Cậu về nhà, để đống đồ ăn mới mua lên bàn, tinh thần lực dao động mãnh liệt như thúc giục cậu nhanh chóng sử dụng viên ngọc thạch.
Cậu biết tinh thần lực của mình khá đặc biệt, nó cứ như có suy nghĩ riêng của mình rất độc lập
Lưu Tước lấy viên ngọc ra lật qua lật lại, không thấy có gì bất thường cả
Cậu thử thả tinh thần lực ra kiểm tra lại lần nữa, tinh thần lực khổng lồ vừa được thả ra như mất kiểm soát mà lao vào một lỗ siêu nhỏ trên cánh sen ở chính giữa, chỉ vài giây sau viên ngọc biến mất vô tung vô ảnh
Lưu Tước nhắm mắt, tinh thần lực của cậu không biết từ lúc nào đã xuất hiện dấu ấn hình cánh sen rất nhạt
Bỗng tinh thần lực dao động mãnh liệt, nhoáng cái cậu đã biến mất khỏi căn phòng, thay vào đó là một bãi cỏ rộng mênh mang
Đây là...không gian tùy thân, rất giống với không gian giả tưởng ở tinh tế
Lưu Tước nhìn xung quanh, nơi này không có gì đặc biệt, một căn nhà trúc, phía sau cũng là một rừng trúc, cậu lại thả tinh thần lực ra dò xét,
Không có người, nhưng có tiếng nước chảy, thử qua đó xem sao.
Cậu đi qua rừng trúc, đập vào mặt là rất nhiều loại cây ăn quả của con người thời kỳ này, mặc dù chúng mới ra hoa nhưng cậu có thể chắc chắn, ai bảo cậu nhìn qua là nhớ huống chi trước đây cậu cũng thử trồng để nghiên cứu...ừm..vậy vấn đề về hoa quả khỏi lo cũng bớt đi được chút nào vật tư.
Cậu cứ thế đi sâu vào trong rừng cho tới khi thấy được thác nước, không biết nước này có uống được không nhỉ? cứ thử xem sao nếu được thì không phải lo phần nước uống.
Lưu Tước chụm tay vớt một ít nước lên uống, dòng nước thanh mát chảy qua cổ họng, ước chừng ba giây sau bụng cậu truyền đến cơn đau mạnh mẽ sau đó lan rộng ra khắp người cậu, cả người đau đớn khiến cậu tê liệt ngã xuống đất, xương khớp cả người như vỡ vụn, có lẽ cậu sẽ được thử qua cái gọi là đau đến chết, cả người rất đau nhưng tâm trí cậu lại thanh tỉnh đến kì lạ.
Không biết qua bao lâu cơn đau mới chịu rút đi, ngoài tay chân có chút vô lực ra mọi cái khác đều bình thường, tinh thần cũng sảng khoái không ít
Ngay khi Lưu Tước thả lỏng cảnh giác, tinh thần lực bỗng dưng mất khống chế lao vào mắt phải, cậu cắn răng cố gắng áp chế nó nhưng vô dụng
Mắt phải truyền đến cơn đau nóng rát, đau! thật sự rất đau! cơn đau này so với cơn trước căn bản không khác nhau là mấy, có điều lần này cậu thật sự đau đến ngất đi.
Tỉnh dậy sau cơn hôn mê, Lưu Tước nhanh chóng lấy lại tinh thần nhìn quang cảnh xung quanh
Vẫn bình thường, chưa mù.
Lưu Tước đến cạnh bờ suối nhìn hình ảnh phản chiếu của bản thân, mày cậu nhăn chặt
Thật bẩn! khứu giác mẫn cảm bị mùi hôi thối xộc thẳng vào, cả người cậu bị bao phủ bởi một lớp chất lỏng đen nhầy nhụa.
Cởi bộ quần áo bẩn vứt sang một bên, cậu lội xuống dòng suối kỳ cọ, phải mất một lúc lâu sau chất lỏng nhầy nhụa đó mới trôi đi sạch sẽ
Tắm rửa xong xuôi, Lưu Tước lại đau đầu nhìn đống quần áo bẩn vứt trên bờ, đồ này không thể dùng lại, cậu cũng không thể trần truồng đi dạo trong không gian được
Đầu cậu hiện lên ý niệm muốn ra, khung cảnh vặn vẹo, thoáng cái cậu lại xuất hiện ở phòng khách...ra là cũng sử dụng ý nghĩ
Lưu Tước nhìn đống đồ trên bàn, nháy mắt trên bàn trống trơn sau đó lại xuất hiện như chưa có chuyện gì xảy ra, cậu mỉm cười có không gian này thì không cần phải lo lắng về vấn đề vật tư quá nhiều thiếu chỗ để
Tiếng điện thoại bỗng chốc vang lên phá vỡ bầu không khí yên tĩnh, tên liên lạc chỉ có hai chữ 'tỷ tỷ'
"alo, chị"
"tiểu Bảo ở nhà có nhớ chị không"
"dạ có, chị gọi có việc ạ?"
"không có gì, chị vừa kết thúc công việc xong vài ngày nữa chị về thăm em"
"vậy sao, thế anh hai có về cùng chị không?"
"hừm, không biết, đợi lát chị hỏi rồi nhắn cho em sau nhé, thôi chị có việc rồi, nói chuyện sau nha baby, bye bye cục cưng"
"..."
Updated 110 Episodes
Comments
Nguyễn Thuỷ
có dị năng ko ta
2024-08-07
1
tính đồ của 'kẻ khờ'🧐
uống bậy uống bạ nó dzạy đó ( mặc dù biết không bị sao nhưng vẫn muốn khịa =))) )
2024-08-04
2
Nguyễn Thuỷ
hóng
2023-08-16
3