Sáng ngày thứ sáu, ánh nắng ấm áp từ ngoài cửa sổ chiếu vào sáng khắp cả căn phòng nhỏ. Nguyệt San bị đánh thức bởi tiếng chim hót thánh thót, cô mơ màng tỉnh dậy, cảm giác đầu có chút choáng vì hôm qua cô đã uống khá nhiều.
- "Ây gu... Đau đầu quá! Giờ này là mấy giờ rồi?"
Nguyệt San với tay chụp lấy điện thoại trên chiếc bàn bên cạnh đầu giường, mở nguồn lên.
- "Ơ... Không mở được, hết pin rồi ư hay tối qua mình có quăng nó không nhỉ?"
Cô chầm chậm ngồi dậy, đi đến bàn làm việc và ghim sạc điện thoại.
- "Phù... Cũng may là hết pin, làm mình cứ tưởng nó bị hư cơ."
- "Ừm... Vụ án hôm qua, mình vẫn còn cảm thấy một vài chỗ khả nghi, chốc nữa mình phải đi trích camera ở khu C mới được." Nguyệt San trầm ngâm suy nghĩ.
Bỗng tiếng bà từ dưới lầu vọng lên, ngắt ngang những suy nghĩ trong đầu cô:
- "San San à, con dậy chưa? Bà làm xong đồ ăn sáng cho con rồi này."
- "Con dậy rồi, con xuống liền đây ạ!"
Sau khi vệ sinh cá nhân, Nguyệt San chọn đại một bộ đồ phối màu nâu cà phê vừa đặt trên Taobao vài ngày trước. Cô mặc gọn gàng, chỉnh trang lại đàng hoàng rồi chạy vụt xuống lầu. Ánh mắt cô hướng đến dĩa sandwich trứng nhà làm của bà, cô đi đến ngồi vào bàn, cầm lấy miếng sandwich ăn một cách vội vã không chút từ tốn. Chốc chốc thức ăn trên dĩa đã sạch trơn.
- "Con ăn xong rồi, con đi làm đây bà ạ! Bà ở nhà nhớ bật máy sưởi ấm kẻo lạnh nhé!"
- "Bà nhớ rồi, bà nhớ rồi, con cứ đi làm đi... Nhớ về sớm đấy, tối nay bà nấu món ngon cho mà ăn."
- "Vâng ạ! Bà là tuyệt nhất!" San San vừa nói vừa ôm bà với nét mặt hạnh phúc.
Như thường ngày, Nguyệt San cầm hộp cơm trưa mà bà đã chuẩn bị sẵn, tạm biệt bà xong lái xe mô tô của mình đến nơi làm việc.
Cô chạy rất nhanh, chỉ 20 phút sau đã có mặt ở Viện công tố.
- "Thất Thất, mình đây!"
Khương Thất chạy đến chỗ cô bạn, nhếch mép cười nói:
- "Nhớ mình rồi à? Tìm mình có việc gì không?"
- "Còn lâu nhá! À... Cậu đưa mình tập tài liệu hồ sơ vụ án hôm qua mình đưa cậu cất giùm ấy." San San đáp.
- "Ok ok để mình đi lấy, chờ chút."
Sau một lúc tìm kiếm, Khương Thất quay lại với tập tài liệu trên tay.
- "Nè, của cậu đó! Hôm nay cậu điều tra vụ này tiếp à?" Khương Thất đưa tập tài liệu cho Nguyệt San.
- "Ừm, tớ vẫn còn cảm thấy một vài chỗ khả nghi nên giờ tớ phải đi trích xuất camera của khu C." Đôi mày hơi nhăn lại, cô nói với điệu bộ vừa nghi ngờ vừa kiên định.
- "Cũng đúng, sao hung thủ lại cho chúng ta biết được bằng chứng dễ dàng như vậy, nếu là tớ thì tớ sẽ phi tang chứng cứ sau khi đã giết người."
- "Hả? Cậu mà giết người á? Haha cậu còn chả dám giết một con kiến chứ đừng nói chi giết người." Giọng điệu Nguyệt San trêu chọc nói.
- "Tớ chỉ nói là nếu thôi mà!"
- "Được rồi, thôi không trêu cậu nữa, tớ đi đây."
- "Này... Cậu đừng có mà gặp tớ nữa. Cậu mà để tớ thấy cậu thì cậu biết tay với tớ, chứ ở đấy mà trêu với chả chọc."
Nguyệt San nói xong thì liền quay đi, bỏ lại Khương Thất đằng sau với nét mặt hờn dỗi.
Nửa tiếng sau, Nguyệt San đã có mặt ở khu C, sau đấy cô đi đến chỗ quản lí chung cư tòa nhà xin trích xuất camera ở gần căn hộ 109.
- "Đây là tất cả những gì mà camera đã ghi lại vào đêm hôm đó." Người quản lí đinh ninh khẳng định.
Sau khi xem đoạn camera ghi lại ngày hôm đó, cô tinh mắt nên chợt nhận ra người đàn ông áo đen xuất hiện trong video đoạn 2 phút 31 giây rất đáng nghi, vì chỉ có người đó cầm một cái túi màu đen vừa đi vừa nhìn lại phía sau. Cũng vì camera ghi hình bị khuất chỗ căn hộ 109 nên cô không dám chắc có phải người đó đi ra từ căn 109 hay không.
- "Quản lí, anh có thể phóng to video ở đoạn 2 phút 31 giây không? Cái người mặc đồ đen ấy..."
Quản lí phóng to video ra, Nguyệt San bỗng nhìn thấy hình xăm hình lưỡi liềm trên cách tay người đàn ông đó rất quen thuộc dường như cô đã từng gặp trong quá khứ.
