Chương 3 Ban Hôn

Tô Diệp Thành đưa y đến chỗ của Hoàng Trọng Lâm an toàn thì cũng không ngảnh mặt lại nhìn y một cái, trực tiếp phi ngựa lên đường đến biên cương. Kể từ khi Hoàng Trọng Anh biết trong lòng Tô Diệp Thành là Xuân Thịnh Lan thì y đã suy nghĩ rất nhiều. Rốt cuộc khi việc dẹp loạn tạo phản kết thúc, Hoàng Trọng Anh đã đến tìm hoàng huynh của y để nói chuyện

Hoàng Trọng Lâm bất ngờ khi hoàng đệ chủ động muốn xin gặp mặt hắn, hắn đương nhiên không từ chối, lần này hoàng đệ của hắn nhém nữa đã gặp nguy hiểm vì giúp hắn nên Hoàng Trọng Lâm đối với Hoàng Trọng Anh càng thêm để tâm

Hoàng Trọng Anh muốn cùng hắn nói chuyện hắn liền sắp xếp người chuẩn bị một bàn thức ăn thịnh soạn, hai người cùng nhau vừa dùng bữa vừa nói chuyện

“Hôm nay đệ có chuyện gì muốn nói cùng trẫm, lần trước trẫm đã hứa khi về kinh sẽ thực hiện mong muốn của đệ, trừ những chuyện vượt quá quyền hạn ra, còn lại trẫm đều đồng ý với đệ, đệ là đệ đệ thân sinh của trẫm, trẫm đương nhiên sẽ đối xử tốt với đệ”

Hoàng Trọng Anh nghe hoàng huynh nói vậy liền xó thêm tự tin mà nói ra

“Hoàng huynh, ta không cầu tước vị, cũng không cầu quyền lực chỉ xin hoàng huynh một chuyện”

Hoàng Trọng Anh nói, Hoàng Trọng Lâm nghe đệ đệ những thứ kia đều không cầu liền tò mò đệ đệ rốt cuộc cầu việc gì mà lại nghiêm túc đến như vậy

“Đệ cứ nói trẫm nghe”

“Thần đệ muốn xin hoàng huynh ban một ý chỉ ban hôn”

Hoàng Trọng Lâm nghe vậy liền bất ngờ, hoàng đệ hắn vậy nà xin ý chỉ ban hôn

“Đệ muốn ban hôn cùng ai, là vị cô nương nào, trẫm nhất định sẽ ban hôn cho đệ”

“Là Tô gia chủ đương nhiệm, Tô Diệp Thành”

Hoàng Trọng Anh mạnh dạn nói nhưng khi Hoàng Trọng Lâm nghe đến tên người mà Hoàng Trọng Anh muốn được ban hôn liền cau mày, nhìn chầm chầm hoàng đệ trước mắt, hoàng đệ của hắn tuổi chỉ trên Lan nhi nhà hắn hai tuổi, cũng xem như đã hiểu chuyện trưởng thành, vì sao đệ đệ lại muốn ban hôn cungg với Tô Diệp Thành, hắn thật sự không hiểu

“Đệ thật sự chắc chắn, muốn trẫm ban hôn cho đệ và Tô Diệp Thành sao”

Hoàng Trọng Anh gật đầu chắc chắn, Hoàng Trọng Lâm càng đen mặt hơn

“Trẫm không đồng ý, đệ sao phải cùng Tô Diệp Thành cơ chứ, nếu đệ thích nam nhân, nam nhân trong thiên hạ này nhiều như vậy, sao đệ lại muốn trẫm ban hôn cho đệ và Tô Diệp Thành, đệ phải biết chiếu chỉ của phụ hoàng trước khi chết, nếu bây giờ đệ cùng Tô Diệp Thành thành thân, bên ngoài sẽ nói thế nào”

Hoàng Trọng Lâm đương nhiên không muốn để đệ đệ thiệt thòi nhất là khi hắn biết trong lòng Tô Diệp Thành có người nào, nếu như ban hôn cho đệ đệ hắn cùng với Tô Diệp Thành chẳng khác nào để đệ đệ hắn chịu khổ, thành thân với một người không yêu mình trong lòng có hình bóng của người khác, sao lại như vậy được

