Chương 19: Anh muốn biết tên em

Thấy Phó Thụy có vẻ chóng mặt, Phượng Vũ lập tức tiến tới đỡ tay anh.

- Anh Phó Thụy! Anh sao thế?

Người đàn ông thấy có người khác đến liền buông tay Phó Thụy ra. Hắn quay sang nói với cô gái:

- Cô là fan đến đây xem họp báo à? Trễ rồi mà vẫn chưa về sao?

Phượng Vũ chưa kịp trả lời thì Phó Thụy đã khoác vai cô:

- Đây là quản lí mới của tôi. Hôm nay đến đây để đảm bảo tôi có thể ngủ sớm, đủ sức hoàn thành lịch trình ngày mai, nhỉ?

Cô gái bất ngờ và xấu hổ nên chỉ biết gật đầu lia lịa:

- Đúng ạ! Đúng ạ!

- Và quản lí cũng nghe thấy việc tôi không muốn lên phòng của Hoa Hoa rồi phải không?

Anh cố ý nhấn manh chữ "không", nhanh chóng lấy lí do vô cùng thông minh để cho đối phương biết kế hoạch đã thất bại vì có người làm chứng. Tuy nhiên, hắn không hề bối rối, đáp:

- Đây là chuyện công việc đó. Anh không sợ bị mất vai diễn này sao?

Bên trong Phó Thụy đang khó chịu, toàn thân đẫm mồ hôi nhưng anh vẫn bình tĩnh, cứng rắn:

- Dù sao cũng chốt diễn viên rồi. Nếu muốn dư luận xôn xao thì cứ việc! Tôi không ngại theo đuổi sự thật đến cùng đâu.

Trong câu nói của anh chứa nhiều hàm ý. Đối phương có chút ngập ngừng. Nhân cơ hội, Phượng Vũ lập tức kéo Phó Thụy đi:

- Được rồi đi ngủ thôi. Lịch trình ngày mai dày đặc lắm!

Người con trai kia chỉ biết cắn răng đứng nhìn bóng lưng hai người rời đi. Kế hoạch không chỉ tan thành mây khói mà còn để lộ sơ hở cho cả người ngoài cuộc. Lần này quá bất cẩn rồi.

...----------------...

Phượng Vũ đưa Phó Thụy lên phòng mà anh đã được ban tổ chức sắp xếp. Cơ thể của chàng trai nóng ran, mệt mỏi nằm vật ra giường. Cô gái nhỏ đứng bên cạnh thở hổn hển. Dù gì đỡ một người cao to từ thang máy vào phòng cũng không dễ dàng gì.

- Thôi, anh nghỉ ngơi đi. Em về trước đây.

Trong lúc Phượng Vũ định quay lưng thì thấy Phó Thụy một tay cởi cúc áo, một tay tháo thắt lưng. Cô hoảng hốt trèo lên giường giữ hai bàn tay đầy gân guốc:

- A! Anh làm gì đó!? T-Tự dưng...

- Nóng quá...

Cảm nhận được nhiệt độ cơ thể Phó Thụy cao rõ rệt, Phượng Vũ vội đặt tay lên bên má của anh:

- Trời, không lẽ anh sốt rồi hả?

- Không... là bị bỏ thuốc...

Cô nhớ đến lúc nãy, vô tình nghe được cái gì mà "ý đồ", đoán lờ mờ ra được chuyện Phó Thụy bị chơi xấu. Cái giới truyền thông showbiz này nọ phức tạp ghê.

- Nếu là thuốc gì đó khiến anh đau bụng thì em có thể đỡ anh vào nhà vệ sinh. Anh đừng cởi đồ ở đây.

Phó Thụy chống tay ngồi dậy, thở dốc hỏi:

- E- Em bao nhiêu tuổi rồi?

Phượng Vũ trố mắt ra. Giờ là lúc nói chuyện làm quen hỏi tuổi tác hay sao?

- Ừm... dạ, em 18, bằng Lâm Tuyết. Có gì không ạ?