- "Khoan đã, hình xăm đó... Hình như mình từng thấy ở đâu rồi. Đúng rồi, là tên đó. Nhưng...cũng không đúng lắm... Người này trông rất trẻ." Nội tâm cô có chút nao núng.
Nếu tính từ lúc vụ án năm xưa lúc cô 8 tuổi thì đến giờ cũng 13 năm rồi, người ám sát gia đình cô năm ấy tính tới bây giờ thì hắn ta cũng phải khoảng 65 gì đấy, nhưng trên tay người này lại không hề có vết nhăn của tuổi tác.
Bấy giờ trong đầu cô chợt lóe lên một suy nghĩ:
- "Chẳng lẽ... Họ là cùng một tổ chức?"
Càng nghĩ cô lại càng thấy sợ hãi hơn, vì vụ án này hung thủ đã để lại bằng chứng quá rõ ràng, có khi lại đang làm một mồi nhử để cô tự cắn câu mà không cần tốn chút sức lực nào của họ. Không nghĩ cũng biết họ đây là đang muốn diệt cỏ phải diệt tận gốc, tránh để lại hậu họa về sau. Mà hậu họa bọn chúng cần diệt là cô, vì cô đã biết được hành tung năm xưa của chúng.
- "Nhưng họ biết mình vẫn còn sống ư? Rõ ràng mình đã nói với bà về việc yêu cầu phía bệnh viện xóa hết thông tin bệnh án của mình rồi mà? Sao lại...có thể được chứ?" Cô suy nghĩ trong sự lo sợ.
Một loạt những câu hỏi rối beng xuất hiện trong đầu cô, cô vừa muốn tìm ra hung thủ để đưa hắn ta và cả tổ chức đó vào vòng pháp luật. Nhưng lại sợ rằng nếu tổ chức đó biết cô muốn điều tra sâu hơn về họ thì rất có khả năng sẽ làm liên lụy đến người bà hiện tại là người thân duy nhất của cô còn trên cõi đời này. Bà là ánh sáng hiện hữu trong thế giới nhỏ bé của cô. Không thể phủ nhận rằng cô đã quen sống có bà quan tâm chăm sóc, bờ vai bà luôn là chỗ dựa tinh thần vững chắc cho cô, cánh tay bà luôn dang rộng chào đón mỗi khi cô về đến nhà.
Đến nghĩ cô cũng không dám nghĩ đến nếu lỡ một ngày nào đó cô mất đi người bà thân thương của mình, bóng dáng của bà hoàn toàn biến mất khỏi cuộc sống của cô. Chắc lúc đó cô sẽ có bộ dạng thê thảm lắm, thê thảm hơn bao giờ hết hoặc thậm chí thần trí của cô cũng không còn tỉnh táo nữa mà nghĩ đến "tự vẫn" - một sự giải thoát cuối cùng trong bóng tối sâu thẳm không còn người thân.
Giữa trả thù và người thân hiện tại, giờ đây cô lại không biết nên chọn bên nào cả. Lúc này cô cần phải suy nghĩ thật kĩ và đưa ra lựa chọn một cách quyết đoán.
Cô nghĩ mình cần có thời gian để suy nghĩ thật kĩ về việc này nên đã chào quản lí và một mạch lái xe về nhà.
Tiếng "két" cửa vang lên, Nguyệt San bước vào trong căn nhà nhỏ ấm áp, vừa thay đôi dép lê vừa cất giọng gọi bà.
- "Bà ơi, con về rồi đây!"
- "San về rồi đó à?"
Nguyệt San chạy lại ôm chầm lấy bà, nước mắt không kiềm được mà rơi xuống... Giờ đây cô đang rất bất lực và mệt mỏi, cô chỉ muốn ôm bà thật chặt, giữ bà thật lâu bên mình.
- "Sao vậy bé con, sao lại khóc rồi? Nói bà nghe nào, ai dám bắt nạt con, bà đi xử lí người đó giúp con."
- "Không có đâu ạ, chỉ là hôm nay con nhớ bà quá thôi."
Nghe Nguyệt San nói vậy, bà cười dịu dàng, nét mặt bà đã bớt đi phần nào lo lắng.
- "Con bé này, ngày nào mà bà chẳng đợi con ở nhà, cứ như một năm không gặp rồi vậy."
- "Hức... Con thương bà lắm ạ!"
- "Bà cũng thương con rất nhiều nên bây giờ con đừng khóc nữa, lên phòng tắm rửa rồi xuống ăn cơm với bà, con khóc đến nỗi sắp sưng hết cả hai mắt rồi kia kìa."
- "Vâng!" Cô đưa tay gạt nước mắt.
Không khí khi ăn tối với bà rất vui, những lúc ấy giống như có mặt trời chiếu sáng trái tim cô. Bữa tối cũng kết thúc rất nhanh, cô trở lại phòng mình, nằm trên chiếc giường quen thuộc và tiếp tục suy nghĩ về mớ hỗn độn lúc chiều. Rồi dần dần mệt quá mà thiếp đi.
Updated 34 Episodes
Comments
Baek Si Yoon 🏳🌈
Ê nghi nghi đối tượng của bọn chúng là bà lắm nhá 🥹
2024-08-09
1
Baek Si Yoon 🏳🌈
Ó ó ó, không ngờ mình cùng suy nghĩ với San luôn 🫣
2024-08-09
1
Baek Si Yoon 🏳🌈
Tổ chức sát nhân, tổ chức tội phạm đó San ơi, nàng phải cẩn thận nha 🥹
2024-08-09
1