"Đỡ hơn tí nào chưa?"
Lưu Tước đưa cho Trần Hạo Vũ một cây kem, chính mình cũng đang ăn dở một cây
Lưu Tước: thứ gọi là kem này vị không tồi nha, có lẽ mình nên mua dự trữ một ít trong không gian, dù sao đầu mạt thế thời tiết cũng khá nóng
Trần Hạo Vũ gật đầu: "ừm, đỡ hơn nhiều rồi"
"cảm thấy khó quá thì đừng cố", Lưu Tước chân thành nhìn anh khuyên nhủ
Trần Hạo Vũ: "..." cái cảm giác được thương hại này là gì?
" được rồi", Lưu Tước đứng lên, đi về phía trước
"không phải muốn tớ đi chơi cùng cậu hết buổi sao, đi thôi"
"đi...đi đâu", Trần Hạo Vũ cũng vội vàng theo sau
"đi đâu? đương nhiên là đi chơi", cậu tặng cho Trần Hạo Vũ một ánh mắt xem thường
"tớ đương nhiên biết là đi chơi, cái tớ hỏi là cậu muốn đến đâu chơi kìa"
Trần Hạo Vũ nhắc mới nhớ, cậu còn chưa xác định bọn họ nên đi đâu: "ừm...hay là vầy đi, gần đây có rạp chiếu phim, chúng ta qua đó thử một chuyến"
"xem phim à", Trần Hạo Vũ vuốt vuốt cằm
"ý kiến không tồi nha, lâu lắm rồi chưa đi xem phim, vậy chúng ta đi thôi"
Ra tới cổng công viên________
"cậu đợi chút, để tớ gọi xe", Trần Hạo Vũ đang bấm số điện thoại lại bị Lưu Tước ngăn cản
"không cần đâu, rạp chiếu phim ở gần đây thôi, đi 5 - 6 phút là đến rồi"
Hai người quyết định không bắt xe mà đi bộ trên vỉa hè, trời hôm nay không có nắng gay gắt, cũng không âm u - quả là một ngày đẹp trời để đi dạo và thư giãn
Lưu Tước đang đi, chợt một thứ rơi vào tầm mắt cậu, bên đường, quán bánh ngọt trang trí theo phong cách đáng yêu, nhìn từ ngoài vào có thể thấy hết mọi loại bánh được bày bán trong tiệm
Trần Hạo Vũ đang tận hưởng khoảng thời gian yên bình, quay sang định tán gẫu vài câu với bảo bối nhi lại không thấy bóng dáng cậu đâu
Hắn hoảng sợ tìm kiếm xung quanh liền thấy bóng hình quen thuộc phía sau, thở phào một hơi, hắn tới gần mà cậu vẫn không di chuyển, mắt chung thủy hướng về một phía
Trần Hạo Vũ nhìn theo tầm mắt của cậu, thấy quán bánh ngọt bên kia đường, chợt nhớ ra rằng hình như bảo bối nhi nhà mình thích ăn bánh ngọt, hắn liền hiểu vấn đề
"muốn qua đó ăn thử chút không?", Trần Hạo Vũ chỉ chỉ quán bánh ngọt
Lưu Tước cũng không già mồm cãi láo, thành thật nói "muốn"
Mùi thật thơm, cậu thật sự muốn nếm thử hương vị của chúng nó
"vậy chúng ta qua đó"
"ừ"
Lưu Tước quay sang Trần Hạo Vũ, dùng vẻ mặt đảm bảo, chắc nịch nói: "sẽ không lỡ giờ cậu xem phim"
"yên tâm đi, xem phim để sau cũng được mà", Trần Hạo Vũ xoa đầu tóc mềm mại của cậu mỉm cười, đã lâu rồi không thấy bộ dáng trẻ con này của em ấy (xưng hô trong lòng của ảnh á) thật hoài niệm hồi còn bé quá đi
Hai người vừa bước vào cửa hàng, nhân viên đã chạy ra đón tiếp
"hoan nghênh quý khách, bên này có bàn trống, mời"
Hai người đi theo vị nhân viên của quán, đến bàn đặt cạnh cửa sổ, vị trí không tồi
Nhận lấy menu từ tay nhân viên, Lưu Tước nhìn món nào cũng thấy đẹp mắt, món nào cũng ngon, còn có cả trà chiều đi kèm nữa
"tôi muốn một phần mausse sữa chua, một phần macaron, một tách trà hoa cúc"
Lưu Tước nghĩ bụng, tạm thời cứ gọi mấy loại này trước, mấy món còn lại sau này ăn cũng chưa muộn
"một tách coffe matcha, cảm ơn"