- Giúp anh với. Anh sẽ giải thích với Lâm Tuyết sau.

- Ý anh là sao?

Phượng Vũ hỏi nhưng không nhận được câu trả lời. Phó Thụy chỉ ngồi đó cởi nốt cúc áo. Đến khi nhìn thấy trán anh lấm tấm mồ hôi cùng cái "bọc nước mía" kia nhô lên thì cô mới hiểu ra.

- Ê... ê... từ từ... A-Anh uống phải thuốc gì rồi đấy!?

Chiếc áo sơ mi bị cởi ra, ném thẳng vào góc tường. Phó Thụy vật cô gái nhỏ xuống giường. Từ góc nhìn của cô, thân hình và gương mặt của một ca sĩ nổi tiếng thật đẹp. Miệng cô cứ liên tục lắp bắp:

- A-Anh muốn làm thật sao? Sẽ h-hối hận đó! Em chỉ là một người bình thường!

Phó Thụy xiết nắm tay, cố gắng giữ bình tĩnh đáp:

- Nếu có vấn đề gì, anh sẽ chịu trách nhiệm.

Ánh mắt tràn đầy ham muốn của Phó Thụy thật sự rất hút hồn. Cuối cùng Phượng Vũ cũng buông xuôi. Ai mà chịu nổi khi có một người đẹp như tượng tạc đè lên người mình chứ? Huống hồ anh ấy còn là ca sĩ nổi tiếng...

Lúc này Phượng Vũ không dám lên tiếng nữa, cô chỉ bẽn lẽn gật đầu. Phó Thụy cúi gương mặt điển trai của mình xuống, nói nhỏ:

- Trước khi làm... anh muốn biết tên em.

- P- Phượng Vũ ạ...

Vừa dứt câu là cô gái ngay lập tức cảm nhận được một nụ hôn sâu. Nó như sự bùng nổ suốt quãng thời gian kìm nén. Có nằm mơ Phượng Vũ cũng không ngờ nụ hôn đầu của mình lại là ở trên giường, mà đối phương còn là người mà cả đời này cô không với tới.

Cả hai cơ thể trẻ cứ thế quấn quýt lấy nhau cả một đêm dài cho đến khi thấm mệt rồi ngủ thiếp đi...

...----------------...

Trời vừa chớm sáng là Phượng Vũ thức giấc trước. Cô ngồi dậy, cảm nhận lớp chăn ấm đang chạm vào da thịt của mình, giống hệt như bàn tay mềm mại của Phó Thụy tối qua. Nhớ lại chuyện đó, gương mặt cô lại đỏ lên như quả cà chua chín. Vì không biết phải đối mặt với Phó Thụy thế nào khi anh thức dậy. Cô đành phải nhanh chóng mặc đồ rồi luống cuống rời đi. Trong lòng rối như tơ vò.

Một con tép lại nhận được sự ưu ái của rồng phượng, dù chỉ là thoáng qua nhưng như vậy là quá đủ rồi, thật sự không dám đòi hỏi gì thêm...

Hot

Comments

Munlite

Munlite

Aka con cưng của thần xui xẻo:)))

2024-07-29

0

Thương Nguyễn 💕💞

Thương Nguyễn 💕💞

Tui nhớ câu anh sẻ chịu trách nhiệm 🤣🤣🤣

2024-03-10

2

Thương Nguyễn 💕💞

Thương Nguyễn 💕💞

Khi thuốc ngấm vào người thì anh nói hay lắm khi tỉnh lại thì vò đầu bứt tóc là sao đây ?

