Chương 9: Bạn gái của anh?

Đặng Lam Trà thở dài, làm tình nhân cũng không đến lượt cô.

“Đêm hôm đó, anh cùng cô gái kia?”

Nguyễn Phục Hưng có vẻ khó chịu khi cô hỏi đến. Anh đẩy cô ra xoay lại, với tay ở tủ đầu giường đeo đồng hồ đắt tiền vào.

“Tôi nói chúng tôi không có gì, em liền tin?”

Cô im lặng, trong lòng khó chịu. Cảm giác bóng lưng của người đàn ông dần trở nên xa lạ. Dù cô có cố gắng bao nhiêu để chạy theo anh, anh vẫn không đợi cô.

“Em hối hận?”, anh quay lại hỏi cô.

Vẻ mặt cô rõ ràng viết lên hai chữ thất vọng. Trong đầu cô vẫn nhớ rõ ánh mắt kiên định không màn sống chết kéo cô ra khỏi chiếc xe đang bốc cháy. Đặng Lam Trà hỏi nhỏ:

“Vì sao lại cứu em?”

Anh cười khẩy: “Tôi còn chẳng nhớ!”

Anh lạnh lùng rời đi, bỏ lại Đặng Lam Trà ngồi đó.

Cô ngồi trên chiếc giường rộng tưởng tượng anh cùng người khác triền miên. Cô thấy khó chịu ở lòng ngực, đưa tay đấm vài cái để lấy lại hơi thở. Nơi này, cô không muốn ở lâu.

Đặng Lam Trà nhặt quần áo lên vào phòng tắm thay sau đó bước xuống nhà. Phòng khách rộng hơn nhà cô một chút, bên trong đều dát vàng. Cái này quá khoa trương rồi.

Người hầu trong nhà chẳng ai nở nụ cười, làm cô cảm thấy lạnh sống lưng.

Phải nói ở đây ngoài tiền, chẳng có chút ấm áp.

Đặng Lam Trà nghĩ chắc Phục Hưng đã rất cô đơn.

Cô được người hầu mời vào bàn ăn:

“Hưng thiếu căn dặn nấu cháo trắng và thuốc giải rượu cho cô. Còn có tài xế đợi sẵn đưa cô về!”

Đặng Lam Trà nhẹ giọng: “Cảm ơn!”

Cô không nghĩ anh quan tâm cô như vậy. Nhưng cô lại tự cười chính bản thân mình suy nghĩ nhiều. Chắc gì anh đã chuẩn bị cho một mình cô. Cô ăn xong liền leo lên xe đi đến công ty.

Làm tới làm lui đã 5 giờ chiều, Đặng Lam Trà nhìn điện thoại phát hiện ba cô gọi. Ngoài Lam Trà, cô còn có một anh trai thất lạc nhiều năm. Sau này bố cô tìm về, anh thay ba đi làm ăn, chắc là có gen của bố. Có một điều cô và anh trai không hợp nhau. Hễ cứ gần là cãi. Tuy nhiên người anh này rất thương cô. Lúc nào cũng nhường nhịn cô cả.

Bố cô gọi không có ý tốt nhưng không nghe không được. Đặng Lam Trà đành ấn đồng ý:

“Ba!”

“Đặng Lam Trà, mau về nhà cho bố. Bố muốn cho đi dự sự kiện với anh. Đừng có mà phản kháng. Con định bỏ người bố này sao? Bỏ cái nhà này sao?”

“Ba?”

“Khỏi phải nói nhiều, bố sắp xếp tài xế đến đón con rồi!”

Đặng Lam Trà cố gắng hoàn tất công việc, lấy túi xách sau đó xuống lầu lên xe về nhà. Xe về đến cổng nhà họ Đặng, Lam Trà mở cửa bước xuống. Ở phòng khách, nhà cô có mặt đầy đủ.

“Ba, mẹ, anh con mới về!”

Bà Lam cười tít mắt khi thấy con gái. Bà kéo tay cô lên phòng chuẩn bị cho buổi dạ tiệc.

“Mẹ, con không muốn đi.”

“Lam Trà, bố con đã quyết, con đừng hòng trốn!”

“Mẹ!”

“Thôi đừng nói nhiều nữa, mau chuẩn bị kẻo trễ!”

Lam Trà thay quần áo đã chuẩn bị sẵn. Chiếc đầm trắng hở lưng, đầm chỉ dài đến đầu gối tôn lên đôi chân trắng ngần của cô. Tóc cô uốn nhẹ, xõa xuống che đi lưng trần. Từ đầu đến cuối toát lên vẻ đẹp thanh cao của đích nữ.

