Chương 3: Người thay thế

Đặng Lam Trà đang chạy KIP cho công ty. Công ty cô làm về mảng thiết kế. Mặc dù gia cảnh hiển hách nhưng Lam Trà lại muốn xây dựng ước mơ của riêng mình.

Lam Trà thích ngắm nhìn những ngôi nhà được xây cho chính tay cô vẽ. Thích thức khuya dậy sớm. Thích cảm giác bận rộn.

Loay hoay mấy ngày trời, cuối cùng cũng xong. Đặng Lam Trà ấn nút gửi là có thể về.

Cô đứng dậy vươn vai: “Ôi mẹ ơi! Cái lưng của con!”

Nhìn thấy màn hình phát sáng, cô còn tưởng Phục Hưng gọi. Ai ngờ là mẹ cô:

“Trà Trà, tăng ca hả con? Mẹ có dặn dì ba hầm cạnh cho con! Khi nào có thể về?”

“Mẹ con mới xong, đang đợi duyệt. Chắc khuya lắm mới về. Mẹ đừng đợi con!”

Bà Lam thở dài: “Hơi… Ta thật chẳng hiểu con vì cái gì mà bán mạng? Nhà mình đâu thiếu tiền?”

Giọng điệu mắng mỏ của mẹ vẫn như vậy, Lam Trà thở dài.

Bà Lam còn không rõ tính cô sao? Hễ cằn nhằn một chút liền im lặng.

“Được rồi! Không nói nữa. Mẹ kêu dì ba để trong tủ. Khi nào về con tự hâm mà ăn. Không đợi nữa!”

Đặng Lam Trà mới vui vẻ đáp: “Con biết rồi cảm ơn mẹ!”

Cúp điện thoại, Lam Trà vào phòng trà rửa mặt một chút. Cô ngẩng lên nhìn đồng hồ đã là 2 giờ sáng. Người như cô đúng là bán mạng mà. Nhưng không sao, vui là được.

Đặng Lam Trà ra ngoài bàn làm việc, tay mang túi xách chuẩn bị ra về thì nghe điện thoại reo.

Là Nguyễn Phục Hưng sao? Cô không khỏi kích động, tay run cầm điện thoại đến rớt.

Đặng Lam Tra khẩn trương: “Không được cúp!’, cô cúi người vật vã cầm điện thoại lên ấn nghe:

“Tôi muốn em lập tức có mặt!”

“Được!”

Tắt điện thoại rồi, cô vẫn ôm nó vào lòng. Cảm giác sung sướng tận 9 tầng mây: “Thì ra, anh ấy cũng cần mình!”

Lam Trà xem công ty như nhà nên cô mang dép lê. Chiếc đầm trắng đơn giản khoác vội áo khoác lên. Cô xịt thêm một ít nước hoa hồng Pháp nhẹ. Mùi hương trang nhã dễ chịu. Cũng tạm gọi là hoàn mỹ.

Lam Trà co chân lên bắt taxi đi đến địa chỉ mà anh gửi.

Chỉ cần gặp anh, ở đâu cô cũng đi.

Xe dừng trước cửa quán Bar Oz. Cái lạnh của màn đêm khẽ luồn lách vào thân ảnh của người phụ nữ đang đứng trước mãi chưa chịu vào.

“Quán bar sao?”

Đây là lần đầu Đặng Lam Trà đứng trước cửa quán bar. Cô quả thật chưa từng biết quán bar là gì?

Thanh niên có, phụ nữ có, đàn ông có,... Tất cả ra vào nườm nượp, chỉ duy có cô là đứng mãi không chịu vào. Đến khi một nam phục vụ nhắc nhở: “Tiểu thư xinh đẹp có vào không?”.

Đặng Lam Trà mới hoàn hồn. Cô mang túi xách, co người bước vào trong.

“Người đẹp đi đâu đó?”

“Em có cần người hướng dẫn?”

Vô số lời mời gọi khiến Lam Trà khẽ rùng mình. Nhìn vào số phòng mà anh gửi. Cô tìm một phụ vụ chỉ, loay hoay một lúc cuối cùng cũng vào được bên trong.

Trong phòng toàn mùi thuốc khiến Lam Trà ho sặc mấy tiếng, trên bàn toàn là vỏ chai rượu. Nguyễn Phục Hưng trong bộ âu phục màu xám ngồi ở sofa. Lưng anh tựa vào, gương mặt đẹp khẽ cúi, mái tóc rũ một chút.

