Chương 2 Thời Gian Trôi Qua

Hoàng Trọng Anh thấy Hoàng Trọng Lâm liền vui vẻ mà chạy đến, hoàng huynh của y rất thương y, Hoàng Trọng Anh biết hoàng huynh đi tìm mình nên cũng không làm phiền vị ca ca kia nữa mà chạy đến chỗ hoàng huynh

Hoàng Trọng Lâm đỡ lấy hoàng đệ của mình, gật đầu với Tô Ngân Phù sau đó mang đệ trở lại chỗ phụ hoàng. Tô Ngân Phù vẫn nhìn theo bóng dáng của hai huynh đệ nở một nụ cười, Tô Diệp Thành hiếm hoi nhìn thấy phụ thân cười nhưng hắn cũng không để ý nhiều

Yến tiệc nhanh chóng kết thúc, đêm đó phụ thân không cùng hắn trở về Tô phủ mà chỉ sai người đưa hắn quay về Tô phủ. Sáng hôm sau người mới trở về, sau khi trở về, phụ thân liền giao lại việc làm ăn cho hắn, hắn tuổi trẻ đã được giao trọng trách liền lập tức phát huy

“Mùa đông hằng năm, nhi tử nhất định sẽ trở về gặp phụ thân”

Tô Diệp Thành quỳ xuống bái biệt phụ thân của hắn, lần đầu ra ngoài bôn ba cũng như học cách làm ăn buôn bán, Tô Diệp Thành đương nhiên cũng có chút lo sợ, sợ bản thân không dễ quay về nên muốn quỳ xuống bái biệt phụ thân của hắn

Tô Ngân Phù gật đầu

“Nhớ quay trở về, sau này cứ làm theo cách của con, phụ thân sẽ không can thiệp vào, mấy năm nay sức khoẻ ta không tốt, chuyện trong phủ đều giao lại cho con, nếu gặp khó khăn cứ viết thư về cho phụ thân, không cần lo lắng”

Tô Diệp Thành có chút rưng rưng sau đó cũng dẫn theo vài người thân tín rời khỏi kinh thành, trước khi đi hắn cũng đến tìm Xuân Thịnh Lan để từ biệt hẹn y khi mùa đông đến hắn sẽ quay trở về, hắn cũng giao lại biệt viện ngoài thành cho y để y có thể đến đó ở nếu như muốn

Sau đó hắn liền lên ngựa mang theo người rời đi. Cứ như vậy mỗi năm chỉ mùa đông Tô Diệp Thành mới quay về kinh thành, mùa xuân liền sẽ rời kinh tiếp tục bôn ba khắp nơi. Trong những năm này Tô gia ngày càng phát triển, Tô Diệp Thành đưa Tô gia lớn mạnh không ít, bây giờ ngoài lương thực thì những mặt hàng buôn bán khác ở Kha quốc, Tô gia đều nắm một phần trong tay, phải nói là Hoàng Đế cho dù quốc khố có giàu có đến mức nào cũng phải thua Tô gia một phần

Mà Hoàng Trọng Anh kể từ ngày hôm đó trở đi, liền ghi nhớ vị ca ca đó, y cũng từ cung nữ thái giám mà biết được vị ca ca ngày đó là Tô Diệp Thành, nhi tử duy nhất của Tô gia chủ, người kế thừa Tô gia sau này

Hoàng Trọng Anh vẫn luôn để mắt đến tin tức của Tô Diệp Thành suốt nhiều năm nhưng đều âm thầm ở xa nhìn người. Mỗi khi mùa đông đến, Hoàng Trọng Anh liền sẽ đứng ở phía xa xa nhìn những bông tuyết đầu tiên rơi xuống cũng là lúc thiếu niên hồng y từ xa trở về, có điều mỗi lần Tô Diệp Thành trở về người đầu tiên gặp hắn chính là nhị công tử của Hầu phủ, Xuân Thịnh Lan chứ không phải là y

