Chương 4: Lạnh lùng và ấm áp

Nguyễn Phục Hưng dừng động tác. Sau đó anh đẩy cô:

“Chán ngắt. Mau cút!”

Đặng Lam Trà hụt hẫng, cô bị anh đẩy ngược ra sau, tay chóng phải mảnh vụn của chai rượu bị vỡ, bật máu.

Đặng Lam Trà không biết mình đã làm sai chuyện gì khiến anh phải tức giận rời đi ngay lập tức.

Nguyễn Phục Hưng loạng choạng đi ra khỏi quán bar. Chiếc Lamborghini đã được phục vụ quán đậu sẵn đợi. Thấy Phục Hưng anh tay cung kính đưa chìa khóa.

“Thưa ngài! Có cần tôi đưa ngài về?”

Anh nhếch mép cười cợt:

“Ngươi xứng chạy xe này?”

Tên phục vụ không nói thêm, trong tiếng rầm rú của chiếc xe nghe được hắn chửi rủa:

“Tên điên!”

Đặng Lam Trà chạy theo sau. Cô muốn đuổi nhưng không kịp. Đành vẫy chiếc taxi đậu sẵn, lúc lên xe cô bảo tài xế chạy đuổi theo. Hắn mắng:

“Bị điên à? Cô ơi tiền chạy xe còn không đủ đóng phạt!”

“Tôi trả. Tôi chỉ sợ anh ấy xảy ra chuyện!”

Tài xế suy nghĩ, Đặng Lam Trà nói tiếp: “Gấp 4 lần.”

Tài xế mới miễn cưỡng đuổi theo.

“Cô đuổi theo làm gì? Đi bắt ghen hả?”

“...”

“Hắn không tông người ta đã là may lắm rồi!”

“...”

Chạy khá xa, vượt mấy cái đèn đỏ. Cuối cùng chiếc Lamborghini đã về đến biệt phủ. Đặng Lam Trà đứng ngoài nhìn thấy mới thở phào nhẹ nhõm, yên tâm rời đi.

“Tiền đâu?”

Đặng Lam Trà không đem nhiều tiền mặt. Cũng may vừa đủ trả.

“Có muốn đi tiếp?”, tên tài xế hỏi.

Lam Trà nhìn trong túi không có tiền mặt: “Tôi chuyển khoản được không?”

Vượt mấy cái đèn đỏ, mặt tài xế tái xanh. Có cho tiền hắn cũng không dám chở. Ở đó còn đòi chuyển khoản.

Hắn im lặng sau đó đạp ga rời đi. Giờ đã là 3 giờ 30 phút sáng. Cô đi đâu bắt xe. Mà ở đây về nhà khá xa.

Hắn bảo cô cút, cô còn dám dát mặt đến?

Lam Trà đi bộ về nhà. Đi một lúc trời đổ mưa ướt hết người. Còn đôi dép lê của cô cũng không nghe lời.

“Đặng Lam Trà mày thê thảm quá!”

Cô lấy điện thoại ra, nhìn hồi lâu. Cuối cùng cũng ấn phím gọi.

“Tiểu cô nương, gặp chuyện rồi đúng không?”

“Mau đến cứu em!”

Giọng bên kia còn đang ngáy ngủ lập tức tỉnh hẳn: “10 phút!”

Hoàng Đăng Quân bật dậy, sửa soạn qua loa một chút liền lái xe rời đi. Người hầu trong nhà hỏi:

“Thiếu gia, có cần tài xế chở?”

“Đợi ông ấy dậy không kịp. Ta tự đi được!”

Người hầu mắt nhắm mắt mở cúi chào thiếu gia. Sau đó vào phòng ngủ tiếp. Trong đầu thắc mắc ai có thể gọi đại thiếu gia nhà họ Hoàng dậy lúc nửa đêm nhỉ? À không là rạng sáng mới đúng.

Xe thắng gấp trước mặt Đặng Lam Trà, Hoàng Đăng Quân cần ô bước xuống.

“Em bị ngốc hả? Không biết tìm chỗ trú?”

Anh kéo tay cô: “Đi thôi!”