“Nguyễn Phục Hưng, anh uống rượu sao?”

Đặng Lam Trà nhanh chóng đến bên kéo tay anh đỡ dậy. Cô nhìn anh, trái tim khẽ nhói một chút.

Trên gương mặt hoàn hảo ấy, ngay cả cổ cũng có vết son. Anh để cho người khác hôn sao?

Ngay cả cô còn chưa được chạm vào, ai có thể hôn anh?

Nguyễn Phục Hưng khoé mi khẽ động, cười khẩy: “Đến rồi à?”

Lam Trà gật đầu: “Anh say rồi, để em đưa anh về!”

Nguyễn Phục Hưng kéo cô ngồi vào lòng mình, hơi thở ấm nóng nồng mùi rượu phả vào mặt Lam Trà: “Tôi muốn em uống cùng tôi!”

“Em… Không biết uống!”

Trước giờ cô chưa từng uống rượu, càng không bao giờ dùng đến. Bà Lam hay dặn cô, con gái phải giữ mình một chút. Uống rượu say rồi bị người khác lợi dụng. Nhưng với yêu cầu của nam nhân trước mặt, Lam Trà sao có thể từ chối.

Cô run rẩy lấy tay cầm chai rượu đặt ở trên bàn. Nhắm mắt, đưa lên miệng, uống thử một ngụm.

“Ực”.

Sau đó, cổ họng cô nóng rát, khô khốc, cô bắt đầu muốn nôn. Nhưng nôn không được lại chuyển sang ho khan: “Hụ… hụ…”

Nguyễn Phục Hưng cười: “Haha. Không biết uống sao còn cố chấp?”

Lam Trà trả lời không cần nghĩ: “Anh bảo!”

Ánh mắt anh đỏ ngầu: “Vậy tôi bảo em đi chết, em liền đi?”

Lam Trà không trả lời. Phục Hưng thấy vậy đưa tay lên nâng cằm cô: “Người đẹp như em sao tôi nỡ? Mau hôn tôi!”

“Hôn?”, Lam Trà hỏi. Với cô mà nói, hôn chỉ xem lướt qua ở trên đường hoặc trong tivi, thực tế như thế nào, cô không rõ. Bảo cô hôn chẳng khác nào bảo cô đi chết?

Nguyễn Phục Hưng cười: “Em đừng nói với tôi là em không biết hôn?”

Lam Trà gật đầu: “ừm”

“Vậy để tôi dạy em!”

Nguyễn Phục Hưng siết chặt cô vào lòng mình, đôi tay thon dài nâng cằm cô lên kéo lại sát mặt mình.

Không phải nói, bây giờ ngay cả thở, Lam Trà còn không dám. Trống ngực cô đập liên hồi, nó sắp bỏ cô mà nhảy ra ngoài.

Phục Hưng đưa một ngón tay vuốt ve môi cô sau đó từ từ cho tay vào bên trong khoang miệng cô.

“Mút đi!”

Cô như bị anh thôi miên, mút nhẹ đầu ngón tay anh. Cô vụng về như đứa trẻ lần đầu biết ăn kem. Điều này đã kích thích bản năng chinh phục của người đàn ông trỗi dậy.

Anh lấy tay ra, áp môi mỏng của mình lên môi cô.

Đầu lưỡi nhẹ nhàng di chuyển vào bên trong khoang miệng, mút lấy đầu lưỡi của cô liên tục. Hoàn toàn không cho cô có cơ hội hít thở.

Âm thanh ám muội phát ra. Tay Lam Trà nắm chặt quyện lại thành nắm, móng tay cô bấm chặt vào da thịt sắp bật máu. Cô hoàn toàn không dám ôm anh.

Cảm giác tê dần sau đó là nóng ran lan tràn khắp cơ thể của cô. Mùi rượu thoang thoảng kích thích từng tất tế bào trong người cô nhảy dựng lên.

“Ưm…”

Sau đó, anh dừng động tác. Môi mỏng nóng ấm di chuyển xuống cần cổ trắng ngần mà mút. Ở đây có cảm giác vừa đau vừa ngây dại, khác hẳn cảm giác kích thích ban nảy.

Lần đầu tiên, Lam Trà có cảm giác anh thích mình. Cảm giác cơ thể này của cô thật hữu dụng. Âm thanh thỏ thẻ, cổ họng nóng ran, cô gọi tên anh:

“Nguyễn Phục Hưng!”