2024-03-10

2

Toàn bộ
Chapter
1 Chương 1: Anh trai đến rồi
2 Chương 2: Có một tên trộm
3 Chương 3: Dương Cảnh Duệ
4 Chương 4: Quán net
5 Chương 5: Trong lời đồn
6 Chương 6: Tình yêu là một con dao nguy hiểm
7 Chương 7: Vẻ đáng thương hoàn mỹ
8 Chương 8: Một giấc
9 Chương 9: Người em trai
10 Chương 10: Vô tình nghe thấy
11 Chương 11: Để nhắc nhở
12 Chương 12: Trẻ con thì đừng có tò mò
13 Chương 13: Bất cẩn để lộ
14 Chương 14: Căn nhà lạnh lẽo
15 Chương 15: Mặt thật
16 Chương 16: Thích và Say
17 Chương 17: Rắc rối của Phó Thụy
18 Chương 18: Đêm qua
19 Chương 19: Anh muốn biết tên em
20 Chương 20: Bài xích tình yêu
21 Chương 21: Một lời thông báo
22 Chương 22: Hai người đàn ông
23 Chương 23: Hẹn trong hẻm nhỏ
24 Chương 24: Ác mộng quay trở về
25 Chương 25: Gian bếp
26 Chương 26: Càng phải nâng niu, trân trọng.
27 Chương 27: Mà là không muốn nhớ...
28 Chương 28: Bước đầu suôn sẻ
29 Chương 29: Ba giây
30 Chương 30: Nhật kí của mẹ
31 Chương 31: Chương trình ghép đôi
32 Chương 32: Giải thích không thành
33 Chương 33: Hơn thua
34 Chương 34: Bị mất
35 Chương 35: Lên sân khấu
36 Chương 36: "Bốp"
37 Chương 37: Để trở thành đứa con cưng
38 Chương 38: Kết thúc trong hỗn loạn
39 Chương 39: Một bữa ăn khuya
40 Chương 40: Sáng trưa đến chiều tà
41 Chương 41: Xử lý
42 Chương 42: "Chú bé chăn cừu"
43 Chương 43: END
44 Ngoại truyện
45 Ngoại truyện
46 Ngoại truyện
47 Ngoại truyện (Hết)
Chapter

Updated 47 Episodes

1
Chương 1: Anh trai đến rồi
2
Chương 2: Có một tên trộm
3
Chương 3: Dương Cảnh Duệ
4
Chương 4: Quán net
5
Chương 5: Trong lời đồn
6
Chương 6: Tình yêu là một con dao nguy hiểm
7
Chương 7: Vẻ đáng thương hoàn mỹ
8
Chương 8: Một giấc
9
Chương 9: Người em trai
10
Chương 10: Vô tình nghe thấy
11
Chương 11: Để nhắc nhở
12
Chương 12: Trẻ con thì đừng có tò mò
13
Chương 13: Bất cẩn để lộ
14
Chương 14: Căn nhà lạnh lẽo
15
Chương 15: Mặt thật
16
Chương 16: Thích và Say
17
Chương 17: Rắc rối của Phó Thụy
18
Chương 18: Đêm qua
19
Chương 19: Anh muốn biết tên em
20
Chương 20: Bài xích tình yêu
21
Chương 21: Một lời thông báo
22
Chương 22: Hai người đàn ông
23
Chương 23: Hẹn trong hẻm nhỏ
24
Chương 24: Ác mộng quay trở về
25
Chương 25: Gian bếp
26
Chương 26: Càng phải nâng niu, trân trọng.
27
Chương 27: Mà là không muốn nhớ...
28
Chương 28: Bước đầu suôn sẻ
29
Chương 29: Ba giây
30
Chương 30: Nhật kí của mẹ
31
Chương 31: Chương trình ghép đôi
32
Chương 32: Giải thích không thành
33
Chương 33: Hơn thua
34
Chương 34: Bị mất
35
Chương 35: Lên sân khấu
36
Chương 36: "Bốp"
37
Chương 37: Để trở thành đứa con cưng
38
Chương 38: Kết thúc trong hỗn loạn
39
Chương 39: Một bữa ăn khuya
40
Chương 40: Sáng trưa đến chiều tà
41
Chương 41: Xử lý
42
Chương 42: "Chú bé chăn cừu"
43
Chương 43: END
44
Ngoại truyện
45
Ngoại truyện
46
Ngoại truyện
47
Ngoại truyện (Hết)

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play