“Hoàng huynh, huynh rõ ràng nói chỉ cần chuyện không vượt quá giới hạn, huynh sẽ đồng ý với đệ”

Hoàng Trọng Anh không nghĩ rằng hoàng huynh y lại không chấp nhận chuyện này, y chỉ nghĩ rằng chỉ cần y và Tô Diệp Thành thành thân, hoàng huynh cũng sẽ bớt đi một tình địch, hoàng huynh phải vui vẻ mới đúng sao lại không đồng ý với y

“Trẫm đã nói như vậy, đệ cứ nghe theo, nếu không trẫm liền cho người canh trừng đệ không cho đệ ra khỏi phủ, hôm nay đến đây thôi, đệ trở về vương phủ tự mình suy ngẫm lại xem đệ vì sao lại muốn thành thân cùng Tô Diệp Thành”

Hoàng Trọng Lâm cho thái giám đưa Hoàng Trọng Anh ra bên ngoài, hắn thật sự đau đầu, chuyện ban hôn này nhất thời hắn không thể nào chấp thuận theo ý của Hoàng Trọng Anh được

Nhưng khi Hoàng Trọng Lâm nhìn thấy cảnh tượng Xuân Thịnh Lan và Tô Diệp Thành trở về kinh thành cùng nhau, thêm lời của một số người nói hai người bọn họ nhìn có vẻ rất xứng đôi, hắn liền cảm thấy lo lắng, rốt cuộc khi yến tiệc diễn ra, Hoàng Trọng Lâm vậy mà tuyên bố trước bá quan văn võ, ban hôn cho hoàng đệ hắn Hoàng Trọng Anh và Tô Diệp Thành

Hoàng Trọng Anh lúc này cũng ngơ ngác, y không nghĩ hoàng huynh lại chấp thuận nhưng khi y nhìn vào Tô Diệp Thành thì gương mặt hắn mặt dù không biểu tình nhưng Hoàng Trọng Anh có thể nhìn ra được ánh mắt có phần căm giận. Sau đó hắn liền đứng trước điện nói

“Thần vẫn còn đang chịu tang phụ thân ba năm, e là nhất thời không thể thành thân được, sợ rằng sẽ làm chậm trễ hôn sự của vương gia”

Hắn không từ chối nhưng lại mang lí do chịu tang ba năm của phụ thân hắn ra, mà bá quan văn võ cũng đồng tình với việc này, ai cũng biết Tiên Đế và Tô gia chủ đã tạ thế được một năm, Hoàng Thượng không cần chịu tang ba năm nhưng Tô gia lại khác, Tô gia chủ trước đây chỉ có một mình Tô Diệp Thành là nhi tử, cần phải chịu tang ba năm mới đúng lẽ

Hoàng Trọng Lâm không ngờ Tô Diệp Thành dùng lí do này để trì hoãng nhưng hắn cũng không gấp gáp liền bình thản mà nói

“Vậy thì đợi hai năm sau khi Tô gia chủ để tang xong thì thành thân cũng chưa muộn, hoàng đệ của ta vẫn còn trẻ không gấp”

Lời này của Hoàng Trọng Lâm chính là xác định sẵn sàng để cho Tô Diệp Thành và Hoàng Trọng Anh hai năm sau thành thân. Mà Hoàng Trọng Anh lúc này vẫn luôn nhìn về phía Tô Diệp Thành. Liệu rằng hai năm sau hắn có thật sự thành thân với y hay không

Không khí nhanh chóng trở lại bình thường, Xuân Thịnh Lan lúc dự yến tiệc chỉ một lát cũng đi ra ngoài mà ngay sau đó không lâu hoàng huynh của y cũng đi ra ngoài. Y cảm thấy không khí ngột ngạt nên cũng ra ngoài mà không ở lại yến tiệc, còn Tô Diệp Thành lúc này đang bị vây quanh bởi vài vị quan trong triều, chúc mừng việc ban hôn của hắn, Tô Diệp Thành bất đắc dĩ không thể từ chối mà ở lại