Nhưng Hoàng Trọng Anh chỉ cho rằng hai người là bằng hữu thân thiết vì y viết hoàng huynh của y, thái tử điện hạ của Kha quốc, Hoàng Trọng Lâm thích nhị công tử Hầu phủ, chính hoàng huynh nói với y, hoàng huynh cũng nói nhị công tử Hầu phu và hoàng huynh là một đôi, nhất định có một ngày hoàng huynh sẽ dành vị trí cao quý nhất chi nhị công tử hầu phủ bên cạnh hoàng huynh

Nhiều năm như vậy Hoàng Trọng Anh chỉ dám nhìn Tô Diệp Thành ở từ xa cho đến khi lần nữa nhìn thấy người ở ngày đưa di thể của phụ hoàng vào hoàng lăng cùng với Tô gia chủ của Tô gia. Lúc này Hoàng Trọng Anh mới biết được rằng người trong lòng phụ hoàng suốt nhiều năm qua chỉ có Tô gia chủ mà thôi

Người bây giờ đã khác với trước đây rất nhiều, mỗi lần y nhìn thấy hắn đều chỉ là nhìn từ xa mà thôi, hôm nay là lần đầu tiên sau nhiều năm y nhìn thấy Tô Diệp Thành ở khoảng cách gần như vậy. Sau khi đưa di thể của phụ hoàng và Tô gia chủ vào trong hoàng lăng thì hắn cũng không ở lại kinh thành lâu, Tân Đế vừa đăng cơ, Tô Diệp Thành đã mang cả Tô phủ rời đi đến Nam Thành. Khi y biết được chuyện này cũng là thời gian sau đó

Y quả thật rất thích hắn, muốn ngỏ ý xin hoàng huynh ban hôn cho y, dù sao bây giờ bên cạnh của hắn cũng không có nữ nhân nào, y nghĩ rằng bản thân sẽ có cơ hội, có điều Hoàng Trọng Anh không hề biết rằng trong lòng Tô Diệp Thành có người khác

Đến tận khi y tạm thời giám quốc thay hoàng huynh ra ngoài di tuần, cải trang thành Hoàng Đế, xảy ra binh biến được Lâm Chính hết lòng bảo vệ rồi cầu cứu Tô gia vì khi đó chỉ có Tô gia mới có thể ngăn chặn Hoàng Lăng Hà lục soát, khi đó y lại lần nữa gặp lại Tô Diệp Thành

Khi y núp sau cánh cửa được Tô Diệp Thành che giấu, lúc đó y vô cùng hồi hộp cùng lo lắng, lại có chút ngại ngụng vì y ở gần với Tô Diệp Thành đến như vậy

Có điều y nhận ra rằng Tô Diệp Thành không nhớ ra y, y vẫn luôn nhìn hắn chầm chầm mà hắn vẫn không phát hiện. Khi đó hắn đang đối phó với Hoàng Lăng Hà ở bên ngoài không chịu đi, không dễ dàng mới đuổi được người đi, nếu không phải do Xuân Thịnh Lan nhờ hắn giúp đỡ hắn cũng chẳng muốn xen vào chuyện của hoàng thất làm gì, miễn không ảnh hưởng đến Tô gia là được, những chuyện khác hắn không muốn để tâm đến

Khi hắn xử lí xong Hoàng Lăng Hà bên ngoàic trở lại trong phủ nhìn thấy vị vương gia trẻ tuổi bị thương nhẹ thì sai người trong phủ sắp xếp chỗ ở cho y cũng như chăm sóc vết thương cho y, dù sao cũng là Xuân Thịnh Lan nhờ cậy, hắn không thể để người có chuyện được

Hoàng Trọng Anh đối với Tô Diệp Thành đã lâu không gặp trong lòng bất giác vui mừng, y cũng là lần đầu được đến Tô phủ nổi tiếng kinh thành, quả thật Tô phủ rất rộng lớn, mặc dù bây giờ Tô phủ đã dời đi nơi khác lập phủ nhưng phủ để ở kinh thành vẫn được giữ lại, còn được người chăm sóc cẩn thận, không có một chút bụi bậm nào

