Chương 5: Bữa tối.

“Đặng Lam Trà, mau chỉnh lại thiết kế cho tôi!”, đầu dây bên kia là tiếng của sếp cô. Vị sếp khó tính nhất hành tinh.

Mới sáng đã gọi như muốn nổ tung máy. Cô mắt nhắm mắt mở mới biết đây không phải nhà cô.

Đây là phòng của Hoàng Đăng Quân.

Bên ngoài có tiếng mở cửa, Đăng Quân trong bộ âu phục bước vào.

“Dậy rồi à?”

“Còn không xuống ăn sáng?”

“Em chưa gọi cho mẹ?”, Đặng Lam Trà dụi mắt nói.

“Không cần. Anh báo hết rồi!”

Cô vui vẻ nói với anh: “Có anh em không phải lo!”

Đăng Quân sải bước đến bên cạnh, áp mặt của anh vào cô: “Cảm ơn anh đi!”

Đặng Lam Trà né tránh: “Không nói với anh!”

Cô bước vội vào phòng tắm. Chiếc váy đỏ chấm bi trắng được chuẩn bị, ngay cả đồ lót cũng là kích cỡ của cô.

Người như Hoàng Đăng Quân thật ấm áp. Nhưng trước giờ cô chỉ xem anh là anh của mình mà thôi. Chưa hề có suy nghĩ nào bất chính.

Chưa đầy 10 phút cô bước ra, Đăng Quân ở ngoài đợi sẵn để ngắm nhìn. Khóe miệng khẽ nhếch lên cười.

“Xuống ăn sáng!”

Cô cùng anh bước xuống nhà đã gặp ông bà Hoàng.

“Lam Trà con ngủ ngon không?”

Cô tự nhiên ngồi vào bàn như ở nhà: “Dạ ngon. Con còn tưởng nhà mình!”

Ông bà Hoàng cười vui vẻ. Từ lâu họ thật sự coi cô là con dâu rồi. Đến hay đi tùy cô.

“Sau này khi hai đứa lấy nhau, đây là nhà con rồi!”.

Nụ cười trên môi cô đột nhiên tắt.

“Ba mẹ chuyện này nói sớm em ấy ngại!”, Đăng Quân vừa cắt miếng bít tết đổi dĩa cho cô nói vào.

Bà Hoàng bảo: “Tôi biết rồi. Không nói nữa, chưa gì mà đã bênh vực rồi!”

Ăn xong, Hoàng Đăng Quân đưa Lam Trà đến công ty. Nhìn thấy cô đi vào anh mới chịu lái xe rời đi.

Lam Trà vừa bước vào là nghe sếp cô luyên thuyên. Bản thiết kế chỉnh tới chỉnh lui trời cũng sập tối, bụng cô đói kinh khủng. Muốn tìm chút gì đó ăn, cô ra khỏi công ty vào quán cà phê ven đường ăn một ổ bánh ngọt nhỏ, vừa nhâm nhi một tách cà phê cho tỉnh táo. Nhìn đồng hồ đã 9 giờ đêm.

Cô lấy điện thoại ra kiểm tra một chút. Điện thoại cô không có gì ngoài tin nhắn của mẹ và Đăng Quân và deadline sếp dí. Cô lẩm bẩm:

“Nguyễn Phục Hưng, anh không nhớ em sao?”

Vừa dứt lời điện thoại reo lên. Đầu dây bên kia nhàn nhạt nói:

“Bận sao?”

Cô hít thở trả lời:

“Một chút!”

“Vậy thôi!”, anh định cúp máy thì Lam Trà ngăn lại: “Là lúc trước. Bây giờ rảnh!”

Nguyễn Phục Hưng đứng dậy, từ tầng 20 của khách sạn nhìn xuống đèn đường bên dưới. Anh nói: “Tôi nhớ em!”

Trái tim Đặng Lam Trà đập liên tục. Lấp bấp nói: “Em cũng nhớ…”, còn chưa kịp nói hết câu cô đã bị Phục Hưng ngắt ngang:

“Mau đến khách sạn S, tầng 20.”

“Khách sạn?”

Đặng Lam Trà ngập ngừng, lại là một nơi cô chưa từng đến nên có hơi do dự.

Nguyễn Phục Hưng nói tiếp: “Sợ rồi sao?”

“Em…”

“Vậy thôi!”