Đến khi hắn xử lí xong đám bá quan văn võ kia thì Xuân Thịnh Lan đã biến mất rất lâu, hắn ca chút lo lắng mà đi ra bên ngoài, lúc này Hoàng Trọng Anh cũng vừa quay trở lại, hắn liền hỏi y

“Vương gia có nhìn thấy Xuân tướng quân không”

Hoàng Trọng Anh rõ ràng nhìn thấy hoàng huynh của y đưa Xuân Thịnh Lan rời đi nhưng y lại nói dối, có lẽ y ích kỷ nhưng y cảm thấy rằng hoàng huynh và Xuân Thịnh Lan mới thật sự là một đôi, y có thể nhìn ra được Xuân Thịnh Lan đối với hoàng huynh của y rõ ràng có tình cảm

“Lúc nãy ta nhìn thấy Xuân tướng quân đã rời đi rồi, Tô gia chủ không cần lo lắng”

Tô Diệp Thành nghe vậy cũng an tâm, hắn cáo biệt với Hoàng Trọng Anh sau đó nhanh chóng cùng thuộc hạ bên cạnh đuổi theo xe ngựa về Hầu phủ

Mà Hoàng Trọng Anh vẫn luôn nhìn theo bóng lưng của hắn thở dài

Truyện được đăng tải độc quyền trên noveltoon, không reup dưới mọi hình thức, xin cảm ơn

Hot

Comments

Tạp thik…P

Tạp thik…P

=(( ôi t sợ vl, thw pé tui quá

2024-08-26

1

đố anh bắt đc iem

đố anh bắt đc iem

hóng típ

2024-02-26

2

Toàn bộ
Chapter
1 Chương 1 Lần Đầu Gặp Gỡ
2 Chương 2 Thời Gian Trôi Qua
3 Chương 3 Ban Hôn
4 Chương 4 Đến Phủ
5 Chương 5 Lợi Dụng
6 Thông Báo nay hẻm có chap nha
7 Chương 6 Bảo Vệ
8 Chương 7 Hai Năm
9 Thông Báo
10 Chương 8 Lời Đồn
11 Chương 9 Bao Trọn Tửu Lâu
12 Chương 10 Đề Nghị
13 Chương 11 Đi Dạo Lễ Hội
14 Chương 12 Sáo Ngọc
15 Chương 13 Quyết Định
16 Chương 14 Chuẩn Bị Thành Thân
17 Chương 15 Sính Lễ Mang Đến Kinh Thành
18 Chương 16 Sính Lễ Xa Hoa
19 Chương 17 Vị Trí
20 Chương 18 Thành Thân
21 Chương 19 Thành Thân 2
22 Chương 20 Thành Thân H nhẹ (3)
23 Chương 21 Lạnh Nhạt Đến Đau Lòng
24 Chương 22 Quay Lại Nam Thành
25 Pr tác phẩm mới
26 Chương 23 Chạm Mặt
27 Chương 24 Giáo Huấn
28 Chương 25 Tư Cách
29 Chương 26 Ái Mộ
30 Chương 27 Giới Thiệu
31 Chương 28 Thổ Lộ
32 Chương 29 Trong Lòng
33 Pr Tác Phẩm Mới
34 Chương 30 Mê Hương (H nhẹ)
35 Chương 31 Tâm Đau
36 Chương 32 Nguyệt Minh viện
37 Chương 33 Mặt Nạ
38 Chương 34 Pháo Hoa
39 Chương 35 Cứu
40 Chương 36 Nắm
41 Chương 37 Giấu Diếm
42 Chương 38 Chuyển Lời
43 Chương 39 Dưỡng Thương
44 Chương 40 Về Kinh
45 Chương 41 Giấu Giếm
46 Chương 42 Phát Hiện
47 Chương 43 Trở Về
48 Chương 44 Cảm Giác
49 Chương 45 Say
50 Chương 46 Lòng
51 Chương 47 Dạy Bảo
52 Chương 48 Quản Phủ
53 Chương 49 Răn Đe
54 Chương 50 Người Trong Lòng Trở Lại
55 Chương 51 Gọi Nhầm
56 Năm Mới Vui Vẻ
57 Chương 52 Dịch Bệnh
58 Chương 53 Ban Đêm
59 Chương 54 Chăm Sóc
60 Chương 56 Chữa Khỏi
61 Chương 57 Lá Thư
62 Chương 58 Cùng Nhau Về Kinh
63 Chương 59 Xuống Nước
64 Chương 60 Đứng Nhìn
65 Chương 61 Không Thể
66 Chương 62 Diễn
67 Chương 63 Quan Tâm
68 Chương 64 Chốn Phong Nguyệt
69 Chương 65 Vụn Vặt
Chapter

