Lưu Tước cúp máy, nhìn giờ hiển thị, vậy mà mới qua 1 tiếng...không đúng! mặc dù cậu ngất đi nhưng chắc chắn từ lúc uống nước suối đến bây giờ không thể nào mới qua một chút thời gian như thế được.
Cậu chợt nghĩ tới một khả năng...có khi nào thời gian trong không gian chảy chậm hơn bên ngoài không? được rồi thử thì biết
Lấy đồng hồ đeo tay mang vào không gian, Lưu Tước có chút chờ mong suy đoán của mình là sự thật
Cậu bước vào căn nhà, mọi thứ đều được làm từ trúc, ngoài này chắc là phòng khách
Lưu Tước đi dạo một lượt..ừm..có nhà bếp, phòng ngủ, một gian phòng chứa nhiều sách.
Cậu dừng lại ở phòng sách, trên bàn có đặt sẵn một quyển sách, cậu tò mò lại gần mở ra
"phương pháp tu luyện thuật phục hồi, phục hồi?" là kiểu như dị năng trị liệu ấy hử, thử luyện xem sao biết đâu nó lại hữu dụng trong tương lai cũng là phương pháp duy trì mạng sống tại mạt thế.
Cậu làm theo hướng dẫn trong sách, dù gì cũng có thời gian, tu luyện càng sớm càng tốt.
...----------------...
Lưu Tước ngừng tu luyện, cảm giác thư thái hơn rất nhiều nhưng cậu mới đột phá tầng thứ nhất thôi, nhìn bàn tay mình bị bao phủ một tầng màu đen..lại phải tắm rồi
Cậu ra ngoài lấy một bộ quần áo mặc tạm tiện thể so sánh thời gian, quả đúng như cậu nghĩ, thời gian trong này trôi chậm hơn một nửa so với bên ngoài
Cậu mỉm cười, không nghĩ tới còn có chỗ tốt này nha.
Lưu Tước ngâm mình dưới dòng suối kì cọ, đầu thì suy nghĩ lan man, không biết thác nước này bắt nguồn từ đâu, dòng suối này cứ kéo dài mãi liệu nó có điểm dừng không...
Rời khỏi suy nghĩ của chính mình cậu nheo mắt nhìn nơi thác nước đang chảy, mặc quần áo rồi đi tới bên cạnh thác nước, thả tinh thần lực ra ngoài thăm dò
Quả nhiên, bên trong là một hang động kèm theo đó là hai luồng hơi thở, không đúng nó không hoàn toàn là hơi thở..ừm..nó quá nhỏ nhẹ, mặc kệ là gì vào xem thì biết.
Cậu tiến vào, lần theo dấu vết tinh thần lực để lại đến nơi có tia hơi thở kia, không nghĩ nó lại sâu như vậy
Đi thêm một lúc chợt cậu thấy một điểm sáng, cậu càng tới gần điểm sáng càng mở rộng, cho đến khi cậu đến nơi phát ra ánh sáng nó đã trở thành một cửa hang rộng gấp nghìn lần so với điểm sáng ban đầu.
Bên trong có một hồ sen, giữa hồ có một nụ hoa duy nhất nằm yên lặng ở đó chờ ngày nở ra, điều đặc biệt là nó có màu trắng trong không nhìn kĩ sẽ khó mà thấy được, thật kì lạ.
Nhưng nó không phải thứ cậu muốn tìm, cậu nhìn xung quanh, không có gì đặc biệt, vào lúc cậu định thả tinh thần lực ra tìm kiếm thì một giọng nói vang lên phá vỡ bầu không khí tĩnh lặng
"ta đã chờ ngài ở đây cả ngàn năm cuối cùng cũng đợi được, chủ nhân mới của linh phủ"
"ông nói gì tôi không hiểu, rốt cuộc ông là ai?" Lưu Tước nhìn xung quanh không thấy ai đành hỏi lại
"đừng cố tìm, ta chỉ là một tia thần thức được lưu lại bởi chủ nhân tiền nhiệm thôi, nhiệm vụ của ta là ở đây chờ đợi chủ nhân kế nhiệm của linh phủ và bây giờ ngài đã ở đây, ta sẽ chỉ ngài thực hiện kí kết khế ước với linh phủ, ngài đã chuẩn bị sẵn sàng chưa?"
"đợi đã tôi muốn hỏi một chút, nếu tôi kí kết khế ước thì được lợi ích gì? còn có nếu kí xong liệu tôi có thay đổi bất lợi nào không?" cậu trước tiên phải đảm bảo an toàn cái đã, nếu không kí xong lại mất chân tay thì toi
"chuyện này xin ngài yên tâm, kí kết khế ước hoàn thành linh phủ sẽ tự động xóa bỏ những hạn chế, ví dụ nếu ngài chưa kí kết khế ước linh phủ sẽ không tiếp thu vật sống khác ngoài ngài đương nhiên nếu ngài kí kết khế ước thành công linh phủ sẽ tự động bài trừ hạn chế này"
"được rồi, vậy bây giờ tôi phải làm gì?"
"mời ngài lại gần bông sen giữa hồ"
Cậu đi trên cầu trúc nối giữa đất liền đến giữa hồ, sau đó dùng lại
"được rồi, tiếp theo tôi phải làm gì?"
"ngài không cần làm gì cả, xin hãy giữ tay gần bông sen như vậy một chút"
Lưu Tước làm theo chỉ dẫn, giữ tay gần bông sen, không nhúc nhích, bỗng một đạo ánh sáng xoẹt qua ngón trỏ cậu, một giọt máu rơi xuống, bông sen dùng tốc độ mắt thường có thể nhìn thấy nở rộ
"Kí kết khế ước hoàn thành, chúc mừng ngài đã trở thành chủ nhân của linh phủ, bông hoa sen này tượng trưng cho sinh mệnh của ngài vào thời khắc quyết định nó sẽ cứu ngài một mạng"
"vậy thì tốt, tôi muốn hỏi một chút lúc nãy khi tôi thăm dò có thấy hai hơi thở xuất hiện, một cái là ông còn cái khác là gì, nó ở đâu?"
"À, cái ngài nói có lẽ là thứ này"
Dứt lời trước mặt cậu bỗng hiện lên một quả trứng có hoa văn kì lạ, cậu thả tinh thần lực ra dò xét
"đúng là cái này, mà quả trứng này là loài gì vậy?"
"theo như ta biết nó là trứng thần thú thượng cổ, đây là do chủ nhân tiền nhiệm của linh phủ lưu lại"
"thế ông có biết khi nào nó nở không?"
"cái này...ta cũng không chắc vì nó ở đây khá lâu rồi mà vẫn chưa có dấu hiệu nở ra"
"vậy cho ta được không?"
"vâng, chắc chắn rồi, nhiệm vụ của ta đã hoàn thành, cũng đến lúc phải rời đi, chúc ngài may mắn"
"cảm ơn" lần này không có tiếng đáp lại, vậy là biến mất rồi sao.
Updated 110 Episodes
Comments
con nghiện bl
mãi mới tìm đc truyện hợp gu , có vẻ văn phong của t/g khá tốt
2025-03-22
0
chiril
truyện này hay
2024-09-24
0
Tiểu Khả Ái
Phải là thời gian trong không gian chảy nhanh hơn bên ngoài chú nhỉ tác giả
2024-08-04
0