Chapter
1 Chương 1: Chỉ cần anh nói, em liền đồng ý
2 Chương 2: Xem em làm tốt không?
3 Chương 3: Người thay thế
4 Chương 4: Lạnh lùng và ấm áp
5 Chương 5: Bữa tối.
6 Chương 6: Bệnh viện
7 Chương 7: Yếu lòng
8 Chương 8: Uống nhầm thuốc
9 Chương 9: Bạn gái của anh?
10 Chương 10: Em đổi ý?
11 Chương 11: Cuộc gọi lúc nửa đêm
12 Chương 12: Chuyện này không ai được biết.
13 Chương 13: Người nhận cuộc gọi
14 Chương 14: Em đáng giá bao nhiêu?
15 Chương 15: Dày vò
16 Chương 16: Càng hận càng yêu
17 Chương 17: Lấy được
18 Chương 18: Lời của tôi em không nhớ?
19 Chương 19: Dung túng.
20 Chương 20: Anh trai hối hận
21 Chương 21: Người thân yêu
22 Chương 22: Nụ cười của cô ta
23 Chương 23: Bị chuốc rượu
24 Chương 24: Mặc kệ lời cầu xin
25 Chương 25: Nguy hiểm
26 Chương 26: Ánh mắt chạm nhau
27 Chương 27: Không gian nhỏ hẹp.
28 Chương 28: Để em tự quyết định
29 Chương 29: Vận xui
30 Chương 30: Người con gái anh yêu nhiều năm như vậy.
31 Chương 31: Nghe nói em sắp đính hôn
32 Chương 32: Có thể thay đổi không?
33 Chương 33: Nụ cười hay nước mắt?
34 Chương 34: Toại nguyện em
35 Chương 35: Đặng gia có biến.
36 Chương 36: Gặp nạn cầu xin
37 Chương 37: Mất đi một sinh mạng
38 Chương 38: Rời đi
39 Chương 39: Không còn là tiểu thư
40 Chương 40: Gặp người tốt, thử mở lòng.
41 Chương 41: Ác mộng
42 Chương 42: Một người yêu em sẽ khác.
43 Chương 43: Đau lòng ả, hài lòng em?
44 Chương 44: Cảnh cáo
45 Chương 45: Vừa mới bắt đầu đã kết thúc.
46 Chương 46: Chúng ta kết hôn đi
47 Chương 47: Lần đầu che chở cho em
48 Chương 48: Kết hôn đơn giản vậy sao?
49 Chương 49: Lợi dụng nên bù đắp
50 Chương 50: Gọi nhầm một cái tên
51 Chương 51: Cuộc gọi xác minh
52 Chương 52: Trên người em có mùi đàn ông?
53 Chương 53: Đau lòng thi nhau đến
54 Chương 54: Nguy hiểm
55 Chương 55: Quay về
56 Chương 56: Huỷ Dung
57 Chương 57: Tôi hối hận rồi
58 Chương 58: Ai chọc giận tôi, tôi tính sổ với người đó.
59 Chương 59: Một nửa sự thật
60 Chương 60: Thay em trút giận
61 Chương 61: Tương Tư xin lỗi
62 Chương 62: Thay mặt cô ấy xin lỗi em
63 Chương 63: Để tôi che chở cho em
64 Chương 64: Sự thật bị che dấu
65 Chương 65: Cùng một thủ đoạn
66 Chương 66: Hại hết người này đến người khác
67 Chương 67: Đến kịp lúc
68 Chương 68: Muốn em
69 Chương 69: Khu vui chơi
70 Chương 70: Ký giấy
71 Chương 71: Sảy thai
72 Chương 72: Em không tin tôi?
73 Chương 73: Chạy trốn
74 Chương 74: Bắt người
75 Chương 75: Hiểm cảnh.
76 Chương 76: Phục Hưng bị bắt
77 Chương 77: Đâu mới là mẹ của cô?
78 Chương 78: Lựa chọn
79 Chương 79: Còn có thể yêu sao?
80 Chương 80: Tôi với em chỉ có chán.
81 Chương 81: Đặng Lam Trà mang thai?
82 Chương 82: Giữ hay không giữ?
83 Chương 83: Hối hận liệu còn kịp?
84 Chương 84: Đồng ý.
85 Chương 85: Cùng em nói chuyện kết hôn.
86 Chương 86: Hôn lễ của chúng ta.
87 Chương 87: Ngoại truyện- Bé con chào đời
Chapter