“Đau!”

Hoàng Đăng Quân nâng tay cô lên xem, một luồng gió lạnh cũng không ngăn nổi cơn hỏa trong lòng anh: “Bị thương?”

Nhìn xuống chân cô.

“Dép đứt?”

“Đặng Lam Trà!”

Lúc này sự phòng vệ trong Lam Trà hoàn toàn sụp đổ. Cô bật khóc:

“Huhu. Em bảo anh đến đón đâu bảo anh đến mắng em?”

“Anh mắc nợ em!”

Hoàng Đăng Quân buông dù, anh bế bỏng cô vào trong xe. Chẳng cần bận tâm thân ảnh cao lớn có ướt hay không. Anh đạp ga thẳng đến bệnh viện.

Đến nơi, Đặng Lam Trà định xuống xe thì bị ngăn lại: “Em làm gì đó?”

“Xuống xe?”

Đăng Quân đưa tay ký vào đầu cô:

“Ngồi yên đó!”

Lúc này bên ngoài trời đã tạnh mưa, lúc bước xuống xe một chút dư âm khẽ làm người ta rùng mình.

Hoàng Đăng Quân lạnh nhưng anh chịu được. Anh vòng ra sau mở cốp xe lấy ra đôi giày Adidas mới mua, cộng thêm chiếc áo khoác vòng ra ghế phụ cẩn thận mang giày và khoác áo cho Lam Trà.

“Vừa hay cần dùng!”

Đặng Lam Trà chỉ nhìn mà không nói. Cô được anh bế bổng vào bệnh viện.

Lúc y tá băng bó vết thương ở tay vậy mà cô có thể ngủ. Cái đầu nghiêng sang một bên, được tay của Đăng Quân đỡ lấy.

Y tá khá kinh ngạc: “Đau mà có thể ngủ?”

Đăng Quân cười: “Em ấy làm thiết kế mất ngủ mấy ngày liền. Nói ngủ liền lăn ra ngủ.”

Y tá cười đáp lại: “Cô ấy có bạn trai quan tâm như anh thật tốt!”

Đăng Quân cúi mặt cười. Y tá căn dặn một vài điểm lưu ý sau đó ra ngoài.

“Anh đi thanh toán lấy thuốc về uống là được. Giờ này không còn bệnh nhân nên anh cứ từ từ.”

“Được! Cảm ơn cô!”

Đăng Quân đỡ cô nằm ở sofa phòng khám. Sau đó đi thanh toán. Lúc quay lại, Đặng Lam Trà co người nằm như con mèo nhỏ.

Anh vô thức đưa tay lên vuốt đi tóc mái đang che mặt cô. Gương mặt này thật xinh đẹp. Nhìn từ nhỏ đến giờ vẫn không thấy chán.

Phải rồi, anh và cô từ nhỏ đã quen nhau. Do ba của hai người là bạn, nhà Đặng - Hoàng còn hứa kết thành thông gia.

Cái này được xem là cô dâu nhỏ của anh có đúng không?

Thân ảnh cao lớn nhẹ nhàng bế cô vào trong xe. Lúc anh thắt dây an toàn cho Lam Trà cô vẫn ngủ.

Đăng Quân đang kề sát gương mặt của Lam Trà. Anh không nhịn được mà nuốt nước bọt.

“Đặng Lam Trà, sao em có thể đẹp như vậy?”

