Thời gian trôi như nước đã đổ đi, không rút lại được. Sáu năm thoáng qua đã giúp cô trưởng thành và chững chạc hơn, đã không còn là cô bé tự ti, mẫn cảm trước những lời dị nghị của người đời.
Hiện tại, Nguyệt San đang làm việc tại một Viện công tố gần nơi cô đang ở và cô đang là một công tố viên mới vào ngành khoảng một năm nhưng đạt được nhiều thành tích tốt nên được cấp trên tin tưởng.
Reng! Reng! Tiếng chuông báo thức reo, Nguyệt San tỉnh dậy nhưng vẫn còn chút mơ màng cầm điện thoại lên:
- "Ưm... Ối, sắp trễ giờ mất rồi!"
Cô vội bật dậy, bước xuống giường, đưa tay lựa đại một bộ quần áo trên giá đồ rồi phóng nhanh vào phòng tắm.
Nguyệt San đi xuống lầu, hôm nay cô không ăn sáng với bà, cô vội vã chộp lấy hộp cơm trưa trên bàn mà bà đã chuẩn bị từ tờ mờ sáng. Một tay cầm hộp cơm, tay khác lại cầm lấy đôi giày trên kệ mang vào chân.
- "Bà ơi, con đi làm trước đây, bà ăn sáng đi đừng lo nhé!"
Bà còn chưa kịp phản ứng thì cô đã chạy nhanh ra khỏi cửa.
- "Ủa? Chìa khóa đâu rồi, rõ ràng tối hôm qua mình để trong ba lô cơ mà."
Trong lúc cô đang loay hoay tìm chiếc chìa khóa, bà bước tới gõ nhẹ vào đầu cô.
- "Con bé ngốc này, tính con hay quên mà cứ vứt đồ lung tung mãi, bà thấy vậy nên mới cất giùm con rồi."
- "Đây, chìa khóa đây này và cả hộp cơm trưa bà đã chuẩn bị sẵn, nhớ phải ăn nhé, dạo này thời tiết trở lạnh nên con hãy uống nhiều nước ấm vào, không khéo lại bị cảm."
- "Vâng ạ, con biết rồi! Bà vào trong đi, ngoài đây lạnh lắm ạ."
- "Được rồi, được rồi! Con nhớ phải lái xe cẩn thận đấy..."
Bà vừa dứt lời, cô đã phóng nhanh chiếc xe mô tô mà hằng ngày cô hay đi.
- "Cái con bé này, chẳng chịu nghe nói hết gì cả."
Chiếc xe mô tô đen dừng phanh trước cửa Viện công tố kèm theo tiếng "cạch" của chống xe. Cô cởi mũ bảo hiểm ra, một làn gió thoảng qua làm tóc cô bay phất phơ mềm mại tựa như bồ công anh trong gió. Do đây là nơi công cộng nên có kha khá tốp người xung quanh, khi nghe được tiếng động phát ra thì họ đều tò mò nhìn về phía cô theo sự hiếu kì. Nhưng cũng không giữ lại ánh mắt một chỗ quá lâu vì cô là người hằng ngày họ thường thấy ở đây. Thế rồi họ dời mắt sang những hoạt động, công việc hiện tại của mình mà cũng chẳng để tâm đến cô làm chi.
Vì không bị trễ giờ làm nên cô cảm thấy nhẹ nhõm hơn và lỡ thốt ra suy nghĩ của mình.
- "May quá, vừa kịp lúc, không là tháng này không có lương mất."
Khương Thất từ đằng xa với vẻ mặt tươi cười vẫy tay với cô:
- "San San à! Cậu mau lại đây!"
- "Này, có việc gì mà cậu vui thế? Kể mình nghe với." Nguyệt San chạy lại hỏi.
Khương Thất kể với vẻ mặt hào hứng:
- "Cậu không biết đâu, lúc nãy bên bộ phận làm việc của chúng ta có drama."
- "Nghe nói... Chị Nhiên mới vào làm đang tranh giành đòi điều tra vụ án bên khu C với anh Tống đấy."
- "Cái vụ mà lúc sáng đăng bài trên weibo ấy... Đại minh tinh Krishna bị giết hại trong khu chung cư ấy, cậu biết không?"
- "À tớ biết, lúc sáng tớ có lướt weibo thử nên có thấy qua, cộng đồng mạng tranh luận xôn xao lắm."
- "Tớ tưởng cậu không để tâm chứ."
- "Mà nè, cái quan trọng bây giờ là do lúc nãy hai người đấy cãi nhau lớn tiếng quá, cấp trên nghe được nên đã khiển trách hai người họ và nói sẽ đưa vụ án đó cho cậu điều tra, nên là bây giờ cậu mau đi gặp cấp trên liền đi."
- "Ok tớ đi đây... Mà này, tớ đi rồi cậu sẽ nhớ tớ đấy."
- "Con nhỏ này, mới sáng sớm thích nhây hả?"
- "Haha! đùa thôi mà. Làm xong việc sẽ dẫn cậu đi ăn lẩu. Nhớ chờ tớ đấy!"
