Chương 12: Chuyện này không ai được biết.

Xe của Hoàng Đăng Quân chạy vào trong sân biệt viện nhà họ Đặng, anh vòng qua mở cửa xe cho cô còn cẩn thận che chắn trên đầu. Người hầu trong nhà thấy vậy liền nói nhỏ:

“Tiểu thư thật có phúc.”

“Hoàng thiếu gia nhà giàu lại còn đẹp trai. Quan tâm tiểu thư như vậy đúng là anh chồng quốc dân mà. Thích lắm cơ!”

Hoàng Đăng Quân cười thích thú. Anh chớm người qua định tháo dây an toàn cho cô thì bị cô từ chối.

“Em tự làm được!”

“Vừa rồi em có nghe họ nói gì không?”

“Không nghe.”

“Ờ"

Sau đó, anh còn định bế cô nhưng lại bị cô từ chối. Hoàng Đăng Quân xoa đầu cô rồi bảo:

“Chúc em ngủ ngon!”

Đặng Lam Trà gật đầu đi thẳng vào nhà. Một cái cũng không nhìn lại. Đối với cô, anh rõ ràng là anh trai. Hành động như vậy có hơi đi quá giới hạn rồi không?

“Tiểu thư mới về!”

Hai người hầu vừa rồi đi đến cúi chào, còn quỳ xuống cởi giày cho cô.

Đặng Lam Trà xua tay: “Không cần. Khuya rồi các người không đi ngủ, còn ở đây lắm lời?”

Người hầu hơi hoảng: “Xin lỗi tiểu thư, vừa rồi cậu Lam Thanh có về là tiểu thư vừa về.”

“Được rồi. Tôi vào đây!”

“Dạ"

Đặng Lam Trà bước vào phòng khách, bên trong không bật đèn. Cô thay dép xong liền hỏi:

“Đèn trong nhà hư rồi sao?”

Không ai trả lời, Đặng Lam Trà bước đến sofa thì giật mình.

“Ba, mẹ, anh sao mọi người ngồi hết ở đây?”

Ông Đặng nghiêm giọng: “Trà, điện thoại con ở đâu?”

Đặng Lam Trà có hơi giật mình. Không lẽ chuyện xảy ra giữa cô và Phục Hưng cả nhà đều biết? Họ ở đây để tra hỏi sao? Cũng không đúng.

Đặng Lam Trà còn đang nghĩ thì bà Lam nói xen vào.

“Con vừa rồi có nghe điện thoại? Mẹ gọi cho con mấy cuộc đều thuê bao.”

Không muốn người nhà xen vào chuyện của cô và Phục Hưng, cô liền nói:

“Điện thoại con hết pin. Để quên trên xe của Quân rồi. Mai con đến gặp anh ấy lấy.”

Cô thấy không khí có vẻ hơi kỳ quặc liền bảo: “Quản gia sao không bật đèn?”

Đặng Lam Thanh nghe nói đến bật đèn lập tức ngồi xuống dùng hai tay ôm đầu:

“Không được bật đèn. Không được làm như vậy!”

Không gian trong nhà tối đến không nhìn thấy gì nhưng Đặng Lam Trà nghe ra được Lam Thanh đang hoảng sợ. Cô bước vội về phía anh:

“Anh? Xảy ra chuyện sao?”

Ông Đặng quát lớn: “Câm miệng lại cho ta, quản gia bật đèn lên đi!”

Đèn bật sáng, Lam Thanh càng thêm kích động. Ông Đặng đưa tay ra hiệu cho người hầu trong nhà tránh đi. Ở giữa phòng khách lớn, ông tiến lại bóp cổ con trai mình. Mặc kệ Lam Trà và bà Lam can ngăn.

“Ba xảy ra chuyện gì?”

“Đừng mà ông, có gì từ từ nói!”

Sau đó, Đặng Vĩ vung tay tát vào mặt Lam Thanh: “Thằng súc sinh.”

Bà Lam không hiểu, nửa đêm ông Đặng lại gọi bà dậy. Đặng Lam Trà càng không hiểu, ba trước giờ chưa bao giờ đánh anh cô. Vậy mà ngay thời điểm này vừa đánh vừa mắng, có phải vì cô không về cùng anh. Hay có ai báo cho ba biết được cô cùng Phục Hưng lên phòng khách sạn? Nên ba trách phạt?