Chapter
1 Chương 1: Chỉ cần anh nói, em liền đồng ý
2 Chương 2: Xem em làm tốt không?
3 Chương 3: Người thay thế
4 Chương 4: Lạnh lùng và ấm áp
5 Chương 5: Bữa tối.
6 Chương 6: Bệnh viện
7 Chương 7: Yếu lòng
8 Chương 8: Uống nhầm thuốc
9 Chương 9: Bạn gái của anh?
10 Chương 10: Em đổi ý?
11 Chương 11: Cuộc gọi lúc nửa đêm
12 Chương 12: Chuyện này không ai được biết.
13 Chương 13: Người nhận cuộc gọi
14 Chương 14: Em đáng giá bao nhiêu?
15 Chương 15: Dày vò
16 Chương 16: Càng hận càng yêu
17 Chương 17: Lấy được
18 Chương 18: Lời của tôi em không nhớ?
19 Chương 19: Dung túng.
20 Chương 20: Anh trai hối hận
21 Chương 21: Người thân yêu
22 Chương 22: Nụ cười của cô ta
23 Chương 23: Bị chuốc rượu
24 Chương 24: Mặc kệ lời cầu xin
25 Chương 25: Nguy hiểm
26 Chương 26: Ánh mắt chạm nhau
27 Chương 27: Không gian nhỏ hẹp.
28 Chương 28: Để em tự quyết định
29 Chương 29: Vận xui
30 Chương 30: Người con gái anh yêu nhiều năm như vậy.
31 Chương 31: Nghe nói em sắp đính hôn
32 Chương 32: Có thể thay đổi không?
33 Chương 33: Nụ cười hay nước mắt?
34 Chương 34: Toại nguyện em
35 Chương 35: Đặng gia có biến.
36 Chương 36: Gặp nạn cầu xin
37 Chương 37: Mất đi một sinh mạng
38 Chương 38: Rời đi
39 Chương 39: Không còn là tiểu thư
40 Chương 40: Gặp người tốt, thử mở lòng.
41 Chương 41: Ác mộng
42 Chương 42: Một người yêu em sẽ khác.
43 Chương 43: Đau lòng ả, hài lòng em?
44 Chương 44: Cảnh cáo
45 Chương 45: Vừa mới bắt đầu đã kết thúc.
46 Chương 46: Chúng ta kết hôn đi
47 Chương 47: Lần đầu che chở cho em
48 Chương 48: Kết hôn đơn giản vậy sao?
49 Chương 49: Lợi dụng nên bù đắp
50 Chương 50: Gọi nhầm một cái tên
51 Chương 51: Cuộc gọi xác minh
52 Chương 52: Trên người em có mùi đàn ông?
53 Chương 53: Đau lòng thi nhau đến
54 Chương 54: Nguy hiểm
55 Chương 55: Quay về
56 Chương 56: Huỷ Dung
57 Chương 57: Tôi hối hận rồi
58 Chương 58: Ai chọc giận tôi, tôi tính sổ với người đó.
59 Chương 59: Một nửa sự thật
60 Chương 60: Thay em trút giận
61 Chương 61: Tương Tư xin lỗi
62 Chương 62: Thay mặt cô ấy xin lỗi em
63 Chương 63: Để tôi che chở cho em
64 Chương 64: Sự thật bị che dấu
65 Chương 65: Cùng một thủ đoạn
66 Chương 66: Hại hết người này đến người khác
67 Chương 67: Đến kịp lúc
68 Chương 68: Muốn em
69 Chương 69: Khu vui chơi
70 Chương 70: Ký giấy
71 Chương 71: Sảy thai
72 Chương 72: Em không tin tôi?
73 Chương 73: Chạy trốn
74 Chương 74: Bắt người
75 Chương 75: Hiểm cảnh.
76 Chương 76: Phục Hưng bị bắt
77 Chương 77: Đâu mới là mẹ của cô?
78 Chương 78: Lựa chọn
79 Chương 79: Còn có thể yêu sao?
80 Chương 80: Tôi với em chỉ có chán.
81 Chương 81: Đặng Lam Trà mang thai?
82 Chương 82: Giữ hay không giữ?
83 Chương 83: Hối hận liệu còn kịp?
84 Chương 84: Đồng ý.
85 Chương 85: Cùng em nói chuyện kết hôn.
86 Chương 86: Hôn lễ của chúng ta.
87 Chương 87: Ngoại truyện- Bé con chào đời
Chapter