Hoàng Trọng Anh ở lại Tô phủ vài hôm liền được Tô Diệp Thành sắp xếp xe ngựa cùng hắn rời kinh đến chỗ của hoàng huynh y đang đóng quân. Lúc này y cứ nghĩ Tô Diệp Thành sẽ đi theo cùng nhưng khi vừa đưa y đến nơi hắn đã vội vã đến biên cương, lúc này y mới biết được người đang ở biên cương là Xuân Thịnh Lan, là người trong lòng của hoàng huynh y suốt nhiều năm qua

Khi đó Hoàng Trọng Anh mới nhận ra một điều, lí do Tô Diệp Thành vẫn luôn không có một người nào bên cạnh là vì hắn có người trong lòng, mà người trong lòng của hắn lại không ai khác là người y cứ cho rằng chỉ là bằng hữu mà thôi

Truyện được đăng tải độc quyền trên noveltoon, không reup dưới mọi hình thức, xin cảm ơn

Hot

Comments

Tạp thik…P

Tạp thik…P

pé ngốc quá... k có nữ nhân bên cạnh có hồi ngta đã có ng trog lòng thì s? s nhóc lại k nghĩ tới điều đó v:((

2024-08-25

3

Phong Huyet Cuon

Phong Huyet Cuon

một chuyện tình đơn phương nhiều đau thương cho ng đơn phương đoạn tình cảm này

2024-02-24

3

Toàn bộ
Chapter
1 Chương 1 Lần Đầu Gặp Gỡ
2 Chương 2 Thời Gian Trôi Qua
3 Chương 3 Ban Hôn
4 Chương 4 Đến Phủ
5 Chương 5 Lợi Dụng
6 Thông Báo nay hẻm có chap nha
7 Chương 6 Bảo Vệ
8 Chương 7 Hai Năm
9 Thông Báo
10 Chương 8 Lời Đồn
11 Chương 9 Bao Trọn Tửu Lâu
12 Chương 10 Đề Nghị
13 Chương 11 Đi Dạo Lễ Hội
14 Chương 12 Sáo Ngọc
15 Chương 13 Quyết Định
16 Chương 14 Chuẩn Bị Thành Thân
17 Chương 15 Sính Lễ Mang Đến Kinh Thành
18 Chương 16 Sính Lễ Xa Hoa
19 Chương 17 Vị Trí
20 Chương 18 Thành Thân
21 Chương 19 Thành Thân 2
22 Chương 20 Thành Thân H nhẹ (3)
23 Chương 21 Lạnh Nhạt Đến Đau Lòng
24 Chương 22 Quay Lại Nam Thành
25 Pr tác phẩm mới
26 Chương 23 Chạm Mặt
27 Chương 24 Giáo Huấn
28 Chương 25 Tư Cách
29 Chương 26 Ái Mộ
30 Chương 27 Giới Thiệu
31 Chương 28 Thổ Lộ
32 Chương 29 Trong Lòng
33 Pr Tác Phẩm Mới
34 Chương 30 Mê Hương (H nhẹ)
35 Chương 31 Tâm Đau
36 Chương 32 Nguyệt Minh viện
37 Chương 33 Mặt Nạ
38 Chương 34 Pháo Hoa
39 Chương 35 Cứu
40 Chương 36 Nắm
41 Chương 37 Giấu Diếm
42 Chương 38 Chuyển Lời
43 Chương 39 Dưỡng Thương
44 Chương 40 Về Kinh
45 Chương 41 Giấu Giếm
46 Chương 42 Phát Hiện
47 Chương 43 Trở Về
48 Chương 44 Cảm Giác
49 Chương 45 Say
50 Chương 46 Lòng
51 Chương 47 Dạy Bảo
52 Chương 48 Quản Phủ
53 Chương 49 Răn Đe
54 Chương 50 Người Trong Lòng Trở Lại
55 Chương 51 Gọi Nhầm
56 Năm Mới Vui Vẻ
57 Chương 52 Dịch Bệnh
58 Chương 53 Ban Đêm
59 Chương 54 Chăm Sóc
60 Chương 56 Chữa Khỏi
61 Chương 57 Lá Thư
62 Chương 58 Cùng Nhau Về Kinh
63 Chương 59 Xuống Nước
64 Chương 60 Đứng Nhìn
65 Chương 61 Không Thể
66 Chương 62 Diễn
67 Chương 63 Quan Tâm
68 Chương 64 Chốn Phong Nguyệt
69 Chương 65 Vụn Vặt
Chapter