Nguyễn Phục Hưng tắt máy ngang. Anh thật không kiên nhẫn nghe cô nói. Anh biết một chút thôi, Đặng Lam Trà sẽ có mặt. Là cô cần anh!

Nguyễn Phục Hưng ngồi chéo chân, đùi nhịp.

Anh ngồi ngẩng lên, từ phía đối diện có thể thấy sóng mũi này vừa cao vừa đẹp. Ông trời thật bất công, mọi chi tiết hoàn mỹ đều cho anh hết.

Lam Trà cuối cùng cũng đến nơi. Căn phòng duy nhất ở tầng 20 không khó để tìm.

Cô muốn gặp anh. Cho nên dù là nơi nào, cô sẽ vẫn đến. Hơn nữa đó là lần đầu tiên anh nói nhớ cô. Tâm tình kích động muốn hét cho cả thế giới biết.

Đặng Lam Trà căng thẳng, hai tay nắm chặt chiếc túi xách. Hít một hơi thật sâu sau đó bước vào.

Cửa không khóa, căn phòng rộng với mùi hương lavender dịu nhẹ. Ở giữa là ghế sofa lớn, người đàn ông đó đang ngồi. Đẹp tựa thiên thần. Trong mắt cô, dường như anh đang phát sáng.

Cô lấp ba lấp bấp: “Em đến rồi!”

Sao trước mặt người đàn ông này cô cứ như kẻ ngốc vậy?

Đôi mắt phượng hẹp khẽ chớp, những ngón tay dài khẩy nhẹ:

“Đến đây!”

Cô căng thẳng đến hai má đỏ ửng, hít thở không thông bước đến ngồi cạnh anh.

Làn hơi thở ấm nóng chạm đến cần cổ trắng ngần của cô:

“Ai bảo em ngồi đây?”

Cô luống cuống định đứng dậy thì bị anh kéo vào lòng: “ Ngồi ở đây mới đúng!”

Cô không dám thở. Sợ thở rồi anh lại đổi ý đẩy cô ra.

“Em nhớ tôi không?”

Cô gật đầu.

“Muốn hôn nữa không?”

Ai lại có thể bá đạo hỏi thẳng như vậy chứ?

“...”

“Lần này, tôi chỉ muốn em ăn tối với tôi thôi. Em nghĩ đi đâu vậy?”

“Em không có!”

Anh xoa đầu cô, kéo cô đứng dậy ngồi vào bàn ăn đã được dọn sẵn.

“Ăn đi, tôi biết em chưa ăn!”

Phục Hưng quan tâm cô sao? Lần đầu tiên cô cảm thấy ấm áp đến như vậy.

Trên bàn toàn hải sản tươi sống. Đặng Lam Trà trước giờ chỉ thích ăn đồ ăn nấu chính, do cơ thể cô mang tính hàn. Ăn đồ sống vào bao tử sẽ đình công. Nhưng Đặng Lam Trà nghĩ anh đã cất công chuẩn bị cho mình, không ăn thì anh sẽ không vui.

“Không ngon?”

Đặng Lam Trà cười nâng đũa của mình gấp thức ăn bỏ vào miệng nuốt trộng. Cảm giác này thật muốn nôn nhưng mà phải cười để anh yên tâm.

“Ngon!”

Cô cùng anh ăn tối, lâu lâu lại gắp thức ăn cho anh. Với cô chỉ cần ở cạnh anh như vậy là đủ. Không đòi hỏi gì thêm.

Lúc ăn xong, cô mới bước đến cạnh cửa kính nhìn xuống phong cảnh bên dưới.

Anh đúng là biết thưởng thức, phong cảnh thật đẹp.

Nguyễn Phục Hưng ngồi tùy ý ở sofa: “Em rảnh lắm sao?”

Cô quay lại lắc đầu. Còn định mở miệng nói tiếp thì bị anh cắt ngang.

“Vậy thì về đi!”

Cô há hóc mồm ra. Có hơi kinh ngạc trước câu nói của anh.

“Em còn đứng đó?”

Đặng Lam Trà cười lấy túi xách để ở sofa, nhẹ nhàng nói: “Em về!”

Anh không trả lời, càng không nhìn bóng lưng cô rời đi.