“Ba chuyện này tại con?”

“Đặng Lam Trà, chuyện này liên quan gì đến con?”

Dĩ nhiên bà Lam luôn bênh vực con gái. Chuyện làm lão gia tức giận, bà Lam nhất định sẽ ra mặt:

“Lam Trà, chuyện gì? Lão gia từ từ nói. Ông bình tĩnh lại chút đi!”

Đặng lão gia ôm ngực của mình cố gắng hít thở. Sau đó ông lại tức giận quát:

“Con làm cái gì mà không canh chừng anh của con vậy? Để xảy ra chuyện lớn rồi!”

“Anh? Xảy ra chuyện?”, Lam Thanh khó hiểu hỏi. Trước giờ anh cô làm việc cẩn thận sao có thể xảy ra chuyện được chứ?

Lam Thanh thở hổn hển, tâm tình kích động bật khóc, nhào lại ôm chân ông Đặng:

“Ba… Cứu con… Ba con không muốn chết.”

“Lão Đặng ơi là lão Đặng, ông nói gì tôi không hiểu?”, nửa đêm tỉnh giấc còn bị nghe mắng. Người khó ngủ như bà Lam sắp chịu hết nổi rồi.

“Ông mau nói đi!”

“Ba…Con xin lỗi. Tại cô ta. Tất cả là tại cô ta. Cô ta lên giường cùng thằng khác. Ngay cả con mà cô ta cũng dám lừa dối…”, Đặng Lam Thanh ánh mắt trở nên tàn ác, vẻ mặt khác lúc vừa rồi.

Ông Đặng lại vung tay: “Chát"

Đặng Lam Thanh ngã người về sau chảy máu miệng trong sự bàng hoàng của hai người phụ nữ.

“Ba là cô ta đáng chết!”

“Còn cố cãi? Đáng, mày cũng không nên làm vậy. Mày nên giày vò nó từ từ, thằng ngu!”

“Ông nói gì lão gia? Giết… người… gì lão gia?”

“Cái thằng trời đánh này…”

“Ba con lỡ tay thôi…”

Nghe đến đây bà Đặng xem như đã hiểu, danh tiếng của nhà họ Đặng còn cả dòng họ gia phả nhà bà nữa. Tính sao bây giờ?

Bà quay sang đánh mạnh vào Đặng Lam Thanh trách móc: “Đứa con ngu ngốc này. Là do ta không dạy dỗ tốt!”

“Ta nghĩ nó mất mẹ từ nhỏ nên cưng chiều nó như Lam Trà. Giờ thì hay rồi!”

Đặng Lam Trà nghe mà choáng váng ngang: “Anh, nói cho em biết có phải là Huyền Vũ?”

Đặng Lam Thanh gật đầu: “Anh chỉ lỡ tay… Sau đó… Anh không thấy cô ta cử động.”

Lam Trà lấy lại hơi thở bước nhanh đến phía Lam Thanh kéo tay anh đi.

“Anh, đi đầu thú đi. Chuyện này không phải đùa!”

“Ba…Con không muốn đi. Ba cứu con!”

Cả đời ông Đặng bôn ba thương trường. Có dùng chút thủ đoạn nhưng cũng không đến nỗi như vậy.

“Đúng là thằng con trời đánh mà! Mau cút đến đồn cảnh sát cho ta!”

Bà Lam nghe vậy ghì tay hai đứa con lại: “Không ai được đi hết. Đi rồi, còn cái nhà này thì sao? Không lẽ cả đời ta phải sống trong ô nhục? Trong chỉ trỏ của thiên hạ sao? Không được. Còn nhà ngoại của con nữa, Lam Trà! Dừng lại đi!”

Bà Lam quay qua ôm chân lão Đặng: “Lão gia, ông có cách mà đúng không?

Lão Đặng ngồi xuống xoa xoa thái dương.

“Chuyện này… không được nói ra ngoài. Còn mày mau cút về phòng tự suy ngẫm đi!”