Updated 69 Episodes

1
Chương 1 Lần Đầu Gặp Gỡ
2
Chương 2 Thời Gian Trôi Qua
3
Chương 3 Ban Hôn
4
Chương 4 Đến Phủ
5
Chương 5 Lợi Dụng
6
Thông Báo nay hẻm có chap nha
7
Chương 6 Bảo Vệ
8
Chương 7 Hai Năm
9
Thông Báo
10
Chương 8 Lời Đồn
11
Chương 9 Bao Trọn Tửu Lâu
12
Chương 10 Đề Nghị
13
Chương 11 Đi Dạo Lễ Hội
14
Chương 12 Sáo Ngọc
15
Chương 13 Quyết Định
16
Chương 14 Chuẩn Bị Thành Thân
17
Chương 15 Sính Lễ Mang Đến Kinh Thành
18
Chương 16 Sính Lễ Xa Hoa
19
Chương 17 Vị Trí
20
Chương 18 Thành Thân
21
Chương 19 Thành Thân 2
22
Chương 20 Thành Thân H nhẹ (3)
23
Chương 21 Lạnh Nhạt Đến Đau Lòng
24
Chương 22 Quay Lại Nam Thành
25
Pr tác phẩm mới
26
Chương 23 Chạm Mặt
27
Chương 24 Giáo Huấn
28
Chương 25 Tư Cách
29
Chương 26 Ái Mộ
30
Chương 27 Giới Thiệu
31
Chương 28 Thổ Lộ
32
Chương 29 Trong Lòng
33
Pr Tác Phẩm Mới
34
Chương 30 Mê Hương (H nhẹ)
35
Chương 31 Tâm Đau
36
Chương 32 Nguyệt Minh viện
37
Chương 33 Mặt Nạ
38
Chương 34 Pháo Hoa
39
Chương 35 Cứu
40
Chương 36 Nắm
41
Chương 37 Giấu Diếm
42
Chương 38 Chuyển Lời
43
Chương 39 Dưỡng Thương
44
Chương 40 Về Kinh
45
Chương 41 Giấu Giếm
46
Chương 42 Phát Hiện
47
Chương 43 Trở Về
48
Chương 44 Cảm Giác
49
Chương 45 Say
50
Chương 46 Lòng
51
Chương 47 Dạy Bảo
52
Chương 48 Quản Phủ
53
Chương 49 Răn Đe
54
Chương 50 Người Trong Lòng Trở Lại
55
Chương 51 Gọi Nhầm
56
Năm Mới Vui Vẻ
57
Chương 52 Dịch Bệnh
58
Chương 53 Ban Đêm
59
Chương 54 Chăm Sóc
60
Chương 56 Chữa Khỏi
61
Chương 57 Lá Thư
62
Chương 58 Cùng Nhau Về Kinh
63
Chương 59 Xuống Nước
64
Chương 60 Đứng Nhìn
65
Chương 61 Không Thể
66
Chương 62 Diễn
67
Chương 63 Quan Tâm
68
Chương 64 Chốn Phong Nguyệt
69
Chương 65 Vụn Vặt

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play