Chương 2: Có một tên trộm

Tiếng đồng hồ báo thức réo lên, hòa vẫn vào tiếng chuông điện thoại trên đầu giường. Lâm Tuyết nhăn mặt, ưỡn ẹo cơ thể rồi ngáp một hơi thật to.

Cô tắt đồng hồ, vươn ngườivới lấy điện thoại rồi đưa lên tai. Giọng trầm của Phó Thụy ở đầu dây bên kia truyền tới:

"Dậy chưa? Hôm nay ngày đầu đi học đó!"

Nghe thấy tiếng của nhiều người, còn rất nhiễu loạn. Cô bé ngáp ngắn ngáp dài đáp:

- Mới sáng sớm... anh ở đâu mà ồn thế?

"Anh đang ở trường quay, chuẩn bị cho MV mới. Em dậy rửa mặt đi. Đồ ăn sáng ở dưới bếp đó".

- Biết rồi... em cúp máy nha anh hai...

"Đến trường nhớ chụp hình gửi anh, cấm đi lang thang!"

Lâm Tuyết ngồi dậy vươn vai. Cô vừa ngái ngủ vừa lẩm bẩm, tự hỏi sao anh hai lèo nhèo lắm thế. Ra khỏi nhà từ sớm nhưng cũng không quên gọi điện về cằn nhằn. Dù gì cô cũng đã là sinh viên Đại học, đâu cần theo dõi sát sao như vậy.

Quãng đường từ nhà đến trường chưa đến 1 cây số, đi bộ chỉ mất khoảng 10 đến 15 phút. Lâm Tuyết bước ra khỏi nhà, quần áo chỉnh tề, đeo cặp chéo một bên vai, chuẩn bị cho ngày đầu tiên nhập học. Cô bước dọc theo con đường lớn rồi đi vào một hẻm nhỏ. Chỉ cần ra đầu bên kia của con hẻm, sau đó rẽ phải tầm trăm mét là đến trường.

Ngoài hẻm có một cửa hàng tiện lợi. Lâm Tuyết vừa ló đầu ra đã thấy rất đông người đứng ở đó, còn có âm thanh ồn ào cãi nhau rất lớn. Một người phụ nữ trung niên, trông có vẻ là chủ cửa hàng, quát lớn:

- Cả cái khu này có ai mà không biết danh tiếng của cậu! Hả!?

Lâm Tuyết len lỏi qua vài người rồi nhìn vào trong. Cô thấy đối diện bà chủ là một người con trai cao ráo, phong cách ăn mặc có phần bụi đời vì anh mặc chiếc áo khoác đen, túi đeo chéo và chiếc headphone vòng quanh cổ. Trước lời quát tháo của người khác, anh ta chỉ bình tĩnh đáp:

- Đã nói là không phải tôi lấy.

- Vậy thì tại sao mấy cái đó lại nằm trong túi áo của cậu?

- Có người bỏ vào.

- Vô lý! Ý là có người đổ tội cho cậu ấy hả? Ôi trời! Còn lý do nào vô lý hơn không?

Có vẻ như là một tên trộm bị bắt quả tang? Lâm Tuyết hóng chuyện, ngó đầu nhìn thấy vài hộp thuốc lá vương vãi trên quầy thu ngân liền đoán được sự tình. Bà chủ lại mắng tiếp:

- Hết đánh nhau, gây gổ rồi bây giờ đến cửa hàng của tôi ăn cắp vặt à? Có mấy bao thuốc lá cũng tham cho bằng được!

Cậu thanh niên đảo mắt một vòng ra vẻ bất lực. Cậu ta còn chẳng buồn phân bua, thái độ khiến người khác vô cùng khó chịu:

- Tôi không lấy!... Vậy bác đây muốn bao nhiêu tiền? Tôi trả.

- Ơ ơ cái thằng này? Tưởng quăng tiền là xong à? Nam tử hán có làm thì có nhận chứ!... Mọi người xem, lời đồn quả không sai mà!