Không muốn cũng phải đi, Lam Trà bước xuống lầu chào ông Đặng rồi ra xe đợi. Anh của Lam Trà là Lam Thanh đứng dậy cài áo khoác vest chào ông Đặng rồi ra ngoài.

Nhìn hai anh em bọn họ, ông Đặng khoác vai bà Lam bảo:

“Tôi thấy rất hài lòng vì có hai đứa con ngoan.”

Bà Lam chỉ cười không nói, nhưng trong thâm tâm bà luôn bày xích Lam Thanh. Thằng bé có phải do bà sinh ra đâu.

“Tại sao ông bắt con bé đi chung với Lam Thanh?”

“Tiệc xã giao. Tôi muốn sau này giao tài sản lại cho nó. Thế nên cho nó đi làm quen một chút!”

Câu trả lời khiến bà Lam hài lòng. Bà vui vẻ dựa vào lòng của ông Đặng.

Lam Thanh chuyên tâm lái xe, một cái liếc mắt nhìn Lam Trà cũng không có. Đến khi ra khỏi cao tốc, anh mới mở miệng nói: “Vẫn khoẻ?”

Đặng Lam Trà ngồi ở ghế phụ lên tiếng: “Vẫn chưa chết!”

“Ba muốn em làm quen nhân vật lớn. 2 tiếng sau đảm bảo em có mặt ở nhà riêng của mình.”

“Anh nói thật chứ?”

Lam Thanh gật đầu. Đặng Lam Trà vui vẻ: “Hai tiếng cũng tạm ổn. Xem như giết thời gian!”

“Sao anh không dẫn bạn gái theo?”

“Cô ấy bận học.”, Lam Thanh nhàn nhạt đáp.

Đặng Lam Trà cười cười: “Sinh viên?”

“Ừ"

“Khẩu vị anh thật tốt!”

“Còn chưa động vào!”

Lam Trà nghĩ trên thế gian chỉ còn sót lại anh cô thôi: “Yêu đương trong sáng?”

Lam Thanh gõ bánh lái: “Từ từ, anh không gấp. Còn em, đại thiếu gia nhà họ Hoàng?”

“Không phải.”

“?”

Nghe đến đây Lam Trà hơi nhạy cảm. Rõ ràng cô xem Hoàng Quân như anh trai, nhưng không một ai nghĩ vậy. Kết hôn với Quân, cô càng không muốn.

Xe dừng lại trước sảnh lớn, ở đây vừa là nhà hàng, vừa là khách sạn. Xe ra vào nườm nượp, ở giữa có đài phun nước nhiều màu sắc. Tổng quan mà nói nếu chán có thể ra đó ngắm một chút. Đặng Lam Trà bước xuống xe cùng anh trai. Anh đưa tay cho cô khoác lên.

“Không sợ hiểu lầm?”, Đặng Lam Trà hỏi.

“Ừ"

Được thôi, họ là anh em mà. Có điều gương mặt thì không giống. Lam Thanh bước vào bữa tiệc, anh vừa chào hỏi vừa giảng bài cho cô nghe.

“Đặng Lam Trà, em nhớ cho rõ, vị này là ông chú Thái của tập đoàn Thái Tuấn. Ông chủ Vượng tập đoàn nghìn tỷ. Còn kia là ông chủ Phát…”

Đặng Lam Trà không hứng thú nên mắt lơ đễnh nhìn sang hướng khác. Cô nói với anh trai:

“Em đói, tìm đồ ăn một chút!”

Lam Thanh không cản cô, đi đến chào hỏi các ông chủ lớn khác.

Đặng Lam Tra vừa buông tay anh ra giống như con chim sổ lồng. Cô đi về hướng bàn đồ ăn tự phục vụ. Chiếc bánh kem dâu tây nhỏ nhìn là muốn ăn, Lam Trà không do dự vừa định lấy thì đụng phải một người.

“Cô muốn giành với tôi?”

Giọng nói này có vẻ quen. Vừa chua chát lại đanh đá. Đặng Lam Tra nhìn qua, người không muốn gặp lại gặp.

“Lại là cô?”

“Sao nào? Lại đến đây cầu xin tình yêu phải không?”

Đặng Lam Trà không muốn dây dưa với những người không đâu. Cô quay mặt rời đi nhưng bị ả ta giữ tay lại.

“Muốn chạy?”

“Cô muốn gì?”

“Qua đây chào hỏi Hưng thiếu một chút.”