Hot

Comments

Lyna Pham

Lyna Pham

mình đang thắc mắc nhiều vấn đề 🤔🤔🤔🤔

2025-03-26

0

🐯

🐯

ngta gọi đây là có hiếu vs trai=)))

2023-12-30

4

Toàn bộ
Chapter
1 Chương 1: Chỉ cần anh nói, em liền đồng ý
2 Chương 2: Xem em làm tốt không?
3 Chương 3: Người thay thế
4 Chương 4: Lạnh lùng và ấm áp
5 Chương 5: Bữa tối.
6 Chương 6: Bệnh viện
7 Chương 7: Yếu lòng
8 Chương 8: Uống nhầm thuốc
9 Chương 9: Bạn gái của anh?
10 Chương 10: Em đổi ý?
11 Chương 11: Cuộc gọi lúc nửa đêm
12 Chương 12: Chuyện này không ai được biết.
13 Chương 13: Người nhận cuộc gọi
14 Chương 14: Em đáng giá bao nhiêu?
15 Chương 15: Dày vò
16 Chương 16: Càng hận càng yêu
17 Chương 17: Lấy được
18 Chương 18: Lời của tôi em không nhớ?
19 Chương 19: Dung túng.
20 Chương 20: Anh trai hối hận
21 Chương 21: Người thân yêu
22 Chương 22: Nụ cười của cô ta
23 Chương 23: Bị chuốc rượu
24 Chương 24: Mặc kệ lời cầu xin
25 Chương 25: Nguy hiểm
26 Chương 26: Ánh mắt chạm nhau
27 Chương 27: Không gian nhỏ hẹp.
28 Chương 28: Để em tự quyết định
29 Chương 29: Vận xui
30 Chương 30: Người con gái anh yêu nhiều năm như vậy.
31 Chương 31: Nghe nói em sắp đính hôn
32 Chương 32: Có thể thay đổi không?
33 Chương 33: Nụ cười hay nước mắt?
34 Chương 34: Toại nguyện em
35 Chương 35: Đặng gia có biến.
36 Chương 36: Gặp nạn cầu xin
37 Chương 37: Mất đi một sinh mạng
38 Chương 38: Rời đi
39 Chương 39: Không còn là tiểu thư
40 Chương 40: Gặp người tốt, thử mở lòng.
41 Chương 41: Ác mộng
42 Chương 42: Một người yêu em sẽ khác.
43 Chương 43: Đau lòng ả, hài lòng em?
44 Chương 44: Cảnh cáo
45 Chương 45: Vừa mới bắt đầu đã kết thúc.
46 Chương 46: Chúng ta kết hôn đi
47 Chương 47: Lần đầu che chở cho em
48 Chương 48: Kết hôn đơn giản vậy sao?
49 Chương 49: Lợi dụng nên bù đắp
50 Chương 50: Gọi nhầm một cái tên
51 Chương 51: Cuộc gọi xác minh
52 Chương 52: Trên người em có mùi đàn ông?
53 Chương 53: Đau lòng thi nhau đến
54 Chương 54: Nguy hiểm
55 Chương 55: Quay về
56 Chương 56: Huỷ Dung
57 Chương 57: Tôi hối hận rồi
58 Chương 58: Ai chọc giận tôi, tôi tính sổ với người đó.
59 Chương 59: Một nửa sự thật
60 Chương 60: Thay em trút giận
61 Chương 61: Tương Tư xin lỗi
62 Chương 62: Thay mặt cô ấy xin lỗi em
63 Chương 63: Để tôi che chở cho em
64 Chương 64: Sự thật bị che dấu
65 Chương 65: Cùng một thủ đoạn
66 Chương 66: Hại hết người này đến người khác
67 Chương 67: Đến kịp lúc
68 Chương 68: Muốn em
69 Chương 69: Khu vui chơi
70 Chương 70: Ký giấy
71 Chương 71: Sảy thai
72 Chương 72: Em không tin tôi?
73 Chương 73: Chạy trốn
74 Chương 74: Bắt người
75 Chương 75: Hiểm cảnh.
76 Chương 76: Phục Hưng bị bắt
77 Chương 77: Đâu mới là mẹ của cô?
78 Chương 78: Lựa chọn
79 Chương 79: Còn có thể yêu sao?
80 Chương 80: Tôi với em chỉ có chán.
81 Chương 81: Đặng Lam Trà mang thai?
82 Chương 82: Giữ hay không giữ?
83 Chương 83: Hối hận liệu còn kịp?
84 Chương 84: Đồng ý.
85 Chương 85: Cùng em nói chuyện kết hôn.
86 Chương 86: Hôn lễ của chúng ta.
87 Chương 87: Ngoại truyện- Bé con chào đời
Chapter