Updated 87 Episodes

1
Chương 1: Chỉ cần anh nói, em liền đồng ý
2
Chương 2: Xem em làm tốt không?
3
Chương 3: Người thay thế
4
Chương 4: Lạnh lùng và ấm áp
5
Chương 5: Bữa tối.
6
Chương 6: Bệnh viện
7
Chương 7: Yếu lòng
8
Chương 8: Uống nhầm thuốc
9
Chương 9: Bạn gái của anh?
10
Chương 10: Em đổi ý?
11
Chương 11: Cuộc gọi lúc nửa đêm
12
Chương 12: Chuyện này không ai được biết.
13
Chương 13: Người nhận cuộc gọi
14
Chương 14: Em đáng giá bao nhiêu?
15
Chương 15: Dày vò
16
Chương 16: Càng hận càng yêu
17
Chương 17: Lấy được
18
Chương 18: Lời của tôi em không nhớ?
19
Chương 19: Dung túng.
20
Chương 20: Anh trai hối hận
21
Chương 21: Người thân yêu
22
Chương 22: Nụ cười của cô ta
23
Chương 23: Bị chuốc rượu
24
Chương 24: Mặc kệ lời cầu xin
25
Chương 25: Nguy hiểm
26
Chương 26: Ánh mắt chạm nhau
27
Chương 27: Không gian nhỏ hẹp.
28
Chương 28: Để em tự quyết định
29
Chương 29: Vận xui
30
Chương 30: Người con gái anh yêu nhiều năm như vậy.
31
Chương 31: Nghe nói em sắp đính hôn
32
Chương 32: Có thể thay đổi không?
33
Chương 33: Nụ cười hay nước mắt?
34
Chương 34: Toại nguyện em
35
Chương 35: Đặng gia có biến.
36
Chương 36: Gặp nạn cầu xin
37
Chương 37: Mất đi một sinh mạng
38
Chương 38: Rời đi
39
Chương 39: Không còn là tiểu thư
40
Chương 40: Gặp người tốt, thử mở lòng.
41
Chương 41: Ác mộng
42
Chương 42: Một người yêu em sẽ khác.
43
Chương 43: Đau lòng ả, hài lòng em?
44
Chương 44: Cảnh cáo
45
Chương 45: Vừa mới bắt đầu đã kết thúc.
46
Chương 46: Chúng ta kết hôn đi
47
Chương 47: Lần đầu che chở cho em
48
Chương 48: Kết hôn đơn giản vậy sao?
49
Chương 49: Lợi dụng nên bù đắp
50
Chương 50: Gọi nhầm một cái tên
51
Chương 51: Cuộc gọi xác minh
52
Chương 52: Trên người em có mùi đàn ông?
53
Chương 53: Đau lòng thi nhau đến
54
Chương 54: Nguy hiểm
55
Chương 55: Quay về
56
Chương 56: Huỷ Dung
57
Chương 57: Tôi hối hận rồi
58
Chương 58: Ai chọc giận tôi, tôi tính sổ với người đó.
59
Chương 59: Một nửa sự thật
60
Chương 60: Thay em trút giận
61
Chương 61: Tương Tư xin lỗi
62
Chương 62: Thay mặt cô ấy xin lỗi em
63
Chương 63: Để tôi che chở cho em
64
Chương 64: Sự thật bị che dấu
65
Chương 65: Cùng một thủ đoạn
66
Chương 66: Hại hết người này đến người khác
67
Chương 67: Đến kịp lúc
68
Chương 68: Muốn em
69
Chương 69: Khu vui chơi
70
Chương 70: Ký giấy
71
Chương 71: Sảy thai
72
Chương 72: Em không tin tôi?
73
Chương 73: Chạy trốn
74
Chương 74: Bắt người
75
Chương 75: Hiểm cảnh.
76
Chương 76: Phục Hưng bị bắt
77
Chương 77: Đâu mới là mẹ của cô?
78
Chương 78: Lựa chọn
79
Chương 79: Còn có thể yêu sao?
80
Chương 80: Tôi với em chỉ có chán.
81
Chương 81: Đặng Lam Trà mang thai?
82
Chương 82: Giữ hay không giữ?
83
Chương 83: Hối hận liệu còn kịp?
84
Chương 84: Đồng ý.
85
Chương 85: Cùng em nói chuyện kết hôn.
86
Chương 86: Hôn lễ của chúng ta.
87
Chương 87: Ngoại truyện- Bé con chào đời

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play