Bà chủ tức tối tìm kiếm sự đồng tình của những người xung quanh. Ai cũng gật đầu, thì thầm chỉ trích anh chàng.  Riêng Lâm Tuyết, cô nhìn thái độ dửng dưng, không một chút sợ sệt của anh ta thì có chút thắc mắc. Chẳng lẽ ăn trộm lại không sợ người ta gọi cảnh sát hay sao mà lại ngông cuồng như vậy?

Dấy lên nghi ngờ, Lâm Tuyết liền bước lại gần chàng trai, hỏi một câu khiến mọi người khó hiểu:

- Anh gì ơi, cho em mượn bật lửa với!

Anh ta có chút bất ngờ liền cau mày xua tay:

- Tôi không có.

- Vậy à... em đang cần lắm...

Nhìn gương mặt năn nỉ của Lâm Tuyết, chàng trai chậc một tiếng như muốn nói "thật phiền phức":

- Bà chủ bán cho cô ấy một cái bật lửa đi, tôi trả tiền.

Hiện tại trong mắt người khác, chàng trai này là một kẻ ăn chơi sa đoạ, còn vừa mới bị bắt quả tang chuyện ăn trộm nữa. Nên lời này của anh chỉ giống như là đang giả nhân giả nghĩa. Bà chủ quát lớn:

- Trả tiền mấy bao thuốc đã bị cậu bóc ra trước đã rồi hãy giúp người khác! Ăn cắp mà anh hùng quá nhỉ!?

Anh ta định nói thì Lâm Tuyết cắt lời:

- Không phải anh ấy đâu ạ!

Mọi người tròn xoe mắt. Cô nói tiếp:

- Bởi vì kẻ hút thuốc thì không thể không có bật lửa trong người.

Lý do nghe cũng có vẻ hợp lý. Bà chủ mím môi suy nghĩ. Một người trong đám đông đứng ra hỏi:

- Ngộ nhỡ hôm nay cậu ta để quên ở nhà thì sao?

Lâm Tuyết nhún vai:

- Để quên thì sao không trộm luôn cho tiện ạ? Trong cửa hàng cũng có bật lửa mà?... Hay là định trộm mỗi thuốc lá rồi lại cất công quay về nhà lấy?

Thấy tất cả im lặng, cô cười xoà cho không khí bớt căng thẳng:

- Với lại... anh ấy cũng đã ngỏ ý đền tiền rồi thì coi như xong. Mới sáng đầu tuần mình hoan hỉ, không nên chuyện bé xe ra to, đúng không mọi người?

Cô ngẩng đầu, quay sang nhìn anh rồi mỉm cười:

- Đúng không anh?

Chàng trai đang dán chặt đôi mắt vào cô gái nhỏ, liền bị giật mình liếc đi hướng khác:

- Ơ... ừm...

Thái độ bình tĩnh của Lâm Tuyết khiến bà chủ có chút xấu hổ. Vừa nãy lúc chàng trai nói là sẽ đền tiền, đáng ra không nên mất bình tĩnh như vậy.

- Rồi rồi, đưa tiền lại là được. Nếu cậu vô tội thật thì tôi xin lỗi. Còn không thì coi như đây là một bài học cho cậu vậy.