Updated 87 Episodes

1
Chương 1: Chỉ cần anh nói, em liền đồng ý
2
Chương 2: Xem em làm tốt không?
3
Chương 3: Người thay thế
4
Chương 4: Lạnh lùng và ấm áp
5
Chương 5: Bữa tối.
6
Chương 6: Bệnh viện
7
Chương 7: Yếu lòng
8
Chương 8: Uống nhầm thuốc
9
Chương 9: Bạn gái của anh?
10
Chương 10: Em đổi ý?
11
Chương 11: Cuộc gọi lúc nửa đêm
12
Chương 12: Chuyện này không ai được biết.
13
Chương 13: Người nhận cuộc gọi
14
Chương 14: Em đáng giá bao nhiêu?
15
Chương 15: Dày vò
16
Chương 16: Càng hận càng yêu
17
Chương 17: Lấy được
18
Chương 18: Lời của tôi em không nhớ?
19
Chương 19: Dung túng.
20
Chương 20: Anh trai hối hận
21
Chương 21: Người thân yêu
22
Chương 22: Nụ cười của cô ta
23
Chương 23: Bị chuốc rượu
24
Chương 24: Mặc kệ lời cầu xin
25
Chương 25: Nguy hiểm
26
Chương 26: Ánh mắt chạm nhau
27
Chương 27: Không gian nhỏ hẹp.
28
Chương 28: Để em tự quyết định
29
Chương 29: Vận xui
30
Chương 30: Người con gái anh yêu nhiều năm như vậy.
31
Chương 31: Nghe nói em sắp đính hôn
32
Chương 32: Có thể thay đổi không?
33
Chương 33: Nụ cười hay nước mắt?
34
Chương 34: Toại nguyện em
35
Chương 35: Đặng gia có biến.
36
Chương 36: Gặp nạn cầu xin
37
Chương 37: Mất đi một sinh mạng
38
Chương 38: Rời đi
39
Chương 39: Không còn là tiểu thư
40
Chương 40: Gặp người tốt, thử mở lòng.
41
Chương 41: Ác mộng
42
Chương 42: Một người yêu em sẽ khác.
43
Chương 43: Đau lòng ả, hài lòng em?
44
Chương 44: Cảnh cáo
45
Chương 45: Vừa mới bắt đầu đã kết thúc.
46
Chương 46: Chúng ta kết hôn đi
47
Chương 47: Lần đầu che chở cho em
48
Chương 48: Kết hôn đơn giản vậy sao?
49
Chương 49: Lợi dụng nên bù đắp
50
Chương 50: Gọi nhầm một cái tên
51
Chương 51: Cuộc gọi xác minh
52
Chương 52: Trên người em có mùi đàn ông?
53
Chương 53: Đau lòng thi nhau đến
54
Chương 54: Nguy hiểm
55
Chương 55: Quay về
56
Chương 56: Huỷ Dung
57
Chương 57: Tôi hối hận rồi
58
Chương 58: Ai chọc giận tôi, tôi tính sổ với người đó.
59
Chương 59: Một nửa sự thật
60
Chương 60: Thay em trút giận
61
Chương 61: Tương Tư xin lỗi
62
Chương 62: Thay mặt cô ấy xin lỗi em
63
Chương 63: Để tôi che chở cho em
64
Chương 64: Sự thật bị che dấu
65
Chương 65: Cùng một thủ đoạn
66
Chương 66: Hại hết người này đến người khác
67
Chương 67: Đến kịp lúc
68
Chương 68: Muốn em
69
Chương 69: Khu vui chơi
70
Chương 70: Ký giấy
71
Chương 71: Sảy thai
72
Chương 72: Em không tin tôi?
73
Chương 73: Chạy trốn
74
Chương 74: Bắt người
75
Chương 75: Hiểm cảnh.
76
Chương 76: Phục Hưng bị bắt
77
Chương 77: Đâu mới là mẹ của cô?
78
Chương 78: Lựa chọn
79
Chương 79: Còn có thể yêu sao?
80
Chương 80: Tôi với em chỉ có chán.
81
Chương 81: Đặng Lam Trà mang thai?
82
Chương 82: Giữ hay không giữ?
83
Chương 83: Hối hận liệu còn kịp?
84
Chương 84: Đồng ý.
85
Chương 85: Cùng em nói chuyện kết hôn.
86
Chương 86: Hôn lễ của chúng ta.
87
Chương 87: Ngoại truyện- Bé con chào đời

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play