Chương 18: Đêm qua

Cáiiiii gìiiiii!?

Lâm Tuyết hét lên, còn nhăn mặt nữa. Cô đứng bật dậy khỏi ghế, tức giận nói tiếp:

- Cậu đừng có mà nói bậy bạ! Đùa giỡn trên danh tiếng của anh tớ như thế à!?

"T-Tớ không đùa... tớ thật sự đang rất rối, cậu đừng mắng tớ..."

Cô quay ngoắt sang nhìn Phó Thụy, mong anh cũng sẽ tức giận mà mắng cho nhỏ bạn không biết điều một trận. Chẳng ngờ anh chỉ ngồi im, đầu gật nhẹ như muốn xác thực câu chuyện của Phượng Vũ.

Lâm Tuyết bàng hoàng:

- Gì vậy anh hai? Anh vừa gật đầu thừa nhận cái gì vậy!?

Tiếng của cô vô tình lọt vào điện thoại, Phượng Vũ hỏi:

"A, anh Phó Thụy đang ở đó sao?"

Lâm Tuyết đang sốc nên có hơi lúng túng, cô vò đầu bứt tai:

- Cậu! Bây giờ cậu lập tức đến đây! Hai người nói chuyện rõ ràng cho tớ!

.

.

.

Rất nhanh, Phượng Vũ đã đến nơi. Trạng thái của cô cũng không tốt hơn Phó Thụy là bao. Có lẽ cả buổi sáng đã dằn vặt rất nhiều về chuyện có nên nói cho Lâm Tuyết biết hay không. Cuối cùng cả hai đều chọn cách thành thật.

Ba người ngồi trong phòng khách, Lâm Tuyết ngồi kế bên anh trai mình và cô bạn kia thì ở đối diện. Một khoảng không im lặng đến đáng sợ.

Cuối cùng Phó Thụy cất tiếng:

- Phượng Vũ... vốn dĩ sáng nay anh muốn nói chuyện rõ ràng với em. Nhưng vừa thức dậy em đã đi mất... anh không có cơ hội giải thích.

Nghe đến đây, Phượng Vũ định trả lời thì Lâm Tuyết cắt ngang:

- Ế, khoan khoan! Trước tiên phải kể cho em nghe đã!

- À... tớ...

Cô bạn ngồi ngập ngừng vài giây mới dám tiếp tục:

- Tớ... thực ra tối qua có đi xem buổi họp báo. Nhưng không biết là trừ nhà tài trợ với khách mời, ai cũng phải mua vé.

- Ừm, đúng rồi. Tớ tưởng cậu biết? Vậy thì làm sao cậu vào trong được?

- Anh ấy...

Phượng Vũ khẽ liếc mắt sang phía Phó Thụy rồi nhanh chóng nhìn về phía Lâm Tuyết nói tiếp:

- Anh ấy giúp tớ. Cả hai vô tình gặp nhau ở lối ra vào của khách sạn...

.

.

.

- Tôi đã nói là không có vé thì không được vào mà!

Bảo vệ chặn trước cửa, nhất quyết không để Phượng Vũ bước qua. Trời đã sập tối và buổi họp báo, kí tên sắp bắt đầu. Đa số những cô cậu đang đi vào đều là fans của nữ diễn viên Hoa Hoa vì rất ít người biết chuyện Phó Thụy sẽ tham gia. Điều này khiến Phượng Vũ cảm thấy lạc lõng. Cả buổi chiều sửa soạn, còn bắt xe đi đến tận đây rồi, chẳng lẽ đều là công cốc ư?

- Năn nỉ chú đó! Hay là... có chỗ nào bán vé offline không ạ? Cháu chạy ra đó mua!

- Ây da, vé đã hết từ mấy ngày trước rồi. Nếu không nằm trong số khách mời thì bắt buộc phải có vé mới được vào.

Phượng Vũ đứng năn nỉ mãi, đến gãy cả lưỡi cũng chỉ nhận được những cái lắc đầu. May thay, vừa lúc Phó Thụy vô tình đi ngang cửa chính. Anh thấy lùm xùm nên bước ra ngoài xem.