Hot

Comments

Thương Nguyễn 💕💞

Thương Nguyễn 💕💞

Vậy là duyên anh duyên em chúng ta gặp nhau rồi

2024-03-04

1

Toàn bộ
Chapter
1 Chương 1: Anh trai đến rồi
2 Chương 2: Có một tên trộm
3 Chương 3: Dương Cảnh Duệ
4 Chương 4: Quán net
5 Chương 5: Trong lời đồn
6 Chương 6: Tình yêu là một con dao nguy hiểm
7 Chương 7: Vẻ đáng thương hoàn mỹ
8 Chương 8: Một giấc
9 Chương 9: Người em trai
10 Chương 10: Vô tình nghe thấy
11 Chương 11: Để nhắc nhở
12 Chương 12: Trẻ con thì đừng có tò mò
13 Chương 13: Bất cẩn để lộ
14 Chương 14: Căn nhà lạnh lẽo
15 Chương 15: Mặt thật
16 Chương 16: Thích và Say
17 Chương 17: Rắc rối của Phó Thụy
18 Chương 18: Đêm qua
19 Chương 19: Anh muốn biết tên em
20 Chương 20: Bài xích tình yêu
21 Chương 21: Một lời thông báo
22 Chương 22: Hai người đàn ông
23 Chương 23: Hẹn trong hẻm nhỏ
24 Chương 24: Ác mộng quay trở về
25 Chương 25: Gian bếp
26 Chương 26: Càng phải nâng niu, trân trọng.
27 Chương 27: Mà là không muốn nhớ...
28 Chương 28: Bước đầu suôn sẻ
29 Chương 29: Ba giây
30 Chương 30: Nhật kí của mẹ
31 Chương 31: Chương trình ghép đôi
32 Chương 32: Giải thích không thành
33 Chương 33: Hơn thua
34 Chương 34: Bị mất
35 Chương 35: Lên sân khấu
36 Chương 36: "Bốp"
37 Chương 37: Để trở thành đứa con cưng
38 Chương 38: Kết thúc trong hỗn loạn
39 Chương 39: Một bữa ăn khuya
40 Chương 40: Sáng trưa đến chiều tà
41 Chương 41: Xử lý
42 Chương 42: "Chú bé chăn cừu"
43 Chương 43: END
44 Ngoại truyện
45 Ngoại truyện
46 Ngoại truyện
47 Ngoại truyện (Hết)
Chapter

Updated 47 Episodes

1
Chương 1: Anh trai đến rồi
2
Chương 2: Có một tên trộm
3
Chương 3: Dương Cảnh Duệ
4
Chương 4: Quán net
5
Chương 5: Trong lời đồn
6
Chương 6: Tình yêu là một con dao nguy hiểm
7
Chương 7: Vẻ đáng thương hoàn mỹ
8
Chương 8: Một giấc
9
Chương 9: Người em trai
10
Chương 10: Vô tình nghe thấy
11
Chương 11: Để nhắc nhở
12
Chương 12: Trẻ con thì đừng có tò mò
13
Chương 13: Bất cẩn để lộ
14
Chương 14: Căn nhà lạnh lẽo
15
Chương 15: Mặt thật
16
Chương 16: Thích và Say
17
Chương 17: Rắc rối của Phó Thụy
18
Chương 18: Đêm qua
19
Chương 19: Anh muốn biết tên em
20
Chương 20: Bài xích tình yêu
21
Chương 21: Một lời thông báo
22
Chương 22: Hai người đàn ông
23
Chương 23: Hẹn trong hẻm nhỏ
24
Chương 24: Ác mộng quay trở về
25
Chương 25: Gian bếp
26
Chương 26: Càng phải nâng niu, trân trọng.
27
Chương 27: Mà là không muốn nhớ...
28
Chương 28: Bước đầu suôn sẻ
29
Chương 29: Ba giây
30
Chương 30: Nhật kí của mẹ
31
Chương 31: Chương trình ghép đôi
32
Chương 32: Giải thích không thành
33
Chương 33: Hơn thua
34
Chương 34: Bị mất
35
Chương 35: Lên sân khấu
36
Chương 36: "Bốp"
37
Chương 37: Để trở thành đứa con cưng
38
Chương 38: Kết thúc trong hỗn loạn
39
Chương 39: Một bữa ăn khuya
40
Chương 40: Sáng trưa đến chiều tà
41
Chương 41: Xử lý
42
Chương 42: "Chú bé chăn cừu"
43
Chương 43: END
44
Ngoại truyện
45
Ngoại truyện
46
Ngoại truyện
47
Ngoại truyện (Hết)

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play