Nói xong, lão Đặng lấy điện thoại ra gọi vào đầu dây bên kia:

“Cậu mau đi xử lý cho tôi…”

Chapter
1 Chương 1: Chỉ cần anh nói, em liền đồng ý
2 Chương 2: Xem em làm tốt không?
3 Chương 3: Người thay thế
4 Chương 4: Lạnh lùng và ấm áp
5 Chương 5: Bữa tối.
6 Chương 6: Bệnh viện
7 Chương 7: Yếu lòng
8 Chương 8: Uống nhầm thuốc
9 Chương 9: Bạn gái của anh?
10 Chương 10: Em đổi ý?
11 Chương 11: Cuộc gọi lúc nửa đêm
12 Chương 12: Chuyện này không ai được biết.
13 Chương 13: Người nhận cuộc gọi
14 Chương 14: Em đáng giá bao nhiêu?
15 Chương 15: Dày vò
16 Chương 16: Càng hận càng yêu
17 Chương 17: Lấy được
18 Chương 18: Lời của tôi em không nhớ?
19 Chương 19: Dung túng.
20 Chương 20: Anh trai hối hận
21 Chương 21: Người thân yêu
22 Chương 22: Nụ cười của cô ta
23 Chương 23: Bị chuốc rượu
24 Chương 24: Mặc kệ lời cầu xin
25 Chương 25: Nguy hiểm
26 Chương 26: Ánh mắt chạm nhau
27 Chương 27: Không gian nhỏ hẹp.
28 Chương 28: Để em tự quyết định
29 Chương 29: Vận xui
30 Chương 30: Người con gái anh yêu nhiều năm như vậy.
31 Chương 31: Nghe nói em sắp đính hôn
32 Chương 32: Có thể thay đổi không?
33 Chương 33: Nụ cười hay nước mắt?
34 Chương 34: Toại nguyện em
35 Chương 35: Đặng gia có biến.
36 Chương 36: Gặp nạn cầu xin
37 Chương 37: Mất đi một sinh mạng
38 Chương 38: Rời đi
39 Chương 39: Không còn là tiểu thư
40 Chương 40: Gặp người tốt, thử mở lòng.
41 Chương 41: Ác mộng
42 Chương 42: Một người yêu em sẽ khác.
43 Chương 43: Đau lòng ả, hài lòng em?
44 Chương 44: Cảnh cáo
45 Chương 45: Vừa mới bắt đầu đã kết thúc.
46 Chương 46: Chúng ta kết hôn đi
47 Chương 47: Lần đầu che chở cho em
48 Chương 48: Kết hôn đơn giản vậy sao?
49 Chương 49: Lợi dụng nên bù đắp
50 Chương 50: Gọi nhầm một cái tên
51 Chương 51: Cuộc gọi xác minh
52 Chương 52: Trên người em có mùi đàn ông?
53 Chương 53: Đau lòng thi nhau đến
54 Chương 54: Nguy hiểm
55 Chương 55: Quay về
56 Chương 56: Huỷ Dung
57 Chương 57: Tôi hối hận rồi
58 Chương 58: Ai chọc giận tôi, tôi tính sổ với người đó.
59 Chương 59: Một nửa sự thật
60 Chương 60: Thay em trút giận
61 Chương 61: Tương Tư xin lỗi
62 Chương 62: Thay mặt cô ấy xin lỗi em
63 Chương 63: Để tôi che chở cho em
64 Chương 64: Sự thật bị che dấu
65 Chương 65: Cùng một thủ đoạn
66 Chương 66: Hại hết người này đến người khác
67 Chương 67: Đến kịp lúc
68 Chương 68: Muốn em
69 Chương 69: Khu vui chơi
70 Chương 70: Ký giấy
71 Chương 71: Sảy thai
72 Chương 72: Em không tin tôi?
73 Chương 73: Chạy trốn
74 Chương 74: Bắt người
75 Chương 75: Hiểm cảnh.
76 Chương 76: Phục Hưng bị bắt
77 Chương 77: Đâu mới là mẹ của cô?
78 Chương 78: Lựa chọn
79 Chương 79: Còn có thể yêu sao?
80 Chương 80: Tôi với em chỉ có chán.
81 Chương 81: Đặng Lam Trà mang thai?
82 Chương 82: Giữ hay không giữ?
83 Chương 83: Hối hận liệu còn kịp?
84 Chương 84: Đồng ý.
85 Chương 85: Cùng em nói chuyện kết hôn.
86 Chương 86: Hôn lễ của chúng ta.
87 Chương 87: Ngoại truyện- Bé con chào đời
Chapter