Những ngày qua ả ở cùng Phục Hưng, tất cả những gì ả muốn hắn đều đáp ứng. Chứng tỏ trong lòng hắn có ả, sẵn tiện hôm nay dằn mặt con tiểu tam này.

Cô ta kéo tay lôi kéo Đặng Lam Trà, cô muốn gỡ ra nhưng bàn tay cùng móng tay sắt nhọn bấu vào da thịt của cô.

“Mau buông tôi ra!”

“Sợ rồi sao?”

Lam Thanh đang nói nhìn thấy em gái mình bị lôi đi, anh xin phép bước nhanh qua.

Vừa chạm mặt anh không khỏi giật mình:

“Huyền Vũ, sao em ở đây?”

Mặt Huyền Vũ ngây ra: “Em, à em đột nhiên có anh bạn gọi đến.”

“Bạn sao? Bạn nào?”

Lam Thanh thắc mắc cũng đúng thôi vì cô là sinh viên, bạn nào đến nơi này?

Đặng Lam Trà chen vào: “Mau buông tay!”

Ả nhìn anh rồi vội bỏ tay ra, vẻ mặt lương thiện:

“Em chỉ muốn kéo cô ấy đến ăn một chút!”

“Lam Trà em quen Huyền Vũ?”

Lam Trà lắc đầu: “Anh quen cô ta?”

Huyền Vũ không ngờ có loại tình huống này xảy ra. Sau khi nghe 3 chữ từ miệng của Lam Thanh ả đứng hình một lúc.

“Bạn gái anh!”khó chịu nói: “Anh nói cô ta là bạn gái, vậy anh có biết cô ta…”

Lời cô bị cắt ngang bởi Nguyễn Phục Hưng, thân ảnh cao lớn đứng gần cô, tóc vuốt keo, gương mặt anh tú. Xen lẫn chút lạnh lùng. Huyền Vũ tưởng hắn đến giải cứu vội nắp vào sau lưng.

“Huyền Vũ, em là gì thế?”, Lam Thanh kéo tay cô lại.

“Buông tay. Chúng ta chia tay đi. Tôi là của ngài ấy!”

Ả dựa vào cánh tay của Phục Hưng. Giờ thì hay rồi, "từ từ" của anh trai lại bị người ta ăn mất.

“Từ khi nào?”, Lam Thanh tức giận đến đỏ mặt.

Nguyễn Phục Hưng nét mặt không đổi: “Vị này là?”

“Tôi là con trai của Đặng Vĩ. Đặng Lam Thanh!”

Từ đây hắn mới biết được Đặng Lam Trà là con gái của Đặng gia. Một vị tiểu thư như cô mà cũng bám chặt hắn không buông.

Hắn nắm lấy cổ tay của Huyền Vũ kéo ra trước mặt Lam Thanh, hất tay thật mạnh: “Thứ dơ bẩn như cô, tôi không cần!”

Huyền Vũ quỵ xuống kéo chân Phục Hưng: “Em với hắn không có gì. Chỉ dành cho anh!”

Giọng nói hắn âm lãnh: “Còn chưa đủ mất mặt? Mau cút!”

Đặng Lam Trà không nghĩ hắn có thể tàn nhẫn như vậy. Vứt người như một món đồ. Hắn nói xong quay người rời đi. Nhưng mà cũng phải, người như cô ta không nên dây dưa. Huyền Vũ đứng dậy, phủi tay mắng chửi Đặng Lam Trà: “Cô hả hê rồi chứ gì? Khốn kiếp!”

Nói xong rồi ả cũng bỏ đi. Lam Thanh thấy mình bị lừa dối nên đuổi theo ả nói cho rõ.

Đặng Lam Trà thấy mệt trước cảnh như vậy. Trong khi chờ anh cô quay lại cũng đúng lúc chiếc bụng của cô réo lên. Cô thở dài: “Được rồi, lấp đầy mày vậy!”

Cô ăn bánh ngọt, uống một chút rượu vang. Cảm giác rất thoải mái. Đột nhiên phía sau cô truyền đến giọng nói: “Gặp chuyện như vậy, em có tâm trạng để ăn?”

Đặng Lam Trà quay lại, phát hiện đó là Phục Hưng. Cô không trả lời mà đi ngang qua hắn. Giả điếc có lẽ cũng hay. Lam Trà bị hắn kéo tay lại: “Muốn trốn?”

“Anh nên đi tìm bạn gái của mình!”