- "Biết rồi, biết rồi, cậu đi nhanh đi."
Nguyệt San đến trước phòng làm việc của cấp trên, cô đưa tay gõ cửa.
- "Phó tổng trưởng, tôi là Nguyệt San làm việc ở bộ phận điều tra vụ án..."
- "Vào đi."
Nguyệt San đẩy cửa bước vào, trước mặt là một người tuổi đã ngoài 50, khuôn mặt đã hằn những vết nhăn của dấu hiệu lão hóa, đảm nhiệm chức Phó tổng trưởng.
- "Cô ngồi đi."
Phó tổng trưởng đẩy tập tài liệu của vụ án về phía cô.
- "Đây, cái này giao cho cô, vụ án lần này là vụ án lớn vì nạn nhân là một người có sức ảnh hưởng đến xã hội, nên cô hãy điều tra kĩ vào!"
- "Vâng, tôi hiểu rồi."
Nói xong cô liền chào Phó tổng trưởng rồi đi đến hiện trường đã xảy ra vụ án.
Đi cùng với cô tới hiện trường vụ án là trợ lý Duyệt Noãn, cô gái này nhỏ hơn cô một tuổi và cũng khá thân thiết với cô.
Nguyệt San mở cửa căn hộ 109 ra, đập vào mắt cô là những vệt máu dài từ cửa đến phòng tắm và phòng bếp.
Cô bảo trợ lý:
- "Đưa dụng cụ khám nghiệm cho chị."
- "Em qua bên kia kiểm tra xem có vật gì lạ dính vết máu không rồi báo lại cho chị."
- "Vâng!"
Nguyệt San kiểm tra từng móng tay của nạn nhân vì thấy có vết máu, cô nghi là do trong lúc hung thủ gây án nạn nhân đã cố hết sức chống trả nên đã cào vào hung thủ. Cô trích vết máu trên móng tay nạn nhân và lấy một mẫu máu nhỏ từ người nạn nhân rồi bảo trợ lý:
- "Duyệt Noãn, một lát em đem cái này cho bên pháp y xét nghiệm ADN giúp chị xem có khớp không rồi báo lại chị biết nhé!"
- "Vâng!"
Nói xong Nguyệt San lại tiếp tục điều tra.
- "Có vết bầm? Dường như có sự va đập mạnh nhiều lần... Vết thương này... có đường kính khoảng 15,2 mm. Chẳng lẽ..." Đầu cô chợt hiện lên suy nghĩ nhất thời.
Nguyệt San dường như đã nhận ra được điều gì đó, chạy đi kiểm tra từng ngóc ngách của căn hộ. Bỗng cô chợt thấy một cây gậy đánh Golf được giấu khuất đằng sau tấm rèm cửa.
- "Ra là vậy."
Nghĩ xong cô bèn đưa cả cây đánh golf cho Duyệt Noãn đem đi cho bên pháp y phân tích dấu vân tay.
Sau khi trải qua một ngày điều tra, cô quay về Viện công tố và báo cáo những gì cô điều tra được cho Phó tổng trưởng.
Báo cáo xong cô vội chạy đi tìm Khương Thất để đi ăn tối.
- "Thất Thất! Tan ca thôi, tớ chở cậu đi, tớ mới biết quán này ngon lắm."
- "Ok baby! Để tớ cất tài liệu đã."
Thời gian không dài cũng không ngắn, chỉ vỏn vẹn 15 phút hai người đã có mặt ở quán ăn mà Nguyệt San nhắc tới trước đó. Cô bạn Khương Thất đặt chân bước xuống xe, cởi bỏ mũ bảo hiểm đang mang trên đầu, ánh mắt mừng rỡ như gặp được mồi ngon nhìn về phía quán:
- "Phù... Cuối cùng cũng tới, tớ sắp thành ma đói rồi đây." Khương Thất than thở.
- "Vào trong thôi." Nguyệt San nói rồi đẩy Khương Thất vào trong quán.
- "Ông chủ, cho một phần lẩu hải sản với bia."
- "Có ngay có ngay, quý khách đợi chút nhé!"
Ông chủ nói xong liền quay vào phòng bếp chính. Lúc này Khương Thất nhìn sang phía Nguyệt San, thấy ánh mắt của cô bạn mình không đúng lắm. Cậu ấy như đang trầm ngâm suy nghĩ về một điều gì đó một cách nghiêm túc, đến cả hàng chân mày cũng chau lại luôn rồi. Trước giờ cô chưa từng thấy cô bạn lo lắng đến vậy bao giờ. Cô muốn chia sẻ chút phiền muộn nên lên tiếng hỏi han:
- "Cậu điều tra vụ đó sao rồi? Nãy giờ cứ mặt bí xị thế kia, trông đáng sợ lắm biết không hả?" Khương Thất đưa tay chọt vào má Nguyệt San.
- "Dọa cậu sợ rồi nhỉ haha." Nguyệt San giọng cười mà mặt không chút biến sắc.
- "Nghiêm túc coi!" Khương Thất nhăn mày tức giận.
