Chương 3: Dương Cảnh Duệ

Lâm Tuyết bước ra khỏi cửa hàng tiện lợi, phổng mũi vì những lời xì xầm ngưỡng mộ của "quần chúng ăn dưa".

Được vài bước, chàng trai lúc nãy đã đuổi theo sau và gọi lớn để Lâm Tuyết dừng lại. Vừa chạy đến nơi, anh ta lập tức nói cảm ơn. Giọng anh vô cùng dịu dàng, khác xa với vẻ khó gần ban nãy. Hai người sánh vai nhau đi trên vỉa hè.

Lâm Tuyết phẩy tay:

- Có gì đâu mà cảm ơn, chuyện nhỏ mà!

- Nhưng... sao em lại tin tôi không lấy trộm đồ...?

- Thì nhìn mấy ông chú hút thuốc nhiều nên em để ý thôi. Mấy người nghiện thuốc răng vàng lắm. Thêm chuyện lúc nào cũng phải có bật lửa trong người. Nhưng mà răng anh trắng bóc thế kia thì hút kiểu gì?

Khoé môi của chàng trai không tự chủ được mà nhếch lên:

- Cũng thông minh nhỉ?

- Cái đó đương nhiên! Ha ha!... Mà nếu anh không lấy trộm thì sao lại có thuốc lá trong túi vậy?

Không khí im lặng vài giây trước khi anh trầm giọng nói:

- Có người muốn hại tôi... Mà không sao, bỏ đi. Tôi đã quen rồi.

Lâm Tuyết thấy hơi khó hiểu. Nếu là cô bị người khác hãm hại, nhất định sẽ làm ầm lên cho ra lẽ. Cô muốn hỏi sâu hơn nhưng hai người lại chưa thân thiết đến mức đó. Hơn nữa, sắp đến giờ vào lớp rồi, còn phải báo cáo với anh hai nên khó mà dây dưa thêm được. Lâm Tuyết chạy vụt lên phía trước rồi vẫy tay chào tạm biệt:

- Đến trường của em rồi! Chào anh nha!

Chàng trai đứng đó, hai khóe miệng nhếch lên cười mỉm trông thật dịu dàng. Nhìn bóng lưng cô gái đi sâu vào trong cổng, anh mới chợt nhận ra hình như mình chưa kịp hỏi tên của đối phương...

(Truyện chỉ được đăng tải chính thức trên MangaToon/NovelToon. Nếu xuất hiện trên bất kì web nào khác thì đều là reup không được tác giả cho phép).

Ngày đầu học tập trên trường, Lâm Tuyết đã làm quen được với một bạn nữ bằng tuổi, tên Phượng Vũ. Cô gái này so với Lâm Tuyết thì có phần ít nói và hướng nội hơn. Hai người tuy học khác khoa nhưng đã gặp nhau vào lúc ăn trưa, nói chuyện khá hợp nên đã lưu số liên lạc. Dù sao cũng đều là tân sinh viên, có bạn bè sẽ cảm thấy đỡ cô đơn hơn một chút.

Sau khi tạm biệt bạn mới tên Phượng Vũ ở cổng trường, Lâm Tuyết lại đi ngược con đường cũ để trở về nhà. Và đương nhiên là vẫn phải đi qua con hẻm lúc sáng.

Càng đi sâu vào bên trong, Lâm Tuyết càng nhìn thấy rõ, hình như có vài người phía trước. Chàng trai cô gặp lúc sáng đang bị vài ba thằng côn đồ vây quanh. Bọn chúng xăm trổ, hút thuốc trông rất đáng sợ. Cả đám đang tranh cãi chuyện gì đó. Tên cầm đầu hăm dọa:

- Dương Cảnh Duệ! Sáng nay là do mày gặp may thôi! Bây giờ nộp tiền ra đây!

Hình như chàng trai ấy đã bị bọn chúng đánh cho vài trận, giọng anh điềm đạm nhưng nghe ra khá đau đớn:

- Tuần trước tôi đã đưa tiền rồi.

