cuộc điện thoại, người con trai ấy nhìn ra bầu trời tối đen ngoài kia. Người của tôi mà anh cũng muốn đụng tới.

Một nụ cười quỷ dị hiện rõ trên khuôn mặt Thiên Chương nhưng nó lại chợt tắt khi nghe sự phản hồi từ vị trợ lý thân cận của mình:

- Không được rồi, đây cũng là một nhân vật không tầm thường

- Không sao, từ từ chơi với anh ta.

Ngồi trên xe, vị bác sĩ thư thả lái về nhà khi này lại khẽ bật cười kèm theo cái lắc đầu bất lực khi nghĩ tới chàng trai bệnh nhân của mình:

- Chút nữa lại bị Thiên Chương lừa rồi. Phải nghiêm túc khắc phục tính cách này của em ấy.

Hot

Comments

Cyan hướng nội

Cyan hướng nội

Top vậy tui thấy sợ nha 🫥

2025-01-31

0

Kid

Kid

để tui coi

2023-12-18

0

Kid

Kid

ai lại chơi lớn như anh, ném cái ly vào người ta

2023-12-18

2

Toàn bộ
Chapter
1 Chương 1: Trò lên giường
2 Chương 2: Kích thước khủng (nhạy cảm)
3 Chương 3: Chia tay
4 Chương 4: Cực phẩm trong cực phẩm
5 Chương 5: Bị tấn công
6 Chương 6: Có sắc quên bạn
7 Chương 7: Mùi vị trên môi
8 Chương 8: Nảy sinh tình cảm
9 Chương 9: Ghen
10 Chương 10: Đưa về nhà
11 Chương 11: Chối bỏ trách nhiệm
12 Chương 12: Bác sĩ và bệnh nhân
13 Chương 13: Xuất viện
14 Chương 14: Bác sĩ riêng
15 Chương 15: Qua đêm
16 Chương 16: Gọi chồng
17 Chương 17: Bị thương
18 Chương 18: Thích người đó
19 Chương 19: Ngôi nhà quái lạ
20 Chương 20: Bị truy đuổi
21 Chương 21: Khổ nhục kế
22 Chương 22: Thăm bệnh
23 Chương 23: Kì lạ
24 Chương 24: Thử
25 Chương 25: Cứng miệng
26 Chương 26: Em ức hiếp anh
27 Chương 27: Bạn về nước
28 Chương 28: Cãi nhau
29 Chương 29: Làm hoà
30 Chương 30: Chỉ thế với anh
31 Chương 31: Muốn làm nũng
32 Chương 32: Kẻ đang yêu
33 Chương 33: Ép người quá đáng
34 Chương 34: Tranh sủng với mèo
35 Chương 35: Công khai
36 Chương 36: Người cần dẫn dắt
37 Chương 37: Đưa về nhà
38 Chương 38: Mục đích
39 Chương 39: Đuổi đi
40 Chương 40: Gặp gỡ ở sân bay
41 Chương 41: Thích hay tạm bợ
42 Chương 42: Mở lòng
43 Chương 43: Từng có mối quan hệ gì?
44 Chương 44: Chỉ là bác sĩ
45 Chương 45: Đừng giận
46 Chương 46: Bị bệnh
47 Chương 47: Thế thân
48 Chương 48: Đến gặp ông bà
49 Chương 49: Công khai
50 Chương 50: Tình cũ
51 Chương 51: Tin
52 Chương 52: Xin lỗi
53 Chương 53: Mục đích gì?
54 Chương 54: Sự xuất hiện mới
55 Chương 55: Ngang trái
56 Chương 56: Viên mãn rồi sao?
57 Chương 57: Chuyện không hay xảy ra
58 Chương 58: Tại sao?
59 Chương 59: Bình yên
60 Chương 60: Sự thật
61 Chương 61: Thử
62 Chương 62: Anh nhớ em rồi
63 Chương 63: Sự thật
64 Chương 64: End
Chapter

Updated 64 Episodes

1
Chương 1: Trò lên giường
2
Chương 2: Kích thước khủng (nhạy cảm)
3
Chương 3: Chia tay
4
Chương 4: Cực phẩm trong cực phẩm
5
Chương 5: Bị tấn công
6
Chương 6: Có sắc quên bạn
7
Chương 7: Mùi vị trên môi
8
Chương 8: Nảy sinh tình cảm
9
Chương 9: Ghen
10
Chương 10: Đưa về nhà
11
Chương 11: Chối bỏ trách nhiệm
12
Chương 12: Bác sĩ và bệnh nhân
13
Chương 13: Xuất viện
14
Chương 14: Bác sĩ riêng
15
Chương 15: Qua đêm
16
Chương 16: Gọi chồng
17
Chương 17: Bị thương
18
Chương 18: Thích người đó
19
Chương 19: Ngôi nhà quái lạ
20
Chương 20: Bị truy đuổi
21
Chương 21: Khổ nhục kế
22
Chương 22: Thăm bệnh
23
Chương 23: Kì lạ
24
Chương 24: Thử
25
Chương 25: Cứng miệng
26
Chương 26: Em ức hiếp anh
27
Chương 27: Bạn về nước
28
Chương 28: Cãi nhau
29
Chương 29: Làm hoà
30
Chương 30: Chỉ thế với anh
31
Chương 31: Muốn làm nũng
32
Chương 32: Kẻ đang yêu
33
Chương 33: Ép người quá đáng
34
Chương 34: Tranh sủng với mèo
35
Chương 35: Công khai
36
Chương 36: Người cần dẫn dắt
37
Chương 37: Đưa về nhà
38
Chương 38: Mục đích
39
Chương 39: Đuổi đi
40
Chương 40: Gặp gỡ ở sân bay
41
Chương 41: Thích hay tạm bợ
42
Chương 42: Mở lòng
43
Chương 43: Từng có mối quan hệ gì?
44
Chương 44: Chỉ là bác sĩ
45
Chương 45: Đừng giận
46
Chương 46: Bị bệnh
47
Chương 47: Thế thân
48
Chương 48: Đến gặp ông bà
49
Chương 49: Công khai
50
Chương 50: Tình cũ
51
Chương 51: Tin
52
Chương 52: Xin lỗi
53
Chương 53: Mục đích gì?
54
Chương 54: Sự xuất hiện mới
55
Chương 55: Ngang trái
56
Chương 56: Viên mãn rồi sao?
57
Chương 57: Chuyện không hay xảy ra
58
Chương 58: Tại sao?
59
Chương 59: Bình yên
60
Chương 60: Sự thật
61
Chương 61: Thử
62
Chương 62: Anh nhớ em rồi
63
Chương 63: Sự thật
64
Chương 64: End

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play