- "Ờ, vụ đó tớ đã tra xong rồi. Chỉ là lòng tớ cứ cảm giác không đúng, tên hung thủ dường như không đơn giản như tớ nghĩ."
- "Chứ cậu nghĩ sao?"
Trước câu hỏi của Khương Thất, Nguyệt San ngập ngừng một lúc rồi mở miệng trả lời.
- "Hắn ta sẽ không..."
Thế nhưng vào lúc quan trọng vẫn là cứ bị một thứ gì đó ngăn cản, thứ đó không ai khác mà là chủ quán. Ông ấy bưng một nồi lẩu nhanh nhanh bước tới đặt lên chiếc bếp ga rồi nói:
- "Lẩu tới rồi đây, chúc quý khách ngon miệng!"
Đồ ăn có đủ, Nguyệt San nghĩ lúc này cũng không nhất thiết phải nói cho cậu ấy biết được, mọi chuyện chỉ là phỏng đoán của cô thôi. Cô cười nhạt rồi gấp một miếng bạch tuột vừa nhúng chín xong để qua chén Khương Thất.
- "Không phải cậu đói lắm rồi sao, nè cậu ăn trước đi. "
- "Nhưng mà cậu vẫn chưa nói cho tớ biết..."
Chưa để Khương Thất nói thêm câu nào thì Nguyệt San đã nhét miếng bạch tuột nhằm chặn miệng cậu ấy lại. Cô nhướng mày nói với giọng dạy bảo như bà mẹ trẻ chỉ dạy đứa con:
- "Trễ rồi, không ăn là sẽ bị đau bao tử. Mai rồi tớ nói cho."
Khương Thất định phản kháng thêm lần nữa nhưng hương vị đồ ngon thâm nhập vào vị giác. Sự quyến rũ của mùi vị này khiến cô quên luôn cả việc chống đối lại cô bạn của mình:
- "Ưm... Ngon quá đi! Đúng là quán cậu chọn vẫn luôn ngon mà."
Quên chuyện gì chứ không thể quên chuyện nhắc nhỏ bạn uống ít. Ánh mắt cô nhìn Nguyệt San y như người bà yêu thương đứa cháu của mình mà càm ràm bên tai:
- "Mà này, cậu có uống thì uống ít thôi đấy, không bà cậu lại lo. Lần trước cậu cũng như vậy, bà cậu với tớ phải chăm cả một đêm."
- "Tớ biết rồi mà! Cậu cứ yên tâm, một lát tớ vẫn chở cậu về được."
Còn chưa đầy một tiếng thì Nguyệt San đã say khước, ôm chặt lấy Khương Thất lẩm nhẩm nói:
- "Bảo bảo à, đừng bỏ tớ một mình được không? Tớ sợ lắm... Muốn được ôm ôm cơ."
- "Rồi rồi, không bỏ cậu được chưa? Đã nói rồi, uống ít thôi, giờ lại phải đưa cậu về nhà... Thật hết nói nổi cậu mà."
- "Oaa, cậu là mặt trời hả? Cậu sáng quá, hì hì."
- "Thôi thôi, đi về! Cũng trễ rồi, bà cậu ở nhà chắc đang trông lắm đấy."
- "Ông chủ, tính tiền!"
Tính tiền xong Khương Thất đưa Nguyệt San về, vì cũng muộn rồi nên Khương Thất lái xe rất nhanh, Nguyệt San không chịu được mà nôn ra hết.
- "Bà ơi, con đưa San San về rồi ạ!"
- "À... Cái đó... San San nôn ra nên làm bẩn hết quần áo rồi, phiền bà thay giúp cậu ấy ạ!"
Bà vừa nói vừa đánh nhẹ vào người Nguyệt San:
- "Cái con bé này, đi vào trong với bà."
- "Thất Thất, con cứ về trước đi, để bà lo cho con bé là được rồi."
- "Vâng ạ!"
Bà đưa Nguyệt San vào nhà, nấu canh giải rượu cho cô uống xong bà mới yên tâm đi ngủ.
Updated 34 Episodes
Comments
Khang Hỷ
đã ghé ạ
2024-08-20
0
Thiên Tứ
Quả thật, có gan giết đại minh tinh nhưng cách xử lý hiện trường lại quá đỗi qua loa.
Không những để lại ADN, mà còn quên luôn việc khử dụng cụ gây án cũng như dấu vân tay.
Đây là sợ cảnh sát không tìm được mình nên mới vội để lại manh mối sao?
Theo một cách nào đó thì nếu như xét vụ việc dưới góc độ này thì quả thật tên 'hung thủ' bị suy dinh dưỡng về não => Có khả năng là do người dàn xếp
2024-08-09
1
Thiên Tứ
- Góp ý nhỏ: Mình nghĩ ở đoạn này dùng một đoạn ngắn để miêu tả cách nữ chính xuống xe cũng như khái quát khung cảnh xung quanh thì sẽ hợp hơn ạ.
Tại viết như trên //, ** giống kiểu truyện chat á.
2024-08-09
1