- Mẹ kiếp! Còn nói láo? Tao thấy sáng nay mày vẫn còn tiền để bù mấy bao thuốc cơ mà? Đưa đây!

- Chẳng phải nó đã nói là tiền tôi tự kiếm được sẽ không lấy hay sao?

- Đừng nhiều lời! Đưa tiền đây!

Nghe rõ mồn một vụ trấn lột, Lâm Tuyết bước tới, tay cầm điện thoại, nói lớn:

- Giữa ban ngày ban mặt mà bắt nạt người khác, có tin tôi gọi cảnh sát không?

Bọn giang hồ rõ ràng là không sợ, nhưng bây giờ ngoài hẻm khá đông người, chọn cách rời đi mới là thông minh nhất. Trước khi quay lưng, chúng còn nói với Lâm Tuyết:

- Nó là Dương Cảnh Duệ đấy.

Sau khi chỉ còn hai người, Lâm Tuyết vội hỏi thăm tình hình:

- Anh ổn không?

Các ngón tay thon dài của chàng trai sờ nhẹ lên khóe môi, nơi có một vết bầm nhỏ:

- Không sao.

Lâm Tuyết nhìn từ trên xuống dưới. Chàng trai này bề ngoài trông rất hư hỏng, giống như một kẻ đánh nhau điêu luyện. Một bên tai phải xỏ khuyên, thêm nữa, bây giờ không mặc áo khoác nên để lộ ra cánh tay dán đầy băng cá nhân. Gương mặt lúc nào cũng cau có. Nhưng nhìn giang hồ như vậy mà lại để yên cho người khác đánh ư?

- Anh tên là Dương Cảnh Duệ à? Sao họ lại nói với em điều đó làm gì nhỉ?

Chàng trai phớt lờ câu hỏi, anh nhặt chiếc cặp dưới đất lên, phủi phủi vài cái:

- Lần sau đừng đi đường này, nguy hiểm lắm.

- Nhưng đây là đường về nhà của em. Mỗi ngày đều phải đi.

Dương Cảnh Duệ im lặng vài giây rồi thở dài:

- Haizz... được rồi. Em tên gì?

- Lâm Tuyết ạ!

Nghe cái tên, anh sững người lại. Sau đó lại nhanh chóng điều chỉnh cảm xúc trở về sự điềm đạm ban đầu, chỉ lạnh lùng gật nhẹ đầu như đã hiểu gì đó. Anh quay lưng bỏ đi mà không nói lời nào làm cho Lâm Tuyết đứng đực mặt ra. Trong đầu cô nảy lên hàng trăm thắc mắc.

Vậy là kể từ đó, cái tên Lâm Cảnh Duệ luôn là dấu chấm hỏi lớn trong đầu Lâm Tuyết. Anh ta trông bí ẩn, phóng khoáng và có một chút dịu dàng ẩn sâu bên trong ánh mắt tưởng chừng như là bất cần đời kia.

Hot

Comments

Thi Moon

Thi Moon

Dương cảnh duệ chứ

2024-05-07

3

Jin💫

Jin💫

Trên tik tok có một bé tên Dương Cảnh Duệ nè, ko biết là cậu tham khao tên bé hay tự nghĩ ra nhỉ, tên Duệ rất đẹp 💘😸
"Con tui" cũng tên Duệ đây, mà chưa đc ra lò.