- Em là bạn của Lâm Tuyết nhỉ?

Họ vừa gặp lúc trưa nên đến tối ngay lập tức nhận ra. Phượng Vũ gặp được thần tượng thì mừng rỡ:

- A! Anh nhớ ra em ư!

Phó Thụy khẽ gật đầu rồi điềm đạm hỏi:

- Sao thế? Không vào à?

- Em... em không biết là phải có vé...

Thấy nét mặt cô bé rất thảm thương, quần áo tóc tai "xinh đến phức tạp", có vẻ rất tốn thời gian để chuẩn bị, Phó Thụy không nghĩ nhiều mà nói với bảo vệ:

- Cho cô ấy vào đi, đây là người quen của tôi.

Thế là Phượng Vũ trót lọt đi vào trong phòng hội nghị của một tòa khách sạn sang trọng. Sau các hoạt động như ra mắt dàn diễn viên phim thì đến hoạt động giao lưu với người hâm mộ.

Sau khi mọi hoạt động kết thúc, trời cũng đã khá khuya. Tất cả đều đang dọn dẹp để chuẩn bị lên tầng trên của khách sạn để ngủ lại. Lúc nãy chai nước mà ban tổ chức đưa cho, Phó Thụy vô tình uống khi không để ý. Bây giờ đột nhiên thấy cơ thể mình có chút lạ mới đi vào trong nhà vệ sinh.

Dù đứng từ xa nhưng Phượng Vũ luôn chăm chú ngắm nhìn Phó Thụy nên khi anh có biểu hiện khó chịu, cô lập tức nhận ra. Cứ nghĩ là Phó Thụy chỉ đi vệ sinh, nào ngờ cô thấy diễn viên Hoa Hoa thì thầm gì đó với một nam thanh niên, sau đó cậu ta lén lút bám theo sau. Vì lo lắng không biết có vấn đề gì nên Phượng Vũ đã chạy đến.

Nhà vệ sinh cách sảnh lớn một khoảng xa, cộng thêm tiếng chỉ đạo dọn dẹp khá lớn khiến giọng nói của hai người đàn ông bị át đi. Đến gần cửa nhà vệ sinh, Phượng Vũ mới nghe rõ cuộc trò chuyện. Giọng của Phó Thụy xen lẫn một chút nóng nực, bức bối:

- Tôi đã nói là không sao.

Người đàn ông đáp:

- Vậy thì chị Hoa Hoa sẽ đợi trên phòng 204 để bàn chuyện công việc. Tôi dẫn anh lên. Sau khi nói xong thì anh có thể về phòng mình.

Hơi thở của Phó Thụy bắt đầu ngắt quãng:

- Không! Tôi... Tôi biết các người có ý đồ...

- Anh nghĩ nhiều rồi, chỉ là nói chuyện công việc. Được rồi! Theo tôi đi!

Người đàn ông kéo mạnh tay Phó Thụy ra khỏi nhà vệ sinh. Trong cơ thể anh đang rạo rực một thứ gì đó nên khó mà chống cự. Cả hai ra ngoài thì vô tình chạm mặt Phượng Vũ.

Hot

Comments

Thương Nguyễn 💕💞

Thương Nguyễn 💕💞

Nghĩ tới ông anh già khó tính này buồn cười ghê... bà tg rất chi là biết hành ổng thiệt ,tui khoái rồi lên con em gái nó lên mặt nè