Hot

Comments

Thuy Pham Bich Pham

Thuy Pham Bich Pham

anh cũng phong lưu gom

2023-12-23

0

Toàn bộ
Chapter
1 Chương 1: Chỉ cần anh nói, em liền đồng ý
2 Chương 2: Xem em làm tốt không?
3 Chương 3: Người thay thế
4 Chương 4: Lạnh lùng và ấm áp
5 Chương 5: Bữa tối.
6 Chương 6: Bệnh viện
7 Chương 7: Yếu lòng
8 Chương 8: Uống nhầm thuốc
9 Chương 9: Bạn gái của anh?
10 Chương 10: Em đổi ý?
11 Chương 11: Cuộc gọi lúc nửa đêm
12 Chương 12: Chuyện này không ai được biết.
13 Chương 13: Người nhận cuộc gọi
14 Chương 14: Em đáng giá bao nhiêu?
15 Chương 15: Dày vò
16 Chương 16: Càng hận càng yêu
17 Chương 17: Lấy được
18 Chương 18: Lời của tôi em không nhớ?
19 Chương 19: Dung túng.
20 Chương 20: Anh trai hối hận
21 Chương 21: Người thân yêu
22 Chương 22: Nụ cười của cô ta
23 Chương 23: Bị chuốc rượu
24 Chương 24: Mặc kệ lời cầu xin
25 Chương 25: Nguy hiểm
26 Chương 26: Ánh mắt chạm nhau
27 Chương 27: Không gian nhỏ hẹp.
28 Chương 28: Để em tự quyết định
29 Chương 29: Vận xui
30 Chương 30: Người con gái anh yêu nhiều năm như vậy.
31 Chương 31: Nghe nói em sắp đính hôn
32 Chương 32: Có thể thay đổi không?
33 Chương 33: Nụ cười hay nước mắt?
34 Chương 34: Toại nguyện em
35 Chương 35: Đặng gia có biến.
36 Chương 36: Gặp nạn cầu xin
37 Chương 37: Mất đi một sinh mạng
38 Chương 38: Rời đi
39 Chương 39: Không còn là tiểu thư
40 Chương 40: Gặp người tốt, thử mở lòng.
41 Chương 41: Ác mộng
42 Chương 42: Một người yêu em sẽ khác.
43 Chương 43: Đau lòng ả, hài lòng em?
44 Chương 44: Cảnh cáo
45 Chương 45: Vừa mới bắt đầu đã kết thúc.
46 Chương 46: Chúng ta kết hôn đi
47 Chương 47: Lần đầu che chở cho em
48 Chương 48: Kết hôn đơn giản vậy sao?
49 Chương 49: Lợi dụng nên bù đắp
50 Chương 50: Gọi nhầm một cái tên
51 Chương 51: Cuộc gọi xác minh
52 Chương 52: Trên người em có mùi đàn ông?
53 Chương 53: Đau lòng thi nhau đến
54 Chương 54: Nguy hiểm
55 Chương 55: Quay về
56 Chương 56: Huỷ Dung
57 Chương 57: Tôi hối hận rồi
58 Chương 58: Ai chọc giận tôi, tôi tính sổ với người đó.
59 Chương 59: Một nửa sự thật
60 Chương 60: Thay em trút giận
61 Chương 61: Tương Tư xin lỗi
62 Chương 62: Thay mặt cô ấy xin lỗi em
63 Chương 63: Để tôi che chở cho em
64 Chương 64: Sự thật bị che dấu
65 Chương 65: Cùng một thủ đoạn
66 Chương 66: Hại hết người này đến người khác
67 Chương 67: Đến kịp lúc
68 Chương 68: Muốn em
69 Chương 69: Khu vui chơi
70 Chương 70: Ký giấy
71 Chương 71: Sảy thai
72 Chương 72: Em không tin tôi?
73 Chương 73: Chạy trốn
74 Chương 74: Bắt người
75 Chương 75: Hiểm cảnh.
76 Chương 76: Phục Hưng bị bắt
77 Chương 77: Đâu mới là mẹ của cô?
78 Chương 78: Lựa chọn
79 Chương 79: Còn có thể yêu sao?
80 Chương 80: Tôi với em chỉ có chán.
81 Chương 81: Đặng Lam Trà mang thai?
82 Chương 82: Giữ hay không giữ?
83 Chương 83: Hối hận liệu còn kịp?
84 Chương 84: Đồng ý.
85 Chương 85: Cùng em nói chuyện kết hôn.
86 Chương 86: Hôn lễ của chúng ta.
87 Chương 87: Ngoại truyện- Bé con chào đời
Chapter