Updated 87 Episodes

1
Chương 1: Chỉ cần anh nói, em liền đồng ý
2
Chương 2: Xem em làm tốt không?
3
Chương 3: Người thay thế
4
Chương 4: Lạnh lùng và ấm áp
5
Chương 5: Bữa tối.
6
Chương 6: Bệnh viện
7
Chương 7: Yếu lòng
8
Chương 8: Uống nhầm thuốc
9
Chương 9: Bạn gái của anh?
10
Chương 10: Em đổi ý?
11
Chương 11: Cuộc gọi lúc nửa đêm
12
Chương 12: Chuyện này không ai được biết.
13
Chương 13: Người nhận cuộc gọi
14
Chương 14: Em đáng giá bao nhiêu?
15
Chương 15: Dày vò
16
Chương 16: Càng hận càng yêu
17
Chương 17: Lấy được
18
Chương 18: Lời của tôi em không nhớ?
19
Chương 19: Dung túng.
20
Chương 20: Anh trai hối hận
21
Chương 21: Người thân yêu
22
Chương 22: Nụ cười của cô ta
23
Chương 23: Bị chuốc rượu
24
Chương 24: Mặc kệ lời cầu xin
25
Chương 25: Nguy hiểm
26
Chương 26: Ánh mắt chạm nhau
27
Chương 27: Không gian nhỏ hẹp.
28
Chương 28: Để em tự quyết định
29
Chương 29: Vận xui
30
Chương 30: Người con gái anh yêu nhiều năm như vậy.
31
Chương 31: Nghe nói em sắp đính hôn
32
Chương 32: Có thể thay đổi không?
33
Chương 33: Nụ cười hay nước mắt?
34
Chương 34: Toại nguyện em
35
Chương 35: Đặng gia có biến.
36
Chương 36: Gặp nạn cầu xin
37
Chương 37: Mất đi một sinh mạng
38
Chương 38: Rời đi
39
Chương 39: Không còn là tiểu thư
40
Chương 40: Gặp người tốt, thử mở lòng.
41
Chương 41: Ác mộng
42
Chương 42: Một người yêu em sẽ khác.
43
Chương 43: Đau lòng ả, hài lòng em?
44
Chương 44: Cảnh cáo
45
Chương 45: Vừa mới bắt đầu đã kết thúc.
46
Chương 46: Chúng ta kết hôn đi
47
Chương 47: Lần đầu che chở cho em
48
Chương 48: Kết hôn đơn giản vậy sao?
49
Chương 49: Lợi dụng nên bù đắp
50
Chương 50: Gọi nhầm một cái tên
51
Chương 51: Cuộc gọi xác minh
52
Chương 52: Trên người em có mùi đàn ông?
53
Chương 53: Đau lòng thi nhau đến
54
Chương 54: Nguy hiểm
55
Chương 55: Quay về
56
Chương 56: Huỷ Dung
57
Chương 57: Tôi hối hận rồi
58
Chương 58: Ai chọc giận tôi, tôi tính sổ với người đó.
59
Chương 59: Một nửa sự thật
60
Chương 60: Thay em trút giận
61
Chương 61: Tương Tư xin lỗi
62
Chương 62: Thay mặt cô ấy xin lỗi em
63
Chương 63: Để tôi che chở cho em
64
Chương 64: Sự thật bị che dấu
65
Chương 65: Cùng một thủ đoạn
66
Chương 66: Hại hết người này đến người khác
67
Chương 67: Đến kịp lúc
68
Chương 68: Muốn em
69
Chương 69: Khu vui chơi
70
Chương 70: Ký giấy
71
Chương 71: Sảy thai
72
Chương 72: Em không tin tôi?
73
Chương 73: Chạy trốn
74
Chương 74: Bắt người
75
Chương 75: Hiểm cảnh.
76
Chương 76: Phục Hưng bị bắt
77
Chương 77: Đâu mới là mẹ của cô?
78
Chương 78: Lựa chọn
79
Chương 79: Còn có thể yêu sao?
80
Chương 80: Tôi với em chỉ có chán.
81
Chương 81: Đặng Lam Trà mang thai?
82
Chương 82: Giữ hay không giữ?
83
Chương 83: Hối hận liệu còn kịp?
84
Chương 84: Đồng ý.
85
Chương 85: Cùng em nói chuyện kết hôn.
86
Chương 86: Hôn lễ của chúng ta.
87
Chương 87: Ngoại truyện- Bé con chào đời

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play