Updated 69 Episodes

1
Chương 1 Lần Đầu Gặp Gỡ
2
Chương 2 Thời Gian Trôi Qua
3
Chương 3 Ban Hôn
4
Chương 4 Đến Phủ
5
Chương 5 Lợi Dụng
6
Thông Báo nay hẻm có chap nha
7
Chương 6 Bảo Vệ
8
Chương 7 Hai Năm
9
Thông Báo
10
Chương 8 Lời Đồn
11
Chương 9 Bao Trọn Tửu Lâu
12
Chương 10 Đề Nghị
13
Chương 11 Đi Dạo Lễ Hội
14
Chương 12 Sáo Ngọc
15
Chương 13 Quyết Định
16
Chương 14 Chuẩn Bị Thành Thân
17
Chương 15 Sính Lễ Mang Đến Kinh Thành
18
Chương 16 Sính Lễ Xa Hoa
19
Chương 17 Vị Trí
20
Chương 18 Thành Thân
21
Chương 19 Thành Thân 2
22
Chương 20 Thành Thân H nhẹ (3)
23
Chương 21 Lạnh Nhạt Đến Đau Lòng
24
Chương 22 Quay Lại Nam Thành
25
Pr tác phẩm mới
26
Chương 23 Chạm Mặt
27
Chương 24 Giáo Huấn
28
Chương 25 Tư Cách
29
Chương 26 Ái Mộ
30
Chương 27 Giới Thiệu
31
Chương 28 Thổ Lộ
32
Chương 29 Trong Lòng
33
Pr Tác Phẩm Mới
34
Chương 30 Mê Hương (H nhẹ)
35
Chương 31 Tâm Đau
36
Chương 32 Nguyệt Minh viện
37
Chương 33 Mặt Nạ
38
Chương 34 Pháo Hoa
39
Chương 35 Cứu
40
Chương 36 Nắm
41
Chương 37 Giấu Diếm
42
Chương 38 Chuyển Lời
43
Chương 39 Dưỡng Thương
44
Chương 40 Về Kinh
45
Chương 41 Giấu Giếm
46
Chương 42 Phát Hiện
47
Chương 43 Trở Về
48
Chương 44 Cảm Giác
49
Chương 45 Say
50
Chương 46 Lòng
51
Chương 47 Dạy Bảo
52
Chương 48 Quản Phủ
53
Chương 49 Răn Đe
54
Chương 50 Người Trong Lòng Trở Lại
55
Chương 51 Gọi Nhầm
56
Năm Mới Vui Vẻ
57
Chương 52 Dịch Bệnh
58
Chương 53 Ban Đêm
59
Chương 54 Chăm Sóc
60
Chương 56 Chữa Khỏi
61
Chương 57 Lá Thư
62
Chương 58 Cùng Nhau Về Kinh
63
Chương 59 Xuống Nước
64
Chương 60 Đứng Nhìn
65
Chương 61 Không Thể
66
Chương 62 Diễn
67
Chương 63 Quan Tâm
68
Chương 64 Chốn Phong Nguyệt
69
Chương 65 Vụn Vặt

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play