Updated 87 Episodes

1
Chương 1: Chỉ cần anh nói, em liền đồng ý
2
Chương 2: Xem em làm tốt không?
3
Chương 3: Người thay thế
4
Chương 4: Lạnh lùng và ấm áp
5
Chương 5: Bữa tối.
6
Chương 6: Bệnh viện
7
Chương 7: Yếu lòng
8
Chương 8: Uống nhầm thuốc
9
Chương 9: Bạn gái của anh?
10
Chương 10: Em đổi ý?
11
Chương 11: Cuộc gọi lúc nửa đêm
12
Chương 12: Chuyện này không ai được biết.
13
Chương 13: Người nhận cuộc gọi
14
Chương 14: Em đáng giá bao nhiêu?
15
Chương 15: Dày vò
16
Chương 16: Càng hận càng yêu
17
Chương 17: Lấy được
18
Chương 18: Lời của tôi em không nhớ?
19
Chương 19: Dung túng.
20
Chương 20: Anh trai hối hận
21
Chương 21: Người thân yêu
22
Chương 22: Nụ cười của cô ta
23
Chương 23: Bị chuốc rượu
24
Chương 24: Mặc kệ lời cầu xin
25
Chương 25: Nguy hiểm
26
Chương 26: Ánh mắt chạm nhau
27
Chương 27: Không gian nhỏ hẹp.
28
Chương 28: Để em tự quyết định
29
Chương 29: Vận xui
30
Chương 30: Người con gái anh yêu nhiều năm như vậy.
31
Chương 31: Nghe nói em sắp đính hôn
32
Chương 32: Có thể thay đổi không?
33
Chương 33: Nụ cười hay nước mắt?
34
Chương 34: Toại nguyện em
35
Chương 35: Đặng gia có biến.
36
Chương 36: Gặp nạn cầu xin
37
Chương 37: Mất đi một sinh mạng
38
Chương 38: Rời đi
39
Chương 39: Không còn là tiểu thư
40
Chương 40: Gặp người tốt, thử mở lòng.
41
Chương 41: Ác mộng
42
Chương 42: Một người yêu em sẽ khác.
43
Chương 43: Đau lòng ả, hài lòng em?
44
Chương 44: Cảnh cáo
45
Chương 45: Vừa mới bắt đầu đã kết thúc.
46
Chương 46: Chúng ta kết hôn đi
47
Chương 47: Lần đầu che chở cho em
48
Chương 48: Kết hôn đơn giản vậy sao?
49
Chương 49: Lợi dụng nên bù đắp
50
Chương 50: Gọi nhầm một cái tên
51
Chương 51: Cuộc gọi xác minh
52
Chương 52: Trên người em có mùi đàn ông?
53
Chương 53: Đau lòng thi nhau đến
54
Chương 54: Nguy hiểm
55
Chương 55: Quay về
56
Chương 56: Huỷ Dung
57
Chương 57: Tôi hối hận rồi
58
Chương 58: Ai chọc giận tôi, tôi tính sổ với người đó.
59
Chương 59: Một nửa sự thật
60
Chương 60: Thay em trút giận
61
Chương 61: Tương Tư xin lỗi
62
Chương 62: Thay mặt cô ấy xin lỗi em
63
Chương 63: Để tôi che chở cho em
64
Chương 64: Sự thật bị che dấu
65
Chương 65: Cùng một thủ đoạn
66
Chương 66: Hại hết người này đến người khác
67
Chương 67: Đến kịp lúc
68
Chương 68: Muốn em
69
Chương 69: Khu vui chơi
70
Chương 70: Ký giấy
71
Chương 71: Sảy thai
72
Chương 72: Em không tin tôi?
73
Chương 73: Chạy trốn
74
Chương 74: Bắt người
75
Chương 75: Hiểm cảnh.
76
Chương 76: Phục Hưng bị bắt
77
Chương 77: Đâu mới là mẹ của cô?
78
Chương 78: Lựa chọn
79
Chương 79: Còn có thể yêu sao?
80
Chương 80: Tôi với em chỉ có chán.
81
Chương 81: Đặng Lam Trà mang thai?
82
Chương 82: Giữ hay không giữ?
83
Chương 83: Hối hận liệu còn kịp?
84
Chương 84: Đồng ý.
85
Chương 85: Cùng em nói chuyện kết hôn.
86
Chương 86: Hôn lễ của chúng ta.
87
Chương 87: Ngoại truyện- Bé con chào đời

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play