2024-03-13

1

「Hari」⚚☪нâм࿐

「Hari」⚚☪нâм࿐

Đọc lời nhắn của tác giả xong t thấy mọi chuyện dần trở nên thật thú vị

2024-03-12

2

Toàn bộ
Chapter
1 Chương 1: Anh trai đến rồi
2 Chương 2: Có một tên trộm
3 Chương 3: Dương Cảnh Duệ
4 Chương 4: Quán net
5 Chương 5: Trong lời đồn
6 Chương 6: Tình yêu là một con dao nguy hiểm
7 Chương 7: Vẻ đáng thương hoàn mỹ
8 Chương 8: Một giấc
9 Chương 9: Người em trai
10 Chương 10: Vô tình nghe thấy
11 Chương 11: Để nhắc nhở
12 Chương 12: Trẻ con thì đừng có tò mò
13 Chương 13: Bất cẩn để lộ
14 Chương 14: Căn nhà lạnh lẽo
15 Chương 15: Mặt thật
16 Chương 16: Thích và Say
17 Chương 17: Rắc rối của Phó Thụy
18 Chương 18: Đêm qua
19 Chương 19: Anh muốn biết tên em
20 Chương 20: Bài xích tình yêu
21 Chương 21: Một lời thông báo
22 Chương 22: Hai người đàn ông
23 Chương 23: Hẹn trong hẻm nhỏ
24 Chương 24: Ác mộng quay trở về
25 Chương 25: Gian bếp
26 Chương 26: Càng phải nâng niu, trân trọng.
27 Chương 27: Mà là không muốn nhớ...
28 Chương 28: Bước đầu suôn sẻ
29 Chương 29: Ba giây
30 Chương 30: Nhật kí của mẹ
31 Chương 31: Chương trình ghép đôi
32 Chương 32: Giải thích không thành
33 Chương 33: Hơn thua
34 Chương 34: Bị mất
35 Chương 35: Lên sân khấu
36 Chương 36: "Bốp"
37 Chương 37: Để trở thành đứa con cưng
38 Chương 38: Kết thúc trong hỗn loạn
39 Chương 39: Một bữa ăn khuya
40 Chương 40: Sáng trưa đến chiều tà
41 Chương 41: Xử lý
42 Chương 42: "Chú bé chăn cừu"
43 Chương 43: END
44 Ngoại truyện
45 Ngoại truyện
46 Ngoại truyện
47 Ngoại truyện (Hết)
Chapter

Updated 47 Episodes

1
Chương 1: Anh trai đến rồi
2
Chương 2: Có một tên trộm
3
Chương 3: Dương Cảnh Duệ
4
Chương 4: Quán net
5
Chương 5: Trong lời đồn
6
Chương 6: Tình yêu là một con dao nguy hiểm
7
Chương 7: Vẻ đáng thương hoàn mỹ
8
Chương 8: Một giấc
9
Chương 9: Người em trai
10
Chương 10: Vô tình nghe thấy
11
Chương 11: Để nhắc nhở
12
Chương 12: Trẻ con thì đừng có tò mò
13
Chương 13: Bất cẩn để lộ
14
Chương 14: Căn nhà lạnh lẽo
15
Chương 15: Mặt thật
16
Chương 16: Thích và Say
17
Chương 17: Rắc rối của Phó Thụy
18
Chương 18: Đêm qua
19
Chương 19: Anh muốn biết tên em
20
Chương 20: Bài xích tình yêu
21
Chương 21: Một lời thông báo
22
Chương 22: Hai người đàn ông
23
Chương 23: Hẹn trong hẻm nhỏ
24
Chương 24: Ác mộng quay trở về
25
Chương 25: Gian bếp
26
Chương 26: Càng phải nâng niu, trân trọng.
27
Chương 27: Mà là không muốn nhớ...
28
Chương 28: Bước đầu suôn sẻ
29
Chương 29: Ba giây
30
Chương 30: Nhật kí của mẹ
31
Chương 31: Chương trình ghép đôi
32
Chương 32: Giải thích không thành
33
Chương 33: Hơn thua
34
Chương 34: Bị mất
35
Chương 35: Lên sân khấu
36
Chương 36: "Bốp"
37
Chương 37: Để trở thành đứa con cưng
38
Chương 38: Kết thúc trong hỗn loạn
39
Chương 39: Một bữa ăn khuya
40
Chương 40: Sáng trưa đến chiều tà
41
Chương 41: Xử lý
42
Chương 42: "Chú bé chăn cừu"
43
Chương 43: END
44
Ngoại truyện
45
Ngoại truyện
46
Ngoại truyện
47
Ngoại truyện (Hết)

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play