2024-03-09

4

Toàn bộ
Chapter
1 Chương 1: Anh trai đến rồi
2 Chương 2: Có một tên trộm
3 Chương 3: Dương Cảnh Duệ
4 Chương 4: Quán net
5 Chương 5: Trong lời đồn
6 Chương 6: Tình yêu là một con dao nguy hiểm
7 Chương 7: Vẻ đáng thương hoàn mỹ
8 Chương 8: Một giấc
9 Chương 9: Người em trai
10 Chương 10: Vô tình nghe thấy
11 Chương 11: Để nhắc nhở
12 Chương 12: Trẻ con thì đừng có tò mò
13 Chương 13: Bất cẩn để lộ
14 Chương 14: Căn nhà lạnh lẽo
15 Chương 15: Mặt thật
16 Chương 16: Thích và Say
17 Chương 17: Rắc rối của Phó Thụy
18 Chương 18: Đêm qua
19 Chương 19: Anh muốn biết tên em
20 Chương 20: Bài xích tình yêu
21 Chương 21: Một lời thông báo
22 Chương 22: Hai người đàn ông
23 Chương 23: Hẹn trong hẻm nhỏ
24 Chương 24: Ác mộng quay trở về
25 Chương 25: Gian bếp
26 Chương 26: Càng phải nâng niu, trân trọng.
27 Chương 27: Mà là không muốn nhớ...
28 Chương 28: Bước đầu suôn sẻ
29 Chương 29: Ba giây
30 Chương 30: Nhật kí của mẹ
31 Chương 31: Chương trình ghép đôi
32 Chương 32: Giải thích không thành
33 Chương 33: Hơn thua
34 Chương 34: Bị mất
35 Chương 35: Lên sân khấu
36 Chương 36: "Bốp"
37 Chương 37: Để trở thành đứa con cưng
38 Chương 38: Kết thúc trong hỗn loạn
39 Chương 39: Một bữa ăn khuya
40 Chương 40: Sáng trưa đến chiều tà
41 Chương 41: Xử lý
42 Chương 42: "Chú bé chăn cừu"
43 Chương 43: END
44 Ngoại truyện
45 Ngoại truyện
46 Ngoại truyện
47 Ngoại truyện (Hết)
Chapter

Updated 47 Episodes

1
Chương 1: Anh trai đến rồi
2
Chương 2: Có một tên trộm
3
Chương 3: Dương Cảnh Duệ
4
Chương 4: Quán net
5
Chương 5: Trong lời đồn
6
Chương 6: Tình yêu là một con dao nguy hiểm
7
Chương 7: Vẻ đáng thương hoàn mỹ
8
Chương 8: Một giấc
9
Chương 9: Người em trai
10
Chương 10: Vô tình nghe thấy
11
Chương 11: Để nhắc nhở
12
Chương 12: Trẻ con thì đừng có tò mò
13
Chương 13: Bất cẩn để lộ
14
Chương 14: Căn nhà lạnh lẽo
15
Chương 15: Mặt thật
16
Chương 16: Thích và Say
17
Chương 17: Rắc rối của Phó Thụy
18
Chương 18: Đêm qua
19
Chương 19: Anh muốn biết tên em
20
Chương 20: Bài xích tình yêu
21
Chương 21: Một lời thông báo
22
Chương 22: Hai người đàn ông
23
Chương 23: Hẹn trong hẻm nhỏ
24
Chương 24: Ác mộng quay trở về
25
Chương 25: Gian bếp
26
Chương 26: Càng phải nâng niu, trân trọng.
27
Chương 27: Mà là không muốn nhớ...
28
Chương 28: Bước đầu suôn sẻ
29
Chương 29: Ba giây
30
Chương 30: Nhật kí của mẹ
31
Chương 31: Chương trình ghép đôi
32
Chương 32: Giải thích không thành
33
Chương 33: Hơn thua
34
Chương 34: Bị mất
35
Chương 35: Lên sân khấu
36
Chương 36: "Bốp"
37
Chương 37: Để trở thành đứa con cưng
38
Chương 38: Kết thúc trong hỗn loạn
39
Chương 39: Một bữa ăn khuya
40
Chương 40: Sáng trưa đến chiều tà
41
Chương 41: Xử lý
42
Chương 42: "Chú bé chăn cừu"
43
Chương 43: END
44
Ngoại truyện
45
Ngoại truyện
46
Ngoại truyện
47
Ngoại truyện (Hết)

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play