Trần Hạo Vũ bật chế độ lịch sự, tao nhã toát lên vẻ quý tộc thượng lưu để gọi món
Nam nhân viên nhận được yêu cầu của khách hàng, gật đầu liền chạy đi, ôi mẹ ơi, vị khách kia soái quá đi, lại còn rất lịch sự à nha, không lẽ....mình thích người ta rồi, đây...đây là bẻ thẳng thành cong trong truyền thuyết đó sao
Một lát sau, nam nhân viên cùng một người khác bưng đồ lên, Lưu Tước nhìn đồ ăn xinh đẹp trước mắt khiến cậu muốn ăn mà không nỡ
Ảnh minh họa:
Sau một hồi rối rắm, Lưu Tước quyết định thưởng thức hương vị bánh mausse sữa chua trước, miếng bánh núng na núng nính hình trái tim, thấy thôi cũng chảy nước miếng rồi
Cậu cắn một miếng bánh, chua chua ngọt ngọt, mềm mịn, lại thơm nữa, miếng bánh nhanh chóng tan trong miệng, phải rồi phần socola cũng rất ngon
Trần Hạo Vũ vừa uống coffe vừa ngắm cậu ăn bánh, nhìn vẻ mặt thỏa mãn của cậu, hắn cảm thấy lần đi chơi này thật đáng giá
Lưu Tước bị đồ ăn ngon hớp hồn, quên béng mất Trần Hạo Vũ ngồi đối diện, đến lúc cậu nhớ ra thì...chỉ còn một miếng bánh mausse sữa chua
Lưu Tước ngượng ngùng cười cười: "cái đó, cậu có muốn nếm thử không?"
"không sao cậu cứ ăn đi, tớ uống coffe được rồi"
"nói mới để ý, cậu chỉ gọi mỗi coffe, nó ngon vậy sao?", Lưu Tước tò mò nhìn cốc coffe đã uống được phân nửa của Trần Hạo Vũ
"à, cái này nói sao nhỉ, cậu thử đi rồi biết", Trần Hạo Vũ hơi khó xử, anh không biết phải miêu tả như thế nào cho cậu dễ hiểu
"ừm" Lưu Tước chỉ để lại câu này, sau đó trực tiếp cầm lấy uống thử một ngụm
Trần Hạo Vũ: OMG, ý tớ không phải ý này, đây... đây là hôn gián tiếp, mình với tiểu Bảo HÔN GIÁN TIẾP (@_@)
Lưu Tước nhăn mặt: "sao đắng quá vậy" vẫn là bánh ngọt ngon hơn
Cậu đút miếng bánh sữa chua còn lại vào cái miệng đang há to của Trần Hạo Vũ, tủm tỉm cười
Trần Hạo Vũ thấy cậu cười liền lấy tốc độ nhanh nhất giải quyết miếng bánh, trong lòng chột dạ, cậu ấy không có phát hiện đi
Lưu Tước tiếp tục thưởng thức đĩa bánh macaron, nhiều màu sắc trông rất đẹp mắt
Cậu cắn một miếng, xốp xốp mềm mềm, ngọt vừa, rất ngon
Trần Hạo Vũ nhìn cậu ăn, hai bên má phồng ra, rất đáng yêu trông giống một chú chuột hamster tham ăn
Không biết ma xui quỷ khiến thế nào hắn lại đưa tay đến bên mặt cậu lấy đi vụn bánh dính bên khóe miệng xuống
Lưu Tước ngừng ăn, nhìn hắn nghi hoặc hỏi: "có vấn đề gì sao, Hạo Vũ"
"không có gì, bị dính chút bánh thôi", hắn mỉm cười cho qua
"vậy sao, bánh ngon lắm đấy cậu không muốn ăn thật hả?"
Trần Hạo Vũ lắc đầu, Lưu Tước cũng không hỏi gì thêm mà tiếp tục ăn, nếu không thích cậu cũng không ép buộc
Trần hạo Vũ đưa ngón tay cái lên miệng, liếm vụn bánh vừa lấy xuống
Trần Hạo Vũ: bánh ngọt? cũng không có ngọt bằng cậu
Liếc nhìn nam nhân viên đang đứng đờ người phía bên kia, Trần Hạo Vũ làm động tác im lặng, ý muốn cậu ta giữ bí mật
Nam nhân viên hiểu ý liền lấy tay bịt miệng, gật đầu liên tục ý chỉ cậu ta tuyệt không lắm lời
______End chap 14______
Updated 110 Episodes
Comments
chiril
anh rất tốt nhưng em rất tiếc anh chỉ là nv phụ thôi
2024-09-24
0
Nguyễn Thuỷ
ờ hơi chậm
2023-08-30
2
☪
:))
mạt thế kiểu này cũng nhàn nhỉ
2022-11-02
5