Updated 87 Episodes

1
Chương 1: Chỉ cần anh nói, em liền đồng ý
2
Chương 2: Xem em làm tốt không?
3
Chương 3: Người thay thế
4
Chương 4: Lạnh lùng và ấm áp
5
Chương 5: Bữa tối.
6
Chương 6: Bệnh viện
7
Chương 7: Yếu lòng
8
Chương 8: Uống nhầm thuốc
9
Chương 9: Bạn gái của anh?
10
Chương 10: Em đổi ý?
11
Chương 11: Cuộc gọi lúc nửa đêm
12
Chương 12: Chuyện này không ai được biết.
13
Chương 13: Người nhận cuộc gọi
14
Chương 14: Em đáng giá bao nhiêu?
15
Chương 15: Dày vò
16
Chương 16: Càng hận càng yêu
17
Chương 17: Lấy được
18
Chương 18: Lời của tôi em không nhớ?
19
Chương 19: Dung túng.
20
Chương 20: Anh trai hối hận
21
Chương 21: Người thân yêu
22
Chương 22: Nụ cười của cô ta
23
Chương 23: Bị chuốc rượu
24
Chương 24: Mặc kệ lời cầu xin
25
Chương 25: Nguy hiểm
26
Chương 26: Ánh mắt chạm nhau
27
Chương 27: Không gian nhỏ hẹp.
28
Chương 28: Để em tự quyết định
29
Chương 29: Vận xui
30
Chương 30: Người con gái anh yêu nhiều năm như vậy.
31
Chương 31: Nghe nói em sắp đính hôn
32
Chương 32: Có thể thay đổi không?
33
Chương 33: Nụ cười hay nước mắt?
34
Chương 34: Toại nguyện em
35
Chương 35: Đặng gia có biến.
36
Chương 36: Gặp nạn cầu xin
37
Chương 37: Mất đi một sinh mạng
38
Chương 38: Rời đi
39
Chương 39: Không còn là tiểu thư
40
Chương 40: Gặp người tốt, thử mở lòng.
41
Chương 41: Ác mộng
42
Chương 42: Một người yêu em sẽ khác.
43
Chương 43: Đau lòng ả, hài lòng em?
44
Chương 44: Cảnh cáo
45
Chương 45: Vừa mới bắt đầu đã kết thúc.
46
Chương 46: Chúng ta kết hôn đi
47
Chương 47: Lần đầu che chở cho em
48
Chương 48: Kết hôn đơn giản vậy sao?
49
Chương 49: Lợi dụng nên bù đắp
50
Chương 50: Gọi nhầm một cái tên
51
Chương 51: Cuộc gọi xác minh
52
Chương 52: Trên người em có mùi đàn ông?
53
Chương 53: Đau lòng thi nhau đến
54
Chương 54: Nguy hiểm
55
Chương 55: Quay về
56
Chương 56: Huỷ Dung
57
Chương 57: Tôi hối hận rồi
58
Chương 58: Ai chọc giận tôi, tôi tính sổ với người đó.
59
Chương 59: Một nửa sự thật
60
Chương 60: Thay em trút giận
61
Chương 61: Tương Tư xin lỗi
62
Chương 62: Thay mặt cô ấy xin lỗi em
63
Chương 63: Để tôi che chở cho em
64
Chương 64: Sự thật bị che dấu
65
Chương 65: Cùng một thủ đoạn
66
Chương 66: Hại hết người này đến người khác
67
Chương 67: Đến kịp lúc
68
Chương 68: Muốn em
69
Chương 69: Khu vui chơi
70
Chương 70: Ký giấy
71
Chương 71: Sảy thai
72
Chương 72: Em không tin tôi?
73
Chương 73: Chạy trốn
74
Chương 74: Bắt người
75
Chương 75: Hiểm cảnh.
76
Chương 76: Phục Hưng bị bắt
77
Chương 77: Đâu mới là mẹ của cô?
78
Chương 78: Lựa chọn
79
Chương 79: Còn có thể yêu sao?
80
Chương 80: Tôi với em chỉ có chán.
81
Chương 81: Đặng Lam Trà mang thai?
82
Chương 82: Giữ hay không giữ?
83
Chương 83: Hối hận liệu còn kịp?
84
Chương 84: Đồng ý.
85
Chương 85: Cùng em nói chuyện kết hôn.
86
Chương 86: Hôn lễ của chúng ta.
87
Chương 87: Ngoại truyện- Bé con chào đời

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play